Lính gác cổng thường chia ra mỗi bên một người, nên tên còn lại thấy đồng đội bay màu liền hét toáng lên.
『Mày làm cái trò gì thế! Dám cả gan...』
『Chú mày cũng muốn tập bay à? Hay là thích chạy bộ vào trong bảo sếp chúng mày nộp cháu nội lão Ban ra đây?』
A Thanh cắt ngang lời hắn.
Gia Cát Lý Huyền đứng bên cạnh bổ sung thêm:
『Là cháu trai ạ, Tỷ Tỷ.』
『A, sao ta cứ quen mồm gọi là con trai thế nhỉ. Tóm lại là, chú mày thừa biết là không đánh lại bọn ta đúng không? Thích chết vinh quang hay sống nhục nhã nào?』
『Hừ, con ranh này, mày sẽ không được chết toàn th... hự.』
Cũng ra dáng khí phách đấy, định buông lời nguyền rủa trước khi chết, nhưng chưa kịp nói hết câu thì A Thanh đã lướt tới, kề vật gì đó lạnh ngắt vào yết hầu khiến hắn im bặt.
『Lại định nói bậy à? Gặp cao thủ thì phải biết tôn trọng chứ.』
Một khi đã vào thế chiến đấu thì chế độ "nói không cần não" của A Thanh lại được kích hoạt.
Lời nói đi thẳng từ cột sống ra mồm chứ không thèm ghé qua não bộ xử lý nữa.
Nhưng ở cái thế giới này, kẻ mạnh nói gì thì kẻ yếu cũng phải nghe theo.
『Dạ không ạ. Tiểu nhân bị mất trí tạm thời ấy mà.』
『Tốt. Vào bảo sếp mang cháu lão Ban ra đây. Tiện thể vác luôn thằng bạn tập bay thất bại kia vào.』
『Dạ, thế ngài làm ơn bỏ cái này ra...』
A Thanh nghe vậy liền ngoan ngoãn cất Phục Thần Xích đi.
Tên lính gác La Miên Phái vừa nhìn A Thanh dè chừng, vừa lúi húi dìu đồng đội chạy biến vào trong cổng.
Tưởng hắn chạy thoát rồi thì thôi, ai ngờ vừa giãn khoảng cách được một đoạn hắn đã quay lại chửi đổng:
『Con chó cái kia! Dám động đến La Miên Phái thì đừng mong sống sót!
Xấu xí đến mức nào mà phải che mặt thế hả...』
『Nan Nhi này. Hơi ồn ào nhỉ.』
『... Con mụ đáng bị xé háng kia! Ta sẽ... Á!』
Đột nhiên tên lính gác hét lên một tiếng thất thanh, hai tay ôm chặt lấy hạ bộ.
Ái chà.
A Thanh nhíu mày quay sang nhìn Đường Nan Nhi.
Ánh mắt đầy vẻ trách móc: "Biết là nó mồm bẩn, nhưng có cần thiết phải chơi ác thế không?".
Xin lưu ý, các binh sĩ ở Thành Đô, Tứ Xuyên đã ưu ái đặt cho Đường Nan Nhi biệt danh là "Tuyệt Đại Ma Nữ" - ý là Ma nữ chuyên làm tuyệt tự .
『Tại nó nói bậy quá nên lỡ tay thôi mà.』
Thế mới nói, cái miệng hại cái thân.
Định xé háng người ta thì háng mình lại bị xé trước.
『Cái gì thế! Có chuyện gì vậy! Địch tấn công! Đánh chuông lên!』
Sân sau cổng chính luôn là nơi tập trung đông người nhất, đó là quy tắc bất di bất dịch từ Đông sang Tây.
Chứng kiến cảnh đồng đội bị "thiến" ngay giữa sân, đám võ nhân hoảng loạn vớ lấy vũ khí chạy nháo nhào.
Keng keng keng keng!
Tiếng kẻng báo động vang lên inh ỏi như gõ nồi niêu xoong chảo.
Bởi vì tín hiệu báo địch tấn công phải là âm thanh chói tai nhất, khó chịu nhất để đánh thức mọi giác quan của con người.
『Tại cô đấy Nan Nhi. Giờ thì phải đánh nhau rồi.
Cứ để nó vào báo tin thì có phải mình đón người rồi lượn êm không.』
『Ơ? Tại... nó chửi cô mà...』
『Thôi được rồi. Chuẩn bị. Gia Cát với Nghĩa muội lo bọn xông ra ngoài cổng, sẵn sàng chạy bất cứ lúc nào. Nan Nhi nấp sau lưng ta, à không, bám sát thế thì ta đánh đấm kiểu gì?』
『A. Xin lỗi.』
Kinh nghiệm thực chiến ít ỏi nên mới có những lỗi ngớ ngẩn đáng yêu thế này.
A Thanh đứng chặn ngay cổng chính, cất Phục Thần Xích đi và rút thanh Nguyệt Quang Kiếm đời thứ 8 ra.
Dù lưỡi kiếm bị mẻ một miếng to tướng ở giữa nhưng cốt kiếm vẫn còn tốt chán.
Cảnh tượng A Thanh một mình chặn đứng cả đám quân thù đang ùa ra chẳng khác nào Trương Phi chặn cầu Trường Bản... ít nhất là A Thanh nghĩ thế.
Hừm, Trường Bản Phủ à? Trường Bản? Tên là thế à?
Không phải là chặn cầu à? Cầu Trường Bản? Bản Kiều?
Đám người bên trong chạy ra như ong vỡ tổ, lố nhố như kiến bò trong chảo nóng.
Các võ nhân La Miên Phái dàn thành hình bán nguyệt bao vây lấy cổng chính.
Một gã trung niên có vẻ là cầm đầu bước ra hét lớn:
『Các vị là ai mà dám đến đây làm loạn!』
『Bọn ta đến đây để chấm dứt tội ác của các ngươi! Mau giao đứa cháu lão thợ rèn Ban mà các ngươi đã bắt cóc!! ra đây!』
A Thanh liếc nhìn ra phía sau.
Tiếng kẻng ầm ĩ đã thu hút đám đông hiếu kỳ bu đen bu đỏ ngoài cổng La Miên Phái.
Tên trung niên cũng nhận ra tình thế, thấy dân tình xôn xao bàn tán bên ngoài.
『Hừ, dám vu khống cho La Miên Phái đại danh đỉnh đỉnh cái tội tày trời đó sao?
Bọn ta tuy thuộc Tà Đạo Liên nhưng luôn tuân thủ pháp luật, là những hiệp khách chân chính.』
A Thanh cười khẩy.
Thằng này dốt đặc về chiến tranh dư luận .
Phải nhấn mạnh những từ khóa quan trọng cho cả làng cùng nghe chứ.
『Lại còn dám nói dối à!! Rõ ràng lão Ban thợ rèn đã quỳ xuống!! Khóc lóc!! Van xin các ngươi thả cháu lão ra!! Các ngươi dùng đứa bé để ép lão rèn vũ khí!! Chẳng phải sao!』
Tên trung niên cười nhạt.
『Lạ thật đấy. Nhưng kẻ ghen ghét đố kỵ, muốn bôi nhọ thanh danh của bản môn thì nhiều vô kể. Các ngươi có gào thét thế nào thì mọi người cũng quen rồi. Đừng phí hơi nữa, ngoan ngoãn đầu hàng đi thì hơn?』
Ý hắn là: Dân ở đây ai chả biết bọn tao xấu, nhưng bọn mày làm gì được tao?
Định kích động dân chúng à? Tưởng họ dám cầm chổi ra đánh bọn tao chắc?
Thái độ đó chọc tức A Thanh, gân xanh trên trán nàng giật giật.
Cái thằng mặt dày này dám dùng chiêu "Chí Phèo" với bà à?
Bộ não chuyên dùng để chơi khăm người khác của A Thanh bắt đầu hoạt động hết công suất.
Hay là chơi bài "Tiểu Đầu Bếp Cung Đình" ?
Khai ra ta là đệ tử cưng của Thần Nữ Môn, lôi thêm Gia Cát Thế Gia, Đường Môn ra dọa, Ma Giáo thì thôi giấu đi, đảm bảo bọn chúng sợ vãi linh hồn mà quỳ xuống xin tha ngay.
Nhưng thế thì chán òm.
Với lại một cái bang phái tép riu ở địa phương mà tích nghiệp chướng dày thế này thì cũng đáng ngờ lắm.
A Thanh thì thầm gọi Đường Nan Nhi.
「Này. Nan Nhi.」
「Hử?」
「Cái đó, Độc Đạn ấy, có mạnh không? Ném bây giờ được không?」
「Ơ? Cái này độc lắm đấy...」
「Cái lũ bắt cóc trẻ con, bỏ đói người già thì cho chúng nó chết vì độc cũng đáng.」
「Thế à? Đâu xem nào, hướng gió..., ổn đấy! Thế ném loại nào?」
Đường Nan Nhi có vẻ hào hứng ra mặt.
A Thanh hiểu cảm giác đó.
Tập ném lựu đạn giả cả ngàn lần cũng không bằng một lần được rút chốt ném lựu đạn thật, cảm giác hồi hộp đó khác hẳn.
「Tưởng có mỗi một quả?」
「Phòng hờ nên ta mang theo hai quả. Một quả là khói cay, một quả là kịch độc...」
「Được. Kịch độc, chốt đơn. Khói cay để dành tí nữa chạy trốn thì dùng.」
「Hehe. Cuối cùng cũng được ném thử. Mấy ông anh ở nhà cứ dọa là dùng bừa bãi sẽ thành kẻ thù của võ lâm, chỉ được dùng khi sắp chết thôi.」
Và thế là, một vật thể hình tròn bay vút lên trời.
『Bích Lịch Đạn kìa!』
『Né đi!』
Có ai đó hét lên khiến cả đám nháo nhào nhảy loạn xạ, nằm rạp xuống đất, bò lê bò toài.
Nhờ thế mà quả Độc Đạn rơi xuống đất không gặp chút trở ngại nào, lăn lông lốc vài vòng rồi nằm im lìm.
Đám La Miên Phái đang nằm úp mặt xuống đất ngơ ngác nhìn nhau.
A Thanh thì thầm hỏi:
「Gì thế? Xịt à?」
「Ơ, nghe bảo vốn dĩ nó thế mà? Độc dược đáng sợ nhất là thứ không nhìn thấy được...」
Tuy nói thế nhưng giọng Đường Nan Nhi nghe cũng chẳng tự tin lắm.
Lúc này, tên trung niên đứng dậy.
Ban nãy còn đứng hiên ngang ở giữa sân mà giờ đã thấy hắn nằm tít đằng xa, phản xạ nhanh gớm.
『Lũ ranh con vắt mũi chưa sạch, dám giỡn mặt với ông à!』
Chỉ vì một hòn bi sắt mà sợ mất mật, nằm bò ra đất, đúng là nhục nhã ê chề.
Hắn gào lên đầy phẫn nộ, thề xong việc sẽ tìm ra thằng nào vừa hô "Bích Lịch Đạn" để xé xác.
「Hừm. Già đầu rồi mà còn khoe à?
Sống chết có số, thấy Bích Lịch Đạn thì người lớn tuổi phải lấy thân mình che chở cho đàn em chứ, sao lại chạy nhanh thế?」
Hắn hỏi có phải đang trêu hắn không, thì A Thanh trêu thật luôn.
Hiệu quả tức thì!
『Được, được lắm! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!』
「Rượu phạt đến rồi!! Câu cửa miệng số 1 của mấy lão già!!
Sao mấy lão già cứ thích ép người ta uống rượu thế nhỉ!! Thật là khó hiểu!!
Có ai uống hộ ly rượu phạt này không!!! Cần tìm Hắc Kỵ Sĩ đỡ rượu gấp! À nhầm, tìm Hắc Võ Sĩ gấp!!!」
Tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau.
Thậm chí trong đám La Miên Phái cũng có kẻ không nhịn được cười phì ra rồi vội vàng bịt mồm lại.
『Lũ, lũ khốn! Còn đứng đó làm gì! Chặt tay chân con ranh đó rồi bắt nó quỳ xuống trước mặt tao!』
Đúng lúc đó.
Phịch. Một tên La Miên Phái lăn quay ra đất.
Hắn giãy đành đạch, tay chân đập xuống đất thình thịch.
Người ta hay dùng từ "lên cơn" để chửi nhau, nhưng thực chất từ này (trong tiếng Hàn - Jiral) dùng để chỉ triệu chứng động kinh, sủi bọt mép và co giật toàn thân.
Và tên này đang "lên cơn" đúng nghĩa đen.
Rồi cơn co giật lây lan như bệnh dịch, từng người từng người một ngã lăn ra, mắt trợn ngược.
Máu chảy ra từ mắt, mũi, tai, và cả miệng sủi bọt máu hồng hồng.
Giới võ lâm gọi là "Thất Khiếu Lưu Huyết". Máu tuôn ra từ thất khổng: hai mắt, hai mũi, hai tai và miệng, tổng cộng bảy huyệt đạo trên mặt.
『Độc, là độc!』
Khung cảnh hỗn loạn còn hơn lúc nãy.
Đám người chạy tán loạn như ong vỡ tổ, mất phương hướng, có kẻ còn chạy thẳng ra ngoài cổng chính.
Cánh tay trái cầm Nguyệt Quang Kiếm của A Thanh buông thõng xuống.
Kiếm pháp Nam Cung chính là Đế Vương Kiếm Hình.
Bậc Đế Vương ngự trên ngai vàng cao cao tại thượng nhìn xuống thiên hạ, chỉ tay một cái là triệu binh vạn mã, thanh kiếm quyền lực nhất thiên hạ vươn tới mọi ngóc ngách.
Một đường kiếm chéo xé toạc không gian trước mặt A Thanh.
Kẻ địch xui xẻo lao vào quỹ đạo đó, kiếm của hắn vừa chạm vào kiếm A Thanh đã bị một lực đẩy vô hình hất văng ra ngoài.
Vũ khí dùng để bảo vệ thân thể đã bị đánh bay cùng với kiếm của đối phương, phần thân thể phía sau hoàn toàn không còn gì che chắn.
Phần thân dưới quỵ xuống, còn phần thân trên bay vèo đi, lăn lông lốc trên mặt đất.
Sau đó A Thanh vẩy kiếm một cái thật dứt khoát, Soạt, một vệt máu dài in lên mặt đất.
A Thanh lại buông thõng kiếm xuống, mỉm cười.
Ngay từ lúc lĩnh hội kiếm thức này nàng đã thấy ưng ý rồi.
Đó là loại kiếm thuật quan sát đối thủ rồi phản công, vẽ nên một đường thẳng tối ưu hóa góc chạm của vũ khí.
Đẩy vũ khí đối phương ra và chém vào, phòng thủ chính là tấn công.
Nói thì dễ, nhưng nhìn đòn đánh của địch rồi mới phản ứng nghĩa là đã chấp đối thủ nửa nhịp, tự đưa mình vào thế bị động.
Giờ thì nàng hiểu tại sao Kiếm Hữu lại cố chấp chỉ dùng kiếm rồi.
Chia phía trước thành 8 hướng tựa theo Bát quái), 8 hướng chia tiếp thành 64 hướng, 64 hướng chia tiếp thành 100 phần, tổng cộng là một trong 6400 đường kiếm thẳng tắp.
Phải tìm ra đáp án chính xác trong đó.
Làm gì có thời gian mà để ý đến vũ khí khác.
Cơ mà, ừm, Kiếm Hữu à. Xin lỗi vì đã ăn cắp Đế Vương Kiếm Hình nhé.
Nhưng mà ta đâu có chọn nó đâu?
Muốn trách thì trách Sư phụ ta ấy.
「Nào. Tiếp theo.」
A Thanh buông thõng kiếm, dõng dạc nói.
Dáng đứng hiên ngang trấn giữ cổng chính, khí thế anh hùng ngút trời, quả là khoảnh khắc ngầu lòi đốn tim khán giả.
『Độc, là độc!』
『Lấy thuốc giải, à không gọi thầy thuốc, à không giải độc trước!』
『Đệ ơi, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!』
『Thằng ngu kia, tránh ra! Mày cũng dính độc bây giờ!』
Tiếc thay, đám La Miên Phái đang hoảng loạn vì chất độc vô sắc vô vị nên chẳng ai còn tâm trí đâu mà chiêm ngưỡng vẻ "ngầu lòi" đó của A Thanh.
Đường Nan Nhi: 1 điểm về chỗ.
0 Bình luận