Ông già sau bao ngày mới gặp lại, lo lắng cho A Thanh hết mực.
『 Hãy bảo trọng nhé. Ta có chuẩn bị ít lộ phí, tuy ít ỏi nhưng cũng mong con không để mình phải chịu đói. 』
Vừa nói lão vừa đưa ra một túi tiền. A Thanh mở ra xem thì thấy bên trong chói lòa một màu vàng rực của vàng thoi.
「 Oa. Thế này mà là ít ỏi thì "nhiều" nó phải khủng khiếp thế nào hả trời? Con xin. Cảm ơn nhé. 」
『 Với con thì thế này là ít đấy. Cứ chọn phòng xịn nhất mà ở, gọi món đắt nhất mà ăn. Phải tiêu xài thật hoành tráng thì người ta mới không dám coi thường. Đi du lịch thì không việc gì phải khổ sở cả, buồn ngủ thì ngủ, muốn chơi thì chơi cho thỏa thích. 』
Thường thì người ta hay dặn ngược lại mới đúng.
Nhưng mà vừa nói vừa dúi cho cả đống vàng thế này thì sức thuyết phục của nó phải gọi là vô đối.
Chưa hết, lão còn bồi thêm một cú "thuyết phục" chí mạng nữa!
『 Đây là Ngân phiếu phòng hờ. Mỗi tờ trị giá một ngàn quan tiền vàng, nên đừng có nghĩ đến chuyện tiết kiệm làm gì cho mệt óc. 』
「 Không, này ông già, sao ông kiếm đâu ra lắm tiền thế? 」
『 Tiền quỹ vận hành của Thương hội đấy. 』
Một lời tuyên bố biển thủ công quỹ hùng hồn và trơ trẽn.
「 Ặc. Lấy tiền đó cho con có sao không đấy? 」
『 Vốn dĩ làm ăn kinh doanh mà đã vào guồng rồi thì tiền nó cứ tự đẻ ra thôi. Có sập tiệm thì là cái Thương hội sập chứ ta có sập đâu mà lo. 』
「 Ồ. Ra dáng Giám đốc lắm rồi đấy. 」
Hồi còn ở Tứ Xuyên, Thôi Lý Ông chưa biết động thái của Thần Giáo nên còn dè chừng.
Nhưng giờ đã nắm rõ tình hình, thì tiền của Thần Giáo cũng chính là tiền của A Thanh.
Sau đó Thôi Lý Ông lại bắt đầu càm ràm:
『 Nếu gặp chuyện thị phi thì cứ thẳng tay mà xử lý, diệt cỏ phải diệt tận gốc, đừng để lại hậu họa. Cẩn thận với mấy thằng đàn ông tỏ ra tử tế. Cần thiết thì cứ vu cho chúng nó là Sắc ma rồi xử đẹp là êm chuyện. 』
「 Kìa ông già, con có phải trẻ con đâu? Mấy cái đó con thừa biết. 」
『 Thú thật là ta muốn đi cùng con lắm, nhưng lời Tây Môn tiền bối nói cũng phải, một lão già như ta đi theo chỉ làm vướng chân con thôi. 』
「 Thật ra con cũng chẳng quan tâm lắm đâu. Mấy cái ân oán của ông thì ông tự lo liệu là được. Nếu muốn đi cùng thì cứ đi thôi. 」
Nghe vậy, Thôi Lý Ông mỉm cười mãn nguyện.
『 Chẳng phải chuyện sống chết không thể gặp nhau mãi mãi, đợi thời gian trôi qua mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi. Ta già rồi không nên cư xử như đứa trẻ con mè nheo được. Con không cần lo cho ta, cứ thoải mái đi chơi cho vui vẻ. 』
「 Ai thèm lo cho ông. Lo cho cao thủ như ông thà lo cho cái thân con còn hơn. 」
Lúc này, Kiên Phố Hi mới quay trở lại.
Cô nàng đã chuẩn bị xong hành lý đi Khai Phong từ đời nào, vừa về đến nơi là vác tay nải nhảy ra ngay, không chần chừ thêm giây phút nào.
「 A. Mà chẳng phải bảo là sẽ sống ẩn dật sao? Ở Thương hội họ Tuyết thì lộ liễu quá không? Họ Thuyết có phổ biến lắm đâu? 」
『 Nghĩ đi nghĩ lại, ta thấy mình cũng chẳng làm gì sai trái đến mức phải trốn chui trốn lủi cả. 』
Xin nhắc lại, lão Tuyết aka Kiên Phố Hi phiên bản nam , vốn là đệ tử của một nhánh Bắc Hải Băng Cung, người đã tắm máu cả sư môn từ sư phụ, sư huynh đệ, đốt sạch môn phái rồi cuỗm bí kíp bỏ trốn.
Tuy nhiên, theo quan điểm của lão Tuyết thì đó chỉ là màn trả thù chính đáng, có chăng là hơi quá tay một chút.
Trước đây trốn vì sợ Băng Cung truy sát, giờ có "bảo kê" cứng rồi thì tội gì không hưởng thụ cuộc sống.
A Thanh thì chỉ nghĩ đơn giản là lão Tuyết bị bắt nạt nên giết vài mạng rồi bỏ trốn, chứ không biết lão đã đốt trụi cả cơ ngơi nhà người ta.
「 Nghĩ thế là đúng đấy. Trí tuệ số 1 của xóm mà chui rúc trong xó xỉnh thì là tổn thất lớn cho cả võ lâm. 」
『 Ta đã thắc mắc từ lâu rồi, cái danh hiệu "Số 1 của xóm" nghe nó cứ phèn phèn thế nào ấy? 』
「 Gì cơ, dám coi thường cái xóm này à? Hay là muốn tự vả vào mặt mình? Thương hội họ Thuyết cũng mới chỉ ở tầm "ao làng" thôi, lo mà phát triển đi. 」
Nói rồi A Thanh vẫy tay chào tạm biệt và ồn ào rời đi.
Thôi Lý Ông đứng tiễn, huých nhẹ vào sườn lão Thuyết nói:
『 Nào. Vào thôi. Muốn được công nhận là mưu sĩ đại tài thì lo mà phát triển cái Thương hội này đi. Đã lỡ rồi thì phấn đấu thành Trí tuệ số 1 Trung Nguyên luôn xem sao. 』
『 Vâng, thưa ngài. 』
Rồi lão Thuyết chợt tự hỏi.
Rốt cuộc từ bao giờ và tại sao mình lại được đánh giá cao về trí tuệ thế nhỉ?
Lão Thuyết chưa bao giờ tự nhận mình là người thông minh cả.
Hành trình bắt đầu bằng việc đi thuyền đến Vũ Hán .
Trên đường ra bến cảng, Kiên Phố Hi ngây ngô nói:
『 Hình như đây là lần đầu tiên chị đi thuyền đấy. Hehe. Háo hức ghê. Mình đi thuyền to không? Hồi trước chị từng thấy cái thuyền to lắm. 』
Kiên Phố Hi dang rộng hai tay diễn tả độ lớn.
Đường Nan Nhi đi bên cạnh sáng mắt lên:
「 Gì cơ, cô chưa đi thuyền bao giờ á? Thế chắc cô không biết luật phải cởi giày khi lên thuyền rồi? 」
『 Xì, điên à mà cởi giày? Thế thì ướt hết chân à? Chị tuy dốt nhưng không ngu đến mức tin mấy cái trò đó đâu nhé. Cái trò trẻ con này lừa đứa lên bảy còn khó. 』
「 Ơ? Th-Thật á? 」
『 Đương nhiên. Cứ nhìn xem có ai cởi giày không là biết ngay mà. Bạn của nghĩa muội đã thấy ai làm thế chưa? 』
「 Ờ... Thì đúng là thế... 」
Đường Nan Nhi gật đầu với vẻ mặt vi diệu.
『 Cơ mà bạn của nghĩa muội cứ nhìn trộm cái gì thế, có gì vui... Oa, cô nhét cái gì vào ngực mà to thế kia? 』
「 N-Này!? Ai thèm nhìn trộm ngực cô chứ. Ơ? Mà cô bảo nhét cái gì cơ? 」
『 Thì nhìn cái dáng là biết ngay mà? 』
「 Tôi chả hiểu cô đang nói cái gì... 」
A Thanh thở dài thườn thượt.
Khi hai đứa ngốc ở cạnh nhau thì chắc chắn sẽ lòi ra một đứa ngốc hơn.
Và kẻ chiến thắng trong cuộc đua xuống đáy xã hội này lại là bà chị "Nghĩa tỷ hờ" Kiên Phố Hi.
Hừm, Đông y sĩ mà thế này thì có ổn không?
Tương lai nền y học Trung Nguyên xem ra tăm tối lắm.
Sau một hồi chí chóe, cả nhóm đến bến cảng. Hai bà nhà quê lần đầu ra phố đều há hốc mồm kinh ngạc trước cảnh tượng nhộn nhịp.
Lúc này, Đường Nan Nhi mới thể hiện được đẳng cấp của tiểu thư nhà giàu.
「 Này, đi cái kia đi. Cái tàu đó nhìn to và xịn nhất đấy. Tiền vé tôi bao tất. 」
『 Ủa? Đi tàu mà cũng phải trả tiền á? 』
「 Cô lại định trêu tôi đấy à? Không trả tiền thì người ta cho đi free chắc? 」
『 Tùy người chứ. 』
A Thanh cười nhếch mép, đứng tấn vững chãi rồi giơ cao tay lên.
「 Loa loa loa! Bà con cô bác ơi! Ở đây có Long Vương Bài đây! Cần tìm duy nhất một chủ tàu muốn trốn thuế hợp pháp đi Vũ Hán đây! 」
Trốn thuế hợp pháp!
Giấc mơ ướt át của mọi thương nhân Trung Nguyên.
Dân buôn Trung Nguyên ghét cay ghét đắng việc đóng thuế, nhưng lại không thích trốn thuế kiểu phạm pháp.
Cái truyền thống này kéo dài đến tận thời hiện đại quê A Thanh: Dân Trung Quốc tuyệt đối không trốn thuế trái phép.
Bởi vì nếu bị bắt là " bị dựa cột" thật chứ đùa.
Quan trọng hơn là có thể "tránh thuế" một cách hợp pháp.
Đằng nào nộp thuế cho nhà nước cũng chẳng biết tiền đi đâu về đâu, thà cống nạp (hối lộ/quan hệ) cho các quan lớn để được hưởng chính sách miễn thuế khổng lồ, lại còn được tiếng thơm nhờ quan hệ .
Ở đây, ai nộp nhiều thuế thì bị coi là thằng ngu, trái ngược hẳn với văn hóa quê A Thanh - nơi mà người giàu nộp thuế đầy đủ được tôn vinh như thánh sống.
Dù sao thì, một cuộc cạnh tranh khốc liệt đã nổ ra để giành quyền phục vụ vị khách quý.
Cuối cùng, một chủ tàu sở hữu con tàu khổng lồ 7 tầng như cung điện Long Vương đã vinh dự giành được quyền phục vụ...
Nhờ đó, A Thanh được đối đãi như bà hoàng.
Chủ tàu hủy luôn lịch đặt của khách VIP ở phòng hạng nhất, đền bù gấp 10 lần tiền cọc, rồi mang rượu ngon món lạ lên phục vụ tới bến, khiến A Thanh không biết mình đang ở trên thuyền hay đang ở trên thiên đường.
Thực tế số tiền bỏ ra để tiếp đón A Thanh còn gấp 3-4 lần số tiền thuế phải nộp.
Nhưng mà, một đại gia sở hữu tàu 7 tầng thì tiếc gì mấy đồng tiền thuế cỏn con đó.
Mục đích chính là muốn dằn mặt lũ Thủy Lộ Trại chuyên chặn tàu vòi tiền mãi lộ.
「 Đứng lại! 」
「 Lũ chúng mày đứng lại thì có! Khách quý của Long Vương Bài đang ở đây mà chúng mày dám giở trò à! 」
「 Dạ dạ, mời các ngài đi ạ! 」
Đám lâu la Thủy Lộ Trại cụp đuôi chạy mất dép.
Đây là khoảnh khắc hả hê nhất trong 30 năm làm nghề của chủ tàu.
Chủ tàu vui, A Thanh vui, vị khách bị hủy phòng nhận tiền đền bù gấp 10 lần cũng vui, một cái kết "Happy Ending" cho tất cả (trừ Thủy Lộ Trại).
Thực ra cái Long Vương Bài này sinh ra là để làm việc đó, nên tình huống này cũng nằm trong tính toán cả rồi.
Ăn no ngủ kỹ, chẳng mấy chốc con tàu đã trôi đến Vũ Hán.
Vũ Hán không phải tên một thành phố đơn lẻ, mà là tên gọi chung của ba thị trấn (Vũ Hán Tam Trấn) hợp lại.
Nơi đây nổi tiếng với Hoàng Hạc Lâu - tòa tháp nghe đồn do chính Tôn Quyền (vâng, Tôn Quyền đó) xây dựng.
Ban đầu nó chỉ là cái chòi canh, sau mấy lần cháy rồi xây lại, nó cứ cao dần lên, đến thời này thì đã thành một tòa nhà chọc trời không thể thiếu khi nhắc đến danh hiệu "Thiên hạ đệ nhất lâu".
Trên đỉnh tháp treo tấm biển lớn đề bốn chữ "Sở Thiên Cực Mục" (Mắt nhìn thấu trời đất nước Sở), tấm biển này cũng to dần lên theo kích thước tháp sau mỗi lần cháy.
Bản gốc là do Tôn Quyền viết.
Ý nghĩa là quyết tâm nhìn thấu tận cùng bầu trời nước Sở, thể hiện hào khí ngất trời ví mình với Sở Bá Vương Hạng Vũ.
Dù hơi đao to búa lớn so với một ông tù trưởng bộ lạc nguyên thủy thích ăn gỏi cá sống rồi chết sớm vì sán lá gan.
Ngoài ra thì ở đây chẳng có đặc sản gì mấy, nhưng trong tương lai xa, nó sẽ nổi tiếng toàn cầu vì là quê hương của một loại bệnh dịch nguy hiểm.
Cái tên Vũ Hán (Wuhan) nếu phiên âm theo một ngôn ngữ "mọi rợ" nào đó thì đọc là U-han.
Nếu Thiên Sát Tinh (vận mệnh cô độc) biết được điều này, có khi nó đã bỏ quách con nhỏ ngốc nghếch A Thanh mà chọn cái thành phố này làm vật chủ rồi.
Dù sao thì, túi tiền rủng rỉnh, lại có thêm đại gia Đường Nan Nhi đi kèm, A Thanh giờ đây chẳng sợ bố con thằng nào.
Từ xa trên tàu đã thấy cái mái ngói vàng chóe của Hoàng Hạc Lâu nổi bần bật, đã mang tiếng đến đây mà không ghé qua quán ăn nổi tiếng nhất thế giới này thì phí cả đời.
Vừa xuống tàu là cả bọn lao thẳng đến đó, với tâm thế: Nếu phải đặt bàn thì chịu, còn nếu không thì có phải trả thêm tiền cũng quyết ăn một bữa cho biết mùi đời.
Nhưng Hoàng Hạc Lâu là danh lam thắng cảnh nổi tiếng thiên hạ.
「 Nếu muốn đặt bàn thì phải đợi 4 tháng nữa ạ... 」
「 4 tháng á? 」
「 Hoặc tầm 10 tháng ạ. Mùa xuân và mùa thu thì kín lịch không còn một chỗ trống rồi ạ. 」
「 A... 」
Thế thì chịu rồi.
A Thanh tuy hay làm trò nhưng lại là người rất biết điều trước những quy tắc bất khả kháng.
Nàng ủ rũ cụp vai, chép miệng tiếc nuối ngước nhìn lên tòa tháp Hoàng Hạc Lâu cao vút.
Chợt ánh mắt nàng dừng lại ở một điểm.
Trên lan can tầng 6 cao nhất, có một nam nhân đang đứng dựa người nhìn ra xa xăm.
Dưới lớp khăn che mặt, nụ cười của A Thanh toe toét nở ra.
Ồ. Có người quen thì chắc là xin ghép bàn được nhỉ?
1 Bình luận