Vương Phủ Điếm vốn là khu phố nhà giàu nổi tiếng ở Bắc Kinh.
Hoặc ở đây, là tên gọi con phố bán đồ ăn vặt trong Hắc Thị.
Lý do tại sao lại đặt cái tên Vương Phủ Điếm cho một con phố bán đồ ăn vặt thì chắc chỉ có Hắc Điếm Chủ mới biết.
Đây cũng là một nét đặc sắc của Hắc Thị, vì chợ họp vào ban đêm nên khách khứa đói bụng thường tụ tập về đây.
Và còn vì nơi này bán đủ loại thức ăn quái dị.
Rết chúa, bọ cạp, bọ niềng niễng, sóc bay chiên giòn xòe cả tứ chi và cánh, nhện to bằng bàn tay, đủ loại ấu trùng dài ngoằng, và những con côn trùng không tên khác.
Tất nhiên, trong số đó cũng có những mặt hàng bán chạy cố định.
Đó là món nhộng tằm, hay còn gọi là Thiên Trùng, món ăn vặt phổ biến ở bất cứ đâu tại Trung Nguyên.
Chính là món nhộng mà dân tộc Hàn cũng rất thích.
Có điều, nhân dân Trung Hoa lại ăn khi con nhộng đã... tiến hóa? Sau khi nó thành "Vương Thiên Trùng" rồi mới ăn, nên kích thước to hơn nhộng Hàn Quốc một chút.
Đại khái to bằng ngón tay cái của phụ nữ.
Thức ăn ở Vương Phủ Điếm thì từ nguồn gốc nguyên liệu cho đến độ tươi sống đều không thể tin tưởng được, nên không được mua ăn bừa bãi.
Nhưng nhộng tằm thì khác, không tẩm ướp linh tinh, lại được nuôi trong các trại tằm nên độ sạch sẽ đã được kiểm chứng.
Cả nhóm hòa thuận mỗi người cầm một xiên trên tay.
Ngay cả võ nhân phái *Ramen là La Miên cũng nhăn nhó cầm một xiên, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào nó và nuốt nước miếng ực một cái, có vẻ cũng ưng ý.
「 Rết chiên... có người ăn cái của nợ này á? 」
『 Không có đâu ạ. Phui. 』
【 Nhưng mà, biển ghi là đặc sản kìa? Phui. 】
Đó không phải tiếng nhổ nước bọt, mà là tiếng nhằn vỏ nhộng dai ngoách ra.
Chỉ ăn phần thịt béo ngậy bên trong, còn vỏ thì tùy sở thích mà nhai nuốt hoặc nhằn ra, đó là cách ăn nhộng cơ bản.
Tiện thể nói thêm, cô tiểu thư nhà quyền quý Đường Nan Nhi không chỉ ăn một xiên mà mỗi tay cầm một cái, tổng cộng là hai xiên.
Đặc sản của Tứ Xuyên không phải là Ma Lạt mà là lụa, và sau khi dệt lụa thì một cách thần kỳ và bí ẩn, nhộng tằm sẽ còn thừa lại rất nhiều.
『 Không biết thì bị lừa thôi ạ. Trong đám khách vãng lai kiểu gì chẳng có mấy tên ngốc nghe thấy chữ đặc sản là đâm đầu vào ăn thử... A, Đại tỷ nhìn đằng kia kìa. 』
Gia Cát Lý Huyền vội chỉ tay về một phía.
Đó là một gã đàn ông buộc túm mái tóc dài xơ xác ra sau, ấn tượng đầu tiên là nghèo túng, râu ria cạo nham nhở chỗ còn chỗ mất, trông đen đúa bẩn thỉu.
Một dáng vẻ Lãng nhân điển hình, khiến người ta có cảm giác như đã gặp ở đâu đó rồi.
Vốn dĩ đám Lãng nhân - Mại kiếm giả (lính đánh thuê) đều là những kẻ tùy tiện, tóc tai buộc qua loa, nghèo rớt mồng tơi, râu ria lúc cạo lúc không.
Cảnh giới chắc tầm vừa chạm ngưỡng Siêu Tuyệt Đỉnh ?
Mạnh hơn Tuyệt Đỉnh nhưng bảo là Siêu Tuyệt Đỉnh thì hơi miễn cưỡng, có lẽ hắn vừa mới đột phá chưa lâu.
Với thân phận Lãng nhân mà đạt đến trình độ đó thì cũng kinh đấy...
Gã Lãng nhân Siêu Tuyệt Đỉnh cầm xiên nhện nướng, do dự một hồi lâu, rồi rón rén đưa một cái chân nhện lên miệng.
"Ư hự." "Ư ư." "Ác." "Hự."
Cả nhóm bốn người đồng thanh rên rỉ.
Thực ra không chỉ nhóm A Thanh mà tất cả mọi người trên phố đều đang trợn mắt hoặc liếc nhìn cảnh tượng đó.
Một hiện tượng kỳ lạ khi cả đám đông cùng lúc nhăn mặt vì ghê tởm!
Biểu cảm của gã Lãng nhân rất vi diệu.
Hình như cũng không đến nỗi quá tệ.
Lấy được dũng khí từ cái chân nhện, hắn ngoạm luôn cả thân con nhện vào mồm nhai ngấu nghiến, rồi thì-
"Ọe!!!"
Hắn gập người nôn thốc nôn tháo những thứ đang chứa trong dạ dày ra, tạo nên một khoảnh khắc "Nghịch Thiên" (trào ngược = ói ) kinh hoàng.
Gã Lãng nhân vừa mới hoàn hồn liền chỉ thẳng tay vào mặt chủ sạp mà mắng.
【 Đ-Đồ điên! Cái thứ tởm lợm này mà ngươi dám bán với giá ba nén bạc hả! 】
【 Khách quan tự mua đấy chứ? Có ai kề dao vào cổ bắt ngài mua đâu? Tự hốc cho sướng mồm xong quay ra chửi đổng là sao. 】
【 C-Cái gì! Ngươi có biết ta là ai không hả! Ta chính là Lang Nha Xoa Dịch Thái Cương đây! 】
【 Lang Nha Xoa hay Chó Nha Xoa thì ông đây biết quái gì. Không mua nữa thì biến. 】
Một cảnh tượng kinh ngạc.
Một chủ sạp vỉa hè nhỏ bé lại đang bật lại một võ giả Siêu Tuyệt Đỉnh tanh tách.
Lúc này, Lang Nha Xoa đỏ mặt tía tai, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
【 Sao, định rút kiếm à? Muốn chém hội viên Hắc Điếm ngay giữa Hắc Thị à? Ngon thì chém thử xem. 】
Lang Nha Xoa khựng lại, tay run bần bật rồi quay ngoắt người bỏ đi.
Hắn hậm hực bước đi thình thịch, ngay lúc lướt qua nhóm của A Thanh.
A Thanh cố tình nói to cho Gia Cát Lý Huyền nghe:
「 Không được động vào bọn gian thương này à? Nhưng mà lúc tan chợ, không còn là Hắc Thị nữa thì động vào có sao không nhỉ? Kiểu như rình ở đâu đó đợi hết giờ, rồi bám theo 'xử đẹp' ấy? 」
『 Hừm. Tất nhiên là Hắc Điếm muốn bảo vệ hội viên, nhưng họ cũng không thể hộ tống từng người một về tận nhà được. Qua giờ Tý, Hắc Điếm đóng cửa thì Hắc Thị cũng giải tán thôi. 』
「 Thế sau này có bị trả thù không? Kiểu như phái sát thủ tới vì dám động vào người của họ ấy? 」
『 Với Hắc Thị thì mấy tên thương nhân láo toét, gây gổ với khách cũng là cái gai trong mắt. Nhất là dám bố láo với cả cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh thì với khách thường còn tệ đến mức nào. Có chết đường chết chợ chắc họ cũng chẳng quan tâm đâu. 』
Cố tình nói cho gã kia nghe thấy.
Lang Nha Xoa khựng lại.
Hắn cúi đầu chào A Thanh và Gia Cát Lý Huyền một cái, rồi quay lại, ngồi phịch xuống lề đường đối diện sạp hàng, khoanh tay trước ngực chờ đợi.
Gã gian thương bán côn trùng bắt đầu lộ rõ vẻ bất an trên mặt.
Có lẽ ngày mai sẽ là ngày giỗ của một tên gian thương xấu tính kiêm làm đủ nghề ác đức nào đó.
Cơ mà Lang Nha Xoa à. Nghe cũng quen quen?
Tất nhiên, A Thanh thắc mắc là phải hỏi ngay.
「 Lang Nha Xoa? Người nổi tiếng à? 」
『 Đại tỷ, Lãng nhân đạt đến Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ sao có thể không nổi tiếng được chứ? Cỡ Lang Nha Xoa thì trong giới Lãng nhân cũng được tính là cao thủ hàng đầu (Top tier) rồi. 』
「 À, hồi còn làm Lãng nhân ngắn hạn (Part-time) chắc ta có nghe qua? Dù sao thì, sau vụ này hắn sẽ còn nổi tiếng hơn nữa. Với mắt nhìn của Nhất Lưu thì không thấy được, nhưng với con mắt của Tây Môn Thanh - người đã vượt qua Tuyệt Đỉnh - thì hắn đã bước một chân vào Siêu Tuyệt Đỉnh rồi đấy. 」
『 Bất ngờ thật. Lang Nha Xoa cũng bất ngờ mà sự ngạo mạn của Đại tỷ cũng đáng kinh ngạc. Biết đâu sau này hắn sẽ được gọi là Lang Vương (Vua Sói) cũng nên. 』
Lúc đó, Đường Nan Nhi đang luân phiên ăn nhộng ở hai tay, tròn mắt hỏi:
【 Gì cơ, cô, từng là Lãng nhân á? 】
「 Hồi xưa thôi. Làm thử cả hai nghề rồi mới thấy Ăn mày với Lãng nhân chẳng khác nhau là mấy. Cả hai đều không có tiền , bẩn thỉu, mùa hè thì nóng chảy mỡ, mùa đông thì lạnh sun vòi. Ai cho cái gì ăn là bảo gì cũng làm. Người đời vừa sợ vừa khinh? Kiểu nhìn mình bằng ánh mắt thương hại ấy. 」
A Thanh ngẫm nghĩ lại rồi tự nhủ:
Ơ? Thế hóa ra là Nghiên cứu sinh cao học à?
A Thanh thì thấy bình thường, nhưng Đường Nan Nhi nghe xong lại thấy lạnh sống lưng vì câu chuyện khổ ải đó.
【 Ờ, ừm... Xin lỗi. Ăn xiên nướng không? 】
「 Không, sao lại đưa cái đang ăn dở cho ta? Ta là ăn mày chắc? 」
A Thanh đón lấy hai xiên que còn lại.
Đi qua khu ăn uống đặc trưng của chợ đêm, trước mắt họ là hàng loạt các gian hàng tạp hóa bày bán la liệt.
「 Gia Cát này , thịt Vô Danh là thịt gì thế? 」
『 Là những loại thịt thấp hèn người ta không ăn ạ. Chồn vàng, mèo rừng, gấu mèo... mấy con thú có mùi hôi nồng nặc ấy. 』
Lần lượt là Hoàng Thử Lang (Chồn), Sơn Miêu, Hoàn Hùng.
「 Vãi, đúng là cái gì bốn chân chúng nó cũng hốc tất... 」
『 Không có chân cũng ăn tuốt. Kia là rắn cuộn tròn, còn kia là rắn đã làm sạch. Bên cạnh cái cuộn tròn nhìn giống rắn kia là dương vật của sơn dương (con dê núi)... khụ, xin lỗi Đại tỷ. 』
「 Uầy , cái gì mà dài hơn cả con rắn thế kia. Chẳng lẽ cái đó... 」
『 Nghe bảo không ngon đâu ạ. Dù người ta đồn là tốt cho đàn ông nhưng cũng chẳng ai thèm mua. 』
Nguồn gốc không rõ ràng, vệ sinh và quy trình giết mổ mù mờ, lại còn tẩm ướp linh tinh nướng qua loa nên chắc chắn là dở tệ.
A Thanh ngoan ngoãn từ bỏ ý định ăn uống và đi qua khu Vương Phủ Điếm.
Nghe bảo càng đi sâu vào trong thì càng bán những món đồ bí mật, nhưng vì không phân loại hàng hóa nên đủ thứ hổ lốn đều được bày ra.
Với A Thanh thì chỗ này trông chẳng khác gì chợ trời đồ cũ.
Đến khu vực bán độc dược, Đường Nan Nhi bảo muốn xem một chút rồi ở lại, Gia Cát Lý Huyền cũng dính chặt chân ở khu đồ cổ, nên A Thanh bảo họ cứ tự nhiên ngắm nghía rồi tách ra đi riêng.
Thực ra, vì Gia Cát Lý Huyền đã dặn đi dặn lại rất kỹ nên A Thanh chỉ định đi hỏi han lịch sự trong Hắc Thị thôi.
Cô không nghĩ là sẽ có chuyện đâm chém hay việc gì hung hiểm, nên tâm trạng thoải mái như đi chơi hội cũng không có gì lạ.
Cái bọn này.
Đến đón cháu ông Bán chứ có phải đi du lịch đâu.
「 Cô nương xinh đẹp đằng kia ơi, chao ôi, đúng là Tiên nữ giáng trần nạ. Hóa ra Võ Lâm Đệ Nhất Mỹ Nhân lại ở đây! Lại đây xem thử bí kíp võ công đi nạ. 」
「 Ồ, có bán sách kỹ năng. Ý muội, qua xem thử đi. 」
『 Vâng! Biết đâu có tuyệt thế võ công thì sao? 』
【 Làm gì có chuyện đó chứ... 】
Ngay cả La Miên cũng chêm vào một câu.
「 Á đù? Thằng này nay biết mở miệng rồi cơ à? 」
【 Hơ... hự. 】
A Thanh vừa nhăn mặt một cái, La Miên đã nín bặt, mặt cắt không còn giọt máu như sắp ngừng thở.
Do nhan sắc của A Thanh quá "chí mạng", gây sát thương cao.
A Thanh lại hiểu nhầm là hắn sợ mình, nên đắc ý tiến lại chỗ gã bán bí kíp.
「 Ồ! Dương Y Chân Công! Hửm? Tên nó là thế này à? 」
A Thanh cầm cuốn sách lên xem thử, nhưng cửa sổ kỹ năng im lìm, chắc chắn là hàng dỏm.
Thấy vậy, gã thương nhân bày sách la liệt nói:
【 Đừng có mở ra nha, khách quan xinh đẹp. Mở ra là phải mua đấy nạ. 】
「 Không xem. Mà sao bí kíp võ công gì mà sạch bong kin kít thế này? Phải rách rưới, nát nát một tí nó mới có cảm giác chứ. 」
【 Cái đó là do ta chép lại sạch đẹp để khách quan dễ đọc đấy nạ. 】
Thế là vi phạm bản quyền rồi còn gì?
A Thanh nghiêng đầu, cầm từng cuốn lên xem.
Thái Cực Hải Ngư Kiếm , Anh Hoa Nhị Thập Thất Thủ, Phá Thiên Phá Thiên Đao, Thiên Bảo Thần Quyền, Chu Vương Tẩy Tâm Kinh, Võ Đang Miên Can...
Toàn mấy cái tên nghe sai sai, sách thì mới cứng, bóng loáng, chẳng có tí uy tín nào.
「 Chú bán hàng này, mấy cái này mà cũng bán được á? 」
【 Bán chạy phết đấy nạ. 】
「 Giọng điệu của chú em nghe hơi bị... 」
【 Độc đáo đúng hông? Ta chính là Vạn Vật Bác Thương Toàn Đại Dung nổi tiếng đây nạ. 】
「 VẠN VẬT BÁC THƯƠNG! 」
A Thanh hét toáng lên.
Cảm giác như nếu Gia Cát Lý Huyền ở đây thì hắn sẽ hét lên như thế, nên cô thấy mình có nghĩa vụ phải làm thay .
Mọi ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía họ, A Thanh vội xác nhận lại sự thật.
「 Hừm. Ông là người nổi tiếng à? 」
【 Đâu có, ta vừa bịa ra đấy nạ. Tên người ai lại đặt là Toàn Đại Dung ? Nghe vô lý bỏ xừ đúng hông? 】
「 Hi hi, chú vui tính phết . 」
A Thanh cười khanh khách đáp lại.
Thế này mới có cảm giác đi chợ phiên chứ.
Đúng là như nói dối, đủ loại thương nhân kỳ quái tập trung hết về đây, nhớ hồi xưa mỗi lần đổi người yêu là cô lại dẫn đi chợ đêm chơi một lần.
Haizz. Nhớ lại thấy cô đơn vãi...
Lời nói bán chạy phết có vẻ không điêu, lúc A Thanh mới đến thì vắng tanh, giờ khách khứa đã bu đông quanh sạp.
【 Hừm hừm, chủ quán, cho ta cuốn này. Bao nhiêu? 】
【 Khách quan tìm hiểu giá ở đâu rồi nạ? 】
【 ...? 】
【 Thần công thì vốn dĩ chủ nhân đã được định sẵn, đâu phải ai cũng nhận ra giá trị của nó đâu nạ. 】
【 Vốn dĩ bán hàng thì người bán phải ra giá... 】
【 Ít nhất cũng phải hai thoi vàng chứ nạ? Đắt á? Ơ kìa, khinh công xịn nhất Võ Đang, à không, xịn nhất cái giang hồ này mà khách quan định ăn không đấy phỏng? Cái gì? Không mua á? Này này cái tên "khách lốn" (Khách khốn/Son-nom) kia, bộ ngươi tưởng ông đây rảnh háng ngồi đây chơi chắc? Ái chà, nóng máu rồi nạ? Khách quan muốn ăn đòn hông? 】
Nói rồi hắn giải phóng khí thế, vãi chày , Hóa Cảnh?
Hóa Cảnh mà lại ngồi đây bán sách lậu á?
Đúng là cái thời đại nhà nhà Hóa Cảnh, người người Hóa Cảnh.
Rốt cuộc, vị khách đáng thương bị ép mua cuốn sách "Võ Đang Miên Can" chắc chắn là hàng giả với giá hai thoi vàng.
「 Nói trước nhé, tôi chỉ xem thôi đấy? 」
【 Ôi chao, không sao nạ. Mỹ nhân thì xem miễn phí . Hừm, nhận lấy cái này rồi đứng xem thêm một khắc nữa được hông? 】
Kẻ tự xưng là Toàn Đại Dung chìa ra hai đồng xu.
Lúc này A Thanh mới nhận ra mình bị gài.
Lão già này dùng mình làm biển quảng cáo sống.
Chỉ cần bỏ mạng che mặt ra là bao nhiêu ánh mắt dán vào, nên việc cô đứng ở sạp hàng chẳng khác gì cái biển quảng cáo đèn LED nhấp nháy cả.
Thực tế là cảnh tượng một tuyệt thế mỹ nhân đeo kiếm đang chăm chú xem sách với vẻ mặt nghiêm túc.
Thế nên người ta mới tò mò "Có khi là hàng xịn thật", rồi thi nhau bu vào.
Không thể từ chối tiền tiêu vặt của một cao thủ Hóa Cảnh, A Thanh ngoan ngoãn nhận lấy hai đồng xu.
Tất nhiên, vì Toàn Đại Dung không có sát ý nên cái mồm tía lia của A Thanh cũng chẳng chịu ngồi yên.
「 Vừa kiếm được hai thoi vàng mà cho có hai đồng xu lẻ rồi định phủi tay à? Eo ôi, keo kiệt , mặn chát. Đúng là nước biển. 」
【 Tên đó cũng hay đấy nạ? Lần sau ta sẽ đổi tên thành Diêm Điền Đại Thương (Đại thương nhân ruộng muối) Hải Ngạn Vương (Vua bờ biển) vậy. 】
「 DIÊM ĐIỀN ĐẠI THƯƠNG! 」
【 ...Khách quan cứ nhất thiết phải hét lên thế hở? 】
「 Nghe bảo làm thế mới là lễ phép mà? 」
【 Hình như cũng đúng nạ? Ừ, gặp được khách quan lễ phép thế này vui ghê. Tiền thì không thêm được đâu, nhưng cho phép khách quan mở sách ra xem thoải mái trong một khắc đấy. 】
「 Dù sao xem cũng có bổ béo gì đâu. 」
Nói thế nhưng biết đâu đấy, A Thanh cầm từng cuốn lên xem thử .
Rồi bỗng nhiên, cửa sổ kỹ năng lóe sáng.
「 Ố ồ? 」
Một bí kíp Thủ Pháp màu Vàng Kim tên là Vô Ảnh Thần Thủ vừa hiện lên thông báo đăng ký mới lấp lánh.
A Thanh thì không biết, nhưng thực ra lúc này mới là lúc phải hét lên kinh ngạc rung chuyển trời đất.
!!! VÔ ẢNH THẦN THỦ!!!! THẦN THÂU (Kẻ trộm thần thánh)!!!!! Kiểu thế.
Vô Ảnh Thần Thủ chính là võ công độc môn của tên trộm huyền thoại, độc nhất vô nhị trên giang hồ: Vô Ảnh Thần Thâu.
Nhưng mà A Thanh thì biết quái gì về mấy cái Lore (Cốt truyện) đó chứ.
1 Bình luận