Vừa bước lên tầng cao nhất, không gian bỗng chốc im bặt, hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía họ.
Chỉ một thoáng sau, mọi thứ lại trở về bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, A Thanh đã cung cấp cho bầy phượng hoàng vô số thông tin.
Các nữ nhân trao đổi ánh mắt, đánh giá "đẳng cấp" của người mới đến dựa trên những gì thu thập được.
Gì kia, che mặt à?
Cái mạng che mặt trông cũng xịn đấy. Lụa Bất Khả Xâm (Bulgasa) à? Hàng hiệu đấy.
Nhưng chỉ có cái mạng là hàng hiệu thôi? Chắc tự ti về nhan sắc lắm đây.
Nhìn cái dáng người kìa. Ăn bao nhiêu nó dồn hết vào trên vào dưới hay sao?
Ha. Ngực thế kia thì mặc đồ gì cũng không lên dáng, còn cái mông kia thì váy nào vừa. Ta nói thế không phải vì ghen tị đâu nhé, thật đấy.
Mà bộ đồ võ phục kia? Vải cũng được nhưng chưa đến mức cao cấp.
Chẳng biết cách ăn mặc gì cả.
Áo dài trùm mông (Trường áo), cổ áo chéo kín mít che hết xương quai xanh, nhìn thôi đã thấy ngột ngạt.
Chắc là xuất thân từ môn phái võ lâm, mà là đạo gia nữa chứ không phải thế gia.
Sao lại đeo hai thanh kiếm, lại còn dắt thêm cây sáo hay đoản côn , ra vẻ ta đây biết thổi sáo nữa chứ.
Sáo thì cũng dùng loại tốt tốt tí, cái que đen sì kia là cái gì?
Đến rồi thì chào hỏi đi chứ, cứ đứng ngơ ngác nhìn quanh làm gì.
Kết luận được đưa ra: Một con bé nhà quê xấu xí từ đạo quán khỉ ho cò gáy nào đó mới lên tỉnh.
Mức độ cảnh giác của các quý cô lập tức tụt xuống đáy.
Nếu quay chậm lại cảnh tượng trong trà lâu lúc này, sẽ thấy một hiện tượng rất thú vị.
Ánh mắt đổ dồn vào A Thanh rồi lại tản ra, hướng về phía một vài cô gái đã yên vị trong phòng.
Và những cô gái đó - các "trưởng nhóm" của các phe phái - bắt đầu trao đổi ánh mắt dò xét nhau.
Đây là quá trình "đấu thầu" thành viên mới.
Con bé nhà quê kia ai hốt giùm cái?
Trông chán đời quá. Ta không nhận đâu.
Hình như thuộc hệ "Nữ lưu võ nhân" chỉ biết đánh đấm.
Hốt bọn đó về chỉ tổ nặng nợ, chẳng được lợi lộc gì lại còn kém tinh tế. Thôi bỏ đi.
Không ai đứng ra hỏi han, nghĩa là A Thanh đã thất bại trong màn ra mắt và không có phe phái nào muốn thu nhận.
Lúc này, một người phụ nữ bình thường sẽ có hai lựa chọn, còn võ nhân thì có một.
Nếu A Thanh là người khéo léo, cô sẽ chủ động đến chào hỏi một "trưởng nhóm" nào đó, cười duyên và vẫy đuôi xin gia nhập.
Hoặc là ủ rũ chấp nhận thất bại và lủi thủi đi về phía khu vực dành cho "những kẻ bị loại" ở góc phòng.
(Trong các buổi tiệc của Phượng Hoàng Hội luôn có một khu vực u ám dành cho những kẻ bị ra rìa).
Còn nếu là võ nhân, cô sẽ chẳng quan tâm đến mấy cái trò đấu đá này mà đi thẳng đến "Khu vực nữ lưu võ nhân".
Nơi này dành cho những người phụ nữ coi trọng võ thuật hơn là tranh giành quyền lực, những người không quan tâm đến mấy cái mưu mô của hội chị em.
Nhưng A Thanh làm sao biết được mấy cái quy tắc ngầm phức tạp này.
Cô chỉ nghĩ đơn giản: Nghe bảo Công tiểu thư ở đây, rồi đảo mắt nhìn quanh. Cảm nhận duy nhất của cô là: Chà, ăn mặc lòe loẹt gớm.
Lúc đó Đường Nan Nhi bước lên cầu thang.
【 Trời ơi, Thanh Nhi, đã bảo đợi một chút mà cứ chạy lên trước. Nào, đeo cái Phi Bạch (Pi-baek) này vào đi, cái này ta quý lắm đấy, là lụa Thục La (Vải Tứ Xuyên) xịn sò đấy nhé. 】
Đường Nan Nhi tự tay khoác dải lụa lên hai cánh tay A Thanh, chỉnh sửa dáng vẻ rồi ra vẻ ban ơn.
Phi Bạch là dải lụa dài và rộng, thường vắt qua hai cánh tay, rủ xuống sau lưng và hai bên sườn, tạo vẻ thướt tha như tiên nữ.
Chính là cái dải lụa bay phấp phới trong tranh vẽ các nàng tiên.
『 Đeo cái này làm quái gì không biết. Vướng víu chết đi được. Đeo vào thì tay cũng chẳng buông thõng xuống được nữa. 』
Đeo Phi Bạch vào thì lúc nào tay cũng phải giữ ở tư thế như đang nhảy dây, nếu không lụa sẽ quết đất.
【 Thì đẹp là được chứ sao. A, xinh quá. 】
Bầu không khí trong phòng lại căng thẳng trở lại.
Kia chẳng phải Độc Hoa sao? Đúng là Độc Hoa rồi.
Mẹ kiếp, con nhỏ hách dịch đó đến rồi. Đang yên đang lành ở Tứ Xuyên, sao lại mò đến tận Khai Phong làm gì?
Độc Hoa mà lại cho mượn đồ của mình á? Chắc hít độc nhiều quá nên lú rồi à?
Đường Nan Nhi cố tình phóng ánh mắt sắc lẹm về phía các "trưởng nhóm".
Các cô gái kia cười khẩy rồi nhìn nhau đầy ẩn ý.
Lại cái trò đóng giả người hầu à? Đường đường là Đường Nan Nhi mà lại đi hầu hạ con bé nhà quê xấu xí kia?
Hơn nữa con bé kia trông ngơ ngơ ngác ngác, chẳng biết cái gì cả. Dắt theo nó làm gì?
Đúng lúc đó.
Một sinh vật bé nhỏ lao tới, hét lên lanh lảnh:
【 Tỷ tỷ! Gia Gia Tỷ tỷ! 】
『 Ơ, Hương Nhi đấy à. Hương Nhi cũng ở đây sao? 』
A Thanh nhấc bổng Gia Cát Hương lên, quay hai vòng rồi ôm chặt vào lòng.
Cô bé 7 tuổi cười khanh khách giòn tan, tiếng cười trong trẻo dễ chịu vô cùng.
【 A, Gia Gia Tỷ tỷ, tỷ có thấy ca ca của muội đâu không? Lâu lắm mới gặp mà huynh ấy chẳng chịu chơi với muội, chán ghê. 】
『 Ca ca của muội đang ở chỗ mấy ông đực rựa đằng kia kìa. Hôm nay huynh ấy sẽ về nhà đấy, lúc đó cứ bắt huynh ấy chơi bù cho đã đời nhé. 』
【 Hi hi, vâng ạ. 】
A Thanh định đặt cô bé xuống, nhưng Gia Cát Hương cứ vòng tay ôm cổ cô, đu bám như con khỉ con, nhất quyết không chịu buông.
A Thanh bật cười, lại bế bổng cô bé lên.
Cảnh tượng này khiến các cô gái nâng mức cảnh giác lên mức báo động đỏ.
Một người phụ nữ khiến Độc Hoa phải phục tùng, lại được hòn ngọc quý của Gia Cát gia yêu quý.
Chắc chắn không phải dạng vừa đâu.
Lúc đó, một mỹ nhân xinh đẹp ngồi ở vị trí trung tâm mỉm cười nói:
【 Này, Độc Hoa. Có Phượng hoàng mới đến mà không giới thiệu cho chị em biết sao? 】
A Thanh nhìn người phụ nữ đó.
Wao. Ực. Ăn mặc kiểu gì thế kia?
Nhìn tận mắt mới thấy độ sát thương kinh khủng thật.
Đó là phong cách thời trang mang tên "Bạc Thấu Lộ" (Mỏng - Trong suốt - Hở).
Dùng đai lưng thắt ngang xương sườn để đẩy ngực lên cao, mặc váy dài chấm đất.
Bên ngoài khoác một chiếc áo ghi-lê bằng vải voan mỏng tang nhìn xuyên thấu. Thế là hoàn thành bộ cánh Bạc Thấu Lộ.
Nhiều thi nhân đã cảm thán trước vẻ đẹp này mà làm thơ:
"Tuyết trắng phủ đầy trước ngực."
"Ngực trần trắng tựa tuyết sương."
"Ngực em là tuyết in hình trời xanh."
Tóm lại là cứ ví ngực với tuyết, không phải đạo văn đâu mà tại da trắng quá thôi.
Mức độ hở hang của phần ngực trên tỷ lệ thuận với sự tự tin, tiền tài và quyền lực của người mặc.
Càng có nhiều ba thứ đó, cổ áo càng trễ xuống sâu hơn.
Và sự tự tin của người phụ nữ đang bắt chuyện này đang ở mức nguy hiểm kịch trần.
A Thanh cố gắng điều chỉnh ánh mắt đang vô thức dán vào "tuyết trắng", đáp:
『 A. Chào mọi người. Ta là đệ tử ngoại môn Thần Nữ Môn, Tây Môn Thanh. Tuy tài hèn sức mọn nhưng may mắn được Tây Môn Tú Lâm Đạo cô chỉ dạy. 』
【 Đại Mẫu! 】 【 Nữ Trung Đệ Nhất Nhân! 】 【 Đại Mẫu! 】
Cái vụ hô hào này không phân biệt nam nữ nhỉ.
Lại còn hô đều tăm tắp nữa chứ.
Chắc là đếm 1-2-3 rồi hô, nội dung khác nhau tí cũng không sao.
Lần sau có dịp mình cũng phải hô theo cho đỡ lạc loài.
A Thanh tự nhủ.
Và cơ hội đến ngay lập tức.
【 Hóa ra là Tây Môn tiểu thư. Ta là Trần Tuyết . Chắc tiểu thư đã nghe danh ta rồi chứ? 】
Trần Tuyết nhìn A Thanh với vẻ chờ đợi. A Thanh linh cảm:
A. Đây là lúc phải hô rồi!
Cơ mà... Trần Tuyết... ừm...
Là ai thế?
A Thanh nhận ra một lỗi nghiêm trọng.
Phải biết là ai thì mới hô được chứ.
Đúng lúc đó, Gia Cát Hương thì thầm vào tai A Thanh qua lớp khăn che mặt bằng hơi thở nóng hổi của trẻ con:
【 Là Trần Tuyết tỷ tỷ của Quảng Đông Trần Gia. Tỷ ấy là Giải Ngữ Bách Hợp trong Võ Lâm Ngũ Hoa đấy ạ. 】
『 Giải Ngữ Bách Hợp! 』
A Thanh quay bài trắng trợn.
Tuy hơi trễ nhịp , nhưng Trần Tuyết vẫn gật đầu hài lòng đầy tự mãn.
Trong thơ cổ có câu: "Ngồi tựa Mẫu Đơn, đứng tựa Thược Dược, đi tựa Bách Hợp".
Ý chỉ vẻ đẹp của mỹ nhân, trong đó Bách Hợp tượng trưng cho vẻ đẹp thanh tao, hương thơm ngào ngạt, là hoa của các loài hoa.
Giải Ngữ Bách Hợp Trần Tuyết chính là người như vậy.
Tiện thể nói thêm, Kim Dương Kiếm Hoa Mộ Dung Chu Hy từng chê bai rằng: "Con nhỏ Trần Tuyết đó chẳng có tài cán gì nên người ta mới gọi bừa là Bách Hợp thôi".
Không dừng lại ở đó, cô ta còn bảo: "Chẳng có gì để khoe nên suốt ngày khoe ngực, chắc định chuyển sang hệ 'Biến Thái Hoa' hay 'Dâm Nữ Hoa' đây mà", thái độ thù địch ra mặt.
Thực ra cũng có cơ sở.
Độc Hoa dùng độc, Kiếm Hoa giỏi kiếm, Hiền Hoa thông minh, Tuyết Hoa dùng băng công.
Năm người đều đẹp nghiêng nước nghiêng thành nên gọi là Ngũ Hoa, nhưng Trần Tuyết đúng là chẳng có tài lẻ hay đặc điểm nổi bật nào ngoài đẹp.
Tất nhiên, cô ta thì khẳng định "Tại ta đẹp nhất nên thế".
『 Chà, Hương Nhi của ta thông minh hệt như Gia Cát Lượng vậy. Đúng là dòng giống Gia Cát có khác. Đáng tin cậy ghê. 』
【 Hi hi. 】
A Thanh cọ má vào má cô bé qua lớp khăn.
Gia Cát Hương cười khúc khích, khiến Đường Nan Nhi ghen nổ mắt.
Ghen tị với cả đứa nhóc 7 tuổi, đúng là hình ảnh xấu xí của ác nữ.
Trần Tuyết bắt đầu thăm dò.
Dù vai vế có chênh lệch nhưng với thế gia thì cũng không quá quan trọng, chỉ có môn phái Đạo/Phật mới khắt khe thôi.
【 Để xem nào. Phải sắp xếp chỗ ngồi cho Tây Môn tiểu thư chứ nhỉ. Chỗ nào còn trống đây... 】
Nước lạnh cũng có trên có dưới, tiệc của Phượng Hoàng Hội cũng phân chia ghế trên ghế dưới.
Chẳng ai nói ra quy tắc này, nhưng nếu ngồi sai chỗ thì sẽ bị nói xấu sau lưng và tẩy chay ngầm ngay lập tức.
Nên phải tự biết thân biết phận mà chọn chỗ ngồi cho đúng.
Và mưu đồ của Trần Tuyết là tống A Thanh xuống chỗ thấp nhất trong các chỗ thấp (Hạ Hạ Tịch).
Nếu không biết thì bị coi thường là nhà quê, nếu biết mà không thể từ chối thì sẽ phải nuốt cục tức vào trong. Một kế sách thâm độc không lối thoát.
Thực ra cô ta chẳng thù oán gì A Thanh, nhưng vì A Thanh đi cùng Đường Nan Nhi nên "giận cá chém thớt".
Con khốn Đường Nan Nhi đó chuyên dùng độc. Trần Tuyết vẫn nhớ như in nỗi nhục nhã do nó gây ra.
Tóm lại là tại Đường Nan Nhi.
Ngay khi Trần Tuyết định ra chiêu!
『 A. Không cần đâu. Ta nghe nói Công tiểu thư đang ở đây nên ghé qua chút thôi. Nói chuyện riêng một lát rồi ta đi ngay ấy mà. 』
【 A. Ra là thế. Nhưng mà đã có duyên gặp gỡ thế này... 】
『 Ta cũng tiếc lắm. Nhưng có người đi cùng đang đợi nên không nán lại lâu được, mong mọi người thông cảm. 』
Nụ cười trên mặt Trần Tuyết hơi cứng lại.
Tất nhiên là cô ta đang chửi thầm trong bụng.
Định chuồn à? Được lắm. Người đi cùng á? Loại như cô ta thì đi cùng ai được chứ.
Chắc định dựa hơi vai vế để đi tán tỉnh mấy gã đàn ông Cửu Đại Môn Phái chứ gì.
Hừ, làm gì có gã đàn ông nào hiểu được sự thâm sâu trong đấu đá của phụ nữ chứ.
【 Vậy ngày mai tiểu thư nhất định phải đến tham gia nhé? Ta muốn trò chuyện thêm với tiểu thư, ngày mai Long Phượng Chi Hội tụ họp đông đủ, người đi cùng của tiểu thư cũng có thể tham gia mà? 】
『 A. Thế à? Có nhiều đồ ăn ngon không? 』
【 Đương nhiên rồi, sơn hào hải vị khắp Trung Nguyên đều hội tụ về đây cả. 】
Mắt A Thanh sáng rực lên.
Thế thì bà đây không thể vắng mặt được rồi.
『 Cho hỏi Công tiểu thư ngồi đâu ạ? A. Kia rồi. Nào, Hương Nhi. Tỷ có chuyện riêng cần nói, trò chơi "công kênh" (Đùng Đùng) kết thúc nhé. 』
【 Đùng Đùng ạ? Tiếng địa phương sao? Mà nghe cái hiểu ngay nghĩa luôn... 】
A Thanh vỗ vai Đường Nan Nhi, bảo cô nàng đi giao lưu với người quen đi.
Thế là Đường Nan Nhi ưỡn ngực bước ra, đẩy một cô gái ngồi cạnh Trần Tuyết ra rồi ngồi phịch xuống chiếm chỗ.
A Thanh đoán Ngũ Hoa chắc quen biết nhau nên cũng mặc kệ, đi thẳng về phía Công Tôn Yêu Nghệ.
Chỗ Công Tôn Yêu Nghệ ngồi tình cờ lại là chỗ thấp nhất , nhưng A Thanh biết quái đâu.
Mà có biết thì cô cũng đếch quan tâm, nhưng đó không phải là lý do để biện minh cho sự thiếu hiểu biết.
0 Bình luận