Thực ra, nỗi lo lắng của Tây Môn Tú Lâm là hoàn toàn có cơ sở.
Khi A Thanh bị Ma Giáo bắt cóc, rồi nhờ Đại Tĩnh Thiền Công mà hồi phục một cách thần kỳ, ngôi sao hung hiểm trên trời đã tỏa ra ánh sáng đỏ rực đầy phẫn nộ và tiếc nuối.
Tây Môn Tú Lâm đọc được điềm báo từ các vì sao, biết đệ tử vừa trải qua kiếp nạn lớn nên đã làm lễ tạ ơn trời đất ngay trong đêm.
Từ đó bà lo lắng không yên, sợ đứa đệ tử vừa ngốc nghếch vừa yếu lòng, lại không đủ tàn nhẫn ấy sẽ bị chốn giang hồ hiểm ác làm tổn thương cả thể xác lẫn tâm hồn.
Mùa thu đã sắp qua, đáng lẽ phải về từ lâu mà vẫn bặt vô âm tín.
Rồi đệ tử đi chợ về báo tin dữ: Tứ Xuyên xảy ra đại loạn, nào là phản loạn, ám sát, và có dính líu đến cái tên A Thanh.
Tây Môn Tú Lâm rụng rời chân tay, lập tức thi triển Ngự Kiếm Phi Hành, vượt ngàn dặm núi non hiểm trở bao quanh lòng chảo Tứ Xuyên chỉ trong một bước chân, đáp xuống Thành Đô.
Tất nhiên, là bậc tiền bối đạo cao đức trọng, bà không làm cái trò gõ cửa Đường gia giữa đêm hôm khuya khoắt.
Bà thuê phòng trọ ngủ một đêm, sáng ra chỉnh đốn y phục đàng hoàng, đợi đến giờ Tỵ (10 giờ sáng) mới đến Đường gia cho phải phép.
Và cuối cùng, bà cũng nhìn thấy đứa đệ tử yêu quý.
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, thiên hạ ai nấy đều đang lao động hăng say, thế mà con ranh con này vẫn nằm ườn trên chiếc giường lụa là gấm vóc, mơ màng mộng du.
Đã thế còn không biết xấu hổ, cởi trần trùng trục, trên người chỉ quấn mỗi băng vải quanh ngực, chân tay dang rộng hình chữ Đại (大), chăn gối đạp tung tóe, nhìn mà nhức cả mắt.
Thanh "thước đo độ giận" của Tây Môn Tú Lâm tăng vọt kịch trần.
Khi một cao thủ Huyền Cảnh nổi giận, chỉ riêng khí thế thôi cũng đủ làm rung chuyển không khí, trọng lực như tăng gấp đôi đè nén không gian.
Dưới áp lực đó, A Thanh khẽ mở mắt, nhìn thấy sư phụ liền nhoẻn miệng cười ngây ngô:
『 Hehe, sư phụ kìa... Con nhớ sư phụ quá... 』
Rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp, thở đều đều.
Thanh giận dữ của Tây Môn Tú Lâm khựng lại rồi từ từ giảm xuống.
Thôi thì, nó bình an vô sự là tốt rồi.
Tướng ngủ xấu tí thì sao, có ai nhìn thấy đâu mà sợ.
Hơn nữa lâu không gặp, con bé càng lớn càng xinh, tay chân dài ra, rõ ràng là đã Hoán Cốt Đoạt Thai.
Chỉ tiếc là vẫn chưa lên Siêu Tuyệt Đỉnh, nhưng chuyện tu luyện mà bỏ lỡ cơ hội đốn ngộ thì dậm chân tại chỗ, chỉ thay đổi cơ thể cũng là chuyện thường.
Cơ hội đến rồi sẽ lại đến, không cần tiếc nuối.
Nhưng mà sao lại chỉ quấn băng ở ngực?
Không có vết máu hay mùi tanh, nhưng mùi thuốc thoang thoảng khiến tim Tây Môn Tú Lâm thắt lại.
Bà đưa tay kéo nhẹ dải băng xuống, lộ ra vết thương bên trong.
Vết sẹo khâu chằng chịt, gớm ghiếc!
Chỉ cần sâu thêm chút nữa là gãy xương sườn, sâu hơn chút nữa là tim bị cắt làm đôi. Một vết chém chí mạng kinh hoàng.
Tưởng nó ốm nằm liệt giường, bà vội vàng bắt mạch kiểm tra, phát hiện ra hệ thống kinh mạch khỏe mạnh đến mức "thiên địa khai tịch" vô cùng khủng khiếp, và... dấu vết của vô số loại Ma công.
Thanh giận dữ của Tây Môn Tú Lâm lại tăng vọt, lần này phá vỡ cả giới hạn, nổ tung.
『 Con - ranh - con - này! 』
CỐP -!!!
Nước mắt lưng tròng đọng ở hai khóe mi, trên đầu mọc thêm một cục u to tướng, A Thanh quỳ gối giữa phòng, hai tay giơ cao đầu hàng.
『 Con gái con đứa mà giữ mình thế đấy à? Banh da xẻ thịt ra một đường to tướng thế kia. Giỏi, giỏi lắm. 』
『 Thì, người ta bảo sẽ chữa không để lại sẹo mà... 』
『 Ha? Tự hào gớm nhỉ. Thế còn cái đống Ma khí tạp nham trong người thì sao? Ma công học xong cũng tự biến mất chắc? 』
『 Không phải, không phải thế đâu ạ... 』
『 Không phải thế thì là thế nào? 』
『 Hehe. Đệ tử bái kiến sư phụ. Con nhớ sư phụ lắm. Nhớ nhiều lắm luôn. 』
A Thanh đang giơ tay liền gập người xuống lạy một cái thật sâu.
Tây Môn Tú Lâm nhờ đạt cảnh giới cao siêu nên mới "Cải lão hoàn đồng" giữ được nhan sắc quý phu nhân, chứ thực ra tuổi đời còn lớn hơn cả Thôi Lý Ông.
Sống lâu thành lão làng, bà thừa biết cái lạy này của A Thanh không phải để trốn tội.
Nó chứa đựng nỗi nhớ nhung da diết và lòng chân thành tuyệt đối, khiến mọi sự giận dỗi trong lòng bà tan biến như băng gặp lửa.
Tây Môn Tú Lâm thở dài thườn thượt.
『 Cái đứa mồm leo lẻo bảo nhớ sư phụ mà lại nằm ườn nhà người ta ngủ trương mắt ra đấy à. 』
『 Tại người ta bảo chữa không để lại sẹo, con sợ sư phụ lo mà. 』
Chút giận hờn còn sót lại cũng bay biến nốt.
Nhưng tha thứ ngay thì mất mặt quá, bà cố tình nói mát mẻ:
『 Ha. Con định biến ta thành bà sư phụ đui mù không biết đệ tử suýt bị chẻ đôi ngực chứ gì. 』
『 Hehe. Thực ra ngực con bị chẻ đôi rồi ạ. Á! 』
CỐP!!
A Thanh lăn lộn trên sàn.
Á. Đánh đúng chỗ cũ!
Cao thủ Huyền Cảnh đánh đâu trúng đó.
Thậm chí còn bỏ qua khoảng cách không gian, tung ra cú "Cốc đầu hạt nhân " trúng đích tuyệt đối.
Võ công đỉnh cao vượt qua cả khoa học.
A Thanh xoa đầu xuýt xoa một lúc, thấy ánh mắt sắc lẹm của sư phụ liền rụt cổ lại, quỳ ngay ngắn giơ tay lên.
『 Haizz. Cuối đời thu nhận đệ tử mà ngoài cái tâm tính ra chẳng được cái nết gì. 』
Nếu địa ngục có thật, đám ác nhân bị A Thanh hành hạ dưới đó nghe thấy câu này chắc sẽ chửi thề: "Bà già này bị lẩn thẩn à, tâm tính con ranh đó mới là thứ khốn nạn nhất đấy!".
『 Được rồi. Thế rốt cuộc con học cái loại Ma công quỷ quái nào? Ta đã dặn đi dặn lại là tránh xa rồi cơ mà. 』
『 Cái đó... Đệ tử cũng đâu có muốn học đâu ạ. 』
Trước mặt sư phụ, cách nói chuyện của A Thanh cũng "lây" bệnh lươn lẹo của Đường Nan Nhi.
『 Không muốn học mà học được à. Ý con là có thằng nào kề dao vào cổ bắt con học Ma công? 』
『 Chuyện nó đúng là như thế thật mà... 』
Mắt Tây Môn Tú Lâm giật giật.
Nghĩ lại thì, ngoài tâm tính (tốt?) ra, con bé còn có tư chất võ học thiên bẩm.
Chuyện bị đại ma đầu nào đó nhìn trúng ép truyền thụ võ công cũng không phải là không thể.
Nhưng mà ép thì ép một môn thôi chứ.
『 Là thằng điên nào dám bắt cóc đệ tử của ta ép học Ma công? Trừ khi là bọn Ma Giáo bắt cóc. 』
『 Thì đúng là Ma Giáo bắt cóc mà... 』
Mặt Tây Môn Tú Lâm nghiêm trọng hẳn.
『 Ma Giáo ư? Được rồi. Thấy con bình an thế này chắc là trốn thoát được rồi. Nói ta nghe xem con học cái gì. Phải biết đằng mà chữa chứ. 』
『 Ờ. Đầu tiên là Tử Điện Ma Công với Hắc Sát Ma Chưởng... 』
Thực ra Ma Giáo cũng oan, họ chỉ ép A Thanh học 2 món này thôi.
Mấy món còn lại là do A Thanh cướp được rồi tự học.
『 Rồi Bách Bát Tu La Kiếm, Băng Thiên Tu La Ma Công, Huyết Ma Vương Thần Công, Thang Tiên Thoát Y Vũ. Chắc thế thôi ạ. 』
『 ... Con học lắm thế. Trời ơi, Thập Đại Ma Công mà con học được 4 món rồi. Cứ đà này con định sưu tập đủ bộ 10 món chắc. 』
『 Nhưng con cũng học được mấy cái tốt mà! Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh với Đại Tĩnh Thiền Công sư phụ bảo đấy. 』
『 Khoan. Gì cơ? 』
Tây Môn Tú Lâm xua tay.
Ma công thì rõ nguồn gốc rồi, bị Ma Giáo bắt thì học Ma công là dễ hiểu.
Nhưng Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh? Đại Tĩnh Thiền Công?
Chẳng lẽ trong ngục Ma Giáo có cả cao tăng Thiếu Lâm và ni cô Nga Mi bị nhốt chung, rồi họ rủ nhau truyền thụ thần công cho con bé?
『 Hừm. Thôi bỏ đi. Rồi còn gì nữa? 』
Vẻ mặt Tây Môn Tú Lâm dịu lại.
Đứa đệ tử này từ xưa đã hay lôi về mấy thứ kỳ quái.
Bà đoán con bé có cơ duyên bí mật nào đó, ngay từ cái câu hỏi ngây ngô "Học cái gì thì tốt?" hồi mới nhập môn đã thấy nghi nghi rồi.
『 Thái Âm Ngọc Nữ Thần Công nữa ạ. Với cả Tố Nữ Hoan Hỉ Kinh, họ bảo là tâm pháp Đạo gia. 』
『 Nghe hơi tà đạo tí nhưng đúng là Đạo gia thật. 』
『 A. Còn cái này người ta tặng, con không biết có nên học không. 』
A Thanh lấy bí kíp Lăng Ba Vi Bộ từ ngăn kéo ra đưa cho sư phụ.
Tây Môn Tú Lâm lật giở vài trang, sắc mặt lại đanh lại.
Hôm nay cơ mặt bà hoạt động hết công suất.
『 Cái này... không phải vật tầm thường. 』
『 Hình như tên là Lăng Ba Vi Bộ ạ. 』
『 Chuyển Luân Ma Nữ gia nhập Ma Giáo rồi sao? Hửm? Nhưng ta không nghe thấy con nói đã học Chuyển Luân Ma Kiếp. 』
Biểu cảm của A Thanh đã thay cho câu trả lời.
A Thanh mà không biết , cái bản mặt thì ai nhìn cũng nhận ra ngay.
Tây Môn Tú Lâm đổi câu hỏi.
『 Người đưa cái này cho con có ở trong Ma Giáo không? 』
『 Không ạ. Người ở Vương Gia tặng con. 』
『 Vậy à. Vương Gia ... Học xong thì đốt cuốn sách này đi. Thứ này sẽ mang đến tai họa đấy. 』
『 A. Bà ấy cũng bảo thế. Gió tanh mưa máu gì đó? 』
『 Phải. Vì cuốn sách này mà một môn phái đã bị diệt vong, đủ thấy người đời khao khát nó đến mức nào. 』
Thảm án Liên Thành Phái. Bi kịch của kẻ yếu giữ ngọc quý.
『 Ơ, thế võ công này xịn lắm ạ? 』
『 Là bộ pháp Thiên Hạ Đệ Nhất đấy. Nghe đồn luyện đến đại thành thì thân pháp như gió, không ai bắt được. Trong tình huống xấu nhất cũng giữ được cái mạng, nên gọi là Thần công Thiên Hạ Đệ Nhất cũng không ngoa. 』
『 Thế thì biến nó thành của Thần Nữ Môn mình đi sư phụ! Con thuộc lầu rồi. Đổi tên thành Thần Nữ Thần Bộ là xong chứ gì. 』
Tây Môn Tú Lâm mỉm cười hiền từ.
Với bà, đệ tử có học được thần công đệ nhất thiên hạ hay không không quan trọng, có thì tốt không có cũng chẳng sao.
Vấn đề là nó học Ma công cũng coi như không nên mới ra nông nỗi này.
Nhưng trên đời này làm gì có cái gì tuyệt đối.
Có Âm có Dương, sau ánh sáng là bóng tối.
Trách nhiệm của người làm thầy là dùng cái bóng của mình để che chở cho đệ tử.
『 Được. Cứ thế đi. 』
Tây Môn Tú Lâm cất cuốn bí kíp đi.
Nếu là võ công khác thì bà còn ngại, nhưng thứ có thể bảo vệ mạng sống cho đệ tử thì dù có mang tiếng là trộm cắp bí kíp của môn phái đã tuyệt diệt, bà cũng chấp nhận.
『 À. Được rồi. Kể ta nghe xem nào. Làm sao con thoát khỏi hang ổ của lũ Ma Giáo khốn kiếp đó? 』
Ánh mắt Tây Môn Tú Lâm ấm áp đến mức trái tim A Thanh tan chảy.
Nhưng trước mặt sư phụ, A Thanh luôn "tan chảy" hơi quá đà.
『 A, chuyện là thế này. Đệ tử lại lập chiến công hiển hách đập tan âm mưu Ma Giáo. A! Đúng rồi. Sư phụ nhìn cái này đi. Hây a. Triệu hồi Thiên Ma! Đây là bản thể của con Thiên Ma đấy ạ. Chuyện là thế này nhé... 』
Một cục Thiên Ma Hồn bay lên từ lòng bàn tay A Thanh.
Gân xanh trên trán Tây Môn Tú Lâm nổi lên cuồn cuộn.
Và theo quy trình chuẩn, một cục u nữa chuẩn bị mọc lên trên đỉnh đầu A Thanh.
Tiếp theo là tiếng CỐP!!!
Âm thanh như vỡ hạt óc chó vang vọng khắp trời xanh, xuyên qua cả cửa sổ.
2 Bình luận