[100-200]

Chương 147 - Đường Đến Khai Phong (1)

Chương 147 - Đường Đến Khai Phong (1)

Trần Trường Minh là một cô bé ít nói và không biết làm nũng.

Bởi vì "làm nũng"  không phải là bẩm sinh, mà là một kỹ năng được học hỏi.

Phải có kinh nghiệm được cưng chiều từ bé, nếm trải ngọt ngào khi làm nũng thành công thì lớn lên mới biết lôi ra dùng lúc cần thiết.

Trần Trường Minh bị bệnh Tuyệt Mạch từ nhỏ.

Chứng kiến gia cảnh ngày càng sa sút vì căn bệnh của mình, cô bé chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Chưa bao giờ cô bé dám nghĩ đến việc nhõng nhẽo đòi hỏi một cái gì đó.

『 Em sẽ ngủ lại đây. 』

「 Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, quốc pháp rất nghiêm minh... 」

『 Làm gì có cái quốc pháp nào như thế. 』

「 Trong vũ trụ của ta thì có đấy. Thôi nào. Trẻ con đến giờ đi ngủ rồi. Về ngủ sớm thì cái chiều cao khiêm tốn kia mới nhích lên được chút chứ. 」

『 T-Trường Minh sẽ ngủ lại đây. 』

Nghe vậy, A Thanh tròn mắt ngạc nhiên.

Cái gì cơ, con ranh này dám xưng tên á?

Tất nhiên, A Thanh vẫn hay nói đùa kiểu này với Trường Minh.

Nhưng những trò đùa nhảm nhí đó thường chỉ nhận lại vẻ mặt sưng sỉa và mấy câu trả lời khô khan.

Còn lần này, mặt Trần Trường Minh đỏ bừng lên vì xấu hổ.

A Thanh nhìn khuôn mặt đỏ lựng ấy, cuối cùng đành nở một nụ cười bất lực.

Chắc tại mình cứ lấy cớ tuổi tác để giữ khoảng cách với mỗi nó, nên nó tủi thân đến mức phải làm cái trò làm nũng mà nó chưa từng làm bao giờ.

Kìa, kìa. Trông nó xấu hổ muốn chết đi được.

「 Được rồi. Ngủ chung một hôm thì chắc trời cũng không sập đâu. Nhưng mà lạnh lắm đấy nhé? 」

Trần Trường Minh mở to mắt ngạc nhiên.

『 Ơ, thế là được rồi á? 』

「 Bình thường ta không tha cho đứa nào dám xưng tên với ta đâu, nhưng vì dễ thương lên ta bỏ qua đấy. 」

Đối với Trần Trường Minh, đây là một bước tiến lớn.

Hóa ra thỉnh thoảng làm nũng cũng có tác dụng.

「 Nào, lại đây. 」

『 Ừm. 』

Nhưng mà, đúng như dự đoán. Lạnh vãi chưởng!

Trần Trường Minh cũng chẳng chuẩn bị gì trước cái lạnh mùa đông khắc nghiệt này cả.

Đường Nan Nhi đến đây chủ yếu vì thèm muốn cảm giác được ôm cái "gối ôm" mềm mại đầy đặn kia, nên gặp lạnh cái là bỏ cuộc chạy lấy người ngay.

Nhưng Trần Trường Minh thì lỳ đòn hơn.

Cảm nhận được người bên cạnh đang run lên bần bật, A Thanh cười khúc khích trêu chọc.

「 Lạnh thì về nhà mà ngủ. 」

『 K-Không lạnh. 』

「 Giữ cho răng đừng va vào nhau lập cập rồi hẵng nói câu đấy được không. 」

『 Đã-bảo-kh-không-lạnh-mà. 』

Trần Trường Minh nghiến răng trả lời.

A Thanh phì cười.

「 Rõ là cái đồ nấm lùn ương bướng. 」

Đúng lúc Trần Trường Minh định cãi lại.

Bất ngờ một vòng tay ấm áp ôm chặt lấy cô bé, làm cô giật mình mở to mắt, rồi thế giới bỗng nhiên quay cuồng.

A Thanh ôm lấy Trường Minh, lăn đến mép chăn, túm lấy mép vải rồi lăn ngược lại, cuộn tròn cả hai đứa như cái kén.

「 Thế nào, ổn hơn chưa? Dạo này ta toàn ngủ kiểu này đấy. 」

Trần Trường Minh, tim đập thình thịch vì bất ngờ, nằm im thin thít trong lòng A Thanh, tư thế nghiêm chỉnh như chào cờ.

Chuyện gì vừa xảy ra thế này?

Tối om chẳng nhìn thấy gì cả.

Cái chăn bó chặt tứ phía làm tay chân không cử động được, chỉ có thể ngọ nguậy mấy ngón tay.

Hai người cứ nằm thế một lúc lâu.

Giọng A Thanh vang lên từ phía trên đỉnh đầu.

「 Ừm. Làm thế này nhớ ngày xưa ghê. Cơ mà sao con nhóc này mãi chẳng lớn thế nhỉ, kích thước y nguyên. 」

『 Ngày xưa? A. 』

Trần Trường Minh chợt nhớ lại ký ức cũ.

Hồi còn ở trong hang động dưới lòng đất.

Ngẫm lại thì đúng là giống hệt lúc đó: tối om, chật chội, khó cử động.

Nhưng cũng có những điều khác biệt.

Thay vì mùi hôi hám do lâu ngày không tắm rửa, giờ đây chỉ thoang thoảng mùi hương dễ chịu của Hương Tảo .

Không còn cảm giác khó chịu vì đất cát dính đầy người, cũng không còn cái lạnh thấu xương ngấm vào lưng và bắp chân.

Cơ thể đang căng cứng vì hồi hộp của Trường Minh dần thả lỏng, mềm nhũn ra như cái khăn ướt, dựa hẳn vào người A Thanh.

Tuy bầu không khí này hoàn toàn không giống cái không khí lãng mạn mờ ám giữa sư tỷ - sư muội - sư thúc mà Trường Minh từng tưởng tượng.

Nhưng mà, dễ chịu quá.

Hình như chưa bao giờ mình thấy thoải mái thế này.

Trước mặt bố mẹ lúc nào cũng thấy có lỗi, nên ngôi nhà chỉ toàn mùi thuốc nồng nặc đó là một nơi ngột ngạt. Còn ở với mọi người trong Thần Nữ Môn tuy vui vẻ nhưng vì sống tập thể, không có phòng riêng nên lúc nào cũng phải giữ kẽ.

「 Này. Nhóc con. Sống ở Thần Nữ Môn ổn chứ? Không bắt nạt ai đấy chứ? 」

『 ...? Bình thường người ta hay hỏi là "có bị ai bắt nạt không" chứ. 』

「 Ai dám bắt nạt em út đời 2? Các sư đệ sư muội chắc cưng chiều còn không hết. Có mà cậy vai vế đi bắt nạt đám đời 3 thì có. 」

『 Không có nhé. 』

「 Thế à? Thế thì tốt. 」

Thực ra A Thanh chỉ nói bừa thôi, chứ nhìn cảnh đám đệ tử suốt ngày ôm ấp, cọ cằm lên đầu Trường Minh là đủ biết con bé được cưng chiều thế nào rồi.

Cũng giống như mấy ông bố người Hàn Quốc mỗi khi có dịp ngồi riêng với con cái lại chẳng biết nói gì ngoài câu cộc lốc: "Dạo này công việc thế nào?".

Tất nhiên đây là suy đoán của A Thanh thôi.

Vì kiếp trước nàng chỉ có mỗi một ông bố, nên không biết các ông bố khác có thế không.

Nếu Thôi Lý Ông biết được chắc sẽ tủi thân lắm.

『 Lần này em muốn đi cùng. 』

Trần Trường Minh nói giọng tiếc nuối.

A Thanh từng hứa là khi nào lên Nhất Lưu sẽ cho đi du lịch giang hồ cự ly gần, thế mà lần này lại nuốt lời, không cho đi.

Nhưng cũng phải thông cảm cho A Thanh.

Đây là sự kiện quy tụ toàn bộ trai tráng của các gia tộc danh giá nhất Trung Nguyên.

Mà con trai nhà danh giá thì mặc định là đẹp trai.

Con dâu nhà danh giá thì cũng toàn là người đẹp ,có khi luyện cả Tiên Nữ Công, đẻ con ra lại đẹp, rồi con gái đẹp lại luyện Tiên Nữ Công rồi lại làm mẹ...

Cứ thế, gen trội cộng dồn qua bao thế hệ, giờ nhắc đến "Danh gia vọng tộc" là người ta nghĩ ngay đến một tập đoàn trai xinh gái đẹp sáng láng cả một góc trời.

Làm sao có thể ném một thiếu nữ 19 tuổi (tính cả tuổi mụ) ngây thơ non nớt vào cái động "nguy hiểm" chết người đó được.

「 Đã bảo để lần sau mà. Có chỗ nào gần gần muốn đi thì cứ nghĩ dần đi. 」

『 Vậy thì, Bắc Hải. 』

Nhờ ơn lão Tuyết , A Thanh thừa biết Bắc Hải xa tít mù tắp.

「 Lần này đợi ta về, nếu nhóc lên được Tuyệt Đỉnh thì đi. 」

『 Xì. Thế thì Hải Nam Đảo. Chu Sơn Đảo. 』

「 Tuy không biết ở đâu nhưng toàn là đảo phải không? Định đi hành hương vòng quanh biên giới Trung Nguyên chắc? 」

『 Thế thì... 』

Hai người cứ nằm rầm rì nói chuyện trên trời dưới biển một lúc thì Trần Trường Minh đã thở đều đều, chìm vào giấc ngủ.

A Thanh cười phì một cái, rồi cũng buông xuôi, để cơn buồn ngủ đang cố kìm nén tràn ngập tâm trí.

Vốn dĩ các sự kiện lớn ở Trung Nguyên thường được lên lịch rất sớm, thời gian chuẩn bị cực kỳ dư dả.

Bởi vì khách khứa toàn từ những nơi xa tít mù tắp đến.

Đại hội Võ lâm được tổ chức tại Khai Phong , nằm ở phía Đông Bắc tỉnh Hà Nam. Còn Thần Nữ Môn lại nằm tít trong góc phía Tây tỉnh Hồ Bắc.

Không hề gần chút nào.

Nhưng với cái tính hay "nổ" của dân Trung Nguyên thì hai tỉnh giáp ranh nhau thế này vẫn được coi là "hàng xóm láng giềng".

Hơn nữa, đường xá cũng phải ngon lành.

Đi thuyền xuôi dòng Trường Giang từ Vũ Hán, rồi lên bờ đi theo con đường lớn (Quan lộ) về phía Bắc, qua Tín Dương, Nhữ Nam, Hứa Xương, ghé qua Trịnh Châu rồi rẽ sang là đến Khai Phong. Mất vài ngày đường bộ.

Những thành phố này đã tồn tại từ thời Tam Quốc xa xưa, nơi Lưu Bị, Tào Tháo và Tư Mã Ý tranh giành thiên hạ.

Ngay từ cái thời nguyên thủy đó, đường xá đã được xây dựng quy mô, trải qua bao đời xe ngựa dẫm đạp nên bằng phẳng, rộng rãi, thoát nước tốt, ngồi xe ngựa giá rẻ cũng không đến nỗi xóc tung người.

Vì thế, dù A Thanh có sốt ruột cằn nhằn thì cũng phải đợi qua hết mùa đông, chép phạt xong xuôi đâu đấy, nàng mới bắt đầu rời Thần Nữ Môn.

「 Thượng lộ bình an nhé! 」

A Thanh bỏ lại sau lưng màn tiễn đưa nồng nhiệt quen thuộc của các đệ tử Thần Nữ Môn, bắt đầu chuyến du ngoạn giang hồ năm thứ 5 của mình.

Đã 5 năm rồi cơ à.

Thời gian trôi nhanh thật.

A Thanh bỗng cảm thấy bồi hồi.

Nhưng vốn dĩ thời gian đã qua thì dù là quãng đời lê thê chán ngắt nhất cũng trôi qua cái vèo trong chớp mắt.

「 Thần y cũng đi mạnh giỏi nhé! 」

『 Xong việc là tôi phải về nhà đấy... 』

Đường Nan Nhi, người vốn dĩ bị lôi đi theo kiểu "hàng tặng kèm", cũng nở nụ cười tiếc nuối khi được mọi người tiễn đưa nhiệt tình như vậy.

Sau đó, họ ghé qua thị trấn Tử Quy trước cổng Thần Nữ Môn để đón Kiên Phố Hi.

Tử Quy, Thương hội họ Tuyết .

Mỗi lần A Thanh xuống núi mua sắm vật tư cho Thần Nữ Môn là lại thấy nó to ra một tí, giờ thì nó đã trở thành một trang viên bề thế hoành tráng.

Quả nhiên nhà trí thức số 1 xóm cũng có khiếu kinh doanh ra phết.

A Thanh gật gù thán phục, nhưng thực tế thì đây chẳng khác nào chi nhánh của Thiên Ma Thần Giáo tại Trung Nguyên.

Vốn liếng là của Giáo, nguồn hàng cũng từ các tuyến giao thương của Giáo, lão Thuyết thực chất chỉ là "Giám đốc bù nhìn" đứng tên mà thôi.

Đây chính là cuộc xâm lăng kinh tế đáng sợ của Thiên Ma Thần Giáo vào Trung Nguyên... à nhầm, là kết quả của việc Thôi Lý Ông dùng tiền của Giáo để xây dựng cơ sở hạ tầng nhằm mục đích... mua đồ ngon cho A Thanh ăn.

Chủ nhân thực sự của thương hội chính là Thôi Lý Ông.

A Thanh vẫy tay chào đám nhân viên và bảo vệ đã quen mặt, rồi nghênh ngang bước vào trong.

Thấy A Thanh, mỹ nhân họ Tuyết đang đứng chỉ đạo đám phu khuân vác giữa sân liền nhướng mày.

Kiên Phố Hi vốn ít học nên chỉ biết mô tả là "trông giống chị đại", nhưng nhìn tận mắt thì đúng là có lý.

Không phải kiểu xinh đẹp yểu điệu, mà là nét đẹp sắc sảo, nam tính với các đường nét khuôn mặt rõ ràng. Đã thế còn quấn cái khăn "Anh Hùng Cân" (khăn trùm đầu kiểu võ tướng) để che trán, trông đúng chất "soái tỷ" giả trai, ngay cả A Thanh nhìn cũng thấy ngầu.

「 Oa, lão Tuyết. Càng ngày càng xinh ra đấy. 」

『 Vừa gặp đã buông lời ác độc rồi. 』

「 Người ấy đâu rồi? Vẫn khỏe chứ? 」

A Thanh nhìn quanh.

Rõ ràng lần trước đến đây thấy lão có một cô người yêu quấn quýt lắm cơ mà.

Lão Tuyết bình thản đáp:

『 Chia tay rồi. Cô ấy bảo nghĩ đi nghĩ lại vẫn không muốn lấy chồng đẹp hơn mình. Sống cả đời mà bị mang tiếng xấu hơn chồng thì chịu sao thấu. 』

「 Ôi trời. Cố lên nhé. Chắc là không có duyên thôi. 」

『 Ta có gì mà phải luyến tiếc để cần cố lên. Phụ nữ thích ta xếp hàng đầy ra đấy. 』

Lão nói câu này với vẻ mặt nghiêm túc, nghe mà thấy ghét.

Nhưng xét về khoản "phụ nữ thích đầy ra đấy" thì A Thanh cũng chẳng kém cạnh gì, nên cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

「 Thôi, lão Tuyết bảo thế thì là thế. Ta chuẩn bị đi Khai Phong đây. Nghĩa tỷ của ta đâu rồi? 」

『 Muốn đón người thì phải báo trước để người ta còn chuẩn bị chứ. Đùng cái đến đòi người. Chẳng lẽ ngày nào cô ta cũng phải ngồi chơi xơi nước đợi các người đến đón à? Đi làm rồi. 』

「 Ngồi chơi xơi nước không sướng hơn à? Bao giờ bả về? 」

『 Cái đó chỉ đúng với cô thôi. Cũng may là ngay khi các người vào thành, ta đã cho người đi gọi rồi, chắc sắp về tới nơi thôi. 』

A Thanh nheo mắt nghi ngờ.

「 Gì thế, lão cho người theo dõi ta à? Sao vừa vào thành đã biết? 」

『 Tại người đi cùng cô nổi bật quá chứ sao. 』

A Thanh thì trùm khăn che mặt kín mít nên người ta tưởng là gái xấu, nhưng Đường Nan Nhi đi bên cạnh thì lại là một trong Ngũ Đại Mỹ Nhân danh tiếng lẫy lừng.

Mặc dù thái độ của cô nàng thì như một thằng con trai mới lớn đang tuổi dậy thì, đi đường cứ giả vờ nhìn trời nhìn đất nhưng mắt thì dán chặt vào ngực mấy cô gái đi qua.

Ở Thần Nữ Môn ngày nào cũng gặp nhưng A Thanh ít khi nhìn thẳng vào mắt cô nàng.

Tại cô nàng cứ làm như mắt người ta mọc ở ngực, nên A Thanh toàn phải bận rộn... kiểm tra lại ngực mình.

Dù sao thì, ngoại hình của Đường Nan Nhi đúng là một đại mỹ nhân sắc sảo.

「 Gì thế. Sao. Cái ánh mắt nhìn người ta kiểu đó là sao, khó chịu ghê. 」

『 Không có gì. Cô vui là được. 』

「 ...? 」

『 Ồ, cô nhân viên kia, ngực... 』

Ngay lập tức, đầu Đường Nan Nhi quay ngoắt 180 độ.

「 Hả? Đâu? Đâu? 」

『 Cơ ngực được tập luyện tốt đấy. 』

Đường Nan Nhi lập tức trừng mắt nhìn A Thanh đầy sát khí.

A Thanh thở dài thườn thượt.

Ngay từ đầu con nhỏ này cũng chẳng bình thường cho cam, nhưng hình như ngày xưa nó đâu đến nỗi thế này.

Sao càng ngày càng đổ đốn ra thế không biết.

Chuyến đi này chưa gì đã thấy sóng gió rồi.

Kiên Phố Hi vốn dĩ đã ngốc thì mình dắt mũi là xong, nhưng con nhỏ này đường đường là bác sĩ Đông y mà sao chỉ số IQ ngày càng tụt dốc không phanh thế này.

A Thanh - người tỉnh táo duy nhất trong team - cảm thấy gánh nặng đè trĩu trên vai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!