[100-200]

Chương 112 - Ác Nữ Và Bát Ma Lạt Thang (7)

Chương 112 - Ác Nữ Và Bát Ma Lạt Thang (7)

Căn bếp tan hoang như bãi chiến trường.

Chất lỏng đỏ lòm chảy lênh láng trên sàn, lẫn trong đó là những miếng thịt bị băm nát, xương bị chặt vụn, những thứ lầy nhầy và cứng ngắc trộn lẫn vào nhau.

Mùi hôi nồng nặc xộc lên mũi khiến ai nấy đều phải bịt mũi miệng theo phản xạ.

Có người bụng dạ yếu còn ọe lên vài tiếng nôn khan.

Và thủ phạm gây ra thảm kịch này đang cầm con dao sắc lẹm gào lên:

『 Không phải ta! Ta... ta không thể nào làm thế được! 』

A Thanh nhìn cảnh tượng đó mà tiếc đứt ruột.

‘Trời ơi, phí của giời, sao lại đổ hết đồ ăn đi thế kia.’

Trôi lềnh bềnh trên lớp dầu Ma Lạt đỏ lòm dưới sàn là những miếng thịt, rau củ, đậu phụ, mì sợi đáng thương.

A Thanh khó chịu quát:

『 Này, cái gì mà không phải? Ông là cái ông Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ gì đó đúng không? 』

『 Đúng, ta là Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ Bạch Xương Tử đây. Còn đống này là rác rưởi. Tại sao? Tại sao lại không đúng vị? Đáng lẽ không phải vị này chứ? Vấn đề ở đâu? Xương heo à? Không, vẫn tươi mà. Hạt tiêu Tứ Xuyên bị hỏng à? Không. Thịt thăn non? Cũng không phải. 』

Bạch Xương Tử với đôi mắt điên loạn chạy lăng xăng khắp nơi, cầm từng nguyên liệu lên ngửi hít hít rồi lầm bầm.

『 Cái gì thế này? Tất cả đều hoàn hảo! Tất cả đều tươi ngon mà! 』

『 Này ông chú. Tôi biết là có vấn đề gì đó rồi. Nhưng sao lại đổ đồ ăn xuống đất? Không thấy phí à? 』

A Thanh vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh thời mới xuất đạo giang hồ phải đi moi rác ăn.

Ký ức đau thương đó đã tạo nên nỗi ám ảnh về thức ăn theo nàng suốt đời.

『 Không! Thứ này không ăn được! Là rác rưởi! 』

『 Ơ hay, chính ông biến nó thành rác còn gì. 』

『 Gì? Ngươi bảo ta tạo ra rác rưởi ư!? Dám nói với Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ Bạch Xương Tử thế à! 』

A Thanh xòe tay sang bên cạnh.

Thôi Lý Ông hiểu ý, lôi cây sáo Phục Thần Xích từ đâu đó ra đặt vào tay nàng.

Giọng A Thanh trở nên lạnh lẽo:

『 Bạch Xương Tử hay Bạch Đại Tràng (lòng bò), à nhắc mới nhớ thèm lòng bò quá. Dù sao thì, cái đống đang nằm dưới đất kia có vẻ là bữa tối của tôi đấy. Nếu không giải thích cho hợp lý thì... 』

『 Không phải! Thứ rác rưởi này không phải là Ma Lạt Cung Cực Thang của ta, á! 』

Bốp!!! Một tiếng động giòn tan vang lên.

Thế mới nói người ta dù có điên cũng phải biết nhìn mặt mà đặt tên.

Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ trông thảm hại vô cùng.

Hắn ôm đầu lăn lộn dưới đất, bộ đồng phục đầu bếp hôm nay coi như được tẩm ướp gia vị Ma Lạt đến tận từng thớ vải.

Trong bộ dạng dính đầy nước dùng đỏ lòm nhớp nháp, Bạch Xương Tử quỳ gối cung kính.

『 Thế rốt cuộc, bữa tối của tôi đâu? 』

『 Chuyện này... tại hạ thật không còn mặt mũi nào... 』

『 Gì chứ, ông bất mãn cái gì? Tôi chỉ muốn ăn một bát Ma Lạt Thang ngon lành thôi mà cũng là cái tội à? Nghe đồn tay nghề ông đỉnh lắm nên tôi đã đợi suốt 45 ngày trời đấy biết không. 』

『 Chính vì thế ạ. Tại hạ không thể mang một tác phẩm lỗi ra phục vụ những thực khách đã kỳ vọng vào món ăn của mình được. 』

『 Tác phẩm lỗi? 』

『 Vị này... không phải là vị chuẩn. 』

Bạch Xương Tử giải thích sự tình.

Vốn dĩ một bát Ma Lạt Cung Cực Thang có giá một thỏi vàng, là món ăn cao cấp nhất.

Vì thế thịt heo phải là thịt thăn của heo sữa từ 7 đến 9 tháng tuổi, loại mềm nhất, chiên sơ lớp vỏ rồi mới nấu.

Thịt bò cũng phải là thịt thăn của bê con khỏe mạnh, được chế biến tương tự.

Củ sen cũng không phải loại thường mà phải được trồng ở đầm sen riêng, bla bla...

A Thanh nghe mà ngán ngẩm hỏi lại:

『 Tóm lại là dùng nguyên liệu xịn nhất, nấu riêng rồi đổ chung vào nước dùng chứ gì. Nhưng mà thế thì sao dở được? Cần quái gì đến Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ? 』

『 Vốn dĩ nấu ăn là phải xem xét tình trạng nguyên liệu, xem thời tiết hôm nay nồm ẩm hay khô ráo, nóng hay lạnh, xem thịt mỡ nạc thế nào, rau củ hình dáng ra sao để khơi dậy hương vị tối ưu nhất. Nếu không phải là tại hạ thì ai có thể tập hợp những thứ tinh túy nhất đó dồn vào một bát Ma Lạt Thang cỏn con chứ? 』

『 Cỏn con á? 』

『 Ma Lạt Thang rốt cuộc cũng chỉ là món ăn bình dân, nhưng ẩm thực thì không phân biệt sang hèn. Thực tế từ khi Ma Lạt Cung Cực Thang của tại hạ ra đời, Ma Lạt Thang đã phát triển thành nhiều biến thể và dần được công nhận là một món ăn thực thụ chứ không chỉ là bữa ăn lót dạ rẻ tiền nữa. 』

Lúc nãy tưởng hắn điên, giờ nghe nói chuyện lại thấy hắn là một đầu bếp chân chính và tâm huyết ra phết.

『 Thế tại sao ông đổ hết bữa tối của tôi đi? 』

『 Chuyện là thế này ạ. 』

Hôm nay hắn cũng chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo, đặc biệt vì có khách quý nên càng dồn hết tâm huyết.

Nhưng khoảnh khắc các nguyên liệu hòa quyện vào nhau, sự hài hòa giữa cái nọ và cái kia, giữa nước dùng và đồ nhúng lại xảy ra vấn đề lớn.

Hắn đã kiểm tra từng nguyên liệu một nhưng không thấy lỗi gì, nên mới phát điên lên như thế.

『 Vì vậy, hôm nay tại hạ không thể phục vụ món ăn được. 』

『 Nghiêm trọng thế cơ à? 』

『 Đương nhiên rồi ạ. Trừ vị giác của Thiên Hạ Đệ Nhất Túc Thủ như tại hạ ra thì trên đời này không ai nhận ra sự sai lệch vi mô đó đâu, nhưng chắc chắn đó không phải là món ăn hoàn hảo. Hừm. Cô định đánh ta à? 』

『 Ừ. 』

A Thanh gật đầu, tay lăm lăm cây sáo.

Bạch Xương Tử biện minh với vẻ mặt bi tráng:

『 Dù có bị đánh chết, ý chí muốn phục vụ món ăn hoàn hảo nhất trong lòng tại hạ cũng sẽ không bao giờ lung lay. 』

『 Tinh thần nghệ nhân thì tốt đấy, nhưng cũng phải vừa vừa phai phải thôi chứ? Không nghĩ đến khách hàng đang đói mốc mồm chờ ngoài kia à? 』

『 Hương vị chính là quyền lực. Để có món ngon nhất thì đương nhiên phải trải qua thời gian chờ đợi mòn mỏi, á! 』

Bộp! Bạch Xương Tử lại lăn quay ra sàn.

Nhưng nể tình ý chí kiên cường của hắn, cú đánh này A Thanh đã kìm lực lại chỉ còn khoảng một dấu chấm than (!).

A Thanh quay lưng lại với Bạch Xương Tử đang nằm đo đất.

『 Xem ra bữa tối nay đi tong rồi. Mẹ kiếp, nhịn đói nãy giờ, sắp chết đói đến nơi rồi... Bạn hiền, lúc nãy anh bảo đi đâu nhỉ? 』

『 Phí hoài thời gian vô ích. Thôi coi như được xem kịch hay. Thế cô có thích ăn vịt không? Tuy không bằng Bắc Kinh nhưng Vịt Tứ Xuyên cũng có hương vị riêng đấy. 』

『 Ồ, nghe được đấy? 』

A Thanh quên ngay bát Ma Lạt Thang và hớn hở ra mặt.

Cũng phải thôi, nghe bảo không bằng Bắc Kinh nhưng cũng đáng để so sánh.

Trước khi xuất sơn nàng đã nghe danh Vịt Quay Bắc Kinh lừng lẫy thiên hạ, nhưng chưa có dịp nếm thử bản gốc bao giờ.

『 Vịt Tứ Xuyên à. Hóng ghê. 』

『 Phải rồi. Vịt là bữa tối tuyệt vời. Theo Hoàng Đế Nội Kinh, thịt vịt bổ khí và cường thân kiện thể. Là món ăn mà võ nhân nên yêu thích. 』

Bành Thảo Lư tự nhiên chen vào câu chuyện.

『 Khoan, khoan đã! Sao tự nhiên lại thành cái tên ẻo lả kia mời cơm thế? Tỷ tỷ, tối nay muội nhất định phải chiêu đãi tỷ mà. 』

『 Nhưng mà. Vịt quay nguyên con ngon hơn Ma Lạt Thang nhiều chứ? Vốn dĩ ta cũng đâu thích món nước. 』

Bành Thảo Lư gãi gãi đầu đáp.

Đường Nan Nhi nhanh nhảu nói:

『 Ở... ở Đường gia chúng muội cũng có đầy vịt mà. Toàn là những bé vịt được nuôi bằng lưu huỳnh đấy ạ. 』

『 Ồ. Vịt Lưu Huỳnh. Phải rồi. Theo Hoàng Đế Nội Kinh, con người vốn không thể nuốt lưu huỳnh, nhưng nếu cho vịt ăn để thẩm thấu vào thịt, khi ăn vào sẽ giúp cứng xương và bổ khớp. 』

Lưu huỳnh và diêm tiêu là hàng cấm do triều đình quản lý.

Giá cả đắt đỏ đã đành, muốn mua số lượng lớn cũng không được.

Thế mà đem lưu huỳnh quý giá cho vịt ăn thì khác gì ném vàng cho chó.

Tất nhiên, Đường gia có quyền và có tiền.

『 Hôm nay hãy để Bổn gia chiêu đãi tỷ một bữa ra trò nhé, đi mà? Tỷ tỷ ~ 』

A Thanh nghiêng đầu.

‘Hoàng Đế Nội Kinh là cái gì nhỉ? Sách hướng dẫn sành ăn (Michelin Guide) à?’

A Thanh tự nhủ phải kiếm cuốn đó về đọc thử xem sao.

Bành Thảo Lư vỗ vai A Thanh cái bộp.

『 Thanh Nhi. Đi thôi. Đường gia mời cơm đấy. 』

『 A. Ra là thế à? Trông con nhỏ kia có vẻ không muốn mời muội đâu. 』

Trong mắt A Thanh, Đường Nan Nhi giống hệt con chó Chihuahua.

Vẫy đuôi tíu tít với Bành Thảo Lư, nhưng nằm trong lòng chủ lại nhe răng gừ gừ với A Thanh.

Cái giống chó nhỏ mọn mà hung hăng đó trùng khớp hoàn toàn với hình ảnh Đường Nan Nhi.

『 Á, tỷ tỷ. Khoan đã. Muội... 』

『 Thanh Nhi nhà ta vai vế cao thế này, làm gì có chuyện đó. Đệ tử ký danh của Đại Mẫu Tây Môn Tú Lâm mà không được mời thì còn ai được mời, mà cho dù thế thì làm sao ta đi một mình được? Sao thế, Nan Nhi? Có vấn đề gì à? 』

A Thanh có vai vế là trưởng bối của Đạo gia.

Nếu mời tiệc mà bỏ qua nàng thì chẳng khác nào tuyên bố muốn bôi tro trát trấu vào mặt cả Đạo môn.

Bành Thảo Lư mà hùa theo đi ăn thì cũng thành đồng lõa.

Đường Nan Nhi nhanh trí đổi giọng ngay lập tức.

『 A, he, hehe, không có gì đâu ạ... 』

Tất nhiên, trong đầu ả đang nhảy số liên tục về các loại độc dược.

‘Gì thế, con nhỏ che mặt kia mà gia thế khủng vậy sao?’

‘Thế dùng độc mà bị phát hiện thì to chuyện à?’

Và ngay lập tức ả nghĩ:

‘Thì đừng để bị phát hiện là được chứ gì?’

‘Có loại nào hạ độc lén mà không ai biết không nhỉ?’

‘Phải dùng Phân Hợp Độc thôi.’

Phân Hợp Độc là loại độc mà từng thành phần riêng lẻ không gây độc, chỉ khi kết hợp lại trong cơ thể mới phát tác.

Ví dụ bỏ một loại vào canh, loại kia tẩm vào thìa đũa hoặc đồ ăn kèm.

Mắt Đường Nan Nhi lóe lên tia độc địa.

‘Con ả che mặt láo toét!’

‘Đêm nay bà cho mày ôm nhà xí không rời nửa bước.’

‘Đằng nào bị lộ thì tung chiêu cuối Mãn Thiên Hoa Lệ ra khóc lóc là xong chuyện chứ gì.’

Đường Nan Nhi đang ủ mưu tính kế thâm độc như thế.

Thấy vẻ mặt đó, Bành Thảo Lư chỉ phán một câu xanh rờn:

『 Con bé này. Nhạt nhẽo thật. 』

A Thanh thì hớn hở ra mặt.

『 Vậy đi thôi nhỉ? Bạn hiền cũng đi cùng luôn đi? Dịp may hiếm có được Ngũ Đại Thế Gia mời cơm mà? 』

『 Ta, à không ý cô là ta cũng đi sao? 』

Tự Do bỗng bật cười phụt một tiếng rồi nói tiếp:

『 Cũng hay đấy. Đường gia chiêu đãi à. Ta cũng từng nghĩ phải đến đó nhận sự tiếp đãi một lần cho biết. 』

Hôm đó Đường gia đón tiếp những vị khách không mời mà đến.

Cô con gái rượu bảo đi ăn với bà chị chồng tương lai Nữ Hạng Tịch Bành Thảo Lư, chẳng những không ăn được gì mà còn tha lôi về một đống "cục nợ".

Báo hại Đường Gia Chủ phải đích thân ra tiếp khách đột xuất.

Nghe bảo là đệ tử ký danh của Đại Mẫu kia mà.

Tuy còn trẻ nhưng vai vế đó thì ít nhất Gia chủ cũng phải ló mặt ra chào một tiếng.

Tất nhiên chưa đến mức Gia chủ phải thân chinh đi đón.

Phải là bên kia đến chào, chứ Đường Gia Chủ đâu cần hạ mình.

Nên ông ta chỉ định gọi đến xem mặt mũi ra sao thôi.

Cánh cửa mở ra.

Đường Gia Chủ đang nằm ườn ra ghế với vẻ chán chường bỗng bật dậy như tôm tươi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!