Thực ra A Thanh không phải là kiểu người hay nhớ mặt người khác.
Nhưng lúc này mới chớm xuân, thời tiết vẫn còn vương vấn cái lạnh mùa đông.
Vậy mà có một gã đàn ông cởi trần trùng trục, làm tư thế gồng cơ, khoe tấm lưng trần vĩ đại hướng ra ngoài trời như muốn thách thức thiên nhiên.
Trong đầu A Thanh lập tức lóe lên hình ảnh một người quen: A, là gã đó!
「 Này, Tiểu nhị. Có phải ở trên kia là Gia Cát... 」
Chết, tên hắn là gì nhỉ?
Nhớ mỗi họ Gia Cát.
「 Cái gì nhỉ, biệt hiệu là Mãnh Thú Nam Tử à? 」
Tiểu nhị nheo mắt lại.
「 Ý ngài là Mãnh Thân Hiền Não Đại Hiệp phải không ạ? 」
「 A! Đúng rồi. Chính là cái đó. Mạnh Thân Hiền Não! Thân xác mãnh thú, đầu óc thiên tài! Oa, nghe qua có một lần mà ta cũng nhớ được, tài thật. Đúng là hắn chứ? 」
「 Ngài tả kỹ đến thế thì còn sai vào đâu được ạ. 」
Tiểu nhị nhìn vào đôi mắt đang bị che của A Thanh với vẻ mặt như muốn hỏi "Lương tâm của ngài để đâu?".
「 Vậy phiền ngươi lên bảo hắn là có 'Bà chị' đến tìm, hỏi xem hắn còn nhớ không. Nếu nhớ thì sắp xếp cho một chỗ ngồi được không? Tiền ăn ta tự trả. 」
「 Chuyện này... Ngài ấy là khách quý, tiểu nhân làm sao dám... 」
Tiểu nhị tỏ vẻ khó xử.
Ở Vũ Hán, môn phái nổi tiếng nhất không ai khác chính là Võ Đang Phái.
Võ Đang - niềm tự hào của Vũ Hán, Thái Sơn Bắc Đẩu, thủ lĩnh Chính phái (tất nhiên danh hiệu thủ lĩnh này tùy thuộc vào việc bạn hỏi người dân vùng nào).
Tuy nhiên, nếu hỏi "Ai là người cai quản Vũ Hán?" thì câu trả lời chắc chắn là Gia Cát Thế Gia.
Vốn dĩ đất chật người đông, lại bị trùng địa bàn với Võ Đang, nên từ 800 năm trước, Gia Cát Thế Gia đã dọn nhà đến khu đất phong thủy hữu tình cạnh Đông Hồ, ngay cửa ngõ Vũ Hán để lập nghiệp.
Thời đó lệnh vua là trời, hai ông lớn đánh nhau sứt đầu mẻ trán giành đất thì khó coi quá, nên Hoàng thượng phán: "Một thằng nhường đi".
Thế là Gia Cát Thế Gia hớn hở xung phong nhường đất.
Thực ra, nhường để lấy được khu đất vàng mặt tiền Đông Hồ thì ai mà chẳng muốn.
Không chỉ có hồ có sông Trường Giang, mà vùng đồng bằng Hậu Quảng quanh Vũ Hán còn là vựa lúa màu mỡ nhất nhì Hồ Bắc.
Võ Đang Phái dù thèm nhỏ dãi cũng không thể bỏ cái núi Võ Đang linh thiêng mà đi được, thế là Gia Cát Thế Gia ung dung nuốt trọn cả cái đại đô thị và vùng đất đai trù phú xung quanh.
Thời đó võ học chưa phát triển như bây giờ, cao thủ đệ nhất thiên hạ cũng chỉ tầm Siêu Tuyệt Đỉnh, nên dòng họ Gia Cát với truyền thống làm quan to trong triều đã dùng quyền lực chính trị để vơ vét lợi ích về cho gia tộc.
「 A. Ta có quen biết thật mà. 」
Thấy tiểu nhị vẫn giữ thái độ cung kính nhưng kiên quyết từ chối, A Thanh cũng ngại không dám ép.
Kể cũng phải, tự nhiên có một con mụ ất ơ đeo mạng che mặt đến bảo: "Gọi sếp mày ra đây, tao là người quen, tao quên tên sếp rồi nhưng cứ bảo tao đến là sếp biết", nghe có mùi lừa đảo nồng nặc.
Lúc này, Đường Nan Nhi mới tung ra tuyệt kỹ của ác nữ: Chỉ tay năm ngón.
「 Này, tên tiểu nhị kia. Chỉ là một tên chạy bàn mà dám lề mề khi A Thanh nhà ta ra lệnh à? Mau lên bảo thằng em Gia Cát là có Giải Ngữ Độc Hoa của Tứ Xuyên Đường Gia đến thăm. 」
「 Á. Dạ, tiểu nhân đi ngay! 」
Giọng điệu hách dịch, danh xưng Đường Gia Tứ Xuyên, lại còn gọi thiếu chủ Gia Cát là "thằng em".
Chính thái độ bố đời này mới khiến tiểu nhị tin sái cổ: A, đúng là các vị có máu mặt rồi.
「 Gì thế, cô quen Gia Cát à? 」
「 Biết mặt thôi. Gặp được hai lần thì phải? Còn cô? 」
「 Tôi cũng gặp có một lần. Hắn nói hơi nhiều nhưng tính tình cũng được. 」
「 Thế à? Ừ thì hắn cũng dễ gần thật. Không có vẻ chảnh chọe. 」
Quả nhiên là người có nhân cách tốt, dù không hẹn trước và cũng chẳng thân thiết lắm, nhưng vừa nghe tin là hắn đã vội vàng chạy xuống đón tiếp.
Chỉ có điều, giá mà hắn chịu mặc cái áo vào thì tốt hơn.
「 A, Đường Tỷ Tỷ! Cơn gió nào đưa tỷ đến Vũ Hán thế này! Chắc là đang trên đường đi dự Võ Lâm Đại Hội phải không ạ! Nhưng sao tỷ biết đệ ở đây! A! Thật xấu hổ quá, chắc là tỷ nhìn thấy cảnh đệ đang ngắm nhìn non sông gấm vóc để nuôi dưỡng Hạo Nhiên Chính Khí đúng không! Còn vị đi cùng này nhìn cũng quen quen... A! Tỷ Tỷ! Có phải là tỷ không! Người đệ đã gặp ở Lạc Dương! 」
Hắn tự hỏi tự trả lời một tràng, rồi đoán trúng phóc thân phận của A Thanh dù nàng che mặt kín mít.
Đây chính là sự đáng sợ của bộ não Thần Cơ Gia Cát.
Tất nhiên, nếu tinh ý thì nhìn chiều cao khủng bố và vòng một ngoại cỡ kia là đoán ra ngay.
Ở Trung Nguyên làm gì có mấy phụ nữ vừa cao vừa "khủng" như thế.
Che mặt vào khéo lại càng dễ nhận ra hơn.
「 Ồ, Gia Cát đấy à? Vẫn nhớ ta cơ à? 」
『 Sao đệ quên được chứ. Thời buổi này hiếm có nữ nhân nào giỏi tranh biện như tỷ. Nào, đừng đứng đây nữa, mời các tỷ vào trong. 』
「 Ơ, có tiện không đấy? Không phải đuổi khách khác đi để lấy chỗ chứ? 」
A Thanh vừa bước vào vừa hỏi.
Gia Cát Lý Huyền cười sảng khoái:
『 Tỷ tỷ thật là nhân hậu! Nhưng tỷ đừng lo, nhà hàng chỉ kinh doanh đến tầng 5 thôi. Tầng 6 là vọng gác của thế gia, đệ thỉnh thoảng ghé qua tập luyện thôi. Tất nhiên cũng là nơi để tiếp đãi khách quý. Như bây giờ chẳng hạn. 』
「 Ồ. 」
Hóa ra Gia Cát Thế Gia chính là chủ đầu tư đứng sau việc tái thiết Hoàng Hạc Lâu sau mỗi lần bị cháy.
Có thể bạn thắc mắc sao nó cháy lắm thế, nhưng Hoàng Hạc Lâu vốn là đài quan sát quân sự.
Mà công trình quân sự thì thời loạn lạc nào chả bị đốt đầu tiên. Người ta còn đùa rằng cứ thấy Huyết Giáo hay Ma Giáo rục rịch là Hoàng Hạc Lâu lại cháy đùng đùng như cái đuốc báo hiệu.
Tiện thể mỗi lần xây lại thì nâng thêm tầng nhờ công nghệ xây dựng mới, rồi mở luôn dịch vụ nhà hàng ăn uống kiếm thêm.
Tầng cao nhất được giữ lại làm vọng gác kiêm khu nghỉ dưỡng, phòng tiệc VIP của gia tộc.
Nói theo ngôn ngữ hiện đại thì đây chính là căn Penthouse.
『 A, giờ phải gọi là Tây Môn Tỷ Tỷ rồi nhỉ! Được Đạo Cô Tây Môn Tú Lâm nhận làm đệ tử, vậy là tỷ ngang hàng với Chưởng môn các phái rồi! Đáng lẽ đệ phải dập đầu hành lễ mới phải phép! 』
「 Thôi đi, chỗ người quen cả, bày vẽ làm gì. 」
『 Ha ha, vậy hôm nay đệ xin phép được tiếp đãi tỷ theo nghi thức dành cho Chưởng môn nhân! Tỷ vốn sành ăn mà phải không? Nhắc đến Hồ Bắc là nhắc đến sông hồ, mà Vũ Hán là trung tâm, nên hôm nay đệ sẽ cho tỷ ăn món cá ngon đến tuyệt chủng thì thôi. 』
「 Ôi chao, Gia Cát nhà ta khéo mồm khéo miệng ghê cơ. 」
Lúc này Đường Nan Nhi khoác tay A Thanh, xen vào:
「 Này, ta cũng thừa tiền đãi A Thanh ăn nhé? Ta có thể gọi cả Thiên hạ đệ nhất đầu bếp đến nấu cho cô ấy ăn đấy. 」
『 Ấy, người ta đang làm ăn yên ổn tự nhiên lôi đi đâu. 』
「 Nghĩa muội à, chị, chị sẽ chăm chỉ kiếm tiền nuôi em. 」
Kiên Phố Hi ở bên kia cũng đu bám vào A Thanh mà thốt lên lời hứa hẹn.
『 Tình cảm tỷ muội thật thắm thiết! Nào, đây chính là đỉnh tháp Hoàng Hạc Lâu, Sở Thiên Cực Mục. Cái tên này lấy cảm hứng từ câu thơ của Tôn Trọng Mưu (Tôn Quyền) năm xưa, mong mỏi nhìn thấy tận cùng bầu trời nước Sở. Nói về nước Sở thì có nhiều thời kỳ, nhưng xét theo bối cảnh và tính cách nhân vật thì giới học giả cho rằng ông ta đang ám chỉ nước Sở của Hạng Tịch (Hạng Vũ)... 』
「 Ồ. Ngầu đấy. 」
Trong ký ức của A Thanh, hắn là một tên to xác, lắm mồm và mê cơ bắp, quả nhiên không sai chút nào.
A Thanh để ngoài tai mấy lời thuyết giảng lịch sử chán ngắt mà nàng chẳng hiểu cũng chẳng quan tâm, chỉ tập trung tận hưởng phong cảnh từ trên cao.
Đi đâu nàng cũng ghé thăm danh lam thắng cảnh, nhưng chưa nơi nào có tầm nhìn thoáng đãng và sảng khoái như ở đây.
Vùng đất này vốn thấp trũng với sông hồ bao quanh, địa hình bằng phẳng, nên tòa tháp xây trên ngọn núi gần như là điểm cao duy nhất nổi bật giữa đồng bằng.
Cảnh tượng nhìn từ đỉnh tháp quả là vô song.
「 Xì, vướng víu quá. 」
A Thanh tháo phăng cái khăn che mặt ra, ném cho Kiên Phố Hi một cách tự nhiên như hơi thở.
Kiên Phố Hi cũng bắt lấy và cất đi một cách thuần thục.
Thấy vậy, Gia Cát Lý Huyền thốt lên kinh ngạc:
『 Á, Tỷ Tỷ! Trời ơi, Võ Lâm Ngũ Hoa chắc phải đổi thành Lục Hoa mất thôi! Nhưng số 5 là số cát tường hoàn hảo, còn số 6 thì hơi... hừm, thú vị đây. Có lẽ một trong Ngũ Đại Mỹ Nhân hiện tại sẽ phải ngậm ngùi trả lại danh hiệu thôi. 』
Lời khen nghe có vẻ đao to búa lớn nhưng thái độ lại rất bình thản.
Đường Nan Nhi lập tức xù lông như con chó Chihuahua:
「 Cái gì, ngươi đang tán tỉnh A Thanh nhà ta đấy à? 」
『 Đệ sao dám làm thế. Đường Tỷ Tỷ chẳng phải biết rõ rồi sao? 』
「 Ta biết cái gì? 」
『 Ấy chết. Tỷ chưa nghe nói sao? Đệ nổi tiếng là người coi trọng vẻ đẹp tâm hồn hơn ngoại hình mà? 』
「 Hứ. Đàn ông thằng nào chả văn vở thế. Nào là nết na hơn nước sơn này nọ. 」
『 Hửm? Tâm hồn ư? Ý đệ không phải thế! Con người ta đến tâm mình còn chẳng hiểu hết, làm sao dám phán xét tâm người khác đẹp hay xấu. Hơn nữa, con người thường bao dung với người mình quen biết, nên tâm hồn của người mình yêu mến thì lúc nào chẳng thấy đẹp, dù đó có là kẻ xấu xa nhất thiên hạ đi nữa. 』
Đường Nan Nhi nghệt mặt ra.
Thằng cha này nói cái quái gì mà lắm thế.
「 Th-Thế ngươi bảo "nội tại" là cái gì? 」
『 Chính xác! Nội tại của con người! Vẻ đẹp thực sự của con người chắc chắn phải đến từ bên trong! Đó chính là Xương Cốt và Cơ Bắp! Một cơ thể cường tráng mới là vẻ đẹp chân chính! 』
Nói rồi Gia Cát Lý Huyền giơ hai tay lên, gập khuỷu tay lại tạo thành hình lưỡi liềm , vặn mình khoe trọn những thớ cơ lưng cuồn cuộn.
A Thanh nhìn cảnh đó và nghĩ thầm.
Thực lòng mà nói, trông cũng ngầu phết.
Ngay cả ông diễn viên kiêm Thống đốc bang ở quê mình thời đỉnh cao cũng chưa chắc đã nét được như thế này.
Chợt một ý nghĩ thoáng qua đầu nàng.
「 Gu của Gia Cát là kiểu phụ nữ như Bành Tiểu Thư à? 」
『 A! Thật xấu hổ quá, đúng là đệ từng thầm thương trộm nhớ tỷ ấy. Tiếc là tuổi tác chênh lệch, hơn nữa Bành Tỷ Tỷ bảo là tỷ ấy đã kết hôn với Đao rồi, trong tim không còn chỗ cho đàn ông nữa. Haizz, chỉ là mối tình đơn phương thời trẻ trâu thôi. 』
Gia Cát Lý Huyền bình thản hồi tưởng lại mối tình đã qua.
Thằng nhóc này đúng là có phong thái.
A Thanh gật gù tán thưởng.
Thực ra, tình yêu thể xác của nhà Gia Cát nổi tiếng khắp thiên hạ.
Chẳng nói đâu xa, mẫu thân của Gia Cát Lý Huyền – nữ hiệp Hoàng Phủ Lan – người vợ thứ ba của gia chủ, có biệt danh ngầm là "Đại Hùng Đại Nữ" (Gấu Cái Khổng Lồ), đủ hiểu gu của họ mặn mòi thế nào.
Thậm chí còn có câu đùa rằng, con gái nhà nào muốn làm dâu Gia Cát thì cứ tập thể hình cho đô con rồi lượn lờ trước cổng thế gia là được.
Chỉ tiếc là dường như có một lời nguyền huyết thống, trong dòng họ Gia Cát chưa từng có nam nhân trực hệ nào vừa sở hữu trí tuệ siêu phàm vừa có cơ bắp hoàn hảo.
Suốt ngàn năm lịch sử gia tộc, chỉ có duy nhất một ngoại lệ là Gia Cát Lý Huyền.
Hắn vượt mặt tất cả các anh trai tài giỏi, thậm chí các anh còn vui vẻ nhường ngôi Tiểu Gia Chủ cho hắn vì tin rằng "Tương lai gia tộc nằm trong tay chú mày".
Tất nhiên, A Thanh không biết điều này, và Đường Nan Nhi – người chưa từng bước chân ra khỏi đất Thục – cũng mù tịt.
「 A, phải rồi. Còn cái anh chàng nhỏ con kia đâu? 」
『 Ý tỷ là Vận Xích Ca Ca ( tức Hoàng Phủ Vận Xích) phải không? Ca ca đương nhiên là đang ở Tế Nam rồi. A, tỷ chưa nghe tin gì sao? Mùa thu này ca ca sẽ thành thân đấy. Lần này ca ca sẽ đưa chị dâu tương lai đến dự Đại hội Võ lâm. 』
「 Ồ. Sắp phát kẹo cưới rồi à? 」
『 Ha ha, Tỷ là bậc trưởng thượng Đạo gia, nếu tỷ đến dự đám cưới thì ca ca chắc chắn sẽ vui lắm. 』
「 Thế thì tiện quá còn gì. 」
Đại hội xong dẫn con bé Trường Minh đi ăn cưới luôn.
Mà tổ chức ở đâu nhỉ? Chắc không xa lắm đâu nhỉ?
Xin lưu ý, A Thanh kẻ vốn mù tịt kiến thức địa lý không biết rằng Hoàng Phủ Thế Gia nằm ở Tế Nam , thủ phủ tỉnh Sơn Đông.
Đi thuyền xuôi dòng đến đó thì nhanh, nhưng lúc đi ngược dòng về thì xa lắc lơ, nên xác suất Chưởng môn Vương Chu Hy cho phép Trần Trường Minh đi "ăn cưới ké" chỉ là 50/50.
1 Bình luận