Trên con tàu đang lặng lẽ rẽ sóng tiến về phía trước, Dorothy đứng ở boong sau, tay cầm một đĩa cá nướng. Ánh mắt chăm chú quét qua khung cảnh xung quanh, đôi mày xinh xắn khẽ nhíu lại. Kể từ khoảnh khắc phát hiện trong miếng cá nướng kia còn sót lại một tia dư vị cực kỳ mờ nhạt của Chén thánh, trực giác đã lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo trong lòng cô.
“Ơ… tiểu thư Dorothy không thích ăn cá hở? Nếu em không ăn thì cho chị xin nha? Bên kia hết sạch rồi…”
Giọng Nephthys vang lên từ phía sau. Trên tay vị tiền bối là một chiếc đĩa chỉ còn lại xương cá. Ánh mắt Nephthys vô thức liếc về phần cá gần như còn nguyên trong tay Dorothy, nói với giọng thoải mái như thường ngày.
Nhưng thứ đáp lại Nephthys chỉ là ánh mắt nghiêm trọng hiếm thấy của Dorothy.
“Đừng ăn nữa. Cá này có vấn đề rồi.”
“Hả? Có vấn đề gì cơ?!”
Nephthys giật mình, lập tức hạ thấp giọng. Dorothy không giải thích ngay.
“Trước mắt đừng hỏi nhiều… chỉ cần đảm bảo chị đừng ăn thêm miếng nào nữa.”
Dứt lời, Dorothy kích hoạt phương án dự phòng đã chuẩn bị sẵn từ trước. Trên phần sân thượng của con tàu, vài con mòng biển ngụy trang sẵn bất chợt dang cánh lao xuống. Chúng bổ nhào vào đám đông du khách đang thưởng thức cá nướng, nhanh nhẹn cướp lấy vài đĩa thức ăn — trong đó có cả đĩa cá của Dorothy — rồi vỗ cánh bay vút lên không trung.
Cuộc “tập kích” bất ngờ của lũ mòng biển khiến boong tàu lập tức rối loạn. Tiếng la hét, chửi rủa vang lên khắp nơi, xen lẫn cả những tràng cười thích thú của vài người coi đó là chuyện vui. Trong lúc hỗn loạn ấy, Dorothy chỉ lặng lẽ quan sát, xác nhận rằng phần cá kia đã được xử lý gọn gàng mà không gây ra bất kỳ sự chú ý đáng ngờ nào.
“Cá nướng có lẫn vết tích của Chén thánh. Vậy nên từ giờ đừng ăn nữa.”
Giọng Dorothy nhỏ xuống khi nói thầm với Nephthys. Vai tiền bối khẽ run lên, vội hỏi lại:
“C–Chén thánh ư? Đó là thứ gì? Có nguy hiểm lắm không? Chị… chị lỡ ăn rồi, có sao không?”
“Chỉ là một chất gây nghiện cực mạnh thôi.”
Dorothy hạ giọng.
“Nó thường được các phe phái Chén thánh dùng để trục lợi hoặc khống chế người khác. Về mặt sức khỏe… chỉ khi tiếp xúc kéo dài với liều cao mới nguy hiểm. Lượng trong cá cực kỳ thấp, hầu như không đủ gây tổn hại cơ thể.”
Nephthys thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy… vậy là không sao đúng không? Tốt quá…”
“Dù vậy chúng ta cũng không được lơ là. Vấn đề không nằm ở việc nó có hại hay không, mà là ai đã bỏ dược chất Chén thánh vào thức ăn — và vì sao lại phân phát cho nhiều người như vậy, dù chỉ là liều lượng rất loãng. Từ giờ trở đi chị phải cẩn thận. Trên con tàu này có thể có kẻ đang âm thầm mưu tính điều gì đó.”
Sắc mặt Dorothy nghiêm túc hiếm thấy. Nephthys nuốt khan, ánh mắt bất an đảo qua đám đông.
“Lại có người âm mưu gì đó nữa hở… Có khi nào lại giống lần trên Shimmering Pearl không? Một tên cuồng tín Chén thánh lại định kéo tất cả xuống nước cùng hắn nữa hở? Sao mỗi lần chị đi đâu chung với em là y như rằng gặp chuyện thế này…”
Nephthys vừa lẩm bẩm vừa than thở trong lòng. Dorothy lắc đầu.
“Chưa thể vội kết luận. Hiện tại chúng ta đừng manh động. Cứ giữ nguyên hiện trạng, tránh xa cá, hành động như bình thường. Trước tiên phải thu thập thông tin đã, rồi mới quyết định bước tiếp theo.”
Nephthys gật đầu, mang theo vẻ lo lắng rời đi. Dorothy thì lặng lẽ bước tới một góc khuất trên boong tàu, bắt đầu âm thầm thả ra đám rối xác chết tí hon, triển khai mạng lưới giám sát khắp con tàu.
Mục tiêu đầu tiên là những người câu cá và đầu bếp — Dorothy theo dõi kỹ từng động tác, tìm kiếm dấu hiệu họ lén thêm thứ gì đó vào cá. Nhưng sau thời gian dài quan sát, kết quả lại hoàn toàn bình thường. Không ai có hành vi khả nghi.
Không thu được gì, Dorothy đổi hướng. Chờ đến khi đàn cá quanh tàu tản đi, cần thủ thu dọn dụng cụ, toàn bộ cá nướng được chế biến xong và phục vụ. Sau đó dùng rối tí hon theo dõi họ về phòng nghỉ, lặng lẽ kiểm tra mồi câu, gia vị, thậm chí còn lấy trộm mẫu nhỏ mang đi phân tích.
Kết quả: mồi câu bình thường, gia vị hoàn toàn bình thường. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của Chén thánh.
Phát hiện này khiến Dorothy hơi sững lại.
“Không phải người câu cá… cũng không phải đầu bếp sao? Thú vị thật. Vậy rốt cuộc là ai đã bỏ Chén thánh vào cá?”
Sau thoáng bất ngờ, Dorothy nhanh chóng điều chỉnh chiến lược, mở rộng phạm vi giám sát — vừa tiếp tục theo dõi các đối tượng cũ, vừa đưa toàn bộ thủy thủ đoàn vào diện tình nghi, bắt đầu từ thuyền trưởng. Kinh nghiệm từ Shimmering Pearl cho thấy: nếu trên tàu có Kẻ Vượt Giới âm mưu điều gì, rất có khả năng sẽ dính líu tới thủy thủ đoàn.
Hàng loạt rối tí hon được thả vào hệ thống thông gió, lan tỏa khắp thân tàu. Dorothy lẻn vào phòng thuyền trưởng, lấy danh sách thủy thủ, rồi bắt đầu giám sát toàn bộ nhân sự theo thời gian thực.
Dưới bóng chiếc ô che nắng ở boong sau, Dorothy ngả lưng trên ghế, bình thản dõi theo vô số “tầm nhìn” bao phủ từng ngóc ngách con tàu — từ thuyền trưởng cho tới công nhân lò hơi. Thời gian trôi qua, cô thậm chí còn học được cách vận hành cả con tàu chỉ bằng quan sát. Khi mặt trời dần lặn về phía tây, Dorothy gần như đã có đủ thông tin để tự mình tổ chức một chuyến đi vượt biển — thậm chí tái hiện đầy đủ dịch vụ trên tàu bằng rối xác chết.
Sau trọn vẹn một buổi chiều, cô đã nắm rõ cách thức vận hành của một con tàu du lịch.
Chỉ có điều, nguồn gốc của Chén thánh trong cá vẫn hoàn toàn mờ mịt.
Dưới sự giám sát chặt chẽ, mọi thứ đều vô cùng bình thường: đầu bếp, người câu cá, tiếp viên, thủy thủ — tất cả đều không có biểu hiện dị thường. Không có ai bí mật niệm chú, không gian phòng ốc không hề có thánh tích hay vật phẩm tà giáo nào. Họ trông như những người bình thường, không liên quan gì tới thế giới huyền bí.
Dorothy xoa trán, khẽ cau mày.
“Chậc… hoàn toàn không có dấu hiệu gì sao? Chẳng lẽ mọi người đều chỉ là dân thường? Vậy thì ai đã khiến cá nhiễm Chén thánh…?”
Ngay lúc ấy, một khả năng có thể bị bỏ sót chợt lóe lên.
“Khoan đã… tại sao mình cứ mặc định là Chén thánh được thêm vào sau khi cá bị bắt? Nếu như… bản thân đàn cá đã có sẵn thứ đó thì sao?”
Ý nghĩ này nghe qua thì kỳ quặc, nhưng không thể bỏ qua. Dorothy lập tức sai rối xác chết lấy trộm một con cá còn sống từ bể chứa trong bếp. Cá đánh bắt trong ngày không phải tất cả đều đem nướng — một phần được giữ lại để phục vụ sau.
Với sự phối hợp của vài rối xác chết hình người, con cá được đưa xuống một khoang kín. Tại đó, dưới sự điều khiển của Dorothy, con rối tiến hành giải phẫu. Nhờ Hải Đăng mà cô mang theo, kết quả nhanh chóng hiện ra — ngay cả con cá sống này cũng mang vết tích cực mờ của Chén thánh.
“Quả nhiên… chúng không phải bị thêm vào sau khi bắt. Cá vốn đã mang sẵn Chén thánh trong cơ thể… Vậy là đầu bếp và những người câu cá đều trong sạch.”
Dorothy khẽ thở ra. Nhưng cùng lúc đó, một câu hỏi lớn hơn lại hiện lên.
Tại sao cá biển tự nhiên lại chứa Chén thánh?
Dorothy bước tới lan can, nhìn xuống mặt biển đã trở nên trống trải. Đàn cá tụ tập ban ngày đã biến mất, đám đông hiếu kỳ cũng tản đi từ lâu. Chỉ còn lại ánh hoàng hôn yên bình.
“Đợi thêm chút nữa… rồi mình sẽ kiểm tra lại.”
Dorothy thì thầm rồi quay về phòng.
…
Đêm nhanh chóng buông xuống. Khi bóng tối bao phủ con tàu, boong tàu trở nên vắng vẻ, hành khách đổ vào bên trong tham gia các hoạt động giải trí buổi tối. Trong phòng, Dorothy bắt đầu bước kế tiếp.
Ngồi trên giường, cô kích hoạt những con rối dạng chim đã bố trí sẵn từ trước. Chúng bay dọc theo mạn tàu, giữ tốc độ ngang với con tàu. Một con hạ thấp độ cao, lơ lửng sát mặt biển — đúng vị trí ban ngày đàn cá từng tụ tập.
Những con rối phối hợp nhịp nhàng. Một con ngậm chiếc đèn nhỏ, con khác mổ để mở công tắc. Ánh sáng cam dịu lan ra, soi rõ mặt nước tối đen.
Qua tầm nhìn của con rối, Dorothy quan sát kỹ phần thân tàu. Không lâu sau, cô phát hiện một lỗ tròn nhỏ, từ đó nhô ra một đoạn ống ngắn, quanh miệng ống bám đầy bùn đen, vụn rau và rác thải — rõ ràng là ống xả nước thải của tàu.
Dorothy dừng lại, cho kích hoạt thêm một chiếc hải đăng nữa. Khi ánh sáng cam ấm áp phủ lên ống xả, những điểm đỏ li ti hiện ra quanh miệng ống, đồng thời biểu tượng cảnh báo trên đèn sáng lên.
Vì đây là một chiếc Hải Đăng cao cấp, nó có thể dễ dàng phát hiện tàn dư tâm linh mà ngay cả thị giác tâm linh cũng khó nhận ra.
Những điểm đỏ kia — chính là điểm ô nhiễm của Chén thánh.
“Đúng như mình nghĩ…”
Cô lập tức hiểu ra lý do đàn cá tụ tập. Không phải ngẫu nhiên — mà là bị hấp dẫn. Thứ trong nước thải kia đã kéo chúng lại gần.
Nước thải của con tàu có lẫn Chén thánh. Cá bị thu hút, ăn vào, rồi nhanh chóng hấp thụ chất này. Sau đó chúng bị đánh bắt, nướng lên, phục vụ cho hành khách — vô tình kích thích cảm giác thèm ăn bằng liều Chén thánh cực thấp.
“May mà mình chưa ăn…”
Dorothy lẩm bẩm, rồi nhanh chóng suy xét sâu hơn.
“Chén thánh theo nước thải chảy ra ngoài… nghĩa là trên tàu có người đang sử dụng nó. Nhưng cũng không loại trừ khả năng đây chỉ là hệ quả phụ, chứ không phải âm mưu nhằm vào cá hay hành khách…”
Dù vậy, cô không hề thả lỏng cảnh giác.
Dorothy thu hồi con rối chim, rồi tái bố trí đám rối tí hon khắp con tàu, chuyển sang giám sát các khu vực tạo ra nước thải: bếp, phòng giặt, phòng y tế, nhà vệ sinh… Đồng thời kích hoạt Ấn ký truy mùi, một vật phẩm huyền bí cô được bằng hữu trong Giáo hội Ánh Sáng tặng sau sự kiện Shimmering Pearl.
Không lâu sau, manh mối xuất hiện.
Trong một nhà vệ sinh, ấn ký phản ứng dữ dội. Mùi máu nồng nặc — thứ mùi kim loại đặc trưng — vẫn còn lẩn khuất trong không khí.
Với kinh nghiệm của mình, Dorothy lập tức nhận ra.
Không lâu trước đây, đã có người chảy rất nhiều máu tại nơi này.
Và rất có thể…
Kẻ đó đã bị giết.
1 Bình luận