[100-200]

Chương 180 - Sắp Công Chiếu (2)

Chương 180 - Sắp Công Chiếu (2)

Ba cố đô lớn của Trung Hoa là Tây An, Lạc Dương và Khai Phong.

Điểm chung của chúng là đều phát triển dựa trên năng lực sản xuất lúa gạo khổng lồ của vùng đồng bằng rộng lớn trải dài từ Hà Bắc - Hà Nam - Hồ Bắc - Hồ Nam, thời mà nông nghiệp thô sơ là tất cả.

Nói đến Khai Phong thì không thể không nhắc đến Đại Vận Hà.

Con kênh chảy vào tận trung tâm thành phố, ngay trước cửa quan phủ. Từ đây đi thuyền lên phía Bắc đến Bắc Kinh, sang phía Đông qua Lạc Dương tới Tây An, xuống phía Tây Nam qua Hàng Châu ra biển, quả là trung tâm vận tải thủy của Trung Hoa.

Nó còn nối liền với ba con sông lớn nhất Trung Nguyên là Hoàng Hà, Trường Giang và cả sông Hoài, tạo nên mạng lưới giao thông đường thủy chằng chịt.

「 Hừm. Giờ thì dậy được chưa. Lên phòng mà ngủ. 」

『 Hư... Không chịu đâu... 』

A Thanh mắt nhắm mắt mở trả lời.

「 Không chịu thì sao, định ngủ vạ vật ở đây à? Thuê phòng rồi sao không lên giường mà ngủ cho sướng? 」

『 Ngủ ở đây cơ... 』

「 Hừm. Thế thì cô cứ ở lại trong xe ngựa đi. Ta đi đây. 」

Bành Đại Sơn buột miệng nói câu "Con ở lại đây nhé mẹ về đây", một câu nói kinh điển của các bà mẹ trên toàn thế giới.

Ngẫm lại thì đó đúng là cảm xúc phổ quát của nhân loại thật.

『 Bye bye... Gặp sau nhá... 』

Nhưng A Thanh cũng thuộc dạng "Lầy lội chi vương".

Bành Đại Sơn định đưa tay ra kéo, nhưng lại rụt lại, xoa cằm vẻ khó xử.

Dù cô bạn này không biết giữ kẽ nam nữ, nhưng mình cũng không thể tùy tiện đụng chạm được.

Thay vào đó, Bành Đại Sơn ghé sát vào tai A Thanh, thì thầm bằng chất giọng trầm đặc trưng:

「 Tỉnh táo lại đi nào. 」

『 Híiii! Oa, cái gì thế. Nổi da gà! 』

Hiệu quả tức thì.

Hiệu quả đến mức A Thanh bật dậy như lò xo, suýt chút nữa thì cái đầu chứa đầy kiến thức võ công nhưng rỗng tuếch kiến thức thường thức kia đã va bốp vào khuôn mặt ngọc ngà của Bành Đại Sơn. May mà hắn né kịp.

『 Oa, rợn cả tóc gáy, cái gì thế hả. Đừng có làm thế nữa. 』

A Thanh xoa xoa cánh tay, vẻ mặt ghê tởm.

Đang ngủ ngon lành mà tự dưng có giọng đàn ông ồm ồm, sến súa phả vào tai thì ai mà chẳng hoảng.

「 Hô. 」

Mắt Bành Đại Sơn sáng lên.

Đó là ánh mắt của kẻ vừa phát hiện ra "Nghịch Lân" của con nhỏ bạn đáng ghét.

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt sắc bén ấy bị che khuất bởi chiếc nón lá rộng vành có gắn mạng che mặt, che đi dung nhan ngọc ngà của Ngọc Kỳ Lân.

Cái nón này do Bành Đại Sơn sai người hầu đi mua vội hồi sáng nên chất lượng không được tốt lắm.

Qua lớp vải thưa rẻ tiền, có thể thấy thoáng qua nụ cười đắc ý trên môi hắn.

『 Gì đấy, giờ chịu che mặt rồi à? Bảo là cây ngay không sợ chết đứng cơ mà? 』

「 Đêm qua ta suy nghĩ kỹ rồi, dù sao thì người chịu thiệt cũng chỉ có mình ta. Người sạch sẽ thì nên tránh chỗ dơ bẩn. Cứ cố đi thẳng rồi dẫm phải cứt thì chỉ tổ bực mình, nên ta sai người hầu đi mua cái này. 」

『 Ừ. Nghĩ thông rồi đấy. Câu đấy chuẩn không cần chỉnh. Nào, ta cũng đeo vào. 』

A Thanh cũng đội nón lên.

Nhìn cái nón của A Thanh, Bành Đại Sơn hỏi:

「 Cái đó, màu gốc của nó là thế à? 」

『 Ừ. Thảo Lư giặt sạch sẽ thơm tho rồi đấy. Chà, mùi thơm. Nhìn thế thôi chứ chị ấy nữ tính phết đấy, lại còn chu đáo nữa. 』

「 Trái ngược với ai đó nhỉ. 」

『 Thì ta là nam nhi đại trượng phu mà lị. Với lại thực ra ta cũng nữ tính được đấy nhé? Chẳng qua là ta không thèm làm thôi. 』

「 Thế tức là hỏng hẳn rồi còn gì. 」

Nói rồi Bành Đại Sơn bước xuống xe ngựa, A Thanh cũng vươn vai một cái rõ dài.

『 Oa, chạy xe cả đêm mệt chết đi được. Đúng là con người thì phải ngủ vào ban đêm, làm việc khác là trái tự nhiên. 』

Nghe thế, Bành Đại Sơn cạn lời, châm chọc:

「 Cô nhắm mắt trên xe ngựa làm cái gì thế hả? Ngủ say như chết từ đầu đến cuối mà còn mặt dày kêu mệt à? 」

『 Xùy, ngủ trên xe thì tính làm gì? Ngủ mà như không ngủ ấy. Haizzz, Oápppp. 』

A Thanh ngáp to đến mức sái cả quai hàm.

Ở Trung Nguyên, phụ nữ miệng rộng bị coi là xấu, nên khi ngáp phải quay đi và che miệng, thậm chí không được phát ra tiếng.

Tất nhiên A Thanh không biết, mà có biết thì cô cũng kệ xác, "Ta có xấu đâu mà phải lo".

Bành Đại Sơn tặc lưỡi trước sự hào sảng "như đàn ông" của cô nàng.

「 Lên phòng ngủ tiếp đi, trưa gặp lại. Tầng 4, phòng áp chót, tên là Xích Tùng. 」

Bành Đại Sơn vẫn đứng dưới đất, giữ cửa xe cho A Thanh.

『 Gì đấy, Đại Sơn. Đi đâu thế? 』

「 Khách điếm nào cũng chật kín người rồi, ta phải trả thêm tiền mới kiếm được phòng đấy. Ta ngủ tạm trên xe ngựa này một chút, trưa sẽ lên tìm cô, nhớ ở yên đấy đừng có gây chuyện. 」

Võ Lâm Đại Hội sắp diễn ra nên khách khứa đặt phòng dài hạn hết rồi.

Nếu không che mặt thì hắn có thể đường hoàng vào khu nhà khách Thiên Vũ Đại (khu VIP) của Võ Lâm Minh, nhưng giờ đang trốn chui trốn lủi nên không muốn lộ diện.

Thế nên hắn định ngủ ngoài xe ngựa.

『 Ơ hay, sao lại ngủ ngoài xe cho khổ sở, chậc. Ta sơ ý quá. Tính ông cụ non như huynh thì đời nào chịu chợp mắt lúc nãy. Chắc lại thức trắng đêm canh chừng chứ gì. 』

「 ...Cũng có chợp mắt một tí. 」

『 Người mệt thì phải ngủ giường chứ. Đằng nào ta cũng ngủ đẫy mắt rồi, huynh lên giường mà ngủ. Đừng có lôi cái văn vở nam nữ thụ thụ bất thân ra nhé, ta ngủ dưới đất là được. 』

「 Được thôi. 」

Bành Đại Sơn trả lời dứt khoát rồi nhảy tót lên xe như chỉ chờ có thế.

Chiếc nón của A Thanh khẽ nghiêng đi một chút.

『 Hửm? 』

「 Sao thế? A. Nhưng mà. 」

Khóe môi Bành Đại Sơn nhếch lên nụ cười tinh quái.

「 Trong phòng có hai cái giường, việc gì cô phải ngủ dưới đất? Hay làm ăn mày lâu quá nên quen hơi đất rồi? 」

『 A, hai giường riêng à? Thế sao huynh bảo ngủ xe ngựa? 』

「 Chẳng lẽ ta phải mở mồm rủ cô ngủ chung phòng à? Dù là hai giường? 」

『 A. Ra thế. Thế thì biến thái quá nhỉ. 』

A Thanh hiểu ra vấn đề.

Tức là chỉ kiếm được một phòng, nhưng hắn ngại không dám rủ ngủ chung, nên đợi cô mở lời trước.

Cái thằng này, phiền phức ghê.

Nhưng mà xe ngựa là của hắn, tiền thuê phòng là của hắn, hắn là đại gia bao nuôi mà.

Mình chỉ là đứa ăn bám thì có quyền gì mà ý kiến.

À không.

Mình định ở lại Trường Nguyên chơi với Thảo Lư và A Tuấn rồi thong thả đi sau, thấy hắn không có bạn bè tội nghiệp quá nên mới đi cùng đấy chứ.

Thế nên trong chuyến đi này, A Thanh có quyền đòi hỏi bất cứ thứ gì một cách đường hoàng.

Nếu Bành Đại Sơn nghe được suy nghĩ này, chắc chắn hắn sẽ vặc lại: "Thế hồi đi Lạc Dương hay đi Hoa Sơn cô có rén không mà giờ to mồm thế?".

Bành Đại Sơn ngủ một mạch đến tận giờ Mùi (1h-3h chiều).

Cũng phải thôi, thức trắng đêm canh gác thì mệt là đúng rồi.

Và khi tỉnh dậy, hắn hơi ngỡ ngàng vì thấy A Thanh lại đang... ngủ nướng ở giường bên cạnh.

Ngủ dậy, lên xe ngủ tiếp, dậy, vào phòng ngủ tiếp?

Cô ta có thể ngủ liền tù tì 12 canh giờ không đấy?

Một kẻ lười biếng chảy thây thế này mà võ công lại ngang ngửa thậm chí hơn mình, nghĩ mà thấy tủi thân ghê gớm.

Sau khi gọi cô dậy, cho ăn trưa, rồi chất đống đồ ăn vặt trước mặt , và cô nàng lại chén sạch sành sanh, A Thanh hỏi:

『 Thế, giờ làm gì? Ở đây có gì hot không? Có gì vui không? 』

「 Hỏi từng câu một thôi. Trước hết phải đến chào Minh chủ, hừm. Che mặt thế này thì khỏi cần chào cũng được. Tốt thật. Biết thế ta che mặt từ sớm. 」

『 Thấy chưa. Che đi thoải mái hẳn. 』

『 Nhưng hơi mất thể diện. 』

Nón lá che mặt kiểu này ở Trung Nguyên khá phổ biến.

Thường là phu xe hoặc người lái đò hay dùng để che nắng che mưa, chắn bụi chắn nước.

Nhưng vì địa vị của phu xe và lái đò thấp kém nên công tử con nhà giàu thường không dùng.

『 Nói luyên thuyên cái gì đấy? Có ai nhận ra huynh đâu mà mất thể diện. 』

「 Hừm? Cũng phải? Có lý đấy. 」

『 Thế, giờ đi đâu? Nằm mãi chán chết đi được. 』

「 Khai Phong có hai ngọn tháp Phật nổi tiếng. Một cái cao, một cái thấp. Lại có khu chợ lớn nhất Trung Nguyên. Và, chắc cô không quan tâm đâu, nhưng có đền thờ Vũ Vương, Nhạc Phi, Trương Lương và Bao Thanh Thiên. 」

Nếu là Gia Cát Lý Huyền, hắn sẽ thao thao bất tuyệt kể tích xưa tích cũ, nhưng Bành Đại Sơn chỉ cung cấp thông tin tối thiểu.

Hai cái tháp. Cao và thấp.

Đền thờ .

Và chợ lớn nhất Trung Nguyên.

『 Hửm? Bao Thanh Thiên? Nghe quen quen nhỉ? 』

Mắt Bành Đại Sơn dao động.

「Ta kể tên bốn người mà cô chỉ biết mỗi một người thôi à? Mà sao lại biết Bao Thanh Thiên? 」

『 Thực ra cũng chả biết. Bao Thanh Thiên? Vũ công  à? Dù sao thì đền thờ chán òm, bỏ qua đi. Còn tháp Phật thì ở chùa chứ gì? Chắc cũng chả cao lắm đâu nhỉ? 』

Trong đầu A Thanh, tháp Phật chỉ cỡ cái tháp đá 3 tầng hay tháp in trên đồng xu 10 won ở quê nhà thôi.

Cao lắm thì gấp đôi đầu người-

...Đó là suy nghĩ sai lầm của A Thanh.

『 Uầy. Cao vãi thật. 』

Sau khi ăn trưa muộn no nê, đứng trước tháp gạch sừng sững chọc trời ở chùa Khai Bảo (Khai Bảo Tự), A Thanh không nén nổi sự trầm trồ.

Đương nhiên rồi, tháp cao 13 tầng, xây bằng gạch nung, cao chót vót thế kia cơ mà.

Người ta gọi là Thiết Tháp.

Không phải làm bằng sắt, mà do gạch màu nâu xám nhìn như sắt nên gọi thế.

『 Xem cái cao rồi thì khỏi cần xem cái thấp nhé? Đi chợ không? Nhắc đến chợ là phải nhắc đến đồ ăn vặt đường phố . 』

「 Ăn thế rồi mà vẫn nhét thêm được à? 」

『 Thực ra cũng hơi no rồi. Thế nên đi bộ ra chợ cho tiêu cơm, rồi chọn lọc kỹ càng món ngon nhất mà ăn. Lẽ ra huynh phải bảo ta trước khi ăn trưa chứ. Lừa người quá đáng. 』

「 Rốt cuộc là... Cô đúng là có tài làm người khác câm nín đấy. 」

『 Cái gì luyện nhiều chả thành tài? 』

Cãi lý với cô ta thì có mà cãi cả ngày, toàn nói mấy câu huề vốn.

Thế nên Bành Đại Sơn im lặng.

Nhưng Bành Đại Sơn im lặng không có nghĩa là A Thanh cũng im lặng.

Trước khi xuyên không cô khá ít nói, thiên về người lắng nghe hơn.

Nhưng sống ở nơi đất khách quê người, nhất là văn hóa kết bạn ở Trung Nguyên nó lạ lùng lắm.

Bạn bè cũng phân cấp bậc, từ người quen sơ sơ đến thân thiết, phải qua bao nhiêu cửa ải nghiêm ngặt.

Thậm chí khi thăng cấp tình bạn còn phải thông báo: "Kể từ hôm nay ta coi huynh là tri kỷ".

Câu này ở Trung Nguyên nghe rất ngầu, nhưng ngẫm lại thì tức là "trước đó tao đếch coi mày là bạn thân đâu nhé".

Người ta đói quá thì ăn nhiều, cô đơn quá thì nói nhiều, sợ sự im lặng nên cứ phải lấp đầy bằng âm thanh.

『 Ồ. Cái gì kia? Cơm gói trong lá à? 』

「 Mật phạn . Cơm trộn mật ong. 」

『 Sao lại trộn mật ong vào cơm. Nghe dở tệ. 』

『 Mật ong đắt nên thường họ nấu trái cây lên làm nước sốt ngọt. 』

『 Eo ôi. 』

「 Cô thích đồ ngọt mà? 」

『 Cơm và đồ ngọt là hai phạm trù khác nhau, hiểu không? Không được trộn lẫn. Ngọt ra ngọt, cơm phải mặn cay ngọt... Ơ? Ngọt cũng được à? Món gì mặn mà ngọt nhỉ? Sườn bò hầm (Galbi-jim)? A, thèm sườn bò quá. 』

「 Cái miệng cô đúng là muốn nói gì thì nói. 」

『 Ha. Tình bạn nở hoa trong những cuộc trò chuyện mà? Được rồi. Ta im đây. Đừng có thấy im lặng quá mà giật mình đấy nhé. 』

Và rồi A Thanh im thật.

Bành Đại Sơn vốn ít nói nên cũng chẳng bắt chuyện, hai người cứ thế đi dạo quanh chợ.

Bỗng nhiên, Bành Đại Sơn cảm thấy một cảm giác lạ lẫm.

Chỉ cần đội cái nón che mặt này thôi mà sao bình yên thế, không có đám phụ nữ bám đuôi hò hét.

Tự dưng hắn thấy cái suy nghĩ "trốn chui trốn lủi là hèn nhát" lúc trước của mình thật ngu ngốc.

『 A, Đại Sơn. Cái gì kia? Trông hơi ghê? 』

「 Đầu gà. 」

『 Gì cơ, lại đầu gà à? Sao ở đây cái gì của con gà cũng ăn thế? Lại còn nam nữ già trẻ đều ăn ngon lành nữa chứ. 』

「 ...? Thế không ăn thì vứt à? 」

Đầu gà và cổ vịt là món ăn vặt quốc dân ở Trung Nguyên.

Nhưng đầu gà thì hơi quá sức, nên sau một hồi đắn đo, A Thanh chọn món cổ vịt nướng thơm phức.

A Thanh mải gặm cổ vịt nên không nói gì nữa.

Người ta bảo nhìn cách ăn cổ vịt là biết ngay người Trung Nguyên hay người ngoại tộc.

Ăn cổ vịt là phải xé thịt, cắn vỡ xương, nhằn sạch sẽ không còn tí thịt nào, rồi hút chùn chụt tủy trong xương sống, xong nhổ toẹt cái xương trắng hếu xuống đất.

A Thanh sống ở đây 5 năm rồi nên kỹ năng ăn cổ vịt cũng điêu luyện như người bản địa.

Đang lúc vừa nhâm nhi cổ vịt vừa ngắm nhìn đủ thứ hàng hóa từ khắp nơi đổ về theo đường thủy.

Bất thình lình, tay trái A Thanh vung ra, chộp lấy cổ tay một gã đàn ông bên cạnh.

Cảm giác xương cốt vỡ vụn răng rắc truyền đến lòng bàn tay, oa, đúng rồi, cảm giác này đây.

Lâu lắm rồi không được "nhúng chàm".

「 Á á á! 」

Tiếng hét thảm thiết của gã đàn ông vang lên giữa khu chợ náo nhiệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!