Trước cả khi A Thanh bước vào sảnh tiệc của Long Phượng Chi Hội, đã có một cô gái đứng lượn lờ ở ngay lối vào.
Vừa nhìn thấy A Thanh, khuôn mặt vốn vô cảm bỗng bừng sáng, nở một nụ cười rạng rỡ.
Công Tôn Yêu Nghệ vội vàng bước nhanh (không dám chạy) về phía A Thanh.
【 Tây Môn tiểu thư, hôm nay tiểu thư vẫn khỏe chứ? Thời tiết hôm nay thật đẹp nhỉ? Vào những ngày mát mẻ thế này, mát mẻ... à thường thì vào những ngày thế này mọi người sẽ làm gì nhỉ tôi chỉ biết mỗi tu luyện nên không biết gì cả thật là xin lỗi quá xin lỗi tiểu thư... 】
「 Ừ, bình tĩnh nào. Sao lại thế này rồi? Ta cũng rất vui được gặp lại. Đã bảo không cần phải gồng mình chào hỏi thế đâu mà, đừng áp lực quá. 」
【 A. Chuyện là. Ừm, ta có một người muốn giới thiệu cho tiểu thư, không biết liệu tiểu thư có phiền không, ta mạn phép xin hỏi ý kiến tiểu thư xem có được không, mong tiểu thư lượng thứ và chấp thuận cho sự đường đột này ạ... 】
Cái gì thế? Hỏi xem có được hỏi hay không à?
Kiểu này chắc có thể lặp lại vô tận vòng lặp "Hỏi xem có được hỏi xem có được hỏi không" mất.
A Thanh nghiêng đầu thắc mắc, thấy vậy Công Tôn Yêu Nghệ càng luống cuống, lo lắng nhìn sắc mặt cô.
「 Ai thế? 」
【 Là đứa em trai ngu dốt của ta ạ... 】
「 Gì cơ, cô có em trai à? Đâu rồi? 」
【 Chuyện là, Thiên Nhất à. 】
【 Vâng, tỷ tỷ. 】
Vừa dứt lời, như đã chờ sẵn, một thanh niên bước ra với dáng đi nhẹ nhàng khoan thai.
Chẳng hiểu sao mắt mũi miệng hắn giống Công Tôn Yêu Nghệ như đúc, hai chị em giống nhau như hai giọt nước.
Công Tôn Yêu Nghệ để mặt mộc tự nhiên đã xinh đẹp, thì thằng em trai giống cô ta cũng là một quý công tử "xinh trai" đủ sức đốn tim mọi thiếu nữ.
【 Tại hạ là Công Tôn Thiên Nhất. Đã nghe tỷ tỷ kể nhiều về tiểu thư. Hóa ra tiểu thư thực sự tồn tại. Tại hạ vô cùng cảm kích vì tiểu thư đã chịu làm bạn với một người cục mịch như tỷ tỷ nhà ta. 】
Công Tôn Thiên Nhất hành lễ một cách điệu đà, động tác phóng khoáng dứt khoát hệt như diễn viên trên sân khấu kịch.
Dù chỉ là cử chỉ nhỏ nhưng biên độ rất lớn, tạo cảm giác trịnh trọng và rất ngầu.
「 T-Ta đã bảo là có thật mà. 」
【 Hừ. Chuyện này chẳng khác gì kỳ ngộ rơi xuống vực nhặt được bí kíp thần công chất đống trong hang động cả. Rốt cuộc tỷ có làm được tích sự gì đâu, là do vị tiểu thư này tự nguyện làm bạn đấy chứ. Gần như là ân nhân cả đời của tỷ rồi còn gì? 】
【 Ưm. T-Ta cũng biết mà. 】
A Thanh nghiêng đầu.
Gì đây? Sao cứ thấy cấn cấn thế nào ấy nhỉ.
【 Ôi chao, thật thất lễ. Tỷ tỷ nhà ta kinh nghiệm sống còn non nớt, mong tiểu thư chỉ bảo thêm cho ạ. 】
Nói rồi hắn ném cho A Thanh một ánh mắt đưa tình ngọt xớt. Trai đẹp cười thì cũng bổ mắt đấy, nhưng mà... sao cảm giác như đang "thả thính" thế nhỉ?
A Thanh bán tín bán nghi, tạm thời chưa kết luận vội.
「 Công Tôn công tử! 」
【 Hóa ra là Liên tiểu thư. Tiểu thư đã làm hòa với bạn chưa ạ? 】
「 Nhờ phúc của công tử ạ! À, chuyện là thế này, nếu công tử không bận, liệu chúng ta có thể dùng bữa... 」
【 Ôi chao, thật xin lỗi. 】
「 A... 」
【 Đáng lẽ tại hạ phải là người mời trước mới phải. Do tại hạ kém tinh tế nên đã để tiểu thư phải mở lời khó khăn như vậy. Mong tiểu thư rộng lòng tha thứ cho sự chậm trễ này được không ạ? 】
「 Hơ... V-Vâng, vậy, h-hẹn lần sau ạ... 」
Cô gái tên Liên đỏ bừng mặt, chẳng chốt được cái hẹn nào mà cứ thế lủi thủi chạy mất.
Và sau đó, kịch bản tương tự lặp lại với Thiên tiểu thư, Doãn tiểu thư. Thậm chí Sơn Anh tiểu thư vừa nhìn thấy Công Tôn Thiên Nhất định chạy lại, nhưng nhìn thấy A Thanh thì nấc cụt rồi vội vàng rút lui.
Thằng nhãi này. Trình độ "kéo đẩy" không phải dạng vừa đâu.
『 A, Kiếm Hữu! 』
「 Ồ ố. Kiếm Hữu đến rồi à. Cả Công Tôn tiểu thư nữa. Tốt quá, hôm nay chúng ta lại đấu tập vui vẻ nhé. 」
『 Tí nữa đi. Ta còn chưa ăn cơm đây này. Đúng rồi. Đây là Công Tôn Thiên Nhất, em trai của Công Tôn tiểu thư. Còn đây là Kiếm Hữu, hoặc Kiếm Si. Nam Cung Thần Tài. 』
【 Nam Cung Tiểu Kiếm Vương, Nam Cung Thần Tài đại hiệp! 】
Thằng này cảm thán hơi lố quá không nhỉ?
「 Haha, giờ ta quyết định đổi biệt hiệu rồi, không dùng Tiểu Kiếm Vương nữa mà là Nhiệt Huyết Kiếm Khách. Nếu công tử gọi ta là Nhiệt Huyết Kiếm Khách thì ta cảm kích lắm. 」
Nếu Kiếm Vương mà nghe thấy thằng con trời đánh không chịu thừa kế biệt hiệu của bố mà vứt xó thì chắc phải gọi thêm bình rượu mạnh (Hòa tửu) để giải sầu mất.
Tửu lượng của Kiếm Vương ngày một tăng, không biết lá gan còn trụ được không đây.
【 Nhiệt Huyết Kiếm Khách! Quả là một biệt hiệu nghe thôi đã thấy máu nóng sục sôi. Không biết nguồn gốc từ đâu ạ? 】
「 Là do Kiếm Hữu bên cạnh đây cảm phục trước nhiệt huyết với kiếm của ta mà đặt cho đấy. Ta cảm động chưa từng thấy nên quyết định lấy nó làm biệt hiệu trọn đời luôn. 」
『 Thường thì biệt hiệu là do người khác đặt cho mà... 』
「 Chẳng phải Kiếm Hữu đặt cho ta sao? Cô ấy cũng là bậc tiền bối vai vế ngang hàng Chưởng môn nhân, tư cách quá đủ rồi còn gì. 」
『 Nhưng mà nghe đến chuyện đấu tập... 』
「 Sao hả, máu nóng lại sôi lên rồi à? Thế thì ngay bây giờ... 」
『 Không. Đói. Sáng dậy muộn mới vơ vội mấy nắm cơm ăn tạm thôi. 』
Cơm nắm (Chủ mộc phạn) là loại cơm nếp được gói trong lá tre và hấp chín.
Đặc điểm là được nặn thành hình chóp tam giác rất kỳ lạ.
Nhân bên trong cũng đa dạng, có loại nhân thịt mặn, có loại nhân đậu đỏ ngọt.
「 Mấy nắm? Chính xác là mấy nắm? 」
『 Nhân thịt cừu, thịt dê núi, thịt gà với trứng vịt muối thì ngon. Còn nhân đậu đỏ thì hơi... ngọt quá nên ăn không thấy no . 』
「 Sáng ra ăn 5 nắm rồi mà vẫn đói á? 」
『 Không, 6 nắm. Cái nhân trứng vịt muối ngon quá , hợp mồm nên ta ăn 2 cái. 』
Nghe đến đây, sắc mặt Nam Cung Thần Tài tối sầm lại.
Rồi hắn hỏi với giọng đầy lo lắng:
「 Kiếm Hữu, cô có ổn không đấy? Hốc nhiều thế mà vẫn đói thì chắc chắn cơ thể có vấn đề rồi. Ta nghĩ cô nên đi gặp đại phu bắt mạch ngay lập tức đi. 」
Hai nắm cơm là bằng một bát cơm cao đầy rồi.
Ăn tận 6 nắm mà vẫn kêu đói thì đến con lợn cũng phải xấu hổ mà giảm khẩu phần ăn, đúng là chuyện lạ lùng.
『 Nan Nhi khám cho ta suốt mà? Bảo khỏe re. Nhưng mà chuyện ăn nhiều thì chính nó cũng bó tay không giải thích được. 』
【 Tây Môn tiểu thư, đừng lo lắng. Phàm là Đại Thực chiếm tới ba trong Ngũ Phúc của cơ thể con người, chẳng phải là chuyện vô cùng tốt lành sao ạ. 】
『 A. Nghe cậu nói thế thấy mát lòng mát dạ hẳn. Chả hiểu sao mọi người cứ kêu ta ăn như hạm... 』
Cuối cùng cả bọn cũng ngồi vào bàn ăn, đúng lúc A Thanh định ngồi xuống ghế.
【 Tiểu thư. Xin mạn phép một chút. Đây ạ. 】
Công Tôn Thiên Nhất nhanh tay trải một chiếc khăn tay lên ghế của A Thanh.
『 Công Tôn công tử? Bình thường công tử có hay thân thiết với phụ nữ thế này không? Cẩn thận kẻo gây hiểu lầm đấy, chú ý một chút đi. 』
【 Hiểu lầm ư? Tiểu thư, liệu đó có thực sự là hiểu lầm không? 】
Nói xong hắn lại cười tít mắt đầy ẩn ý, A Thanh khẳng định luôn.
A. Cái này không phải bán tín bán nghi nữa rồi.
Thằng này đang Cưa cẩm mình.
Vì thế mình mới phải che mặt đi đấy.
Ủa, nhưng mà đang che mặt mà?
Công Tôn Yêu Nghệ cũng chưa nhìn thấy mặt mộc của A Thanh.
Chẳng phải giang hồ có luật bất thành văn là phụ nữ che mặt đều có lý do riêng sao (thường là xấu hoặc có sẹo).
Vốn dĩ Công Tôn Yêu Nghệ mỗi lần mở mồm nhờ vả là lại quên cách thở hoặc dùng kính ngữ loạn xạ, nên việc cô ta dám mở miệng đòi xem mặt là chuyện không tưởng.
Nhưng mà bạn bè với nhau mà không biết mặt thì cũng kỳ.
Hôm nay rảnh rỗi định bụng gọi cô ta lên Võ Thiên Các cho xem mặt, nhưng mà...
『 Công Tôn công tử. Thế là không được đâu nhé. Trêu ghẹo phụ nữ mà mình còn chưa biết mặt là xấu lắm đấy. 』
【 Xấu đẹp thì có quan trọng gì đâu ạ? Tỷ tỷ ta tối qua đã khen ngợi nhân phẩm của tiểu thư suốt cả đêm, nên việc ta đem lòng ái mộ nhân phẩm đó thì có gì là lạ đâu ạ. 】
A Thanh quay sang nhìn Công Tôn Yêu Nghệ.
Công Tôn Yêu Nghệ cúi gằm mặt xuống, nhưng đôi tai lộ ra đỏ lựng như gấc chín, chẳng cần hỏi cũng biết là thật rồi.
『 Cảm ơn tấm lòng của công tử, nhưng vì lý do cá nhân nên ta không có hứng thú với chuyện nam nữ, mong công tử tìm được mối khác tốt hơn nhé (Friendzone ngay và luôn). 』
【 Vậy sao ạ. Nhưng tình cảm con người đâu phải cứ bảo bỏ là bỏ được ngay đâu ạ. Tại hạ sẽ giữ trong lòng thôi, mong tiểu thư đừng cảm thấy áp lực. Chỉ mong một ngày nào đó khi tiểu thư thay đổi ý định thì hãy nhớ đến tại hạ. 】
Eo ôi Sến vãi.
A Thanh làm bộ mặt ghê tởm.
Đây chính là ưu điểm của mạng che mặt.
Dù sao người ta cũng chả thấy mình đang làm mặt gì.
Thế là sau khi ăn xong, A Thanh kiếm cớ chuồn lên tầng 7 để cắt đuôi, khiến Công Tôn Yêu Nghệ không giấu nổi vẻ áy náy.
【 Tây Môn tiểu thư, chuyện đó, xin lỗi nhé. Tại ta lỡ lời... Ta bảo Tây Môn tiểu thư giống như chị gái, muốn thân thiết như chị em ruột thịt trong nhà, thế là thằng em trời đánh nó bảo nếu đó là ước nguyện của tỷ thì cứ để nó lo, ai ngờ nó lại làm thế thật ta cũng không ngờ tới xin tiểu thư đừng giận hay khó chịu mà hãy rộng lượng... 】
『 Bình tĩnh nào. Mà, em trai cô cũng ngoan đấy chứ (theo một nghĩa nào đó). Vì muốn biến bạn của chị thành người nhà mà sẵn sàng tán tỉnh cả người chưa biết mặt, ừm. Cái này gọi là ngoan hay là hư nhỉ? 』
A Thanh bắt đầu thấy hoang mang.
Chạy trốn khỏi thằng em trai nhiệt tình thái quá của bạn, leo lên tầng 7, không khí ồn ào náo nhiệt bỗng chốc lắng xuống.
Dù sao A Thanh cũng chả quan tâm, cô đảo mắt quét quanh khán phòng với ánh mắt rực sáng.
Bách hợp, Bách hợp đâu rồi !
Cô giáo Trần Tuyết, người tiên phong trong phong cách thời trang táo bạo đâu rồi nhỉ?
Trần Tuyết cũng là một trong Võ Lâm Ngũ Hoa, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành nên dù không mặc đồ hở hang thì cái hào quang nhan sắc cũng đủ chói mắt để nhận ra ngay, tiếc là hôm nay đóa Bách Hợp ấy hình như vắng mặt.
Tuy nhiên vẫn bị chói mắt hai lần, một lần là Mộ Dung Chu Hy ở đằng kia, và lần nữa là một mỹ nhân lạ mặt ở phía đối diện.
A Thanh vốn quen thói có người thuyết minh bên cạnh như Bành Đại Sơn, nên buột miệng lầm bầm như một câu hỏi:
『 Hửm? Ai thế nhỉ? 』
【 Đúng đấy ạ. Là vị nào thế nhỉ? 】
Khổ nỗi Công Tôn Yêu Nghệ là "tấm chiếu mới" hoàn toàn, không chỉ mù tịt về võ lâm mà đến cả kiến thức xã hội cũng lơ mơ.
Hai đứa ngốc chụm đầu vào nhau thì dù có 4 mắt cũng vẫn mù tịt.
Đúng lúc đó.
【 Ôi chao, Tây Môn tiểu thư! 】
Có người ra vẻ tay bắt mặt mừng, quay lại nhìn thì hóa ra là... Mộ Dung Chu Hy đang cười tươi rói tiến lại gần.
Gì đây? Con nhỏ này làm gì có chuyện vui vẻ với mình? Nó lại diễn vai Đại Hiệp à?
Hay là tuy không có ngực nhưng tấm lòng lại bao dung rộng lớn?
【 Hôm qua thật thất lễ quá. Về nhà ngẫm lại thấy toàn là lỗi của ta cả, nên ta đã tự hứa là lần tới gặp lại nhất định phải xin lỗi tiểu thư đàng hoàng. 】
『 Không sao đâu. Đã bảo coi như không có chuyện gì rồi mà. 』
【 Nhưng chuyện đã xảy ra rồi thì sao xóa đi được? Chúng ta đều là nữ hiệp trong giang hồ, hay là mình tổ chức một buổi giải tỏa ân oán theo đúng chất võ nhân đi? 】
Gì đây, định rủ solo à ?
Nghĩ là đấu kiếm thì ăn được mình chắc?
A Thanh đang suy diễn trong đầu thì Mộ Dung Chu Hy nói tiếp:
【 Không biết tiểu thư có thích uống rượu không? Người xưa có câu, bậc hào kiệt thì mọi chuyện buồn phiền, ấm ức đều hòa vào chén rượu mà nuốt trôi đi, đó chẳng phải là phong cách của võ nhân sao? Xin tiểu thư đừng từ chối, chúng ta cùng uống rượu kết bạn cho vui nhé? Đi mà? 】
「 Rượu. Rượu được đấy . 」
A Thanh đáp ngay tắp lự.
Câu trả lời bật ra từ tủy sống chứ không cần qua não.
Tên của Mộ Dung Chu Hy được viết bằng chữ Châu (Hạt ngọc/Trân châu) và chữ Hy (Người con gái tôn quý).
Chữ Hy (姬) ở đây không phải là "kê" (gà/kỹ nữ) mà là danh xưng tôn kính dành cho phụ nữ có địa vị cao (như Cơ/Công chúa).
Ngay cả Thần Nữ Môn thờ phụng Vu Sơn Thần Nữ, tên của vị thần nữ này chính là Dao Cơ (Yao Ji - Diêu Hy).
Ngày xưa con gái Thiên Tử gọi là Vương Cơ (Wang-hui), công chúa thời xưa gọi là Đế Cơ (Je-hui), nên chữ Hy (Cơ) nghe sang trọng và đẹp đẽ hơn chữ Nữ nhiều.
Tuy nhiên, bạn thân của Mộ Dung Chu Hy lại bảo rằng chữ Châu (Ngọc) nên đổi thành chữ Tửu (Rượu) thì mới chuẩn.
Bởi vì Mộ Dung Chu Hy là một con sâu rượu (Mal-sul - Đấu tửu).
Thường thì "Đấu tửu" nghĩa là uống rượu bằng đấu (bằng thùng).
Một đấu (mal) theo cách tính ở quê A Thanh thì rơi vào khoảng 18 lít (610 fl.oz), tương đương với 30 cốc rưỡi cà phê Americano đá size Grande - thứ thức uống truyền thống của dân tộc Hàn Quốc được rang xay từ hạt đậu nành (ý nói uống nhiều như nước lã).
Thế nên gọi là "Đấu tửu" tức là uống rượu như uống nước lã kiểu đó.
Người Trung Nguyên từ xưa đã quan niệm khả năng giải độc của gan tỷ lệ thuận với nhân phẩm con người.
Tất nhiên là chỉ áp dụng cho đàn ông.
Phụ nữ mà uống như hũ chìm thì bị chê là loại đàn bà nát rượu, hay gây rắc rối, nên lá gan của phụ nữ bị coi là vô dụng.
Đó cũng là lý do tại sao yêu quái trong truyền thuyết thường bỏ qua phụ nữ mà chỉ nhăm nhăm đi moi gan đàn ông.
Tuy nhiên, Mộ Dung Chu Hy không phải là nữ chiến binh vùng lên đòi quyền bình đẳng nam nữ để lật đổ cái xã hội thối nát trọng nam khinh nữ này (Vai đó có người khác lo rồi).
Bảo là phụ nữ uống rượu vào chỉ tổ gây rắc rối ư?
Vậy thì chuốc cho nó say bí tỉ để nó gây ra "đại họa" thực sự xem sao, hừ hừ.
0 Bình luận