[100-200]

Chương 165 - Quen biết với tên ăn mày này à? (1)

Chương 165 - Quen biết với tên ăn mày này à? (1)

Một điều hiển nhiên là sử dụng võ công tiêu tốn rất nhiều thể lực.

Nền tảng của võ công chính là thể lực.

Vì thế, hầu hết các môn phái đều có chung một phương pháp huấn luyện cho đám đệ tử đời thứ tư (thực tế không có danh xưng này), hay nói cách khác là đám trẻ con vắt mũi chưa sạch đang trong giai đoạn dự bị cho đệ tử đời ba.

Đó là thế Mã Bộ ( đứng tấn ) và leo núi không vì lý do gì cả.

Và gánh nước dùng cho môn phái.

Thậm chí quy trình này kéo dài suốt cả thời dậy thì.

Thoạt nhìn có vẻ giống bắt nạt hoặc bạo hành trẻ em.

Nhưng đây là quá trình tu luyện cực kỳ quan trọng để rèn luyện đồng thời cả thể lực lẫn phần thân dưới, xây dựng nền móng vững chắc cho võ công.

Tất nhiên, nó cũng có ưu điểm là đám trẻ con đi gánh nước thì người lớn được nhàn cái thân.

Dù sao thì, mức độ tiêu hao thể lực của võ công không phải dạng vừa, đến mức phải trải qua một thời thơ ấu khắc nghiệt như thế.

Cứ thử đưa kiếm cho một người dân thường rồi bảo hắn múa một trăm đường xem.

Cuối cùng hắn sẽ thở hồng hộc rồi ngồi bệt xuống đất cho mà xem.

Và trong số các loại võ công, có một loại không chỉ tiêu tốn thể lực mà còn "hút máu" người luyện đến tận cùng xương tủy, ác ôn trong những loại ác ôn.

Chính là Khinh công.

Chẳng phải ngày xưa có một người phương Tây chạy khoảng một trăm dặm để báo tin thắng trận, rồi tim nổ tung hay thiếu máu não gì đó mà lăn đùng ra chết sao.

Ngay bây giờ mà bắt người dân thường chạy hết tốc lực thì chưa đầy hai khắc, họ sẽ xả hết nước trong người qua lỗ chân lông cho mà xem.

Đấy là dân thường thời Trung Nguyên mới chạy được hai khắc, chứ nếu bắt đám người hiện đại ở quê hương A Thanh chạy hết tốc lực, thì chưa đến một phút đã lăn quay ra đất rồi.

Thế nên, Khinh công là một kỹ thuật khó nhằn, đòi hỏi vừa chạy vừa vận khí nội công để tạo thêm lực đẩy.

Không phải khái niệm dùng nội công hỗ trợ chạy bộ.

Mà là vừa chạy vừa phải vận nội công, một công đôi việc, khó khăn gấp bội .

Đã thế, nơi sử dụng Khinh công cũng chẳng phải là sân vận động bằng phẳng, rộng rãi không một viên sỏi.

Mà là địa hình dã ngoại gồ ghề, chỗ đặt chân toàn sỏi đá, rãnh nước bị lá khô che khuất, hay những tảng đá trơn trượt... chỉ chạy bình thường thôi đã khó rồi.

Vì vậy, duy trì Khinh công trong thời gian dài là cực kỳ khó.

Nó đòi hỏi thể lực mình đồng da sắt, khả năng giữ thăng bằng để kiểm soát cơ thể hoàn hảo, sự tập trung cao độ để vận khí, và cả sự nhanh nhạy để ứng biến với địa hình thiên biến vạn hóa.

Không phải tự nhiên mà Tây Môn Tú Lâm đánh giá rằng nếu con đệ tử trời đánh này bỏ trốn thì trên đời chẳng mấy ai bắt được.

Chạy một vòng quanh núi Vu Sơn về mà vẫn tỉnh bơ, không đổ một giọt mồ hôi, không thở dốc một hơi, đó là nhờ thể lực siêu phàm, khả năng thăng bằng và sự điều tiết nội khí trác tuyệt.

Trường hợp ngoại lệ mà Tây Môn Tú Lâm nhắc đến là việc tăng tốc trong cự ly ngắn để tóm gọn A Thanh.

Còn nếu đua đường dài , theo Tây Môn Tú Lâm biết thì chẳng ai đuổi kịp nó.

Kể cả đó có là cao thủ nổi tiếng với Khinh công nhanh nhất thiên hạ, Thần Thâu đi chăng nữa.

Và Tây Môn Tú Lâm đã đoán đúng.

Thần Thâu đang thở hồng hộc như chó, buộc phải dừng lại.

「 Hộc... hộc... cái... hộc... phù... con ranh này... hộc... phùuuuu... không biết... không biết mệt... hộc. 」

Chẳng ai kề dao vào cổ bắt nói chuyện một mình, nhưng dù đang thở không ra hơi, Thần Thâu vẫn lẩm bẩm rất nhiệt tình.

Nếu ai thắc mắc thì ông ta sẽ bảo là do làm người già cô đơn lâu ngày nên thế.

Thực ra, người già cô đơn cũng chẳng nói một mình nhiều đến vậy, chỉ là do bản tính ông ta sinh ra đã lắm mồm thế rồi.

Kế hoạch của Thần Thâu rất đơn giản.

Một: Giữ khoảng cách và quan sát.

Hai: Canh đúng lúc nguy hiểm thì BÙM! Xuất hiện giải cứu.

Ba: Với thái độ nghiêm túc - đứng đắn - ngầu lòi, đề nghị nhận làm đệ tử.

Bốn: Nhận cái gật đầu bái sư (Khấu đầu) trong Cửu Bái Chi Lễ

Thế là thành công !

Nhưng ngay từ bước một đã tắc tịt, giữ khoảng cách với quan sát cái khỉ mốc.

Cái loại con gái con đứa gì mà chạy liền tù tì hơn hai canh giờ không nghỉ một nhịp nào, càng chạy càng khỏe, khoảng cách cứ thế bị nới rộng ra.

Dù Thiên Lý Phi Hành được biết đến là Khinh công chuyên dụng cho đường trường, nhưng cái gì cũng phải có giới hạn của nó chứ.

Dưới con mắt của chuyên gia Khinh công hàng đầu là Thần Thâu, con nhỏ này sinh ra đã có thiên phú làm vận động viên điền kinh rồi.

Nếu cứ cố đuổi theo thì trái tim già nua này sẽ ngừng đập mất, nên cuối cùng ông đành phải dừng lại.

「 Phù... cái... phù. Thời điểm này... hộc... đi qua đây... phù... chắc là đường đến Võ Lâm... Võ Lâm Đại Hội... phùuuu... Võ Lâm Đại Hội nhỉ? 」

Thần Thâu đổi ý.

Hơi đâu mà đi chơi đuổi bắt với con ranh vắt mũi chưa sạch giữa đêm hôm khuya khoắt thế này.

Người già phải biết dùng cái đầu, đằng nào cũng sẽ gặp nhau ở Khai Phong, tự dưng phí sức giữa đêm làm cái gì không biết.

Không hề hay biết vị khách không mời bám đuôi đã bị bỏ lại phía sau, A Thanh cứ thế cắm đầu chạy.

Vốn dĩ cô cũng mù tịt đường xá.

A Thanh luôn dốc toàn lực mỗi khi ăn và khi chạy trốn.

Tin đồn ở Trung Nguyên lan truyền bằng phương thức người truyền miệng, nên thực ra tốc độ khá chậm.

Chạy nhanh hơn tin đồn rồi tìm một chỗ kín đáo trốn kỹ , thì bố bảo đám sát thủ hay thợ săn tiền thưởng tìm được.

Trước mắt cứ ngủ ngày cày đêm để đi xa hơn đã.

Cứ thế chạy, chạy và chạy, cho đến khi trời tờ mờ sáng, cô đã chạy liên tục suốt bốn canh giờ.

Tính theo giờ hiện đại là tám tiếng đồng hồ.

Đến khoảng canh giờ thứ ba thì ngay cả A Thanh cũng bắt đầu thấy đuối, và sau bốn canh giờ thì đến thánh cũng phải "Hàng", cô nằm vật ra đất theo hình chữ Đại (大) ngay tắp lự.

Cơ thể tham lam hít lấy hít để không khí, nuốt chửng khí vào rồi lại phun khí ra.

Hít vào và thở ra đụng nhau chan chát giữa đường thở tạo cảm giác như muốn nổ tung, lúc này cô mới thấm thía cái câu "thở không ra hơi" nghĩa là thế nào.

Cuối cùng A Thanh nằm sải lai trên mặt đất.

Ai từng chạy đến ngưỡng giới hạn rồi sẽ hiểu (mà thực ra ít người hiểu lắm), di chứng sau đó là toàn thân không chỗ nào là không đau nhức, cơ bắp như bị vắt kiệt.

Mặt đất lạnh nhưng cơ thể đang nóng hầm hập nên cái lạnh đó lại thành ra dễ chịu.

Nằm một lúc thì, hừm.

Lạnh vãi!

Sương sớm đầu xuân lạnh chẳng khác gì giữa mùa đông, mồ hôi tuôn ra như tắm khiến quần áo ướt sũng.

Chắc cởi ra vắt thì nước chảy thành dòng như thác luôn quá.

Chẳng khác gì mặc quần áo ướt rồi bị ném vào tủ đông.

Trạng thái dễ chết cóng nhất của con người chính là khi cơ thể kiệt sức vì đổ mồ hôi, quần áo ướt nhẹp và thời tiết lạnh giá .

Thà hồi ở Thần Nữ Môn mặc mỗi lớp áo mỏng, gió lùa vào mát mát còn hơn là ướt nhẹp thế này.

Ngủ ở đây là chết rét mất, nghĩ thế.

A Thanh khó nhọc lồm cồm bò dậy, tấm lưng ướt đẫm dính đầy đất đen nhẻm.

Nhưng sau lưng thế nào thì A Thanh sao biết được.

Cứ để bộ dạng đó mà lê bước nặng nề, chẳng mấy chốc một cổng thành cao lớn đã chắn ngay trước mặt.

Trên tấm biển lớn treo trên cổng ghi hai chữ "Trường Nguyên" , vậy là thành phố này tên là Trường Nguyên.

Vốn mù tịt địa lý Trung Hoa, A Thanh chẳng biết đây là đâu, nhưng nếu người khác biết được thì chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt hàm.

Từ hồ Túc Áp  chạy một mạch đến thành Trường Nguyên, quãng đường dài khoảng sáu trăm dặm  chỉ trong một đêm, ai mà tin cho nổi.

Trường Nguyên là thành phố nằm giữa Khai Phong và Bộc Dương.

Bộc Dương là cửa ngõ thông lên Hà Bắc ở phía Bắc, nối lại quỹ đạo chạy trong trạng thái "Vô Ngã"  của A Thanh thì hóa ra cô đã chạy lố qua cả Khai Phong rồi.

Đúng lúc trời sáng, cổng thành vừa vặn mở ra.

Nhìn thấy thành phố, cái bụng rỗng tuếch lập tức biểu tình dữ dội.

Đúng nghĩa đen là chạy thâu đêm suốt sáng.

Bụng đói cồn cào, người ngợm thì nhớp nháp khó chịu muốn chết.

『 Á. Chết mất thôi... 』

A Thanh rên rỉ lê bước về phía cổng thành.

Mặt che khăn, sau lưng giắt chéo hai thanh kiếm, bên hông treo lủng lẳng cây sáo đen sì, nhìn kiểu gì cũng thấy khả nghi hết sức.

Nhưng quy tắc "Quan Võ Bất Xâm" vẫn còn đó.

Tức là, quan binh sợ vãi linh hồn mấy vị siêu nhân bay lượn đeo kiếm này nên không dám bắt bớ, định nhắm mắt cho qua.

Bất thình lình, nữ hiệp che mặt đeo kiếm quay ngoắt sang nhìn lính gác, khiến anh lính tội nghiệp nuốt nước miếng cái ực.

Rồi cô gái che mặt hỏi:

『 Này anh gì ơi, ở đây quán ăn nào ngon? Món gì ngon nhất? 』

Anh lính thở phào nhẹ nhõm.

「 Ở Đại lộ Thành Quan có quán Đại Thành Thái nấu ngon lắm. Nghe bảo đầu bếp học nghề từ Sơn Đông về, nấu món Sơn Đông đỉnh của chóp, cơ mà có phải chuẩn vị Sơn Đông hay không thì... cũng có người bảo không phải... 」

『 Đại lộ Thành Quan. Quán Đại Thành Thái. Cảm ơn nhé. Chúc anh trực ban vui vẻ. 』

A Thanh gật đầu chào anh lính nhiệt tình rồi đi qua cổng thành.

Trời vừa sáng, các gánh hàng rong bán đồ ăn sáng đã bắt đầu dọn ra, mùi mì nước (Thang miến) và canh cơm (Phạn thang) thơm nức mũi.

Mắt A Thanh đảo như rang lạc.

Nhưng với ý chí sắt đá là "đã đói thì phải ăn đồ ngon", A Thanh nhắm tịt mắt lại quay đi.

Ăn mấy cái này lấp bụng thì phí mồm.

Lúc đói ăn đồ ngon thì độ ngon sẽ nhân đôi .

Mì với canh cơm thì cũng thường thôi.

Hừm. Hay là, nếm thử một tí ?

Đói quá thì lại chẳng nuốt trôi cơm ấy chứ.

Cái bụng đói của A Thanh làm sao mà chịu nổi.

A Thanh không kìm được, đưa tay lần tìm túi tiền (Tiền nang).

Đưa tay tìm túi tiền...

A Thanh quờ quạng vào hư không vài cái, sắc mặt tái mét.

Từ lúc Xuất Đạo Giang Hồ đến giờ chưa bao giờ mặt cô xanh như tàu lá chuối thế này.

Túi tiền, đâu rồi? 

Kể ra thì cũng là nghiệp chướng của A Thanh cả.

Bản thân sức khỏe vô địch thiên hạ nâng được năm trăm cân, thế mà lại dồn hết hành lý cho cô sư muội yếu đuối, chỉ biết đeo mỗi hai thanh kiếm cho ngầu chứ chẳng biết mang vác cái gì trên người.

Đúng là cái thói quen xấu như chó gặm.

Mà xét cho cùng thì A Thanh cũng oan ức lắm.

Cái thói quen đó là do hai cái "giá đỡ" số 1 và số 2 (Già và Trẻ) chiều hư mà thành.

Bọn họ cứ nài nỉ xin được mang đồ giúp, riết rồi thành quen chứ bộ.

Vấn đề là hiện tại trong tay A Thanh không có lấy một xu, dù là một đồng xu lẻ cũng không.

A.

Nhớ ra ba đồng xu mà gã bán sách võ công đưa cho, A Thanh vội vàng sờ soạng khắp người.

Nhưng y phục kiểu Trung Nguyên làm gì có túi quần (Pocket).

Tất nhiên võ phục thì có may thêm vài cái túi ngầm trong vạt áo để nhét đồ lặt vặt, nhưng lúc nhận tiền xong cô đã đưa ngay cho Kiên Phố Hi rồi, giờ moi móc thì chỉ có mấy cục bông vải dính vào móng tay thôi.

Một đồng xu là mua được cái bánh bao chay rồi.

Ba đồng xu là được thêm bát canh loãng khuyến mãi nữa...

Đã lâu lắm rồi A Thanh mới tìm lại được "sơ tâm" .

Vốn dĩ xuất phát điểm của A Thanh chính là con đỗ nghèo khỉ bần hàn cơ mà.

A Thanh cứ thế bước đi.

Đứng yên một chỗ thì quần áo ướt lạnh ngấm vào người.

Nên là phải vận động thôi.

Mắt cô đảo như bi, quét radar xuống đất xem có ai đánh rơi đồng xu nào không.

Làm sao bây giờ. Đói quá. Tiền thì không có...

Tự dưng nước mắt chực trào ra.

A Thanh có thể chịu được mọi thứ, nhưng đói thì không.

Đã thế nhìn lại cái bộ dạng này xem.

Quần áo ướt nhẹp dính dấp, không có đồ thay, cũng chẳng có cách nào hong khô.

Trời thì lạnh, người thì mệt lả, di chứng của việc chạy đường dài khiến lòng bàn chân nóng ran như lửa đốt, còn bắp đùi và bắp chân thì chuột rút giật giật liên hồi, tình hình không ổn chút nào.

Mẹ kiếp, không xong rồi.

Ngủ một giấc đã.

Giờ mà đói thêm nữa thì chắc đói đến mức không ngủ nổi mất.

Dù sao cũng chỉ lạnh thôi chứ chưa chết rét được, thà tranh thủ lúc còn ngủ được thì ngủ, còn hơn là ôm bụng đói đi tìm tiền rơi.

A Thanh lê bước thất thểu khắp thành phố tìm chỗ ngủ bụi .

Dù sao thì cái việc lăn lóc ngoài đường này cô cũng đã quá quen từ hồi mới đặt chân vào giang hồ rồi.

Cuối cùng A Thanh cũng tìm được một chỗ đắc địa dưới chân tường một góc chợ, nơi có nắng chiếu vào.

Chỗ này thoáng đãng, người qua lại nhiều nên an toàn, lại ở vị trí dễ nhìn thấy nhưng không nằm trên lối đi nên không sợ bị người ta đá phải.

Hơn nữa, nắng chiếu vào giờ này thì sẽ nắng đến tận trưa.

Lâu lắm rồi mới quay lại kiếp "homeless" mà vẫn tìm được chỗ ngon thế này, đúng là người có học có hơn, kinh nghiệm xương máu thực chiến không bao giờ mai một.

A Thanh nằm nghiêng dưới chân tường, co người lại như con tôm (tư thế bào thai).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!