[100-200]

Chương 159 - Tiếng Búa Vì Ai Mà Vang Lên (6)

Chương 159 - Tiếng Búa Vì Ai Mà Vang Lên (6)

Gã quấn băng vội vàng kiểm tra xác Chấp Pháp Quan Bổ.

Thanh sở hữu vóc dáng dong dỏng cao, mà người luyện võ một khi đã Hoàn Cốt Đoạt Thai thì tay chân thường sẽ dài ra đôi chút.

Thanh giơ tay đang nắm cổ tay của lão già lên cao hết cỡ, khiến cái xác lắc lư lơ lửng cách mặt đất khoảng nửa tấc.

Cảnh tượng rợn tóc gáy gấp đôi.

Trước mắt là đại địch đã chế ngự được cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ, điều này đã đủ khiến sống lưng lạnh toát một lần. Lại thêm việc Chấp Pháp Quan Bổ của Tà Đạo Liên đã chết, nghĩ đến hậu họa khôn lường sau này, cảm giác như sau lưng đang đóng băng, sương giá phủ đầy.

Quả đúng là họa vô đơn chí.

「 Bổn tọa là Môn chủ La Miên Phái, Đoàn Vân Sác. Các hạ rốt cuộc là ai mà lại dám làm chuyện vô đạo đến nhường này? 」

Đoàn Vân Sác cố gắng giữ giọng không run rẩy, nhưng âm điệu vẫn pha chút rung động như đang luyến láy ca kỹ.

『 Dọn rác thì cần gì phải xưng tên? Chỉ là thấy ngứa mắt thì dọn thôi. 』

「 Hưm…… 」

Đoàn Vân Sác rên lên một tiếng trầm trọng.

Nếu phiên dịch cuộc đối thoại của hai người sang "ngôn ngữ võ lâm" thì sẽ là:

‘Chúng ta nói chuyện phải quấy đi.’

‘Câm mồm và nhào vô.’

Là một người đã lăn lộn trong giang hồ được 5 năm, Thanh không chỉ biết cách diễn giải mà còn sử dụng ngôn ngữ võ lâm một cách thành thạo.

Không dừng lại ở đó, nàng còn biết cách ứng dụng linh hoạt.

『 Tuy nhiên, cũng không phải là không có khả năng cứu vãn. Giao cháu trai của Ban lão đầu ra đây. 』

Gia Cát Lý Huyền đứng bên cạnh thầm cảm thán trong lòng.

Quả nhiên là Đại tỷ! Dù bọn chúng có giao người thì tỷ ấy cũng đâu có định tha cho, đúng không?

Tỷ nói là “khả năng”, tức là nếu không được thì thôi. Đây chẳng phải là cái kiểu lươn lẹo, lừa đảo, chơi chữ điển hình sao!

Giờ đây, Gia Cát Lý Huyền đã hiểu được đến tám phần con người của Thanh.

Một khi đã quyết định "xử đẹp" ai đó, nàng là một hiệp khách (tự xưng) đê tiện và cố chấp, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn từ mồm mép, đao kiếm, độc dược cho đến phóng hỏa, miễn là chưa rơi vào thế bất lợi.

Nàng hoàn toàn không biết đến hai chữ "thể diện", nhưng hành động lại có vẻ trượng nghĩa, nên gọi là hiệp khách cũng... tạm chấp nhận được.

「 Hừ. Miệng thì nói là rác rưởi, nhưng rốt cuộc các ngươi cũng chỉ nhắm vào Ban lão đầu thôi chứ gì! 」

『 Cứu cháu trai nghe sang hơn hẳn cái việc bắt cóc cháu trai, đem đi khoe cũng nở mày nở mặt hơn chứ. So sánh kiểu gì thế hả? Đem đồ ăn thiu thối nửa tháng so với mâm cỗ tiệc tùng vừa dọn lên à? Tưởng cứ bỏ vào mồm được là gọi là thức ăn hết sao? 』

「 Có tô vẽ thế nào thì bản chất cũng chỉ là tham lam muốn chiếm đoạt Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Tượng mà thôi… 」

『 Thôi, bớt văn vở. Giao cháu trai Ban lão đầu ra. Lũ yếu nhớt các ngươi, bảo giao thì cứ “Dạ vâng, đây ạ” rồi nôn ra ngay đi, sao cứ phải dài dòng văn tự thế nhỉ? 』

「 Chuyện đó…… 」

Lúc này, Gia Cát Lý Huyền ghé sát vào phần khăn che mặt, nơi được cho là tai của Thanh, thì thầm:

【 Đại tỷ, e là bọn chúng không thể giao cháu của Ban lão đầu ra được đâu. Tên quan bổ kia đã nói đó là một loại “Canh thuốc tà ác”, nên rất có thể…… 】

Tin đồn bệnh nhân phong hủi ăn thịt trẻ con vốn chỉ là lời vu khống xuất phát từ sự ghê tởm của người đời.

Nhưng tin đồn là thứ ác độc nhất thế gian.

Nó khiến những kẻ đang tuyệt vọng tin vào đó như một chân lý.

Hơn nữa, bệnh phong hủi khiến da thịt thối rữa ngay khi còn sống, là căn bệnh thảm khốc đến mức bị gọi là Thiên Hình 

Ánh mắt Thanh vụt tắt, trở nên vô hồn và lạnh lẽo như gỗ đá.

Từ hốc mắt sau lớp khăn che mặt, một luồng ánh sáng tím nhạt len lỏi tỏa ra.

Đó là ánh sao của hung tinh, thứ khiến con người ta theo bản năng muốn tránh xa, vừa nhìn thấy đã biết là điềm gở và tai ương.

『 Biết thế nãy tao phóng hỏa đốt quách cho xong. 』

【 Đệ cũng nghĩ vậy. 】

Thanh vứt cái xác của lão đại ma đầu xuống đất cái bịch, rồi chuyển Nguyệt Quang Kiếm sang tay phải.

Dù tay trái dùng cũng không đến nỗi tệ, nhưng cầm kiếm tay phải vẫn quen thuộc và thuận tay hơn hẳn.

『 Nhìn cái mặt bị che kín kia là biết mày là bang chủ La Miên Phái rồi. Giang hồ đồn rằng mấy thằng che mặt chẳng thằng nào có cái bản mặt tử tế cả. 』

Tất cả mọi người có mặt đều nhìn Thanh với ánh mắt kỳ quặc.

Nhưng Thanh là một mỹ nhân đường đường chính chính (tự phong), nên chẳng có gì phải ngại.

『 Để tao treo cổ mày lên cao cho thiên hạ thấy cái bản mặt mày xấu xí đến mức nào. Không có gì ăn hay sao mà lại đi ăn thịt người? Cái thứ chó chết này- 』

「 Khoan đã! Hiểu lầm! Có hiểu lầm! 」

Đoàn Vân Sác hét lên thất thanh.

Thanh nghiêng đầu một cách ngổ ngáo.

『 Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? 』

「 Cái chuyện canh thuốc hay gì đó chỉ là tin đồn nhảm nhí! Ai lại đi tin vào mấy thứ đó chứ! 」

『 Tin đồn á? Rõ ràng tên Bảo an quan bổ chết bầm kia… 』

【 Đại tỷ, là Chấp Pháp Quan Bổ. Mà Bảo an quan là cái gì, nghe lạ hoắc. Nhưng không hiểu sao đệ nghe lại thấy máu nóng trong người sục sôi… 】

『 Kệ đi. Tên Chấp Pháp Quan Bổ kia bảo tụi mày đem đứa bé đi sắc thuốc bổ rồi mà. 』

Đoàn Vân Sác thốt lên với giọng điệu đầy oan ức.

Oan ức thật sự.

「 Cháu trai của Ban lão đầu đã bị bán cho Hắc Thị ( tức là Chợ Đen) rồi! Cái phương thuốc mê tín dị đoan vô dụng đó chúng ta đã bỏ từ lâu rồi! 」

『 Tức là đã từng ăn thử rồi chứ gì? Vấn Đáp Vô Dụng!

Thanh dậm chân xuống đất, lao đi như một mũi tên.

Kiếm Tơ  giờ đây đã kết thành hình dáng một thanh cự kiếm khổng lồ bao trùm lấy Nguyệt Quang Kiếm, vẽ nên một quỹ đạo dày đặc màu ráng chiều.

「 Chết tiệt! Còn đứng đó làm gì! Đánh đi! 」

Đoàn Vân Sác vừa hét vừa rút kiếm.

Ánh sao mờ nhạt vương trên lưỡi kiếm, đạt đến cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ thì dù chưa được nén chặt hoàn toàn, hắn vẫn có thể sử dụng Kiếm Cương một cách thuần thục.

Kiếm Khí và Kiếm Cương là hai đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.

Tuy nhiên, muốn xuyên thủng nguồn công lực thô bạo của Thanh bằng thứ Kiếm Cương chưa nén hết của một cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh thì không phải chuyện dễ.

Thanh thừa thắng xông lên, liên tục tung ra các chiêu kiếm.

Phong Lâm Hỏa Sơn - Khi tấn công thì dồn dập như lửa.

Một vạn một nghìn chiêu thức trong nửa sau của Bách Bát Tu La Kiếm, kết hợp với vô số tàn ảnh, tạo nên một màn kiếm nhanh dựa vào bản năng hoang dã, điên cuồng chém tới tấp không phân biệt trên dưới trái phải.

Đoàn Vân Sác vừa liên tục lùi lại gạt đỡ các đường kiếm, vừa thầm nghĩ trong đầu.

Sao lại có cảm giác... đánh được nhỉ?

Ánh sáng tím vẽ nên những vệt đuôi hung hãn kia quả thực rợn người, và đám Kiếm Tơ quấn thành một cục kia cũng quái dị chưa từng thấy...

Nhưng đối phương lại không dùng Kiếm Cương. Một cao thủ Tuyệt Đỉnh chỉ biết cắm đầu luyện nội công cho nhiều vào thì cũng chỉ đến thế này là cùng.

「 Mẹ kiếp! Bị lừa rồi! Con ả này không phải cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh! 」

『 Nói cái gì đấy? Bố mày là cao thủ (Pro Player) nhé. 』

「 Bọn bây làm cái gì thế! Sao không xông vào ngay! 」

Đoàn Vân Sác gào lên, nhưng đám môn đồ lại chùn bước lùi lại.

Trong mắt đám hạ lưu không có nhãn lực, đám Kiếm Tơ hung hãn của Thanh trông còn nguy hiểm gấp trăm lần thứ Kiếm Cương mờ nhạt của Môn chủ.

Còn đám nhất lưu có chút mắt nhìn và vài tên cao thủ Tuyệt Đỉnh thì lại đang dè chừng nhóm người đứng phía sau Thanh.

Dù sao thì Huyết Liên Kiếm Ma cũng đã chết, chứng tỏ trong nhóm đó chắc chắn có cao thủ hoặc thủ đoạn gì đó ngang ngửa.

Thôi thì cứ đứng xem Đại tướng đấu nhau, nếu Môn chủ thắng thế thì lao vào hôi của đảo ngược tình thế, còn nếu Môn chủ thua thì... đầu hàng cho lẹ.

Vốn dĩ, điều mà các môn phái Tà đạo luôn mồm nhấn mạnh nhất chính là "Nghĩa khí giang hồ".

Chính vì là lũ không có nghĩa khí nên mới phải nhấn mạnh đến mòn cả tai như thế.

「 Lũ khốn nạn này! 」

Đoàn Vân Sác nghiến răng ken két.

Rốt cuộc, hắn phải tự mình giải quyết thôi.

Nội công có thâm hậu đến đâu thì cũng chỉ là một con nhãi ranh Tuyệt Đỉnh, chẳng lẽ hắn lại không thắng nổi?

Đoàn Vân Sác cố tình làm ra vẻ mặt khó khăn, lùi từng bước một, giả vờ như đang bị dồn vào thế hạ phong.

Rồi ngay khoảnh khắc giữa các đường kiếm giao nhau, mắt hắn lóe lên. Hắn vẽ một đường kiếm sắc bén, nhắm thẳng vào sơ hở khi cánh tay Thanh vừa vung quá đà.

Một chiêu tuyệt hảo hiếm có trong đời Đoàn Vân Sác, chứa đựng tinh túy của "Hậu Phát Chế Nhân" (Ra tay sau nhưng khống chế đối thủ).

Trong dòng suy nghĩ được gia tốc tột độ, thế giới dường như chậm lại, con ả kia đang nâng cánh tay lên để chặn đường kiếm.

Trong thế giới chậm rãi ấy, khóe miệng Đoàn Vân Sác từ từ nhếch lên một đường cong dài.

Con ngu, mày nghĩ da thịt con người đỡ được Kiếm Cương sao?

Cuối cùng, Kiếm Cương của Đoàn Vân Sác chạm vào cánh tay Thanh đang dựng nghiêng.

Trong khoảng thời gian như ngừng trôi, hắn thấy Kiếm Cương đang xuyên vào làn da trắng nõn kia.

Ngay cái khoảnh khắc Đoàn Vân Sác tin chắc rằng cánh tay ngọc ngà kia sẽ bị cắt đứt lìa...

Một chấn động dữ dội truyền đến tay cầm kiếm!

Như thể vừa chém vào một khối sắt thép, da tay hắn gào thét, chấn động truyền đến từng đốt xương gây ra cơn đau nhức nhối.

「 Sao có thể…… 」

Đúng lúc đó, cánh tay lẽ ra phải "đi vắng" của Thanh quay trở về.

Nhận ra không thể tránh được nhát chém đang lia tới ngang hông, Đoàn Vân Sác thả lỏng toàn bộ chân, ngã ngửa ra sau.

Lưỡi kiếm của Thanh lướt qua chóp mũi hắn trong gang tấc, vẽ một đường bán nguyệt.

Đoàn Vân Sác thở phào, chấp nhận cú va chạm ở lưng rồi lập tức lăn lông lốc để lật người dậy.

Lã Đan Đả Cổn. Một loại khinh công có cái tên nghĩa là "Con lừa lười lăn lộn", chẳng có gì cao siêu ngoài việc lăn lộn dưới đất.

Đám nhân sĩ võ lâm coi trọng thể diện hơn tính mạng luôn mồm nói thà chết chứ không chịu lăn lộn khó coi như thế, nhưng thực tế lúc nguy cấp thì chẳng có ai chọn cái chết vì thể diện cả.

Rồi sau đó lại lôi chuyện Hàn Tín luồn trôn ra để biện minh.

Đó là lỗi lớn của Hàn Tín khi đã tạo ra một cái cớ để người đời dùng đi dùng lại suốt hơn ngàn năm.

Thanh dậm chân xuống đất một cái thật mạnh.

Áp lực thô bạo của Thiên Ma Quân Lâm Bộ đè nghiến xuống xung quanh.

Ưu điểm của Thiên Ma Quân Lâm Bộ là khí tụ ở lòng bàn chân, nên không ai nhìn thấy cái luồng Chân Thiên Ma Khí đầy mắt ớn lạnh kia.

Nghĩa là cứ dùng thoải mái không sợ bị lộ tẩy.

Đoàn Vân Sác chưa lăn được mấy vòng thì bỗng nhiên bị áp lực tăng gấp bội đè lên người, rên rỉ ư ử.

Tiếp theo đó là tiếng chuông Boong, và cùng với tiếng chuông Như Lai Thần Chưởng, máu tươi bắn ra xối xả từ đùi của kẻ đang nằm sõng soài.

「 Áaaaaa! 」

Đoàn Vân Sác ôm lấy đùi, gào thét thảm thiết.

Mặt trong đùi là một trong những điểm yếu chí mạng bất ngờ.

Đó là nơi một trong những mạch máu lớn nhất đi qua mà không có cơ bắp bảo vệ. Động mạch đùi bị vỡ, máu tuôn ra không kiểm soát từ dưới xương chậu của Đoàn Vân Sác.

Dù sao cũng mang danh cao thủ, hắn thò tay vào vết thương, dùng ngón tay bóp chặt mạch máu. Có lẽ dùng thủ pháp Tam Muội Chân Hỏa hay gì đó, hai làn khói trắng bốc lên kèm theo mùi thịt nướng khét lẹt.

Cầm được máu, nhưng coi như phế một chân.

Một Siêu Tuyệt Đỉnh mất một chân thì ngay cả một võ nhân Tuyệt Đỉnh bình thường (không phải Tây Môn Thanh) cũng đủ sức "làm gỏi".

Thanh cười khẩy nhìn xuống Đoàn Vân Sác.

『 Tội không nhận ra cao thủ. Tử hình. 』

Thực ra, đó là một lời nói vô lý.

Chênh lệch về ngộ tính kiếm đạo là quá rõ ràng, chẳng phải Đoàn Vân Sác đã tìm ra sơ hở trong chuỗi liên hoàn kiếm và tung ra đòn phản công chí mạng đó sao?

Nếu không phải nhờ Kim Cương Bất Hoại của Tố Thủ Ma Công – à không, vì mới ở mức Tuyệt Đỉnh nên hơi yếu, gọi là Mạ Vàng Bất Hoại hoặc Bạc Bất Hoại Tố Thủ đi – thì cánh tay và cả thân mình nàng đã bị chém đứt ngọt xớt rồi.

Nếu không có Thiên Ma Quân Lâm Bộ, hắn đã bật dậy lao vào lần nữa. Và nếu không có Như Lai Thần Chưởng, làm sao nàng có thể cách không đánh nát đùi hắn?

Tuy nhiên, việc một võ nhân giấu một hai tuyệt kỹ "tủ" là chiến thuật quá đỗi bình thường.

Chỉ là Thanh giấu hơi nhiều hàng một chút thôi.

Nói theo ngôn ngữ chuyên ngành: Không biết game mechanic thì phải trả giá (pay to win).

Đó là chân lý quý báu tồn tại từ thuở khai thiên lập địa đến nay.

Và khi thắng bại đã phân, việc kẻ thua cuộc phải làm cũng đã được quy định từ ngàn xưa.

「 Tha, tha mạng. Ngươi muốn gì ta cũng đưa hết, làm ơn…… 」

『 Tao đã nói cái tao muốn rồi. Cháu trai Ban lão đầu. Mang nó đến đây ngay. 』

「 Cho ta thời gian, xin hãy cho ta thời gian. Đã bán cho Hắc Thị rồi nên nếu đi dò hỏi thì chắc chắn sẽ tìm ra…… 」

『 Hưm. Sơ hở! Cái này là trả cho cái tay của tao!

Thanh gãi cằm, hạ tay xuống một cách tự nhiên rồi bất ngờ vung tay ra. Boong!

Phập! Máu phun tung tóe. Cánh tay từ khuỷu tay trở xuống của Đoàn Vân Sác đứt lìa, rơi xuống đất cùng thanh kiếm.

「 Áaaaa! Tại sao! Tại sao chứ! 」

『 Mắt mày đảo như rang lạc thế kia thì chả nghi. Với lại thái độ lồi lõm quá. Muốn sống thì phải biết chắp tay vào mà xoa xoa như con ruồi ấy, mắc gì nắm chặt chuôi kiếm đến mức tay trắng bệch ra thế kia? 』

Thực tế, có một chiêu thức gọi là Phá Kiếm.

Đó là kỹ thuật bơm chân khí một cách thô bạo vào thân kiếm để làm nó nổ tung. Nếu làm không khéo thì chỉ hỏng vũ khí là xong.

Nhưng nếu luyện đến nơi đến chốn, Phá Kiếm sẽ như một khẩu đại bác, bắn ra hàng ngàn mảnh vỡ sắc nhọn chứa đầy chân khí.

A Thanh chỉ đơn thuần thấy có mùi nguy hiểm, ai dè đó đúng là 'bài tẩy' cuối cùng mà Đoàn Vân Sác đang lén lút chuẩn bị thật.

Vốn dĩ phong cách PK của Thanh toàn dựa vào độ 'nảy số' và mánh khóe, nên mấy cái trò mèo này sao qua mắt được nàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!