[100-200]

Chương 102 - Thiên Ma Mộ (10)

Chương 102 - Thiên Ma Mộ (10)

Một tên giáo đồ Ma Giáo nổ tung.

Tên giáo đồ đang quỳ bên cạnh giật nảy mình khi cảm thấy chất lỏng lợn cợn nóng hổi bắn tung tóe vào má.

Có lẽ vì là người Trung Quốc cổ đại "nguyên thủy" ghét nước lạnh như hủi , nên ngay cả máu bắn lên người cũng nóng hổi.

Đến mức này thì dù đức tin (hoặc tham vọng) có sắt đá đến đâu cũng bắt đầu lung lay dữ dội.

Nào là "Thiên Ma giáng lâm, vạn ma ngưỡng phục", nào là "giải phóng Trung Nguyên", hứa hẹn vinh hoa phú quý muôn đời.

Thế mà giờ đây ngài lại hào phóng ban tặng cái chết bằng những cú chỉ tay bắn Cương khí đùng đùng thế kia.

Những tên giáo đồ quỳ ở vòng trong cùng bắt đầu lén lút nhìn nhau rồi rón rén lùi lại phía sau.

Thiên Ma nghiến răng kèn kẹt, nhấc chân lên.

Là chủ nhân của ma quỷ, là kẻ hủy diệt thế giới, Ma Thần chỉ cần bước đi là thế gian tự động bốc cháy.

Biến thế gian thành tro bụi, trả lại hư vô chỉ còn bóng tối ngự trị.

Thiên Ma Quân Lâm Bộ. Bước chân đầu tiên của sự hủy diệt, chà đạp lên mặt đất để phá hủy mọi xác thịt và linh hồn.

Luồng khí tức hùng mạnh đủ sức phá hủy cả vì sao tụ lại dưới chân Thiên Ma.

Ý chí của chủ nhân cơ thể này đang cố bảo vệ lão già khốn kiếp kia, nên Thiên Ma định phá hủy luôn cả không gian này cho bõ ghét.

Ý tưởng thì hay đấy.

Nhưng ngay trước khi chân Thiên Ma chạm đất, luồng khí tức bỗng nhiên tan biến, khiến cú dậm chân trở thành một cú giậm bình thường vô hại.

Nếu không thì Thôi Lý Ông đã biến thành cái xác bẹp dí như con ếch bị dẫm nát rồi.

Đúng lúc đó, một chuyển động kỳ lạ xảy ra, chân Thiên Ma trượt về phía sau mượt mà như dòng sông chảy ra biển lớn.

Tiếp đó, chân kia cũng thực hiện kỹ thuật tương tự, khiến Thiên Ma trông như đang hiên ngang tiến về phía trước nhưng thực chất lại lùi về phía sau (Moonwalk).

Đây là phép màu mà mắt thường nhìn thấy cũng khó tin.

Lẽ thường ở đời, con người bước đi là đạp đất đẩy cơ thể tiến về phía trước.

Nhưng Thiên Ma vĩ đại lại thể hiện quyền năng phá vỡ cả lẽ thường đó.

『 ……? 』

Kỹ thuật thì kinh đấy, nhưng tại sao? Tự nhiên lại làm thế?

Sự im lặng trang nghiêm trong lăng mộ dần chuyển sang bầu không khí ngượng ngùng và khó xử.

Giống như cảm giác khó xử kéo dài vô tận khi bạn của bạn đi vệ sinh, để lại bạn ngồi chung với bạn của nó mà hai người chẳng quen biết gì nhau.

Trong bầu không khí sượng trân đó, Thiên Ma cứ liên tục Moonwalk thành vòng tròn.

Phàm nhân sao có thể hiểu được thâm ý của Ma Thần vĩ đại!

Đám giáo đồ Ma Giáo chỉ biết than thầm và đảo mắt liên tục.

Xoẹt!

Lớp băng dính màu xanh dán kín bức tường bị xé toạc thô bạo.

Dùng thân mình xuyên qua bức tường băng dính nên đương nhiên nó dính đầy người.

Thiên Ma vùng vẫy như xua đuổi côn trùng, vất vả lắm mới vo tròn được mớ băng dính thành một cục rồi ném đi.

「 A. Tới rồi đấy à? 」

A Thanh hân hoan chào đón Thiên Ma.

Mỗi tay cầm một cái đùi gà.

「 Xin lỗi nhé nhưng đùi gà thì không nhường được đâu. Đương nhiên là cả tỏi gà (đùi non) và cánh gà cũng không được, phần thịt dai dai giữa đùi và thân cũng là của tôi nốt. Ức gà, ừ thì ức gà ăn cũng vui miệng. Nên ngài chọn đi, ức trái hay ức phải? Phải? Hay trái? 」

Định mời khách mà lại mời ức gà khô khốc, đúng là phát ngôn xứng đáng ăn tát.

Nhưng với kẻ không mời mà đến, lại còn phá tường phá cả tiền đặt cọc nhà người ta thì thế này là quá hậu hĩnh rồi.

Thiên Ma lắp bắp vì giận dữ:

『 Cái này… rốt cuộc là chuyện gì? Rõ ràng căn nguyên của hồn phách đã bị tổn thương…! 』

「 Không nói đâu. Mà cảm giác đầu nổ tung cũng hay phết đấy chứ. Kiểu như được giải thoát ấy. 」

Nói xong, nàng ngoạm một miếng đùi gà ngon lành.

Thiên Ma nhíu mày.

Ngài giơ tay lên, ngón tay lại chĩa về phía trước.

「 Dừng lại! Bỏ ngón tay xuống ngay! 」

A Thanh vừa phun đống thịt gà đang nhai dở ra như súng máy vừa hét lên.

「 Này này, trời đánh tránh miếng ăn nhé. Đến con chó đang ăn người ta còn không đánh, ngài mà đánh thì cẩn thận tôi cắn lại đấy. Sinh ra làm người không thể thua con chó được, nên tôi cũng biết làm trò chó đấy nhé. 」

Nghe triết lý "chó má" lần đầu tiên trong đời, Thiên Ma đờ đẫn mất một lúc.

『 … Ý ngươi là ngươi sẽ còn tệ hơn cả con chó? 』

「 Ngài có muốn tôi múa Thang Tiên Thoát Y Vũ trước mặt đám tín đồ không? Lúc đấy lại hối hận: "Biết thế bố ngồi im xem nó Mukbang cho xong" đấy nhé? 」

Thiên Ma chấp nhận Hoan Hỉ Cung gia nhập cũng chính là vị Thiên Ma này.

Vốn dĩ tất cả các đời Thiên Ma đều là cùng một người đàn ông này.

Nên ngài thừa biết Thang Tiên Thoát Y Vũ là cái gì.

Đường đường là Chí Tôn của một giáo phái mà lại cởi đồ uốn éo lả lướt thì mặt mũi vứt cho chó gặm.

(Dù Thiên Ma ở các thế giới khác thỉnh thoảng cũng làm trò này).

Thiên Ma há hốc mồm kinh ngạc, cuối cùng đành thở dài hạ tay xuống.

『 Được rồi. Ta sẽ không đụng đến cha ngươi nữa. Được chưa? Chậc, đúng là cha nào con nấy. Cứ lấn cấn mấy cái tình cảm vặt vãnh. Sao lại sinh ra đứa con gái của Thần Giáo mà dám cản trở túc nguyện giải phóng Trung Nguyên thế này. 』

Đây là một hiểu lầm tai hại của Thiên Ma.

Thực ra cũng khó trách ngài được.

Trong mắt Thiên Ma, cái xác này là một cái xác không hồn.

Đương nhiên ngài nghĩ nó được giáo đồ tạo ra để chứa Thiên Ma Hồn.

Chỉ là thấy lão già kia nhảy ra cản trở, ngài tưởng lão là người đã chăm sóc cái xác suốt 49 ngày, mớm cơm cháo hơi thở cho nó nên nảy sinh tình cảm cha con.

Và linh hồn nhập vào cũng coi lão già đó là cha mà quyến luyến.

Ngài đã tự biên tự diễn một câu chuyện cảm động như thế trong đầu.

Một cú sút trượt bóng đi vào lòng đất.

「 Hả? Cha tôi á? Con gái Thần Giáo gì cơ? 」

『 Là cái lão già vô lễ bên ngoài kia kìa. 』

「 À. Lão già đó hả? Lão có phải bố tôi đâu! 」

Một câu nói "bất hiếu" hồn nhiên đến lạ.

Thiên Ma nghiêm mặt hỏi lại:

『 Ngươi nói cái gì lạ lùng vậy? Rõ ràng… 』

『 Lão già đó dạo này hơi lẩm cẩm. Tôi cũng thấy rồi, lão điên thật rồi. Tôi không có sở thích nhận vơ bố con, cũng chả có ý định đó đâu. 』

A Thanh cũng nhìn thấy màn diễn xuất nhập tâm của Thôi Lý Ông qua màn hình.

Thực ra nàng chẳng vui vẻ gì.

Chỉ vì thấy tội nghiệp và cũng có chút tình nghĩa nên cứu thôi, chứ không phải đang trong tình trạng này thì nàng đã lôi lão đi xạ trị vật lý cho tỉnh người ra rồi.

『 Thế tại sao ngươi lại cản trở ta? 』

『 Hỏi thừa thế? Để yên cho ngài giải phóng Trung Nguyên, rồi kéo cả lũ đi xâm lược, bắt tôi mở mắt trừng trừng nhìn cảnh đó à? 』

『 Haizz. Chỉ vì sự ngu dốt của ngươi thôi sao. 』

『 Gì? Này, sao tôi cứ làm gì là mấy người lại… 』

『 Đủ rồi. Nhìn tận mắt đi rồi ngươi sẽ hiểu. 』

Thiên Ma giơ tay lên cắt ngang lời A Thanh.

Bốn bức tường phòng trọ đổ sập xuống, để lộ ra khung cảnh bên ngoài.

‘Này, tự tiện phá nhà người ta thế hả.’

A Thanh vừa lầm bầm vừa gặm đùi gà, tò mò xem ngài định cho xem cái gì hay ho.

Đó là một nơi nào đó ở Trung Nguyên, nơi đầy rẫy những người ốm yếu vì đói khát. Những thân hình gầy guộc, tiều tụy nằm la liệt, không còn chút sức sống nào.

Chẳng khác gì cái trại tị nạn.

Ba bốn gã đàn ông đi lại kiểm tra những người nằm đó. Vừa gọi vừa khua tay trước mặt họ.

Cuối cùng tìm thấy một cái xác, chúng chọc chọc, vỗ vỗ, lay lay, thấy không phản ứng gì liền nở nụ cười nhạt thếch rồi khiêng đi.

Chúng khiêng cái xác đến bên một cái vạc lớn—

「 Dừng lại! Người ta đang ăn cơm mà làm cái trò gì thế hả? Tưởng làm thế mà tôi sợ à, còn lâu nhé. Nhìn là biết trò tuyên truyền mị dân của Ma Giáo rồi. 」

『 Đây là những gì ta đã tận mắt chứng kiến. Mười mấy năm trời mùa hè thì lạnh, mưa thì tạnh, ngũ cốc không mọc nổi. Thú vật bị ăn thịt hết, vỏ cây cũng bị bóc sạch để nấu ăn khiến cây cối chết khô. Đó là thời đại con người phải ăn xác nhau để sinh tồn. 』

「 À. Dựa trên câu chuyện có thật hả? 」

『 Nhưng không phải ai cũng đói. Nhìn đi. 』

Khung cảnh nhòe đi như bức tranh thủy mặc, rồi lại rõ nét hiện ra một tòa đại điện xa hoa.

Trên chiếc bàn khổng lồ đủ cho hai mươi người nằm là một bữa tiệc linh đình với đủ loại sơn hào hải vị.

Kẻ ngồi ghế chủ tọa và đám khách khứa ai nấy đều bụng phệ, cằm nọng mấy ngấn, béo tốt nứt đố đổ vách.

『 Kẻ kia là Thái thú của kinh thành vừa rồi. Thay vì cứu đói cho dân, hắn lại bóc lột họ để tổ chức tiệc tùng linh đình mỗi bữa. Bên cạnh là trưởng lão phái Hoa Sơn gì đó, còn đám ngồi đây toàn là những kẻ tự xưng là hiệp khách Chính phái, hoặc là bọn nhà giàu được chúng dùng kiếm bảo kê. 』

「 Hoa Sơn đó á? 」

『 Đâu chỉ mỗi Hoa Sơn? Thiếu Lâm tăng, Võ Đang đạo sĩ, Cửu Phái Nhất Bang danh môn chính phái, tất cả bọn chúng đều bám lấy quyền lực và đi đầu trong việc bóc lột dân chúng. 』

‘Cái gì, Chính phái võ lâm mà có quá khứ đen tối thế này á?’

A Thanh tròn mắt ngạc nhiên.

『 Thời đó làm gì có Chính phái. Vốn dĩ bản chất là như thế, sau này bọn chúng mới chia phe Chính phái Tà phái, thật nực cười làm sao. 』

Muốn có Chính phái thì phải có Tà phái và Ma đạo.

Nếu không có Tà phái và Ma đạo, thì chẳng cần phân biệt đám côn đồ cầm kiếm nào là lịch sự và lễ phép hơn cả.

Nếu phải phân loại thì chỉ có Quan phủ và Võ lâm, mà thời đó Quan phủ coi Võ lâm như đám tình nguyện viên làm không công (lính đánh thuê miễn phí) dưới quyền mình.

「 Gì chứ, chuyện ngày xưa lắc xưa lơ rồi còn gì. 」

『 Nhìn tiếp đi. Xem chúng đàn áp những người chỉ cầu xin được sống như thế nào. 』

Cảnh tượng hiện ra.

Ông già chỉ xin một nắm gạo để sống qua ngày bị đánh đập tàn nhẫn bằng gậy gộc.

Người phụ nữ muốn xin chút nước cháo cho đứa con ốm đau bị đánh chết, xác của họ rơi vào tay đám ác quỷ đói khát coi thi thể là thịt.

Không thể chịu đựng được cảnh đó, một võ nhân đã đứng lên.

Người đàn ông đang đứng trước mặt A Thanh đây.

Hắn giương cao ngọn cờ đỏ rực tượng trưng cho ngọn lửa thiêng của Bái Hỏa Giáo, và dân chúng vùng lên như lửa cháy lan đồng.

「 Khoan đã. Đừng có phất cờ đỏ được không? Sao cứ phải là cờ đỏ. Lại còn giống Hồng Cân Tặc nữa chứ. 」

‘Đây không phải là game Tàu khựa sao?’

‘Phất cờ đỏ rồi hô hào xây dựng đất nước của nhân dân thế này có bị kiểm duyệt không đấy?’

Do A Thanh chưa chơi game bao giờ nên không biết.

Trong game mấy cái này bị giấu nhẹm đi, đến cái bối cảnh cũng chả thèm nhắc tới một dòng.

『 Được. Ta thừa nhận. Một số giáo đồ đã hô hào Hoàng Thiên Đương Lập. Và kết cục cũng y hệt. 』

Những người dân lành chỉ muốn được sống đã bị giáo mác đâm chém tơi bời.

Giáo của quân đội, kiếm của võ lâm.

Và rồi cảnh tượng chuyển sang cuộc trốn chạy thảm khốc của những người sống sót sau cuộc đàn áp.

Vượt núi băng sông, vượt qua sa mạc với vô số cái chết, cuối cùng họ đến được dãy núi khổng lồ này.

Đó là sự khởi đầu của Thiên Ma Thần Giáo.

『 Và thứ còn lại là sự trả thù. Đối với ta, và đối với tất cả hậu duệ của Thần Giáo, chỉ còn lại sự trả thù là nghĩa vụ thiêng liêng. 』

Người đàn ông đã mất hết gia đình, bạn bè, đồng chí cách mạng, chỉ còn lại những vết sẹo chi chít trên người nói.

Mỗi vết sẹo là một nấm mồ chôn cất một người bạn trong tim.

Đó là mối thù hận mà con quỷ báo thù tự xưng là Kẻ Hủy Diệt Thế Giới nung nấu, đến mức từ chối cả cái chết.

Trước ngọn lửa hận thù hừng hực đó, A Thanh phán một câu xanh rờn:

「 Nói nhảm ít thôi. 」

『 Cái gì? 』

「 Chỉ có ông là còn hận thù thôi. Chứ bọn Ma Giáo bây giờ trong đầu có tí thù hận nào đâu. 」

A Thanh nhớ lại quãng thời gian không ngắn sống trong Ma Giáo.

Một tập thể bệnh hoạn chả tìm thấy điểm nào bình thường, nhưng có thằng đầu sỏ thế này thì cũng dễ hiểu thôi.

「 Già rồi thì chết quách đi cho đẹp trời. Bày đặt làm ký sinh trùng tinh thần nhảy từ xác này sang xác khác, cố đấm ăn xôi để thắng cho bằng được, xấu hổ lắm biết không. 」

Tuyệt kỹ của A Thanh:  Mồm Địa Ngục .

「 Ông biết gì không? Một kẻ đã thất bại ngay từ đầu, nếu cứ dùng mãi một cách thì kiểu gì cũng thất bại tiếp thôi. Người ta thất bại thì phải rút kinh nghiệm, lần sau dùng chiến thuật khác chứ. Đằng này lần thì đổ tại cơ thể yếu, lần thì đổ tại thiếu quân. Đã thua liểng xiểng bốn lần liên tiếp rồi, là tôi thì tôi nhục quá cắn lưỡi chết mẹ cho… 」

Bụp.

Điểm yếu chí mạng của Mồm Địa Ngục.

Đầu bay rồi thì không dùng được nữa.

Thiên Ma đỏ mặt tía tai hét lên:

『 Được lắm. Để xem thế nào. Ta sẽ giết ngươi cho đến khi ngươi chết hẳn, xem cái tinh thần cỏn con cấp Nhất Lưu của ngươi chịu được bao lâu? Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã mở cái mồm hỗn xược đó ra! 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!