Thiên Ma di chuyển theo hình tròn, vừa đi tới nhưng thực chất lại liên tục Moonwalk. Cảnh tượng này dù có nhìn bao nhiêu lần, à không, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy kỳ diệu không thể rời mắt.
Hơn nữa, vòng tròn ngài vẽ ra hoàn hảo không méo mó chút nào, mọi động tác đều giống hệt nhau không sai một ly, đến mức chẳng còn chút "người" nào.
Tuy nhiên, gạt chuyện đó sang một bên, càng nhìn càng thấy có gì đó sai sai, rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Nhưng làm sao đám giáo đồ Ma Giáo biết được nội tình.
Họ chỉ nghĩ rằng Thiên Ma đang có hai linh hồn nhưng chưa có linh hồn nào xuất hiện ra bên ngoài, và ngài đang thực hiện một nghi thức "vũ đạo" lặp đi lặp lại theo mệnh lệnh nào đó.
Trí Thừa Châu cảm thấy vô cùng khó xử trước những ánh mắt "bất kính" thi thoảng lại liếc nhìn mình. Những ánh mắt dám lơ là Thiên Ma Chí Tôn để nhìn ngang liếc dọc.
Mang tiếng là Bí Các Chủ, là Ma Não, nhưng hắn cũng mù tịt có biết cái quái gì đâu.
Hắn đành cố lờ đi những ánh nhìn đang thúc giục: "Làm ơn nói gì đi chứ".
Thiên Ma đã trải qua hàng chục lần đoạt xá, đồng nghĩa với việc ngài đã áp chế thành công hàng chục linh hồn.
Điều đó có nghĩa là, xét về mặt tinh thần, ngài là chuyên gia độc nhất vô nhị không chỉ ở Trung Nguyên mà còn trên toàn thế giới (bao gồm cả các vùng biên cương).
(Đối với người Trung Nguyên, ngoài Trung Nguyên ra thì tất cả đều là biên cương man di).
So với ngài, "trình độ" của A Thanh chỉ ở mức thuê phòng trọ một người rồi tự chiên gà ăn một mình.
Chẳng có gì đặc sắc, chỉ ở mức tầm thường. Cỡ này thì các chủ nhân cơ thể trước đây của Thiên Ma cũng làm được.
Sau khi bị cướp xác, bản năng phòng vệ của con người là tạo ra hình ảnh nơi chốn quen thuộc nhất để trú ẩn.
Vì thế Thiên Ma không thể hiểu nổi.
Ngài không biết sự "bất tử" kỳ quái của linh hồn A Thanh đến từ đâu.
Ngài chỉ đoán già đoán non rằng cái phong cảnh mà linh hồn A Thanh tạo ra quá xa lạ so với cuộc đời dài đằng đẵng của ngài, nên có lẽ A Thanh là người đến từ vùng biên cương xa xôi nào đó Tây Vực. Chắc bọn man di ở đó đã phát triển tà thuật điều khiển tinh thần chăng.
『 Người ta nói thì phải biết nghe chứ. 』
Bụp. Bịch.
『 Mẹ kiếp. Để yên cho bà mày chém gió tí coi. 』
Bụp. Bịch.
『 Không thấy chán à? Đã bảo là vô dụng rồi mà. 』
『 Sao cái khả năng học hỏi kém thế nhỉ. 』
『 Ú ù, đồ thua cuộc . 』
『 Đầu óc ngu si thì tứ chi phát triển. 』
Bịch, bịch, bịch.
Xác chết mất đầu nằm la liệt trên mặt đất.
『 Chậc. Đã bảo làm mãi không được thì phải đổi cách khác đi mà? Ví dụ như thế này này. 』
Lần này A Thanh biến mất tăm.
Thiên Ma với ánh mắt điên loạn nhìn quanh quất tìm chủ nhân của cái Mồm Địa Ngục.
『 Nghĩ lại thì cái gọi là Thần Huyết chắc là con cháu chút chít của ông chú hết chứ gì? Thế thì ông chú vừa là bố vừa là con à. Thế hóa ra vợ mình lại là mẹ mình à? Lúc chuẩn bị chiến tranh rảnh rỗi quá thì nhớ chuyện xưa, gọi mẹ đến "làm nháy" (Incest) cho đỡ buồn à? 』
『 Ngươi, ngươi đang lảm nhảm cái gì thế hả! 』
『 Nhìn con cháu mình ông chú nghĩ gì? Chắc là: "Sau này mình sẽ chiếm cái xác này nên phải nâng niu mới được"? Thế thì tiện quá, khỏi cần dạy dỗ nhân cách làm gì cho mệt. Đằng nào cũng chết dưới tay mình, ghét nó thì khỏi cần thương nó, đỡ day dứt. 』
A Thanh chơi cái trò hèn hạ là trốn giữa đống xác chết rồi võ mồm.
Đã tắm máu giả làm xác chết rồi mà mồm vẫn hoạt động hết công suất.
Nhưng khổ nỗi, hàng đống xác chết mặc quần áo giống hệt nhau, hình dáng giống hệt nhau nằm xếp lớp trên mặt đất.
Tìm được cái xác nào còn đầu đang trốn trong đó đúng là trò chơi "Tìm điểm khác nhau" độ khó Địa ngục.
Đừng nói độ khó Địa ngục, Thiên Ma còn chưa từng chơi trò tìm điểm khác nhau dành cho trẻ em dưới 7 tuổi bao giờ.
Cuối cùng, Thiên Ma gào lên trong uất ức.
『 Con ranh kia, ngươi thì biết cái gì! Lũ người Trung Nguyên ghê tởm kia! Nhìn con cháu chúng nó mà xem! Chúng nó ăn sung mặc sướng trên xương máu và tội ác của tổ tiên mà không biết nhục à! 』
『 Bắt con cháu trả nợ thay tổ tiên á? Cái này thì hơi… 』
『 Đương nhiên rồi! Thừa hưởng tài sản và quan hệ của cha mẹ để hưởng thụ như lẽ đương nhiên, nhưng lại chối bỏ tội ác và lịch sử bóc lột bẩn thỉu sao! 』
『 Ơ…? 』
A Thanh khựng lại.
‘Nghe cũng… có lý phết?’
『 Nhìn đám Danh môn Chính phái mà xem! Vừa đẻ ra đã được đả thông khí huyết, tống linh dược vào mồm, được học võ công thượng thừa, cho dù là đứa đần độn thì trước khi chết cũng đạt đến Siêu Tuyệt Đỉnh! Sự giàu sang phú quý có được từ bóc lột đã tạo ra tầng lớp cai trị vĩnh cửu của Trung Nguyên! Thế mà bảo không có tội ư! 』
『 Tội thì… có tội thật nhỉ? 』
A Thanh không thể phủ nhận điều đó.
Nghĩ ngay đến cái đảo quốc nào đó, hay cái lục địa to đùng bên cạnh, chỉ bừa vào đâu cũng thấy y chang.
Tất nhiên, nói thế không có nghĩa là A Thanh cứng họng.
『 Cứ cho là thế đi, nhưng ông chú cũng chả có tư cách gì để trừng phạt họ cả. 』
『 Không! Nếu trên đời này có một người duy nhất có tư cách! Thì đó chính là ta! Kẻ đã tận mắt chứng kiến tội ác quá khứ và mất tất cả vì sự man rợ đó! 』
『 Lạ nhỉ? Một con ma xó chuyên đi cướp xác người khác, mà cướp xong đánh trận nào thua trận đấy, là chuyên gia thất bại liên tiếp mà cũng to mồm thế à? Tôi hỏi thật đấy. 』
『 Trên đời này làm gì có con người nào vượt qua được cái chết! Đây là ý chí của Thiên Thần Ahura Mazda ban xuống để ta sửa chữa thế giới sai trái này! Đây là Ý Trời (Thiên ý)! 』
A Thanh hừ mũi.
Ý Trời cái khỉ gì mà lại tạo ra một siêu nhân để đi giết kẻ ác.
Sao không bảo cái ông thần Mazda hay Honda gì đó trực tiếp xuống mà làm cho nhanh.
『 Hả? Ý Trời tạo ra ông chú để giáng thiên phạt á? Chứ không phải tự tay làm à? Haizz, thật nực cười… 』
- Ta không nghe nổi nữa rồi.
Giọng nói của A Thanh bất thình lình vang vọng từ trên trời xuống.
Âm thanh như sấm rền vang khắp thế gian.
Thiên Ma ngẩng đầu lên.
Trên bầu trời xuất hiện một cái khung hình chữ nhật khổng lồ.
Một cái cửa sổ treo lơ lửng trên trời soi rọi thế giới cao hơn.
Bên kia khung cửa sổ là một khuôn mặt khổng lồ, ánh mắt A Thanh nhìn xuống mặt đất với vẻ khinh bỉ không giấu giếm.
『 C-Cái gì thế này… 』
- Gì là gì. Là Tôn Ngộ Không trong lòng bàn tay Phật Tổ Như Lai chứ là gì.
Thế giới vỡ vụn thành từng mảnh sắc nhọn rồi rơi xuống.
Vô số xác chết và vũng máu nhầy nhụa biến mất, mặt đất lộ ra nguyên hình là một lòng bàn tay trắng trẻo mịn màng.
A Thanh nhìn xuống Thiên Ma đang đứng trên lòng bàn tay mình.
Thiên Ma gào thét điên cuồng.
『 Không thể nào! Làm sao ý thức của ngươi lại to lớn hơn ta được! Ngươi chỉ là một kẻ có cảnh giới Tuyệt Đỉnh thấp kém thôi mà! 』
- Ai biết được. Chết một lần xong thấy mình thế này đấy.
A Thanh trong hình dạng khổng lồ như một vị Thần mỉm cười tinh quái.
*- Nào, giờ thì nói lại xem. Ý Trời là gì cơ? *
Thiên Ma nghiến răng.
『 Nếu không phải là Trời thì ai có thể hồi sinh người chết! Chính là ta! Ta đã nhận được Thiên Mệnh! 』
A Thanh cười đáp:
*- Ừ. Nếu ông chú bảo thế thì cứ cho là thế đi. Vậy ông chú cứ làm Ý Trời nhé. Nhưng mà, ông chú có biết Ý Trời giờ đang nằm ở đâu không? *
『 Ý Trời nằm ở ta! Ta chính là Ý Trời! 』
Và cái Ý Trời đó đang nằm gọn trong lòng bàn tay A Thanh.
Trên mặt đất nơi Thiên Ma đứng, những cột thịt màu da người, những dãy núi thịt trồi lên.
Đó là do A Thanh nắm chặt tay lại.
Chỉ là một con bọ nằm trong lòng bàn tay.
Bị bóp nát nhẹ nhàng, lượng máu ít ỏi còn sót lại cũng chỉ có vài giọt, chẳng đáng để chảy ra ngoài.
Cuối cùng, chỉ còn lại A Thanh đứng đó cười khúc khích.
「 Tiếc thật. Ý Trời đến đây là hết. Ý Trời cũng thường thôi nhỉ. 」
Cùng lúc đó, A Thanh nhìn thấy một cửa sổ trong suốt.
Dòng chữ vẫn liên tục hiện ra làm phiền nàng từ lúc hấp thụ Thiên Ma Hồn.
[Hiện đang tự động tiến hành ở trạng thái Thiên Ma.]
[Có thể hủy bỏ trạng thái Thiên Ma.]
[Bạn có muốn hủy bỏ không? CÓ / KHÔNG]
*[Nếu chọn KHÔNG, hành trình của bạn sẽ kết thúc và chuyển sang Ending Thiên Ma Thần Giáo.]
Ngay khi chữ 'CÓ' nhấp nháy vài lần, cửa sổ trạng thái mờ dần rồi biến mất.
A Thanh suy nghĩ.
Chắc là game có chuẩn bị cái Hidden Ending kiểu bị cướp xác (Bad Ending) này.
Còn tại sao lại có thể hủy bỏ thì không rõ.
Có thể là sợ người chơi ức chế khi đùng cái bị Game Over nên cho lựa chọn.
Hoặc là do A Thanh đã đạt đủ điều kiện đặc biệt nào đó nên mới có thể hủy bỏ ngay lập tức.
Ví dụ như Thiên Sát Tinh, hay là Thi Huyết Độc Nhân được tính là trúng độc nên có thể giải được.
Hoặc cũng có thể nhờ các loại võ công đã học.
Đại Chính Tiên Công của nhà Phật đã thiết lập cái "Chân Ngã" bất diệt. Hay là Việt Nữ Tâm Quyết của Cửu Thiên Huyền Nữ - người cai quản ranh giới Cửu Thiên - đã phát huy tác dụng.
Nhưng dù sao thì A Thanh cũng chả biết.
Và nàng cũng chẳng tò mò lý do làm gì.
Nếu là Tây Môn Tú Lâm, bà ấy có thể sẽ suy luận khác.
Bái Hỏa Giáo thờ lửa, Lửa Thiêng tượng trưng cho Ahura Mazda - Thần Mặt Trời.
Thần Hủy Diệt Angra Mainyu tượng trưng cho bóng tối, màn đêm nguyên thủy mà con người sợ hãi.
Mặt trời chiếu sáng xua tan màn đêm, nên Angra Mainyu chỉ là vị thần hạ cấp phải co rúm trước Thần Mặt Trời.
Và Chu Dương Tẩy Tâm Kinh mang tâm tưởng của Viêm Đế.
Viêm Đế là Thần Mặt Trời mà dân tộc Trung Hoa thờ phụng.
Vậy nên ngay từ đầu kết quả đã được định đoạt rồi còn gì.
A Thanh không có kiến thức uyên thâm đến mức đó.
Nhưng chỉ cần biết là có thể làm được, và biết mình làm được là đủ rồi, không phải sao.
Thiên Ma đang biểu diễn vũ đạo đi trước thời đại bỗng nhiên dừng lại.
Ngài bước từng bước chậm rãi rồi dừng lại trước mặt lão già Thôi Lý Ông.
Đôi mắt đờ đẫn của Thôi Lý Ông dán chặt vào chân Thiên Ma.
Đúng lúc đó.
Chân Thiên Ma bất ngờ chuyển động, nhắm thẳng vào bụng dưới của tên Chí Tôn (cũ) đang bị Thôi Lý Ông đè xuống đất.
Bộp!!!
『 Á á á! 』
Cơn đau thấu trời khi đan điền bị vỡ nát khiến Chí Tôn tỉnh cả ngủ. Đây chính là tinh hoa y học, Vật lý trị liệu có khả năng đánh thức cả ý thức đã chết.
「 Cái thằng chó đẻ này. Tao đã bảo là tao sẽ không tha cho mày rồi mà? Hửm? Hay là chưa nói ra mồm nhỉ? 」
A Thanh nở nụ cười đê tiện và nói tiếp.
「 Gì cơ? Tự Nhiên Cảnh (Natural) cái gì mà tâm với chả tưởng? Giờ đan điền nát bét rồi, từ Tự Nhiên Cảnh thành Người Rừng (Tự Nhiên Nhân) rồi đấy, thấy sao hả thằng chó. 」
Nhờ đó mà Thôi Lý Ông cũng tỉnh lại.
Vật lý trị liệu vốn có hiệu quả tuyệt vời không chỉ với người bệnh mà còn với cả những "bệnh nhân dự bị" đang đứng xem.
『 Con bé kia… Thanh, là A Thanh đấy à? 』
「 Hửm? Lão gia? Tỉnh lại rồi à? Đừng có nhầm lẫn con gái con đứa gì nữa nhé. Sao cứ thích nhận vơ họ hàng thế? Hừm. Tự nhiên thèm chân giò luộc (Jokbal) với thịt lợn luộc (Bossam) ghê. 」
Biết thế lúc nãy trong tưởng tượng gọi ra ăn cho sướng mồm.
Cứ lúc cần thì chả nhớ ra.
A Thanh hối hận nhưng cũng chỉ tiếc nuối qua loa thôi.
Bảo là không còn vương vấn đồ ăn quê hương nữa là nói phét, nhưng Chân giò với Thịt luộc thì ở Trung Nguyên cũng có mà.
Chỉ là không có văn hóa ăn kèm Chân giò kho tàu (Hồng Thiêu Trư Đề) và Thịt kho Đông Pha với Mì trộn thôi.
Thì mình cứ gọi ra mà ăn, ai cấm đâu.
Thêm bình rượu Thiệu Hưng nữa thì… chẹp.
『 Ngươi! 』
Trong lúc A Thanh đang thả hồn theo cánh chim ẩm thực và nuốt nước miếng ừng ực.
Một giọng nói non choẹt xấc xược vang lên chói tai.
A Thanh quay đầu lại.
Với nụ cười đắc thắng trên môi.
「 A. Nhóc con. Phải rồi. Nhóc cũng ở đây nhỉ? 」
2 Bình luận