[100-200]

Chương 143 - Tây Môn "Đần" (4)

Chương 143 - Tây Môn "Đần" (4)

Dù sao thì cũng đuổi cổ được con nấm lùn đi tập luyện, tôi dẫn Đường Nan Nhi đến Chưởng Môn Điện.

Đương kim Chưởng môn Vương Chu Hy - Thiên Độn Kiếm - là một người phụ nữ có sự hiện diện mờ nhạt đến kỳ lạ.

Một phần cũng do Thái Thượng Chưởng Môn Tây Môn Tú Lâm tỏa sáng quá rực rỡ nên bà bị lu mờ.

Nhưng nghe mấy sư tỷ kể lại A Thanh là tiểu sư muội út theo vai vế của Chưởng môn, thì Đại sư tỷ Chưởng môn vốn dĩ đã có cái nết "có cũng như không", mờ nhạt như không khí từ xưa rồi.

Chả thế mà bà có biệt hiệu là Thiên Độn Kiếm. Nghe đồn hồi xưa lúc đi thảo phạt tên dâm tặc Bội Gia Sắc Quỷ, bà đã lẻn ra sau lưng hắn và xiên một nhát xuyên tim mà ngay cả quân ta đứng cạnh cũng không hề hay biết.

「 Ừm. Còn trẻ mà đã tinh thông y thuật, quả là đáng khen, tài đức vẹn toàn. Đã hiếm khi ghé thăm đạo quán, con hãy tranh thủ hấp thụ thật nhiều linh khí thanh tịnh nhé. Ở đây không có quy tắc gì khắt khe đâu, cứ thoải mái nghỉ ngơi. 」

『 Vâng, thưa Chưởng môn. 』

「 Ừm. Mà nữ y sư sao, nghe cái danh xưng mới ngầu làm sao? Tất nhiên ta không có ý gì khác đâu, chỉ là nghe nói con đến để xem xét chấn thương cho tiểu sư muội út của ta? Tấm lòng thật thơm thảo biết bao. 」

『 A, dạ không dám ạ. Người quá khen rồi. 』

「 Ừ. Nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Khỏe. Thật là khỏeeee. 」

Thấy bà nhấn mạnh chữ "nghỉ cho khỏe" một cách bất thường, Đường Nan Nhi đang toát mồ hôi hột liền rụt rè mở lời.

『 Nếu người cho phép... tiểu nữ tuy tài hèn sức mọn nhưng trong thời gian lưu lại đây muốn xin được bắt mạch cho... 』

「 Ôi chao. Thật là ngoan ngoãn. Quả nhiên nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành kia là do tâm sinh tướng mà ra. 」

Thế là Chưởng môn đã đạt được mục đích .

Sau đó, tôi dẫn cô nàng đến phòng dành cho khách và đưa chăn gối cho, nhưng Đường Nan Nhi không giấu nổi sự ngỡ ngàng.

『 Chỗ này là sao? Trống trơn thế này? 』

「 Phòng cô đấy? 」

『 ...? 』

「 ...? 」

Đường Nan Nhi vỗ tay cái bốp như vừa ngộ ra chân lý.

『 Xì, đừng có thấy tôi thiếu kinh nghiệm giang hồ mà lừa nhé. Hồi trước cô bảo đi thuyền phải cởi giày, tưởng tôi bị lừa lần nữa chắc? Không có giường thì sao gọi là phòng cho khách được. 』

「 Thế cô nghĩ cái tôi đang cầm trên tay là gì? 」

『 Chăn và chăn bông dày? 』

「 Cái này gọi là "Nệm trải sàn" (Yo). Dùng để trải xuống đất mà ngủ. 」

『 Hả! Đây là cái thứ mà thiên hạ đồn đại sao...! 』

Tiểu thư nhà giàu nhất Tứ Xuyên có vẻ bị sốc văn hóa nặng, không thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc này.

Cũng phải thôi, cái phòng này còn nhỏ hơn hoặc chỉ bằng cái giường ngủ siêu sang chảnh của Đường Nan Nhi ở nhà.

『 Thế này thì cứng lắm sao mà ngủ? 』

「 Tôi có bảo là không cứng đâu? Đương nhiên là cứng rồi. 」

『 Không, ý tôi là làm sao ngủ ở chỗ như thế này được? 』

Đường Nan Nhi mếu máo.

Tôi hừ mũi coi thường.

Mùa đông năm ngoái, bà đây còn đếch có cái chăn nào, rét run cầm cập, lạnh đến mức không dám nằm xuống mà phải chui vào góc tường ngồi co ro ngủ đây này.

Đã thế tường cũng lạnh buốt nên còn chả dám dựa lưng vào.

「 Đặc cách cho cô thêm hai tấm nữa đấy. Ba lớp nệm chắc cũng êm êm rồi chứ? 」

『 Hứ. Bất tiện chết đi được. 』

「Ra ngoài ngủ bụi thì phải nhặt sỏi ra rồi nằm đất mà ngủ đấy biết không? Sướng quá hóa rồ à.」

Đường Nan Nhi nhìn tôi với ánh mắt đầy oan ức.

Nhưng lời nói phát ra từ mồm một con nhỏ dành hơn nửa ngày chỉ để nằm ườn trên cái giường êm ái thì làm quái gì có sức thuyết phục.

『 Thế còn cô, cô là "Thái Sư Thúc Tổ" cơ mà. Chắc cô dùng phòng xịn lắm chứ gì? 』

「 Sao, muốn xem nhà tôi à? 」

Thế là tôi dẫn cô nàng đi tham quan ngôi nhà ngọt ngào mà tôi hằng mơ ước.

Cảm xúc của tôi khi nhìn lại căn nhà của mình sau bao ngày xa cách thật là... ừm... sao trông nó tàn tạ thế nhỉ.

... Nó vốn bé tẹo thế này à?

Có thằng nào ăn bớt gạch hay thu nhỏ nó lại không đấy?

Tây Môn Tú Lâm đang rất đau đầu.

Tất cả là tại con đồ đệ bà mới thu nhận lúc tuổi già.

Rốt cuộc phải làm sao để uốn nắn cái thói hư tật xấu của nó đây?

Thậm chí mùa đông năm ngoái, bà đã áp dụng biện pháp mạnh như cha mẹ dạy con hư, bắt nó lột gần hết quần áo ra giữa trời lạnh.

Bà muốn nó cảm thấy xấu hổ trong bộ dạng thiếu vải đó mà tự kiểm điểm lại phẩm hạnh, ai ngờ đâu nó... đánh mất luôn cảm giác xấu hổ.

Cầm roi đánh thì nó chỉ sợ lúc đó thôi, hết đau lại quên sạch sành sanh như chưa từng có cuộc chia ly. Giờ nó lớn tồng ngồng rồi, mang danh bề trên của Đạo gia mà cứ cư xử thiếu đoan chính, suốt ngày làm nũng.

Tất nhiên, bà sao lại không hiểu tấm lòng hiếu thảo muốn làm vui lòng người sư phụ cô đơn này của nó chứ.

Cũng nhờ cái tâm tính lương thiện đó mà bà mới bỏ qua.

Nếu không, bà đã phải nghiêm túc suy nghĩ xem có nên tự tay dọn dẹp tai họa "Thiên Sát" này không rồi.

Nhưng chính nhờ sự ngốc nghếch kiên cường đó, bà lại có niềm tin rằng nó có thể chiến thắng được vận mệnh hung hiểm của Thiên Sát Tinh.

Thực ra, mang tiếng là sư phụ nhưng Tây Môn Tú Lâm chưa truyền dạy được mấy món võ công cho nó.

Dạy mỗi bộ Chu Dương Tẩy Tâm Kinh thì nó luyện một phát lên Đại Thành làm bà giật cả mình.

Còn về kiếm thuật hay các võ công khác, bà quan niệm rằng phải tự ngộ ra từ những gì đã có.

Vì thế, giáo án tập huấn mùa đông năm nay mà Tây Môn Tú Lâm chuẩn bị cũng nằm trong lộ trình đó.

Rầm. Rầm. Rầm. Rầm.

Những chồng sách cao ngất ngưởng liên tiếp được đặt xuống trước mặt tôi, phát ra những tiếng động nặng nề.

「 Ơ, Sư phụ? 」

『 Ta đã trăn trở mãi xem tại sao đồ đệ của ta vẫn chưa đắc đạo, hóa ra là do học thức quá kém cỏi, hay nói đúng hơn là rỗng tuếch. 』

Nói toẹt ra là: "Con đần này".

『 Một đứa con gái tu luyện võ công của cả Đạo gia lẫn Phật gia mà lại mù tịt về Thần tiên Đạo giáo hay Phật pháp, thì có ngộ ra cái gì cũng làm sao mà nắm bắt được. 』

「 Ơ. Con già đầu thế này rồi mà còn bắt học bài... 」

『 Sự học là chuyện cả đời, đồ đệ à. Trước khi con chép tay mỗi cuốn sách này hai lần, ta sẽ không cho phép con xuất sơn. 』

「 Ặc. 」

Tôi méo xệch cả mặt.

Tất nhiên, sách vở ở Trung Nguyên không giống như sách ở quê tôi, loại giấy mỏng dính chi chít chữ.

Giấy ở đây dày cộp, chữ thì to như cái đấu, nên nếu chăm chỉ chép thì chắc đến giữa mùa xuân là xong... hoặc không.

Cái đó còn tùy thuộc vào thời gian ngủ của tôi nữa.

Tôi nhìn xuống đống sách.

Nhìn tiêu đề là biết toàn Đạo kinh với Phật kinh.

Nghĩa là toàn mấy quyển sách tôn giáo chán ngắt nhất trong các loại sách.

Chưa kể kinh thư thời này toàn là mấy loại sách triết học chú giải, cùng một câu mà mỗi ông tác giả lại chém gió một kiểu.

Tóm lại là, nhạt toẹt.

Giờ có bắt tôi đi thi Đại học vào ngày mai thì tôi cũng không thể nào nuốt nổi mấy cuốn này.

Tôi bày ra vẻ mặt bi tráng, đáp lại:

「 Sư phụ. Thà con cởi quần áo còn hơn, Á á á! 」

Cốc!!

Tôi lăn lộn dưới sàn nhà ôm đầu.

『 Chậc chậc. Dù thế nào thì cũng là thiếu nữ đương xuân, ăn nói cho cẩn thận vào. 』

「 Sư phụ... hình như công lực của người ngày càng tăng hay sao ấy... Cứ đà này đầu con vỡ làm đôi mất? 」

『 Đừng có giả vờ. 』

「 Không, đau thật mà... 」

Tôi rơm rớm nước mắt nói.

Thì bà ấy cố tình cốc cho đau nên đương nhiên là đau thấu trời rồi.

『 Đồ đệ đã không biết xấu hổ thì đừng có nói nhảm nữa, làm theo lời ta đi. Tuy dốt nát nhưng cũng có chút trí khôn, dùng nhiều rồi khắc sẽ tự thuộc thôi. 』

「 Vâng... 」

Tôi buông thõng vai, trả lời một cách thê lương.

Nhưng người xưa, bất kể thời đại hay vùng miền, đều có câu dạy cấm có sai.

"Họa từ miệng mà ra", nên phải luôn giữ mồm giữ miệng.

Thực ra, cái khóa huấn luyện "Hộ Thân Khí" ngu ngốc mùa đông năm ngoái là một hành động bạo hành mà bất kỳ sư phụ nào trong giang hồ nhìn vào cũng phải chửi rủa.

Bắt một nữ đệ tử lớn tướng ăn mặc thiếu vải đứng trước mặt các môn đồ, nỗi nhục nhã đó làm sao mà chịu nổi.

Tây Môn Tú Lâm cũng đau lòng và áy náy suốt, nhưng kết quả lại thành ra thế này đây .

Tây Môn Tú Lâm cũng là con người.

Bà lo lắng bao nhiêu thì giờ lại thấy... ngứa mắt bấy nhiêu.

『 Nhưng nể tình đồ đệ đã có ý chí lớn lao đến mức dám mở miệng đòi thoát y, phận làm thầy sao nỡ ngăn cản. Có vẻ con vẫn chưa quên được nỗi khổ ải mùa đông năm ngoái, vậy thì ta cũng chuẩn thuận cho con toại nguyện. 』

Tôi nhận ra mình vừa lỡ mồm, không những không gỡ gạc được gì mà còn mất cả chì lẫn chài.

Thế là tôi dứt khoát buông xuôi, chỉ thốt lên một nguyện vọng tha thiết cuối cùng:

「 Vậy... lần này người cho con xin một cái chăn được không? Con muốn được ngủ đàng hoàng... 」

「 Này, Thanh à, ơi. Bôi thuốc nào. 」

Mỗi lần Đường Nan Nhi đổi cách xưng hô khác ngoài "cô - tôi", cô nàng lại tỏ ra ngượng ngùng lúng túng, vừa nói vừa liếc mắt thăm dò thái độ.

Lần này cũng vậy, cô nàng vừa định nhìn tôi thì đã hét toáng lên.

『 Á á á! C-Cô... Cô làm cái trò gì thế này! 』

Đường Nan Nhi lấy hai tay che mắt, hét lên thất thanh.

Tuy qua kẽ ngón tay vẫn thấy rõ tròng mắt đang láo liên nhìn trộm, nhưng hành động che mặt của phụ nữ vốn mang ý nghĩa biểu tượng cho sự e thẹn nên tôi cũng chẳng buồn bắt bẻ.

Tôi trả lời với vẻ mặt của một bậc cao tăng đắc đạo:

「 ... Ra nông nỗi này rồi. 」

『 Nhà cửa sao thế này? Trộm viếng thăm à? 』

「 Đại loại thế. Cũng gần giống. 」

『 Không lạnh à? Gió rít ầm ầm thế kia... 』

「 Lạnh chứ... 」

Nhưng ổn và lạnh là hai khái niệm khác nhau.

Giống như bị ăn cú "Cốc đầu nguyên tử" thì không bị rách da chảy máu, nhưng không có nghĩa là không đau.

Dù sao thì cảm giác vẫn đỡ hơn năm ngoái.

A. Chắc là do đang quấn băng đầy người nên ấm hơn chăng...

Nhờ công năng chịu lạnh của Tố Nữ Hoan Hỉ Công cộng thêm việc đã học được tận hai môn Băng công, chuyện này cũng dễ hiểu.

Trừ khi là cái lạnh của Bắc Hải, chứ cái lạnh thông thường của Trung Nguyên tuổi gì xâm phạm được cơ thể này.

『 Sao... Sao lại ăn mặc cái kiểu đồi bại như thế hả? 』

「 Tu luyện... 」

『 Tu luyện cái kiểu quái gì vậy? Hay là cô bị ghét? Làm sao có thể xuất hiện trước mặt người khác với bộ dạng đó... 』

「 Dù sao cũng toàn là người nhà cả mà... 」

『 Vấn đề không phải là người nhà hay không... 』

Đường Nan Nhi nuốt nước bọt ực một cái.

Cơ mà... gợi cảm vãi. Con nhỏ này, sao lại trông... kích thích thế nhỉ.

Khoác lên mình bộ trang phục mà chỉ có đại dâm nữ mới dám mặc, nhưng khuôn mặt và ánh mắt lại chứa đựng sự cam chịu u sầu, đôi vai buông thõng vẻ bi thương.

Sự tương phản đó thực sự... ừm... rất là "cháy".

Đường Nan Nhi cứ thế đứng nhìn, nuốt nước bọt ừng ực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!