Web Novel

Chương 571: Sương Mù Dày Đặc

Chương 571: Sương Mù Dày Đặc

Biển Chinh Phục, vùng biển bao quanh Moncarlo.

Dưới ánh trăng mờ ảo, vài bóng người đứng trên mặt biển rộng lớn.

Một trong số họ—một người đàn ông mặc suit đen, tóc chải gọn gàng, làn da rám nắng màu đồng, đeo trên tay một chiếc nhẫn hình rắn và mang những đường nét đặc trưng của cư dân đảo vùng biển Chinh Phục—đang bình thản đứng trên mặt nước với hai tay chắp sau lưng, nhìn về phía đảo chính Moncarlo ở đằng xa.

Bên cạnh ông là hai gã thuộc hạ, một kẻ có vẻ ngoài của người Bắc Ufigan và kẻ kia mang đường nét mặt đặc trưng của người da trắng ở đại lục, cả hai cũng đang đứng trên mặt biển.

“Thưa Thiền Sư Đao Lân, tình hình phía Edward thế nào rồi? Giao dịch đã hoàn tất—nhưng hắn vẫn chưa chịu thả Tonic về sao?”

Gã thuộc hạ người Bắc Ufigan lên tiếng. Người đàn ông được gọi là Thiền Sư Đao Lân im lặng nhìn về phía xa xăm một lúc trước khi bình thản trả lời.

“Edward đã bắt giữ Tonic. Hắn nói rằng Suối Nguồn Tươi Trẻ mà hắn nhận được là đồ giả. Rằng chúng ta đã không giữ đúng lời hứa...”

“Không thể nào! Rõ ràng đã giao Nước Sinh Mệnh cho nhà đấu giá. Chỉ cần lão già đó mua đúng món đồ thì không đời nào nó bị làm giả được!”

Gã da trắng lập tức hét lên.

“Ta vẫn chưa biết rõ tình hình bên đó... Cuộc nói chuyện của bọn ta bị cắt ngang bởi con trai hắn, thông báo về việc nhân viên nhà đấu giá đã bị khống chế, chúng bị đưa vào trạng thái thôi miên bởi năng lực Du Mộng. Điều đó có nghĩa là Suối Nguồn Tươi Trẻ mà chúng ta gửi đến nhà đấu giá có thể đã bị đánh tráo.”

Vẫn chắp tay sau lưng, Thiền Sư Đao Lân nói mà không hề thay đổi sắc mặt.

Nghe thấy điều này, gã thuộc hạ Bắc Ufigan nhíu mày.

“Du Mộng... liệu có phải là bọn Hắc Mộng đã can thiệp? Chúng đánh hơi được giao dịch của chúng ta và lợi dụng nó? Chúng lấy thông tin bằng cách nào?”

“Thưa Thiền Sư Đao Lân, nếu Nước Sinh Mệnh thực sự bị đánh cắp và chưa bao giờ đến tay Edward, thì giao dịch này chưa hoàn tất. Chúng ta có nên quay lại và giúp hắn không?”

Gã thuộc hạ da trắng nêu ý kiến của mình, nhưng Thiền Sư Đao Lân không đáp lại ngay. Sau một hồi suy nghĩ, ông cất tiếng.

“Hiện tại chưa cần thiết... Tất cả những gì ta biết đều chỉ là lời kể từ một phía — Edward và tên quý tử của hắn. Ai biết chuyện gì đang thực sự đang diễn ra chứ? Nếu đây là cái bẫy mà Edward giăng ra, quay lại đấy đồng nghĩa với tự chui đầu vào rọ. Hãy nhớ rằng, chúng ta đặc biệt thiết kế toàn bộ giao dịch này chỉ để tránh cho hắn bất kỳ cơ hội nào để lật lọng.”

Mặc dù Thiền Sư Đao Lân đến để giao dịch với Edward, nhưng với tư cách là một Kẻ Vượt Giới cấp Xích Hoàng của Giáo hội Vực Sâu, ông có tầm nhìn rõ ràng về Edward — kẻ phản bội khét tiếng của Giáo hội.

Ông đã thực hiện mọi biện pháp phòng ngừa để tránh bị đâm sau lưng một khi món hàng đã rơi vào tay Edward.

Vì vậy, sau khi ký gửi Suối Nguồn Tươi Trẻ dưới vỏ bọc là một chiếc bình pha lê cung đình, Thiền Sư Đao Lân đã lập tức rời khỏi Moncarlo — ông đã cùng đám thuộc hạ nhanh chóng thoát khỏi lãnh địa của Edward.

Chỉ đến giây phút cuối cùng, ông mới chỉ thị cho Tonic thông báo với Edward hoàn tất giao dịch bằng cách mua chiếc bình có vẻ ngoài tầm thường kia. Đến lúc đó, dù Edward muốn động thủ, hắn cũng không thể tìm thấy bọn họ. Là một Xích Hoàng của Giáo hội Vực Sâu, ông có thể di chuyển trên biển với tốc độ đáng kinh ngạc, hoàn toàn thoát khỏi Moncarlo chỉ trong thoáng chốc.

Giờ đây, khi hạt giống tha hóa đã được gieo vào Vania, điểm yếu của Edward đã bị phơi bày trước Giáo hội, mục tiêu chính của Thiền Sư Đao Lân đã hoàn tất. Ông không có lý do gì để mạo hiểm quay trở lại. Quan sát từ xa là đủ. Cho dù Nước Sinh Mệnh có thực sự bị đánh tráo thì đấy cũng chẳng phải là việc mà ông cần can thiệp.

...

Đảo chính Moncarlo, Nhà hát Sóng Cuộn.

Nửa sau của buổi đấu giá Moncarlo đã diễn ra được một thời gian. Nhiều món hàng đã được đấu giá thành công.

Mặc dù số lượng người tham dự ít hơn nhiều so với nửa đầu phiên đấu giá, nhưng cường độ đấu giá vẫn không kém cạnh, thậm chí đôi lúc còn dữ dội hơn.

Đem mức giá kỷ lục trước đó so với mức giá trung bình hiện tại nghe thật đáng thương. Trên thực tế, chỉ riêng món đồ đang ở trên bục đấu giá kia đã vượt qua tổng doanh thu của toàn bộ nửa đầu.

“—Lir lần một —Lir lần hai —Lir lần ba! Đã bán! Chúc mừng vị khách ở Phòng số 9 đã thắng Vật phẩm số 23: Găng tay Phòng Dịch. Bây giờ chúng ta sẽ chuyển sang Vật phẩm số 24.”

Với giọng điệu lạnh lùng, người phụ nữ đeo mặt nạ vẫn tiếp tục chủ trì phiên đấu giá. Bệ đỡ từ từ hạ xuống, mang theo món đồ trước đó. Không lâu sau, cùng với tiếng động cơ, nó lại nâng lên với một món đồ mới—một mảnh ngọc nhỏ màu đen tuyền. Hình dạng của nó trông như một mảnh vỡ từ chiếc đĩa đá trong văn hóa Shaman, trên bề mặt được chạm khắc những hoa văn hình tròn tinh xảo.

“Có rất nhiều vùng đất bí ẩn trên thế giới vẫn chưa được khám phá. Một trong số đó, Biển U Sầu ở phía đông xa xôi của lục địa là nơi rộng lớn và bí ẩn nhất. Ở vùng biển hỗn loạn đó; không một thiết bị định vị nào có thể hoạt động bình thường; không một sự dẫn lối tâm linh nào thực sự hiệu nghiệm, vô số mối nguy và những điều huyền bí vô hình sinh sôi nảy nở. Vô số kỳ quan và kho báu xuất hiện rồi biến mất không theo bất cứ quy luật nào—chỉ những thuyền trưởng dày dạn và mạnh mẽ nhất mới có thể trở về với kho báu trong tay.

Nhà thám hiểm nổi tiếng Bartholomeo Varena gần đây đã trở về từ một chuyến thám hiểm vào bên trong vùng Biển U Sầu. Một trong những kho báu của ông đã được mang đến cho chúng tôi—mảnh ngọc vỡ này, thứ mà ông đặt tên là Bùa Hắc Nguyệt. Nó mang lại cho chủ sở hữu sự nhạy cảm độc nhất với tâm linh Bóng tối, làm giảm đáng kể tác động của độc tố nhận thức và ảnh hưởng của tất cả các khả năng huyền bí liên quan đến Bóng tối. Chẳng cần phải nói nhiều, đây hẳn là vật phẩm hữu dụng bậc nhất mà quý vị có thể tìm thấy.”

Giọng nói của người chủ trì vang vọng khắp hội trường yên tĩnh. Những lời cô vừa nói ra cuối cùng đã khiến cho gã đàn ông nhợt nhạt với quầng thâm mắt phản ứng. Hắn lặng lẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt khóa chặt vào mảnh ngọc trên sân khấu.

“Bùa Hắc Nguyệt—bảo vật tâm linh Bóng tối từ vùng Biển U Sầu. Chiến lợi phẩm của một cuộc thám hiểm vĩ đại. Giá khởi điểm: —— Lir. Bắt đầu đấu giá!”

Ngay sau lời tuyên bố, một vòng đấu giá mới nổ ra. Giá của hiện vật nhanh chóng tăng vọt. Rõ ràng nhiều người đang quan tâm đến công dụng thực tiễn của nó.

Ngay lúc đó, gã đàn ông mắt thâm đen lặng lẽ cầm lấy tấm bảng đấu giá, đứng dậy và đi đến rìa lan can. Lần đầu tiên trong suốt buổi đấu giá, hắn giơ tấm bảng của mình lên.

...

Một nơi khác ở Moncarlo, bên trong Pháo đài Hải Vương.

Trong hành lang ngầm tối tăm của pháo đài hải tặc đồ sộ, nơi chỉ được chiếu sáng bởi vài ngọn đuốc thưa thớt, lão già gầy gò —cựu hải tặc Edward vĩ đại sải bước nhanh trên nền đá ẩm ướt, chiếc áo choàng cotton dày cộm bay phấp phới phía sau. Một áp lực đáng sợ hiện rõ trên khuôn mặt lão, và đôi mắt từng đục ngầu giờ đây rực cháy bởi phẫn nộ và sát bén như dao.

Lão nhanh chóng di chuyển qua hành lang ẩm thấp. Ở cuối con đường, trước mặt lão giờ đây là một căn phòng nhỏ. Chỉ một cánh cửa nối với hành lang, trong khi ba bức tường còn lại và trần nhà đều dày và kiên cố. Tuy nhiên, bên trong căn phòng không có sàn nhà—thay vào đó là một bể nước lớn.

Edward dừng lại ở mép bể. Khi lão nhìn xuống, mặt nước bắt đầu dậy sóng, gợn sóng dữ dội dần tách mặt nước ra làm hai để lộ một cầu thang dẫn sâu xuống bên dưới.

Edward bước xuống. Chẳng mấy chốc, lão đã trở về bên kho báu của mình.

Bên trong căn phòng mà lão vừa đặt chân đến, khắp nơi là những chiếc két sắt khóa chặt, phía trên là làn nước lấp lánh tạo nên những con sóng, chiếu sáng căn phòng tối tăm nhờ sự giao thoa giữa mặt nước và ánh đuốc.

Edward rút ra một chiếc chìa khóa, cắm vào ổ khóa của một chiếc két sắt, lăn mã khóa rồi mở nó ra. Đưa tay vào bên trong, lão lấy ra một món đồ — một chiếc chậu bạc trơn bóng, đường kính chừng nửa mét, không hoa văn, không chạm khắc, giản dị đến mức thô sơ.

Cầm chiếc chậu trên tay, Edward nhanh chóng rời khỏi hầm chứa. Làn nước lơ lửng khép lại sau lưng, che giấu căn hầm một cách hoàn hảo. Edward men theo hành lang trở lại mặt đất, rồi thoáng chốc lại xuất hiện trên đỉnh một tháp pháo giữa bầu trời đêm.

Dưới những vì sao, Edward đặt chiếc chậu bạc xuống đất. Chỉ với một cái vẫy tay, một dòng nước chảy xuống từ không khí nhanh chóng làm đầy chiếc chậu.

Sau đó, Edward rạch cổ tay mình, để máu nhỏ đều đặn xuống làn nước trong vắt. Trong khi vừa nhuộm đỏ làn nước trong chậu bằng dòng máu của mình, lão ta vừa lẩm bẩm niệm chú.

“…hãy che phủ.”

Dứt lời, một sự thay đổi đột ngột bao trùm lấy Moncarlo. Màn sương tâm linh vô hình bao phủ Pháo đài Hải Vương bỗng nhiên lan rộng, tràn ra tứ phía và bao phủ toàn bộ thành phố.

Cùng lúc đó, vùng biển xung quanh trở nên dữ dội và hỗn loạn, sóng lớn dâng cao hất tung những con tàu đang neo đậu. Cảm giác như một cơn bão sắp ập xuống Moncarlo.

Ngoài khơi xa vùng biển bao quanh Moncarlo, dưới bầu trời đêm, một vật nhỏ lặng lẽ lơ lửng. Dorothy, ngồi trên tấm thảm bay từ tính đang trôi nổi cách mặt biển vài mét, hướng mắt về hòn đảo chính ở phía xa.

“Edward đã bắt đầu rồi…”

Bằng thị giác tâm linh, Dorothy chứng kiến Moncarlo bị nuốt chửng trong màn sương tâm linh dày đặc. Cô khẽ thì thầm, trong lòng hiểu rất rõ — kẻ thống trị Moncarlo đã bắt đầu truy tìm kẻ trộm dám đánh cắp Suối Nguồn Tươi Trẻ của ông ta.

Đó cũng chính là điều mà Dorothy mong muốn.

Sau khi xem qua giấc mơ của người thẩm định đấu giá và Tonic vào đêm hôm trước, một câu hỏi mà Dorothy thắc mắc bấy lâu cuối cùng đã có lời giải.

Một khi Thiền Sư Đao Lân xác nhận Vania đã bị gieo hạt giống tha hóa, ông ta sẽ đưa Suối Nguồn Tươi Trẻ cho Edward bằng cách nào?

Thông qua giấc mơ của Tonic, Dorothy biết rằng Thiền Sư Đao Lân tuyệt đối sẽ không trực tiếp gặp mặt Edward để đảm bảo mọi diễn biến của cuộc giao dịch đều trong tầm kiểm soát. Thông qua giấc mơ của Allen, Dorothy lại biết được rằng chiếc vòng cổ mang biểu tượng thánh dùng để thử phản ứng của Vania đã được sắp xếp để xuất hiện rất sớm trong buổi đấu giá, và một món đồ khác — một chiếc lọ nhỏ — được yêu cầu sẽ xuất hiện sau chiếc vòng ấy từ hai đến ba lượt.

Dựa vào những manh mối ấy, Dorothy nhanh chóng suy luận ra toàn bộ kế hoạch của Thiền Sư Đao Lân. Ông ta sẽ lợi dụng chính buổi đấu giá để hoàn tất giao dịch. Suối Nguồn Tươi Trẻ đã được đăng ký dưới một danh tính giả, một vật phẩm bình thường xuất hiện ngay sau chiếc dây chuyền biểu tượng thánh. Một khi xác nhận sự tha hóa của Vania, ông ta mới quyết định có đưa Nước Sinh Mệnh lên sàn đấu giá hay không. Khoảng thời gian chênh lệch giữa phiên đấu giá chiếc dây chuyền và chiếc lọ sẽ đủ để ông ta cùng thuộc hạ — ngoại trừ Tonic — rút lui an toàn trước khi Edward kịp trở mặt.

Đó là phương pháp mà Thiền Sư Đao Lân đã thiết kế: một lớp bảo hiểm để đối phó với kẻ phản bội Edward. Miễn là kế hoạch không bị bại lộ, cả hai bên đều sẽ đạt được điều mình muốn.

Nhưng đáng tiếc cho họ… Dorothy, với sự trợ giúp của Cáo Nhỏ, đã có một bước tiến vượt bậc trong việc thu thập tình báo. Bắt đầu từ một manh mối mong manh do Laurent cung cấp, cô từng bước bóc tách và vạch trần toàn bộ kế hoạch của họ.

Vì Thiền Sư Đao Lân nhất định sẽ ký gửi Suối Nguồn Tươi Trẻ vào buổi đấu giá một khi Vania vượt qua bài kiểm tra, nên điều Dorothy cần làm chỉ là để Vania phối hợp diễn kịch, đấu giá chiếc dây chuyền biểu tượng thánh thành nhằm đánh lừa đối phương, rồi chôm luôn Suối Nguồn Tươi Trẻ phía sau cánh gà.

Phần lớn nhân viên phụ trách nửa đầu buổi đấu giá đều là những con rối do Dorothy điều khiển. Cô để Cáo Nhỏ thôi miên họ, sau đó khắc lên người họ ‘ấn ký con rối’ để dễ dàng thao túng. Trong lúc làm việc, họ sẽ âm thầm chờ người của Thiền Sư Đao Lân mang Suối Nguồn Tươi Trẻ tới. Khi thời cơ chín muồi, Dorothy lặng lẽ gỡ bỏ ấn ký, khiến họ ngã gục ngay trước mặt mọi người. Bất kỳ Kẻ Vượt Giới nào đến điều tra cũng chỉ có thể kết luận rằng họ đơn thuần rơi vào trạng thái ngủ do bị thôi miên.

Sau đó, tất cả những gì Dorothy cần làm là chờ Edward nhận ra Suối Nguồn Tươi Trẻ có vấn đề và lần ngược lại nguồn cơn. Một khi phát hiện sự cố ở phía nhân viên đấu giá, lão ta tự nhiên sẽ suy nghĩ theo đúng hướng mà Dorothy mong muốn.

Trong thời đại suy tàn của con đường Bướm, trong giới thần bí chỉ còn duy nhất một phe phái vẫn hoạt động mạnh mẽ trong giấc ngủ và cơn mơ — Bầy Săn Mộng Đen.

“Vậy thì… để mình tận mắt nhìn xem, lời đồn có thật không — rằng lão ta thậm chí có thể lần ra dấu vết của một Kẻ Vượt Giới Bóng Tối cấp Xích Hoàng…”

Dorothy khẽ lẩm bẩm, ánh mắt vui vẻ dõi theo hòn đảo chính Moncarlo dần bị nuốt chừng bởi làn sương mù dày đặc.

“Chúc mừng! Vị khách ở phòng số 6 đã đấu giá thành công Bùa Hắc Nguyệt, một báu vật hiếm có đến từ vùng Biển U Sầu, với mức giá —— Lir! Đây là mức giá kỷ lục buổi tối hôm nay!”

Tại nhà hát Sóng Cuộn, khi chiếc búa của nữ chủ trì gõ xuống, vật phẩm số 24 được tuyên bố đã có chủ. Do mức giá cuối cùng quá cao, ngay cả giọng điệu vốn lãnh đạm của người chủ trì cũng le lói sự phấn khích rõ rệt. Dù số lượng khách tham dự không nhiều, bên trong khán phòng vẫn vang lên những tràng vỗ tay lác đác. Suy cho cùng, mức giá chốt đã cao gấp nhiều lần giá khởi điểm — vượt quá 200.000 Lir, tương đương hơn 10.000 bảng Anh.

Giữa những tràng vỗ tay thưa thớt ấy, người đàn ông với đôi mắt thâm quầng trong phòng số 6 khẽ nở một nụ cười nhạt. Ngay khi chuẩn bị thanh toán và nhận lấy kho báu của mình, một cảm giác bất thường bỗng nhiên khiến hắn ta khựng lại.

Không biết từ lúc nào, lan can của căn phòng đã phủ đầy những giọt nước li ti, sàn nhà dưới chân cũng trở nên ẩm ướt — cả căn phòng dường như bị bao trùm bởi một lớp hơi ẩm, tựa như khí trời trước những cơn mưa xuân.

Một đợt hơi ẩm bất ngờ… giữa đêm khuya… liệu có phải là điều bình thường đối với khí hậu ở đảo Moncarlo?

Câu hỏi ấy không nảy sinh trong tâm trí của gã đàn ông này, mà là suy nghĩ của kẻ đang điều khiển hắn ta — Cánh Héo. Ở rất xa nhà hát Sóng Cuộn, trên tầng hai của một căn nhà nhỏ nằm ở rìa khu trung tâm thành phố, một người đàn ông với vẻ ngoài khác hẳn đang khẽ cau mày.

Ông ta trông khoảng ngoài 50, đeo kính gọng tròn, thân hình gầy gò, mái tóc xám trắng được chải gọn gàng, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn. Mặc một bộ suit đen lịch lãm, ông đứng lặng nhìn về phía khung cửa sổ phía trước. Không biết từ lúc nào, tấm kính vốn trong suốt đã bị phủ một lớp sương dày.

Với vẻ mặt nghiêm nghị, ông đưa tay lau nhẹ mặt kính, cảm nhận sự ẩm ướt đọng lại trên đầu ngón tay. Độ ẩm trên tường và sàn nhà càng khẳng định điều đó — có thứ gì đó bất thường đang xảy ra.

Hơi ẩm này… mang theo dấu vết tâm linh.

Một thoáng bất an khẽ dâng lên trong lòng ông. Vừa điều khiển con rối từ xa để hoàn tất giao dịch, ông vừa nhanh chóng bước xuống cầu thang, chuẩn bị rời đi.

Nhưng khi mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt khiến ông sững sờ trong giây lát.

Sương mù dày đặc. Một màn sương trắng đang phủ kín con phố trước mặt ông. Tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất, đèn đường biến thành những quầng sáng vàng mờ ảo. Màn sương đột ngột và bất thường này tuyệt đối không phải một hiện tượng thời tiết.

“Sương mù… dòng nước tâm linh… rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra…”

Nhìn vào màn sương mờ, người đàn ông được biết đến với cái tên Cánh Héo lẩm bẩm trong sự hoang mang.

Và sâu bên trong màn sương ấy… một đôi mắt đã sớm khóa chặt lấy ông ta.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!