[100-200]

Chương 185 - Sắp Công Chiếu (7)

Chương 185 - Sắp Công Chiếu (7)

Công Tôn Yêu Nghệ lần đầu tiên bước chân vào giang hồ .

Là vũ khí bí mật gánh vác sứ mệnh khôi phục dòng họ của gia tộc, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh hai chữ: Tu luyện.

Mở mắt ra là tu luyện, ăn sáng xong tu luyện.

Ăn trưa ngay tại võ trường rồi tu luyện đến tối mịt, ăn tối xong lại tu luyện tiếp.

Cuối cùng là ngủ tại căn nhà biệt lập ngay cạnh võ trường, kết thúc một ngày.

Vậy nên cô đã mong chờ Võ Lâm Đại Hội biết bao nhiêu.

Được cùng các võ nhân đồng trang lứa thảo luận võ học nghiêm túc, so tài cao thấp, cùng nhau hướng tới đỉnh cao võ học, một tình bạn đẹp đẽ biết bao!

Kết quả, trong mắt các cô nương Phượng Hoàng Hội, Công Tôn Yêu Nghệ là thế này:

Con nhỏ hợm hĩnh cậy tí võ công.

Mở mồm ra là "đàn bà", "võ nhân", thế nó không phải đàn bà chắc? Khinh người vừa thôi.

Thấy trai là mắt sáng lên, chắc định lấy cớ tỷ thí để cọ xát da thịt chứ gì.

Đồ nhà quê mà cứ thích làm sang, định dựa hơi các môn phái lớn à?

Tất nhiên, cách cư xử của Công Tôn Yêu Nghệ cũng rất tệ.

Tự hào mình là võ nhân thì tốt thôi, nhưng tự hào thì giữ trong lòng.

Giữa chốn đông người, có cả các nam nhân Thanh Long Hội, mà lại oang oang chê bai chuyện trang điểm, quần áo, yêu đương là "những trò nhảm nhí tầm thường" thì đúng là tự sát.

Đã thế đám đàn ông còn vỗ tay rần rần hưởng ứng: "Đúng! Chí phải! Đây mới là chân võ nhân!". (Tất nhiên là do Kiếm Si Nam Cung Thần Tài đầu têu vỗ tay trước).

Hành động đó chẳng khác nào tát vào mặt tất cả những cô gái đã bỏ bao công sức trang điểm lộng lẫy để đến đây.

Nếu A Thanh chứng kiến cảnh này, chắc chắn cô sẽ ví von: Giống như trong buổi nhậu đầu tiên của sinh viên đại học, có đứa đứng lên chửi thẳng mặt: "Lũ con gái các người vào đại học không lo học hành thành tài, suốt ngày son phấn, váy vóc để kiếm chồng giàu à?".

Đương nhiên, Công Tôn Yêu Nghệ cũng có nỗi oan ức riêng.

Cô chỉ làm theo những gì được dạy thôi. Các bô lão nghiêm khắc trong gia tộc lúc nào cũng răn dạy:

"Đứng dậy! Đừng có khóc lóc như lũ đàn bà yếu đuối. Phải biết nhục nhã!"

"Đến tháng thì sao? Kẻ thù có vì thế mà nương tay cho ngươi ba ngày một tháng không? Đồ ngu xuẩn."

"Trang điểm là trò mèo của lũ đàn bà vô dụng, biết mình kém cỏi nên mới dùng nhan sắc để mồi chài đàn ông đổi đời. Cấm tuyệt đối không được động vào những thứ dơ bẩn đó."

Con người ta nếu không giao tiếp xã hội thì sẽ mặc định cả thế giới đều sống giống mình.

Cô cứ ngỡ những ngôi sao mới của Chính phái võ lâm cũng sẽ là những võ nhân đường hoàng, không phân biệt nam nữ như mình.

Thế là buổi họp mặt Long Phượng Chi Hội trở thành địa ngục trần gian đối với Công Tôn Yêu Nghệ.

Định bỏ về đi tu luyện thì bị mắng té tát là "coi thường việc ngoại giao của gia tộc", nên đành phải cắn răng chịu đựng.

Định giao lưu với đám đàn ông võ nhân thì cũng công cốc.

Bởi bọn họ hoặc là muốn nói chuyện riêng với nhau, hoặc là đang bận lấy lòng các cô nương khác.

Thế là Công Tôn Yêu Nghệ bị cô lập hoàn toàn.

Đến không ai chào trừ mấy tên hám gái kiểu Triệu Học Thể, ngồi không ai bắt chuyện, đi cũng chẳng ai giữ.

Cô chỉ biết ngồi im như tượng, cố giữ vẻ mặt thản nhiên chịu đựng sự cô đơn cho đến khi tàn tiệc.

Đặc biệt là hôm nay, khi Thanh Long Hội và Phượng Hoàng Hội tách ra họp riêng, thì sự cô đơn càng trở nên khủng khiếp.

Đúng lúc đó.

『 Công Tôn tiểu thư? Ta nói chuyện một chút được không? 』

Công Tôn Yêu Nghệ giật mình.

Là cô gái đeo mạng che mặt cô gặp ở chợ mấy hôm trước.

Lần đó cô trốn đi chơi vì không chịu nổi sự ghẻ lạnh, ai ngờ lại bị móc túi.

Cô gái này đã bắt tên trộm giúp cô, nhưng vì sợ lộ chuyện trốn đi chơi và chuyện cái trâm cài tóc nên cô đã bỏ chạy.

「 C-Có chuyện gì? Tôi không có gì để nói cả. 」

『 Thôi mà, đừng thế. Nào, ra ngoài hóng gió chút đi. Các vị, ta mượn tạm Công Tôn tiểu thư một lát nhé, được không? 』

Một cô gái ngồi cùng bàn lạnh lùng đáp:

【 Cô ta đâu phải người của bọn này. Muốn làm gì thì làm. 】

『 A. Ra thế. Sao mà lạnh lùng thế? Cãi nhau à? Thôi, hòa thuận tí đi cho vui. Vậy nhé, ta cứ tự nhiên. 』

Nói rồi bàn tay trắng xanh đến mức nhợt nhạt nhưng tuyệt đẹp kia vươn tới cổ tay cô.

Một người sống để tu luyện như cô đời nào lại để một ả đàn bà suốt ngày tí tởn với đàn ông tóm được dễ dàng như- PHẬP.

Công Tôn Yêu Nghệ ngẩn người khi cổ tay bị tóm chặt.

Tiếp đó là một lực kéo khổng lồ, ôi trời ơi.

Công Tôn Yêu Nghệ bị lôi đi xềnh xệch mà không thể phản kháng.

「 Khoan đã, tiểu thư, tôi không có chuyện gì để- 」

『 Ta có. Với lại cô kia bảo cứ tự nhiên mà. Nên là ta cứ tự nhiên thôi. 』

「 Tôi chưa cho phép! 」

『 Gớm, cô là Thân vương chắc? Nói chuyện phiếm cũng cần xin phép à? Mà kể cả Thân vương ta cũng đếch thèm xin phép đâu nhé. 』

Ra khỏi trà lâu, cô gái lạ mặt lại bảo "đi dạo tí nào" rồi kéo cô đi dọc bờ kênh.

『 Chà, nhiều thuyền bè ghê. Đúng không? 』

「 Giờ thì nói chuyện được chưa? Buông tay ra đã. 」

『 Buông ra cô lại chạy mất thì sao. Ta là chuyên gia bỏ trốn nên nhìn là biết cô đang tính góc chuồn rồi. 』

「 Ai thèm chạy chứ? 」

『 Thôi bỏ đi. Lần trước cũng thấy cô đi chợ một mình, chắc thích ngắm cảnh nhỉ? Thế, cô xem Thiết Tháp chưa? Để xem nào, hướng kia kìa, a. Thấy không? 』

Nhìn theo ngón tay chỉ, cô thấy đỉnh tháp màu đen sì nhô lên giữa những mái nhà.

Ở xa thế mà vẫn thấy, chứng tỏ nó phải cao khủng khiếp.

Công Tôn Yêu Nghệ buột miệng trầm trồ.

「 Oa... 」

『 Chắc chưa xem hả. Đến gần xem đi, đảm bảo cô sẽ thốt lên "Oa, cao vãi, to vãi, rộng vãi" cho xem. Lúc nào rảnh thì đi xem thử, đáng xem lắm đấy. 』

「 Quan trọng hơn, cô muốn nói chuyện gì? 」

『 A. Phải rồi. Mấy hôm trước ấy mà. Có thằng móc túi mất dạy định thò tay vào túi một cô nương xinh đẹp, thế là ta ngứa mắt ra tay trượng nghĩa. 』

「 Đã bảo không phải tôi- 」

『 Nhưng mà cái cô nương xinh đẹp đó lại bỏ chạy mất dép, báo hại ta thành kẻ côn đồ hung hãn bị tống vào tù. Tưởng tượng xem, hai ngày trời nằm sàn lạnh lẽo, cơm tù thì chó nó không thèm ăn, ngày có hai bữa. Lại còn bị dọa đánh đòn . Cô biết đánh đòn không? Trói gô lại rồi dùng gậy tre quất vào mông đấy. 』

Tim Công Tôn Yêu Nghệ thót lại.

Nghiêm trọng thế sao?

「 Ai mượn cô giúp? Với lại nếu biết nghiêm trọng thế thì, tôi cũng đâu có... Tôi không biết. 」

『 Thôi được rồi. Nộp 60 đồng là được thả nên ta nộp tiền rồi, không bị đánh đâu. 』

「 60 đồng... 」

『 Dù sao thì, đây. Cái trâm này là của Công Tôn tiểu thư đúng không? Định giữ làm tiền bồi thường, nhưng thôi, ta rộng lượng trả lại đấy. 』

「 Tôi đã bảo không phải của tôi. 」

『 Thế thì coi như không phải của cô. Oa, ta nhặt được cái trâm đẹp quá, thấy hợp với Công Tôn tiểu thư nên tặng đấy. Cầm lấy. 』

Công Tôn Yêu Nghệ ngơ ngác nhận lấy cái trâm.

Cô gái nói tiếp:

『 Không có gì đâu, ta chỉ muốn xin lỗi thôi. Thấy cái trâm đẹp tưởng đồ quý nên định trả, không ngờ cô lại xấu hổ đến thế. Từ giờ ta sẽ giữ mồm giữ miệng, đừng lo. 』

「 A... 」

『 Cũng đừng áy náy quá, tại ta thấy ngứa mắt thằng móc túi nên đập nó thôi. Kiểu thấy rác thì nhặt ấy mà, ta thấy rác rưởi xã hội là tay chân nó tự động vung lên. Nên không có cô thì sớm muộn gì ta cũng mất 60 đồng thôi, đừng bận tâm. 』

Công Tôn Yêu Nghệ cúi xuống nhìn chiếc trâm.

Món quà mẹ tặng cô hồi bé, khi cô trốn trong góc khóc thầm vì luyện tập quá cực khổ , khóc to sẽ bị mắng thêm. Bà bảo đó là bí mật của hai mẹ con.

『 Xong việc rồi. Công Tôn tiểu thư về đi. Hừm. Chắc bọn họ chơi chán rồi mới về nhỉ. 』

Nói xong, cô gái quay lưng bước đi dứt khoát.

Công Tôn Yêu Nghệ nhìn chiếc trâm, nhìn về phía Lương Vân Trà Lâu, rồi lại nhìn về phía đỉnh Tháp Sắt xa xa.

Nhìn bóng lưng cô gái đang xa dần-

「 Khoan đã! Tiểu thư! 」

Cô vội vã chạy theo.

『 Ơ? Sao thế? Hàng miễn trả lại nhé. 』

「 K-Không phải, xin lỗi, nếu không phiền, tiểu thư có thể dẫn tôi đi xem Thiết Tháp được không? Tôi muốn nhìn gần một chút... 」

Thiết Tháp thực ra chỉ là cái tháp gạch to và cao thôi.

Xem lần đầu thì thấy kinh ngạc, chứ lần hai thì... Vẫn kinh ngạc!

Thời cổ đại thô sơ thế này mà xây được cái tháp như thế đúng là vi diệu.

「 Oa... 」

『 Nghe bảo hồi xưa nó là tháp gỗ cao gấp đôi cơ, nhưng bị sét đánh cháy nên xây lại bằng gạch, chiều cao bị giảm một nửa đấy. 』

A Thanh chém gió kiến thức vỉa hè mới học được.

「 Trời đất, bây giờ đã cao thế này rồi. Tiếc là không được thấy nó hồi xưa nhỉ. 」

『 Chuẩn. Nhưng mà dân Trung Nguyên hay Hư trương thanh thế lắm, chắc gì đã cao gấp đôi, ta đếch tin. 』

「 Thật... thật sao? 」

『 Thì đấy, nói mồm ai chả nói được. Ở Thần Nữ Môn ngày xưa có cái tháp 100 tầng chạm tới trời xanh để giao lưu với tiên nữ, nhưng mà nghịch lửa nên cháy rụi rồi. Sao? Không tin à? Chuyện ngày xưa ai mà kiểm chứng được? Không chứng minh được nó không tồn tại tức là nó có thật. 』

Nghe A Thanh nói, mắt Công Tôn Yêu Nghệ tròn xoe.

「 Thật sự có cái tháp đó ạ? 」

『 Có cái khỉ mốc. Có thật thì gọi là Thần Tháp Môn hay Thiên Tháp Môn rồi. 』

A Thanh cười phì.

Đúng là tấm chiếu mới, ngây thơ vãi.

『 A. Đúng rồi. Ta hỏi cái này hơi tế nhị chút. Hỏi được không? 』

「 Chuyện gì? 」

『 Cô tên là Tôn Yêu Nghệ đúng không, nhưng lại thích được gọi là Công Tôn tiểu thư hơn, ta gọi thế có thất lễ không? 』

「 A. Chuyện đó à. Thực ra họ gốc của gia tộc tôi là Công Tôn. Dòng dõi Thái Sơ Tổ đấy. 」

『 A. Hiên Viên thị . 』

A Thanh cũng biết sơ sơ về Tam Hoàng Ngũ Đế.

Nhờ công chép phạt toét tay mùa đông năm ngoái mà nhớ.

Hoàng đế đầu tiên của Trung Hoa, họ Công Tôn tên Hiên Viên. Gọi là Hiên Viên thị, chữ "thị" ở đây là kính ngữ cho thần thánh chứ không phải họ.

「 ...Nên gia tộc muốn khôi phục lại họ cũ. 」

Công Tôn Yêu Nghệ tâm sự thật lòng.

『 A. Sao lại tự tiện cắt đôi họ người ta ra thế nhỉ. Khốn nạn thật. 』

「 Cô đừng nói to thế. 」

『 Sợ gì, nói xấu sau lưng thì ai biết. Gia đình cô chắc cũng chửi Hoàng đế suốt ngày chứ gì? Chắc chắn luôn. 』

「 ...Cũng có một chút. 」

『 Thấy chưa. Hừm. Buồn mồm ghê. Không đói nhưng muốn nhai cái gì đó. Cô thích ăn bánh kẹo (Quả tử) không? Mà chắc chắn là thích rồi, trên đời này làm gì có ai ghét bánh kẹo. Thích loại nào? 』

「 Ờ, tôi, bánh kẹo thì... 」

『 Gì, ghét á? Ta vừa bảo không ai ghét xong, cô định vả mặt ta đấy à? 』

「 Không phải, tại ít được ăn nên không biết tên. Cái loại... hình vuông, chiên lên, ngọt ngọt, có nhân đậu đỏ... 」

A Thanh cười khẩy đầy ngạo nghễ.

『 Bánh kẹo Trung Nguyên thì 1/4 là hình vuông chiên nhân đậu đỏ rồi cô nương ạ. Thôi được rồi. Hôm nay ta sẽ càn quét tiệm bánh. Đi nào. Ta bao cô ăn ngập mặt luôn. 』

Tiền A Thanh kiếm được từ vụ "bắt đền bọn hắc đạo"  không phải dạng vừa.

Hơn nữa khi đi với đàn ông thì cô không bao giờ phải trả tiền.

Đi với đàn ông mà phụ nữ trả tiền là sỉ nhục đàn ông ở thời đại này.

Đàn ông cũng chẳng ai phàn nàn gì, vì thằng nào phàn nàn sẽ bị chửi là "thằng kiết xác không lo nổi cho phụ nữ", mất mặt nam nhi ngay.

Tất nhiên cũng phải tính đến chuyện phụ nữ thời này không có thu nhập, tiền đều do đàn ông kiếm ra.

Sau đó, A Thanh xõa hết mình.

Chọn một bàn đẹp nhất trong tiệm trà bánh, gọi tất cả các loại bánh kẹo có trong quán ra.

「 Tiểu thư, gọi thế ăn sao hết. 」

『 ...? Ta ăn hết đấy. 』

Và rồi Công Tôn Yêu Nghệ kinh hoàng chứng kiến màn "thảm sát" bánh kẹo.

Dù cô có tự nhận mình là võ nhân hay gì đi nữa, thì cái sức ăn này... nó vượt qua ranh giới giữa người và thú rồi còn đâu?

Lợn bỏ đói 3 ngày chắc cũng không ăn khiếp thế này.

Dù sao thì Công Tôn Yêu Nghệ cũng được nếm thử mỗi loại một ít, và lần đầu tiên trong 27 năm cuộc đời, cô biết được gu bánh kẹo của mình là gì.

A Thanh ghét sự im lặng nên cứ huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, còn Công Tôn Yêu Nghệ ít nói thì gật gù phụ họa.

Ngồi mãi đến khi trời tối, A Thanh mới đứng dậy ra về.

Lúc chia tay, Công Tôn Yêu Nghệ ngập ngừng hỏi:

「 Tây Môn tiểu thư ngày mai có đến Long Phượng Chi Hội không? 」

『 Hừm. Chưa biết được. Có thể đi? Cũng có thể không? 』

「 Tại sao? 」

『 Tại ông bạn đi cùng sợ lộ mặt. Mà nếu rảnh quá không có việc gì làm thì chắc cũng đi. A. Còn phải gặp Kiếm Hữu với Thương Bân nữa, chắc là phải đi rồi. Ừm, tỉ lệ cao là sẽ đi? 』

「 Ra thế. 」

Công Tôn Yêu Nghệ gật đầu, định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ chào tạm biệt rồi quay đi.

A Thanh nghiêng đầu thắc mắc.

Gì thế, nhạt nhẽo vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!