[100-200]

Chương 134 - Họa Đường Gia (13)

Chương 134 - Họa Đường Gia (13)

A Thanh định ưỡn ngực tự hào đón nhận lời khen của Độc Gia Gia .

『 Ái chà, đau. 』

Nhưng cơn đau nhói lên khiến nàng rụt vai lại và trả lời:

『 Ông không cần ngạc nhiên đâu ạ. Cháu lúc nào chẳng tuyệt vời. 』

Nếu không khen người tuyệt vời là tuyệt vời thì là nói dối.

Mà A Thanh - một kỳ tài, anh tài, thiên tài ngàn năm có một - thì không nỡ nói dối người lớn, nên đành phải thốt ra sự thật một cách khiêm tốn như thế.

『 Phải, phải. Tự tin thế là tốt. Võ nhân là phải có khí phách như thế! 』

Ông cụ Thái Thượng Gia Chủ hùa theo thế này cũng có vấn đề lắm.

『 Nhưng mà... cái tay đó. 』

『 À. Ông đến vì cái này ạ. Ông đã tìm hiểu được gì chưa? Á, đau quá... Ông tìm ra rồi ạ? 』

Đang định nói theo kiểu côn đồ chợ búa "Ông hóng được gì rồi?" thì nhớ ra đang nói chuyện với người lớn nên A Thanh vội sửa giọng.

Độc Gia Gia chớp mắt vài cái rồi bỏ qua, trả lời:

『 Ta e là... đó là Huyết Cương Ma Nhân. 』

『 Huyết Cương Ma Nhân! 』

A Thanh hét lên kinh ngạc.

Huyết Cương Ma Nhân là cái quái gì thế!

Thấy không khí có vẻ nghiêm trọng nên nàng cứ hét lên cho hợp cảnh thôi.

Chứ hét xong cũng có biết thêm được tí kiến thức nào đâu.

Tò mò quá không chịu được, A Thanh hỏi luôn:

『 Huyết Cương Ma Nhân là cái gì thế ạ? 』

『 Hừm, là một loại tà thuật cực kỳ độc ác... à ừm... được tạo ra bởi Ám Hắc Huyết La Đại Pháp của Huyết Giáo... Đặc điểm của nó là cơ thể cứng như thép nguội, đao thương bất nhập. 』

『 Huyết Giáo ạ? 』

『 Ừ. Cẩm Y Vệ mà lại dùng đại pháp của Huyết Giáo, chuyện này không bình thường chút nào. 』

Trong giang hồ, cứ cái gì dính đến Huyết Giáo thì auto là tà ác, không trượt phát nào.

Vì đó là sự thật.

Huyết Giáo dùng máu để luyện công.

Ám Hắc Huyết La Đại Pháp dùng máu người đã qua xử lý đặc biệt để cường hóa cơ thể, biến người thành quái vật mình đồng da sắt.

Xử lý đặc biệt thế nào thì Độc Gia Gia chịu chết. Ông có phải dân Huyết Giáo đâu.

Tóm lại, hút máu người để luyện công thì đích thị là tà ma ngoại đạo, giang hồ gặp là giết không cần hỏi.

『 Ủa? Thế có phải là Sinh Cương Thi không ạ? 』

『 Khác với Cương Thi. Sinh Cương Thi chỉ còn ý thức là sống, chứ sinh khí trong Đan điền đã chết, chỉ tiêu hao nốt chút chân nguyên còn sót lại thôi. 』

『 À. Tức là khác nhau ở chỗ có dùng được nội công của mình hay không ạ? 』

『 Đúng rồi. Cháu thông minh thật đấy. 』

『 Hehe. Ông cứ quá khen. 』

A Thanh biết mình tuyệt vời, nhưng thông minh thì... hơi xa xỉ. Nên lần này nàng khiêm tốn thật.

『 Vậy Huyết Cương Ma Nhân là bản nâng cấp  đúng không ạ? (Ở đây có dùng từ này không nhỉ?). Tóm lại là nếu đã làm thì làm Huyết Cương Ma Nhân xịn hơn chứ? 』

『Huyết Cương Ma Nhân chỉ được cái trâu bò thôi, chứ nhược điểm lớn lắm nên chính bọn Huyết Giáo cũng ít dùng.』

『 Nhược điểm gì ạ? 』

『 Đổi lại cơ thể đao thương bất nhập, chúng sẽ trở nên đần độn chậm chạp. Tốc độ giảm đi một nửa, xương cốt gân mạch xơ cứng, mất đi sự linh hoạt, đòn đánh cứng nhắc và đơn điệu. Cháu giao đấu rồi chắc biết chứ? 』

『 Ặc. 』

Mặt A Thanh méo xệch.

Gì cơ, tốc độ đó mà là đã giảm một nửa á?

Lúc bị chém vào ngực, rõ ràng nàng đã cảm nhận được sát khí nhưng vẫn né không kịp, ngực bị chẻ đôi như con cá thu.

Còn chuyện cứng nhắc, thiếu linh hoạt thì A Thanh công nhận.

Nhất là lúc hắn mất trí thì càng lộ rõ.

A Thanh ấm ức cãi lại:

『 Nhưng mà hắn đánh cũng được đấy chứ ạ? 』

『 Được cái gì mà được. Kiếm pháp của hắn bị cháu áp đảo hoàn toàn, lăn lộn như con lừa còn gì. Ta cứ tưởng tên Sở Quách đó mới xuất sơn nên thiếu kinh nghiệm thực chiến, giống mấy lão già luyện võ trong rừng sâu ra ngoài đánh nhau cứ lóng ngóng. 』

『 Hừm. Thế thì lần sau không được chủ quan... 』

A Thanh nghiêm túc suy ngẫm.

Nếu đòn đánh của mình có tác dụng , thì dù kẻ địch nhanh gấp đôi cũng chơi được chứ nhỉ?

Cứ đỡ một cái rồi xiên lại.

Nhưng nếu đỡ trượt thì bị chẻ đôi người thật đấy.

Ủa? Khoan đã.

Mình có cái khiên bất tử (Sư phụ bảo kê) cơ mà.

Nghĩ lại thì, nếu tên Sở Quách không phải Huyết Cương Ma Nhân mình đồng da sắt, thì A Thanh đã đánh chết hắn từ lâu rồi, làm gì đến nỗi ngực nở hoa thế này.

Càng nghĩ càng thấy cay.

Biết thế lúc nãy xé nốt mấy cái chân tay còn lại của hắn cho bõ ghét.

Đúng là đồ chó má.

『 Cẩm Y Vệ, lại còn là chức Thiêm Sự (cấp cao) mà lại là Huyết Cương Ma Nhân, chuyện này động trời đấy. Phải báo ngay cho Võ Lâm Minh điều tra. Công lao lấy được cánh tay làm bằng chứng của cháu lớn lắm. Làm tốt lắm. Lúc nãy ta còn tưởng cháu làm trò quái đản gì, hóa ra ta sai rồi. 』

Khen người ta xé tay người khác giỏi, đúng là lời khen quái gở nhất trần đời.

Nhưng trong hoàn cảnh này thì ai cũng gật gù công nhận.

『 Ông ơi, Thanh Nhi cần nghỉ ngơi. 』

Đường Nan Nhi cắt ngang câu chuyện.

Đã vào cuối thu, đêm dài lắm mộng.

Ở cái xã hội nguyên thủy cổ đại này, đêm dài đồng nghĩa với việc ngủ nhiều.

『 À. Ừ. Ta lẩm cẩm quá. Bắt người bệnh ngồi tiếp chuyện. Ừ. Nghỉ đi cháu. Tình hình này thì quan phủ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện mưu phản nữa, chắc sắp rút quân rồi. Mọi chuyện êm xuôi cả, cháu cứ yên tâm dưỡng thương. 』

『 Oa. 』

Tin vui nhất trong ngày.

Xong việc thì ghé Nga Mi chơi rồi về.

À không. Phải đợi ngực lành hẳn đã.

Nan Nhi bảo sẽ không để lại sẹo.

Viết thư về báo là ở lại chơi thêm chút nữa vậy.

Chứ vác cái thân băng bó về thì sư phụ xót chết.

Thà làm đứa đệ tử hư hỏng trốn nhà đi chơi còn hơn để sư phụ đau lòng (rồi trả thù tàn khốc).

Đau thì mình chịu thôi.

A Thanh quyết định ở lì tại Đường gia cho đến khi khỏi hẳn.

A Thanh ngẩn ngơ nhìn lên bảng điểm số.

⧓□ ⧓□ ⧓□ ⧓□ ⧓□ ⧓□

30 60 90 120

Và nghĩ thầm.

‘Oa. Mình đỉnh vãi. Điểm tuyệt đối  kìa.’

A Thanh vừa gãi bộ ngực đang ngứa ngáy một cách kỳ lạ, vừa ngắm nhìn điểm số tuyệt đẹp đó.

Đúng lúc đó.

Ai đó ôm chầm lấy eo nàng từ phía sau và thì thầm vào tai:

『 Hô hô, cưng à. Đạt điểm tuyệt đối nên căng thẳng sao? 』

『 Hả? Không, làm gì có. Đàn ông đích thực Tây Môn Thanh sao lại căng thẳng. 』

『 Thế ư? Vậy hãy cho em thấy dáng vẻ oai phong của cưng đi nào? 』

『 Ờ. Ừ... 』

Giọng nghe quen quen, hình như là mỹ nhân nào đó.

Nhưng ai lại gọi mình là "Cưng"  thế này?

A Thanh hơi thắc mắc, nhưng chỉ thoáng qua.

Trong giấc mơ thì mọi chuyện vô lý đều trở nên hợp lý.

Lúc đó, những con Pin  ở cuối đường băng  hạ xuống, xếp ngay ngắn.

A Thanh lại nghiêng đầu.

‘Ủa. Con Pin số 1 ( trông lạ thế?’

Nó hình chóp tamgiác, đáy rộng, bán trong suốt và tỏa sáng lấp lánh.

Đáy rộng thế kia thì làm sao đổ được?

Thắc mắc thế thôi chứ A Thanh cũng mặc kệ.

Quan trọng là ngực ngứa quá.

A Thanh gãi ngực sột soạt, rồi đến đùi, bẹn cũng ngứa điên lên. Mẹ kiếp.

A Thanh nhăn mặt, xỏ ngón tay vào quả bóng Bowling 15 pound (của riêng nàng).

Nâng bóng lên, đứng chụm chân trước đường băng.

Đẩy bóng lấy đà, thả lỏng theo trọng lực, bước một, hai, ba bước.

Và khi quả bóng gần chạm sàn, ngón cái thoát ra trước, ngón giữa và ngón áp út xoáy nhẹ tạo độ xoáy.

Quả bóng xoáy vòng cung tuyệt đẹp, đập vào mạn sườn con Pin số 1 ở góc 42 độ chuẩn sách giáo khoa.

Con Pin hình chóp tam giác vỡ tan tành, đồng thời hét lên thảm thiết.

‘Á á á á á á!!! Giết ta đi!!! Giết ta đi!!! Trong mơ mà cũng hành hạ ta sao!!! Con Sát Tinh điên khùng kia!!!’

Tiếng hét đau đớn, oán hận đến mức A Thanh nghe mà cũng thấy đau lây.

Các con Pin còn lại đổ rạp xuống rào rào vui tai.

‘Oa. Strike!’

Đúng lúc đó.

Một cửa sổ bán trong suốt hiện ra trước mắt A Thanh.

[Điềm Báo, Nguy Cơ Thứ (Không Rõ)]

[Bạn đang bị Hoàng quân (Quân triều đình) tấn công.]

Nhiệm vụ:

Thiện Nghiệp: Giúp Đường Gia đánh bại Hoàng quân.

Ác Nghiệp: Giúp Hoàng quân diệt môn Đường Gia.

Thiên Sát Tinh: Giết sạch tất cả (All Kill).

[Lựa chọn này có thể ảnh hưởng đến thiên hạ.]

A Thanh chán nản gạt cửa sổ đi.

Và nhận ra.

‘À. Đây là mơ.’

『 Phù... 』

A Thanh thở dài.

Cái hệ thống chết tiệt này, lâu không thấy đâu giờ lại chui vào cả trong mơ ám quẻ.

A Thanh ngồi phịch xuống ghế và nói:

『 Bé Dư (Thiên Ma) biến đi. Không tao đập cho bây giờ. 』

『 Cảm ơn. 』

Ngôn Nhiên Anh (Hóa thân của Thiên Ma trong tiềm thức) xuất hiện với giọng khàn đặc, gõ gót giày cao gót cộp cộp bỏ đi xa.

‘Điên à, ai đi giày cao gót vào sân Bowling?’

Đúng là con ngốc.

Tất nhiên Ngôn Nhiên Anh không có tội.

Mộng du thì làm gì có logic.

Và A Thanh đang vô địch trong giấc mơ này .

Nhưng Thiên Ma Hồn không phải nhân vật trong mơ.

Nghe tiếng hét lúc nãy thì có vẻ như ngày nào A Thanh cũng lôi nó ra hành hạ trong mơ mà không biết.

‘Tội nghiệp thằng Thiên Ma, ngày nào cũng bị tra tấn trong mơ.’

Nhưng A Thanh chẳng thấy thương xót tí nào.

Cái con ký sinh trùng đó đã làm khổ bao nhiêu người rồi.

Từ Ma Giáo đời này qua đời khác, đến nạn nhân chiến tranh Chính - Ma.

Nó hi sinh tất cả chỉ để thỏa mãn mối thù riêng. Đồ khốn nạn.

Việc bị A Thanh hành hạ trong vô thức cũng là quả báo thôi.

Quan trọng là cái bảng nhiệm vụ kia kìa.

‘Ái chà, ngứa quá.’

‘Chỗ bị thương à? Không phải? Bị thương bên kia cơ mà?’

Đột nhiên.

Cảng bảng nhiệm vụ vừa bị tắt lại hiện lên, phóng to dòng chữ đỏ lòm:

[Bạn đang bị Hoàng quân tấn công.]

[Bạn đang bị Hoàng quân tấn công.]

[Bạn đang bị Hoàng quân tấn công.]

[Bạn đang bị Hoàng quân tấn công.]

『 Biết rồi khổ lắm, nói mãi... Hả? Tấn công? 』

Trong khoảnh khắc, A Thanh bừng tỉnh, giấc mơ vỡ tan tành như tấm gương bị đập nát.

『 Hộc. 』

A Thanh bật dậy, thở hắt ra.

Cùng lúc đó, một tiếng thở hắt ra khác vang lên ngay bên cạnh.

『 Hộc. 』

Mở mắt ra, A Thanh thấy ngay khuôn mặt đỏ bừng của Đường Nan Nhi đang nhìn mình chằm chằm ở cự ly cực gần.

Thì ngủ chung giường để chăm sóc bệnh nhân mà, nhưng con bé này không ngủ à?

Nhưng đó không phải vấn đề chính.

Vấn đề là cái bảng nhiệm vụ chết tiệt vẫn đang lấp lánh sau cái đầu nhỏ bé của Đường Nan Nhi.

[Bạn đang bị Hoàng quân tấn công.]

Mặt A Thanh đanh lại.

Đường Nan Nhi thấy thế thì hoảng loạn, mặt đỏ lựng lên trong bóng tối, lắp bắp thanh minh:

『 K-Không phải! Hiểu lầm thôi! Ý là, ừm, cái đó, ờ, Xúc chẩn (Khám bằng tay). Đúng rồi! Là Xúc chẩn! Không có ý đồ gì khác đâu! Xúc chẩn mà! Không phải sàm sỡ đâu! Xúc chẩn! Sợ bên trong có máu tụ  nên mới sờ thử thôi! 』

『 Nói cái quái gì thế? Quan trọng là bây giờ có kẻ địch... 』

Ngay lúc đó.

ẦM......!

Một tiếng nổ trầm đục nhưng cực lớn vang lên, mặt đất rung chuyển như động đất.

Rắc rắc rắc, tiếng gỗ gãy vỡ vang lên, bụi từ xà nhà rơi xuống lả tả như tuyết đầu mùa.

『 Ơ? 』

『 Gì thế? 』

Và, UỲNH!!!

Thứ gì đó xuyên thủng tường lao vào, đập nát cột nhà.

Mảnh vỡ bắn tung tóe như cơn bão.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!