Web Novel

Chương 572 : Thủy Mộng

Chương 572 : Thủy Mộng

Đêm ở Moncarlo, một màn sương dày đặc trắng xóa đang phủ lấy toàn bộ đảo chính. Trên những con phố náo nhiệt của Moncalor, du khách đang đắm chìm trong men rượu và bầu không khí nhộn nhịp bỗng giật mình nhận ra những con đường xung quanh đều đã bị biển sương mù nuốt chửng. Ngay cả những thủy thủ dày dặn kinh nghiệm đang trực tại cảng cũng cảm thấy bất ngờ trước hiện tượng kỳ quái này.

Ở vùng ngoại ô Moncarlo, kẻ được biết đến với biệt danh “Cánh héo” đang lướt nhanh qua những con phố phủ kín sương mù. Từng cụm đèn đường tỏa ra ánh sáng vàng mờ nhạt vụt qua khiến vẻ mặt của ông ta càng thêm u ám, ánh mắt ông chăm chú nhìn vào biển sương trắng vô tận ở phía trước .

Cánh héo hiểu rõ màn sương dị thường này tuyệt đối không phải hiện tượng tự nhiên mà là dấu hiệu của một Kẻ Vượt Giới mạnh mẽ đang bành trướng lãnh địa. Một thực thể ít nhất ở cấp độ Xích Hoàng đang mở rộng tầm ảnh hưởng của mình lên phạm vi cả hòn đảo. Ông không rõ vì sao sức mạnh ấy lại được sử dụng theo cách này, nhưng cảm giác bất an dữ dội thúc giục ông ngay lập tức đoạt lấy thứ vốn thuộc về mình rồi lập tức rời khỏi nơi đây.

“Quy mô của màn sương biển này… là năng lực của một Thủy Thuật Sư cấp Xích Hoàng… Phải chăng chủ nhân của Moncarlo đã trực tiếp ra tay? Nhưng tại sao?”

Vừa bay xuyên qua từng con phố mờ sương, ông vừa lẩm bẩm suy đoán về tình huống hiện tại. Ở Moncarlo này, không khó để đoán ra danh tính của kẻ đang công khai phô trương sức mạnh của mình lên cả hòn đảo. Mặc dù ông không biết lý do đằng sau, tuy nhiên, điều đó không quan trọng. Ông chỉ cần biết hiện tại trên đảo đang xảy ra một sự kiện trọng đại và ông cần phải rút lui càng sớm càng tốt.

Vậy nên, vận dụng triệt để sức mạnh tâm linh đã tích trữ, Cánh héo đẩy nhanh tốc độ của bản thân và lao vút đi như một mũi tên. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, ông cảm nhận được một sự dao động cực nhỏ trong không khí. Chuông báo động vang lên trong đầu. Gần như theo bản năng, Cánh héo khựng lại giữa không trung rồi nghiêng người né sang bên, vừa khít tránh được một mũi tên nước bắn ra từ màn sương mù trước mặt. Đầu mũi tên sượt qua mép áo choàng của ông, ghim thẳng xuống mặt đường bên dưới, khoét ra một cái hố sâu nửa mét trên nền đá cứng.

Ông ta đang bị nhắm đến.

Nhận thức được điều này, mức độ cảnh giác của ông bị đẩy lên đỉnh điểm. Toàn thân căng cứng, cảm giác nguy hiểm ập đến như sóng triều từ mọi hướng xung quanh. Ông đáp xuống đất, thân pháp nhanh chóng thay đổi, cách di chuyển của ông trở nên mượt mà như một bóng ma đang lướt qua màn sương, uyển chuyển tránh né cơn mưa tên dày đặc đang rút xuống. Giữa những ảo ảnh mờ mịt tối tăm quá nhanh để mắt thường có thể theo kịp và những mũi tên nước nhảy múa theo vũ điệu tử thần, chiến trường nhanh chóng mở rộng. Các bức tường và đường phố bị biến thành tổ ong dưới đợt oanh kích tàn bạo rồi lại chìm trong màn sương mù lạnh lẽo.

Dẫu vậy, mặt đất vẫn không vương một giọt máu. Tốc độ và phản xạ của Cánh héo đã đạt đến mức độ phi nhân loại. Dù trong điều kiện tầm nhìn bị bóp nghẹt như hiện tại, những loạt thủy tiễn gần như vô hình cũng không thể chạm tới ông ta.

Trong lúc né tránh cơn mưa tên, ông cũng đang tìm kiếm cơ hội. Chớp lấy một khoảnh khắc ngắn ngủi được tự do, Cánh héo lập tức rút ra một ấn ký rồi kích hoạt nó. Khi ấn ký mang tâm linh Bóng Tối và Đá cháy rực giữa không trung, một cơn lốc dữ dội bùng nổ dọc theo con phố hoang tàn. Luồng gió xoáy tạm thời xua tan màn sương, đồng thời làm chệch hướng các mũi tên trong chốc lát, không gian xung quanh trở nên rõ ràng.

“Hỡi người trị vì của Moncarlo! Tôi đến đây vì công việc chính đáng, tuyệt đối không có ý định làm hại đến ngài hay thành phố này. Nếu sự hiện diện của tôi khiến ngài cảm thấy bất mãn, tôi sẵn lòng rời đi ngay lập tức. Xin hãy cho tôi một con đường sống!”

Tận dụng cơ hội ngắn ngủi ấy, Cánh héo hét lên. Ông không hiểu tại sao chủ nhân của Moncarlo lại đột ngột hướng mũi dao về phía mình vậy nên điều quan trọng nhất bây giờ là tìm kiếm thông tin và làm rõ tình hình hiện tại.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng, cơn mưa tên tạm thời ngưng đọng giữa không trung. Rồi một giọng nói già nua, khàn đục vang lên từ trong màn sương.

“Trả lại thứ ngươi đã đánh cắp… hoặc chết tại đây…”

“Tôi đã đánh cắp thứ gì!? Hỡi người trị vì của Moncarlo, tôi tới đây để giao dịch, không phải để trộm cắp. Giữa chúng ta chắc chắn có hiểu nhầm.”

Cánh héo thẳng thừng đáp lại. Cảm nhận được điều gì đó không ổn, ông cố gắng xoa dịu tình hình để tránh một cuộc chiến vô nghĩa, nhưng điều đó không hề đơn giản.

“Hiểu lầm hả? Được… Vậy thì đừng chống cự nữa, theo ta đến Pháo Đài Hải Vương. Sau khi kiểm tra, chúng ta sẽ biết liệu có sự hiểu lầm nào hay không…”

Giọng nói lạnh lẽo của Edward một lần nữa vang vọng từ trong màn sương. Nghe vậy, sắc mặt Cánh héo lập tức tối sầm, giọng nói trở nên cứng rắn.

“Hỡi người trị vì của Moncarlo, xin hãy đưa ra một điều kiện thỏa đáng hơn. Yêu cầu của ngài quá vô lý…”

Câu trả lời của Cánh héo rất dứt khoát: Yêu cầu một Kẻ Vượt Giới cấp Xích Hoàng như ông ta đầu hàng vô điều kiện và buông bỏ mọi phản kháng là một điều vớ vẩn. Dù trong hoàn cảnh nào đi nữa, Cánh héo cũng sẽ không bước chân vào đại bản doanh của Edward và phó mặc sống chết chỉ để chứng minh sự trong sạch của bản thân.

Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Edward, nếu Cánh héo từ chối bị kiểm tra, vậy thì chẳng có lý do gì để tin lời ông ta nữa. Suối Nguồn Tươi Trẻ đã bị đánh cắp ngay tại Moncarlo, ngoại trừ Edward, nơi đây chỉ có 2 Xích Hoàng. Thiền Sư Đao Lân đã bỏ trốn và không thể truy đuổi, vây nên Edward chỉ có thể khóa mục tiêu vào Cánh héo. Đặc biệt là khi vụ trộm mang dấu vết tâm linh của giấc mơ, Edward tuyệt đối không để thủ lĩnh Bầy Săn Hắc Mộng rời đi một cách dễ dàng.

“Rượu mời không uống… vậy thì ta chẳng còn cách nào khác.”

Giọng Edward vang vọng, màn sương vừa tan ra trước đó một lần nữa ùa về phía Cánh héo, theo sau là cơn mưa tên dày đặc và mỗi lúc một hung bạo.

“Con hải cẩu chết tiệt…”

Chửi rủa vì Edward hoàn toàn từ chối việc đàm phán, Cánh héo tiếp tục né tránh. Bên trong màn sương, ông lại trở thành một cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện, vừa khít tránh khỏi vô số mũi tên của Edward. Nhưng lần này, Edward đã thay đổi chiến thuật.

“Ngươi sẽ không thoát được đâu!”

Chỉ trong một khoảnh khắc, hơi nước trong sương mù đồng loạt cuộn trào theo một hướng. Khu vực nơi Cánh héo vừa bước chân vào lập tức bị bão hòa. Sương mù nhanh chóng ngưng tụ thành chất lỏng, và trong nháy mắt, ông thấy mình bị mắc kẹt bên trong một quả cầu nước khổng lồ. Bị giam mình lơ lửng trong nước, ông lập tức bị tước đi khả năng cơ động.

Bằng cách trực tiếp biến môi trường xung quanh Cánh héo thành chất lỏng, Edward đã triệt tiêu hoàn toàn ưu thế về tốc độ của đối phương, đồng thời nhốt ông ta vào một nhà tù bằng nước. Giờ thì mọi chuyện đã trở nên đơn giản, Edward bắt đầu triển khai loạt thủy tiễn cuối cùng, mục tiêu là biến Cánh héo thành tổ ong và khiến ông ta mất khả năng phản kháng. Tuy nhiên, trước khi điều đó có thể xảy ra, Cánh héo đã quyết định lật bài tẩy.

“Bướm đêm… hãy ??ể? ??ệ? qua da thịt ta…”

Trong tình trạng nguy kịch giữa bốn bề đều là nước, Cánh héo trầm giọng thì thầm, bọt khí không ngừng trào ra từ miệng. Một vầng hào quanh kỳ dị và lung linh bao trùm lên ông ta, từ sau lưng ông mọc ra một đôi cánh bướm bán trong suốt được khắc lên vô số hoa văn phức tạp và sắc thái rực rỡ. Đôi cánh mong manh rách nát khẽ vỗ, đồng thời một lớp kết cấu năng lượng trong suốt đồng chất với nó trào ra và bao phủ toàn thân Cánh héo. Lớp năng lượng này giống như một bộ giáp tâm linh, cách ly ông ta khỏi mặt nước, cho phép ông giải phóng bản thân khỏi ngục tù đang giam giữ mình.

“Phân tán—!”

Thuận theo khẩu lệnh vừa cất lên, bộ giáp trong suốt tỏa sáng mờ nhạt đang bao phủ Cánh héo phình to và bắt đầu biến dạng. Nó hóa thành hàng chục xúc tu dày, bán trong suốt, vung vẩy dữ dội về mọi phía, xé toạc nhà tù bằng nước xung quanh. Nếu Dorothy có mặt ở đây, cô ấy sẽ nhận ra rằng những xúc tu này gần như giống hệt với những xúc tu của con Bướm đêm giả mà cô ấy đã gặp ở Navaha.

Ngay khi chiếc lồng nước vỡ tan, hàng loạt mũi tên nước của Edward đã bắn tới. Cánh héo vung xúc tu gạt phăng chúng đi một cách dễ dàng. Bất chấp uy lực kinh người mà chúng vừa thể hiện, những chiếc xúc tu ấy lại có thể xuyên qua các bề mặt vật lý như mặt đất và cột điện, chứng tỏ chúng không hoàn toàn cấu thành từ vật chất.

Các nguyên tố được Nguyên Tố Thuật Sư triệu hồi và điều khiển khác hẳn với các nguyên tố trong tự nhiên, bởi chúng thấm đẫm tâm linh của kẻ triệu hồi. Đồng thời, chính mật độ tâm linh dày đặc ấy khiến cho nguyên tố luôn tuân theo mệnh lệnh của kẻ triệu hồi và có thể tổn hại những những thực thể phi vật chất như hồn ma hay sinh vật của Cõi mộng.

Tất nhiên, điều đó mang tính tương hỗ. Nếu nguyên tố tâm linh có thể tác động đến các thực thể phi vật chất thì ngược lại chúng cũng có thể can thiệp vào các nguyên tố mang tính tâm linh. Đây chính là tình huống hiện tại. Sinh vật mang bản chất Cõi mộng - Bướm Đêm Giả, được triệu hồi và dung hợp vào cơ thể Cánh héo, có thể trực tiếp tác động đến thủy nguyên tố do Edward triệu hồi và phá hủy chúng.

Sau khi khoác lên mình bộ giáp bướm đêm giả, Cánh héo lập tức phát động phản công không chút khoan nhượng về phía Edward, kẻ hoàn toàn từ chối việc đàm phán. Vô số xúc tu bán trong suốt vươn ra, những cái khổng lồ có thể dài từ hai mươi đến ba mươi mét, chúng xoay cuồng cuộn như cánh quạt, xua tan một vùng sương mù rộng lớn. Làn sương mất đi sự kiểm soát của Edward nhanh chóng tiêu tán.

Lúc này, Cánh héo đã nhận ra: Edward có lẽ đã biến đổi cơ thể mình thành nguyên tố nước và phân tán thành sương mù, vậy nên rất có thể lão ta đang ẩn mình trong lớp sương dày đặc đang bao quanh ông. Chính vì thế, lão ta mới có thể tấn công từ mọi hướng và gần như miễn nhiễm với hầu hết các đòn phản công từ ông. Dù sao thì từ bây giờ, chiến thuật này đã hoàn toàn vô dụng với Cánh héo.

Những xúc tu bướm đêm giả của ông mang bản chất Cõi mộng, thứ tác động trực tiếp lên Cõi tâm linh, khiến trạng thái sương mù nguyên tố của Edward mất đi tính hiệu quả. Các xúc tu khổng lồ không ngừng càn quét trong màn sương, chỉ cần đánh trúng dủ chỉ một phần nhỏ trạng thái hơi nước của Edward, lão ta cũng sẽ phải chịu tổn thương tâm linh nặng nề. Edward càng phân tán bản thân rộng bao nhiêu, xác suất trúng đòn lại càng cao bấy nhiêu.

“Khục…!”

Cuối cùng, một tiếng rên rỉ đau đớn đã vang vọng trong không khí. Một phần bản thể thực sự của Edward đã bị đánh trúng, kéo theo cơn đau tâm linh dữ dội. Lão ta lập tức điều chỉnh chiến thuật, nhanh chóng tập hợp cơ thể sương mù đang phân tán. Chỉ trong chốc lát, một hình người hoàn chỉnh cấu thành từ nước xuất hiện lơ lửng giữa không trung, gương mặt Edward giờ có thể được nhìn thấy rõ ràng.

Đứng trước một Edward trong trạng thái hữu hình, Cánh héo không bỏ lỡ cơ hội. Ông vung những xúc tu của mình về phía đối phương. Đáp lại, Edward ngưng tụ nước trong tay tạo ra một thanh trường kiếm, lưỡi kiếm kéo dài đến tận mười mét. Chỉ với một cú vung ngang, lão cắt đôi toàn bộ xúc tu đang vươn tới.

Thế nhưng, dưới tác động của thế lực tâm linh mạnh mẽ, những xúc tu ấy lập tức tái sinh và tiếp tục lấn tới. Trận chiến rơi vào bế tắc—tấn công và phòng thủ đều ở thế giằng co.

Nhận thấy đòn tấn công không hiệu quả như mong đợi, Cánh héo nhíu mày, tập trung ý chí rồi giải phóng một làn sóng thôi miên mạnh mẽ. Bất cứ thứ gì bị cuốn vào đều sẽ lập tức chìm sâu vào giấc ngủ. Làn sóng nhanh chóng lan rộng theo mọi hướng, lấy Cánh héo làm trung tâm.

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ sinh vật sống trong bán kính 2-3 km xung quanh đều bất tỉnh. Những người đi đường ngã gục xuống đất, không gian bỗng mất đi tiếng côn trùng, chim chóc và trở nên yên tĩnh lạ thường. Thế nhưng, khi làn sóng ập tới Edward, cơ thể lão chỉ khựng lại trong giây lát rồi lão tiếp tục vung kiếm chém đứt một chiếc xúc tu, điều đó khiến Cánh héo một lần nữa cau mày.

Dù Cánh Héo đã lật lượt lật những con bài tẩy của mình nhưng vẫn không đủ để đối phó với Edward – kẻ đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng cho cuộc đối đầu với thành viên cấp cao của Bầy Săn Hắc Mộng. Ngủ/mơ — về bản chất, là quá trình tâm trí tiến vào Cõi mộng. Để đề phòng điều đó, Edward đã thực hiện một nghi lễ huyền bí, liên kết linh hồn mình với một cõi nội giới khác, nhằm tránh bị kéo vào Cõi mộng khi cuộc chiến đang diễn ra.

Lão ta neo linh hồn của mình vào một vật phẩm thần bí rồi đưa vật phẩm ấy vào Cõi Nước (Thủy Lãng Giới), biến nó thành một mỏ neo tâm linh. Một khi linh hồn của Edward được cố định trong Cõi Nước, Cõi mộng không thể lôi kéo lão ta. Chỉ cần linh hồn không tiến vào Cõi mộng, lão sẽ không thể bị cưỡng ép rơi vào giấc ngủ.

Sau khi dễ dàng kháng cự hiệu ứng thôi miên, Edward một lần nữa chém đứt đám xúc tu trước mặt rồi hướng ánh mắt về phía Cánh Héo. Phản ứng trước ánh nhìn dữ dội đó, ông nhanh chóng thu lại những xúc tu vừa tái sinh và bao quanh cơ thể mình để sẵn sàng phòng thủ trước đòn tấn công sắp tới.

Nhưng rồi, không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước, Cánh héo bỗng cảm thấy một cơn đau dữ dội như nổ tung ngay giữa lồng ngực. Ông ôm chặt xương ức, mắt trợn tròn, miệng ho ra một ngụm máu lớn trong khi loạng choạng lùi lại.

“Từ khi nào… bằng cách nào… sao có thể…”

Nhìn vệt máu nhuộm đỏ mặt đất, Cánh héo trở nên bối rối. Ông biết rõ nội tạng bên trong cơ thể mình, đặc biệt là phổi và lồng ngực, vừa hứng chịu tổn thương cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng ông hoàn toàn không biết là chuyện đó xảy ra như thế nào.

Ở phía đối diện, Edward chứng kiến cảnh tượng trước mắt liền nở một nụ cười thỏa mãn. Cái bẫy mà lão ta giăng ra từ trước cả khi trận chiến bắt đầu cuối cùng cũng đã phát huy tác dụng.

Mọi thứ bắt nguồn từ một trong những vật phẩm thần bí của Edward, chiếc chậu bạc vô danh. Năng lực của nó cho phép Edward phân tán tâm linh của chính mình đến mức độ cực kỳ loãng, bao phủ toàn bộ hòn đảo. Mỗi phân tử hơi nước trong không khí đều mang theo một dấu vết tâm linh của lão, mờ nhạt đến mức gần như không thể phân biệt với nguyên tố tự nhiên. Chỉ những người có năng lực cảm nhận tâm linh bậc cao thuộc con đường Đèn Lồng hay Chén thánh mới có thể phát hiện ra sự khác biệt vi tế ấy.

Nguyên Tố Thuật Sư điều khiển nguyên tố bằng cách rót tâm linh vào chúng. Thông thường, lượng tâm linh bị pha loãng và phân tán trên phạm vi rộng như vậy sẽ nhanh chóng trơ lì. Ngay cả Edward, một Thủy Thuật Sư cấp Xích Hoàng, cũng không thể tái điều khiển chúng. Thế nhưng, tại Moncarlo, địa bàn của lão ta, Edward đã bố trí những thiết lập đặc biệt, cho phép duy trì một mối liên kết cực kỳ yếu ớt với những phân tử nước đó.

Mối liên kết yếu ớt này không đủ để biến chúng thành vũ khí, nhưng lại đủ để chúng trở thành đôi mắt cho lão ta. Bất cứ kẻ nào vô tình hít phải lượng hơi nước mang tâm linh này, nó sẽ trực tiếp xuyên qua phòng ngự thần bí và tiến vào cơ thể, cho phép Edward đào bới thông tin từ bên trong, phán đoán cấp bậc, năng lực, đồng thời theo dõi đối phương ở bất cứ nơi đâu trên đảo.

Cánh Héo, với tư cách là một Kẻ Vượt Giới Bóng Tối cấp Xích Hoàng, cực kỳ khó bị truy dấu từ bên ngoài. Nhưng một khi hơi nước mang tâm linh đã tiến vào cơ thể ông, mọi chuyện đã khác.

Trong suốt quá trình di chuyển và giao chiến, Cánh héo đã vô tình hít vào quá nhiều hơi nước của Moncarlo. Đến lúc này, lượng tâm linh bị pha loãng của Edward đã tích tụ bên trong cơ thể ông ta đủ nhiều, đến mức Edward có thể tác động trực tiếp lên chúng. Và lão ta đã ra tay, điều khiển hơi nước bên trong cơ thể Cánh Héo, trực tiếp công kích nội tạng của đối phương trong khi ông ta không hề hay biết.

Ông đã đánh giá sai tình hình khi cho rằng cho rằng chỉ có lớp sương mù nhìn thấy bằng mắt thường mới ẩn chứa tâm linh của Edward, vậy nên chiến thuật của ông đơn giản là dùng xúc tu để xua tan chúng. Ông không hề nhận ra thứ độc dược mà Edward chuẩn bị vốn nằm trong chính không khí mà ông đã và đang hít vào, điều đó cuối cùng đã trở thành điểm yếu chí mạng nhất cho bản thân ông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!