Trên đại dương mênh mông, một chiếc du thuyền cỡ lớn rẽ sóng tiến về phía trước. Trong khi con tàu tiếp tục hành trình, Dorothy thong thả dạo bước dọc theo dãy ghế trên boong sau, vừa đón làn gió biển mát lạnh, vừa lặng lẽ nghiền ngẫm những điều mình đã biết về Kỷ nguyên Hải Tặc trên Biển Chinh Phục. Nhờ những thông tin thu thập được từ Beverly, hiểu biết của cô về Moncarlo và nguồn gốc của thành phố ấy giờ đã sâu sắc hơn rất nhiều.
“Moncarlo từng là một thành phố hải tặc, được dựng nên trong kỷ nguyên hải tặc bởi tên cướp biển khét tiếng Edward Gibbs. Về sau, Edward chấp nhận lệnh ân xá của Giáo hội, rời bỏ con đường cướp bóc. Hắn giải tán phần lớn hạm đội, cắt đứt quan hệ với Giáo phái Hậu Sinh, chấm dứt mọi hành vi cướp phá công khai. Tuy vậy, hắn cũng không gia nhập Giáo hội, càng không quy thuận hải quân của bất kỳ quốc gia nào—mà vẫn giữ lại cho mình một mức độ độc lập nhất định. Điều này dường như bắt nguồn từ các điều khoản trong khế ước mà hắn ký kết với Giáo hội và nhiều thế lực trên đại lục.”
“Để thích ứng với thời đại mới, Edward chuyển hướng sang buôn lậu. Trong một thời gian, Moncarlo trở thành trung tâm buôn lậu lớn nhất trên Biển Chinh Phục—một ‘thành phố buôn lậu’ đúng nghĩa, dính dáng tới đủ loại giao dịch mờ ám. Về sau, khi tình hình dần ổn định và áp lực từ đại lục gia tăng, hắn thu hẹp quy mô buôn lậu công khai, biến chúng thành những hoạt động ngầm kín kẽ. Đồng thời, hắn tái cấu trúc Moncarlo thành một thành phố cờ bạc, cung cấp dịch vụ đặt cược cho vô số khách hàng giàu có đến từ cả Bắc lẫn Nam Đại Lục. Từ đó, danh tiếng của Moncarlo trong thế giới phàm tục bắt đầu tăng vọt, và cho đến nay, nơi này đã trở thành sòng bạc trung tâm lớn nhất Biển Chinh Phục.
Edward được cho là thuyền trưởng hải tặc có địa vị cao nhất từng được Giáo hội công khai ân xá. Khi hắn đoạn tuyệt với nhánh hải dương của Giáo phái Hậu Sinh và quay về dưới danh nghĩa đức tin chính thống từ nhiều thế kỷ trước, hành động ấy đã góp phần thúc đẩy chính sách khoan dung của phe chủ trương cứu chuộc trong Giáo hội. Việc làm của hắn trở thành tấm gương cho vô số hải tặc trên biển, đồng thời khơi dậy làn sóng hồi hướng của những người tị nạn từng không tin tưởng Giáo hội. Đổi lại, Edward đạt được thứ hắn mong muốn—quyền tự trị tương đối—và từ đó về sau, Giáo hội tỏ ra dung thứ cho không ít hành vi ‘không mấy hợp pháp’ của hắn, miễn là hắn không vượt quá giới hạn.
Theo lời Beverly, Moncarlo hiện nay là một thành bang cảng tự do nửa độc lập, lấy cờ bạc làm cốt lõi, bên dưới được nâng đỡ bởi hàng loạt hoạt động chợ đen như buôn lậu và rửa tiền. Nơi đây cũng là vùng chân không thế lực đối với Ách Nguyện Chi Thủ, trong khi Hắc Kim Hội âm thầm đổ bóng lên phần lớn hoạt động thương mại của thành phố. Edward đến nay vẫn nắm quyền chi phối Moncarlo. Dù hợp tác với nhiều phe phái, hắn chưa từng công khai đứng về phía nào. Ngay cả mối quan hệ khá gần gũi với Hắc Kim Hội cũng chỉ là sự lợi dụng lẫn nhau. Mặt khác, hắn cũng chưa bao giờ cắt đứt liên lạc với Ách Nguyện Chi Thủ.
Tóm lại, Edward là một kẻ thao túng lão luyện, biết cách cân bằng các thế lực để thu lợi. Nhờ năng lực duy trì thế cân bằng ấy, hắn đã giữ cho Moncarlo ổn định và phồn thịnh suốt nhiều năm. Chỉ là… dường như tuổi tác đã bắt đầu đuổi kịp hắn, gần đây khả năng xử lý sự vụ sau bức màn của Edward có dấu hiệu sa sút. Cục diện tại Moncarlo có lẽ đang tiến gần đến một bước ngoặt…”
Nhớ lại toàn bộ những gì Beverly từng giải thích, Dorothy cắn thêm một miếng chuối. Phải thừa nhận rằng, xét riêng về việc cung cấp tin tình báo công khai, cô nàng tư bản ấy tỏ ra đáng tin đến bất ngờ. Beverly gần như đã trả lời trọn vẹn mọi câu hỏi của cô về Moncarlo, thậm chí còn không thu phí—hào phóng hơn rất nhiều so với cha của cổ, ít nhất là Dorothy nghĩ vậy.
“Thành phố hải tặc Moncarlo…
Không biết nhân vật lớn của Bầy Săn Mộng Đen kia rốt cuộc đến đây vì điều gì? Và liệu mình có thật sự tìm được hắn hay không…”
Vừa nhai chuối, Dorothy vừa nghĩ đến mục đích thật sự của chuyến đi này—manh mối mà Cáo nhỏ trong giấc mơ mang đến cho cô. Theo lời nó, một kẻ mang danh xưng ‘Cánh Héo’, một nhân vật trọng yếu của Bầy Săn Mộng Đen, sẽ xuất hiện tại một buổi đấu giá sắp diễn ra ở Moncarlo—trong tay còn nắm giữ một thánh vật có nguồn gốc từ tín ngưỡng của Thần Bướm.
Khi lần đầu nhận được tin tức này, Dorothy đã vô cùng phấn khích. Thế nhưng, sau khi thử xác minh, cô nhanh chóng đụng phải bức tường hiện thực. Manh mối từ Cáo nhỏ quá mơ hồ. Cô chỉ có một danh xưng—Cánh Héo. Ngoài ra, không có tên thật, không giới tính, không tuổi tác, thậm chí cũng không biết đối phương định mua thứ gì. Muốn tìm ra người ấy chẳng khác nào mò kim đáy bể. Dù vậy, cô cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.
“Không còn cách nào khác…
Đống tình báo nửa vời này là manh mối duy nhất mình có về thánh vật của Thần Bóng Tối.
Buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi. Chỉ còn cách nhắm mắt bước vào. Dù hiện tại chưa biết gì nhưng mình có thể thu thập thông tin tại chỗ, vừa đi vừa tính…”
Ăn xong quả chuối, Dorothy khẽ thở dài trong lòng. Với lượng thông tin ít ỏi như vậy, cô vốn đã không kỳ vọng quá nhiều vào chuyến đi này. Trong đầu, cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần để tay trắng rời đi. Cùng lắm thì… coi như một chuyến nghỉ dưỡng vậy.
Nghĩ như thế, Dorothy đứng dậy, định mang vỏ chuối đi vứt. Nhưng đúng lúc ấy, từ một góc boong tàu bỗng vang lên những tiếng reo hò náo nhiệt. Cô khựng lại, quay đầu nhìn theo hướng âm thanh và thấy một đám du khách đang tụ tập sát lan can tàu chỉ trỏ xuống mặt biển trong sự phấn khích. Thỉnh thoảng, giữa đám đông lại bùng lên một tràng hoan hô lớn.
Dorothy hơi cau mày, lẩm bẩm khó hiểu.
“Bên kia lại xảy ra chuyện gì thế?”
“Wuu… họ đang câu cá đó, tiểu thư Dorothy. Dưới kia có rất nhiều cá nên một đám người đã chạy qua thử vận may.”
Một giọng nữ quen thuộc vang lên bên cạnh. Dorothy quay đầu lại, thấy Nephthys đang đứng đó.
Trang phục của Nephthys khá tùy ý và lộn xộn: mang dép xăng-đan, mặc quần vải lanh xanh nhạt, áo trắng tay ngắn, đầu đội mũ rộng vành, mắt đeo kính râm, tay trái cầm một chiếc đĩa nhỏ, trên đó đặt một con cá nướng vàng ruộm vừa chín tới. Với tay còn lại cầm nĩa, Nephthys chậm rãi xẻ từng thớ thịt cá, mùi thơm béo ngậy theo gió biển phảng phất đến mũi Dorothy.
“Câu cá? Nhưng… đây là du thuyền mà. Câu kiểu gì được?”
Dorothy vẫn không khỏi ngạc nhiên. Lan can của con tàu khá cao, nước biển bên dưới lại chảy xiết. Theo lẽ thường, một nơi như vậy vốn chẳng thích hợp để câu cá. Dù có cần dài đến đâu, cá cũng khó mà dính mồi. Chưa kể dòng nước bị thân tàu khuấy động hẳn sẽ khiến cá tản đi hết.
“Chị cũng không rõ lắm. Nhưng không biết vì sao lúc nãy có cả một đàn cá lớn tụ tập lại ngay dưới đuôi tàu. Nhiều đến mức chúng còn nhảy khỏi mặt nước. Mấy hành khách đam mê câu cá thấy vậy liền không nhịn được, lôi hết dụng cụ ra câu thử. Kết quả chỉ cần thả câu là dính cá. Có người còn mượn cả bếp trên tàu, nướng cá ngay tại chỗ nữa cơ.”
Vừa nói, Nephthys vừa đưa tay chỉ sang phía boong bên kia. Dorothy nhìn theo, thấy một nhóm người khác đang tụ quanh vài bếp nướng dã chiến. Những con cá vừa kéo lên từ biển được làm sạch sơ sài, rồi ném thẳng lên lửa. Mỡ cá nhỏ xuống than hồng, phát ra tiếng xèo xèo, mùi gia vị theo đó lan tỏa, khiến không khí trên boong tàu trở nên náo nhiệt lạ thường.
Do cá câu được quá nhiều, những cần thủ bắt đầu chia sẻ cá nướng cho các hành khách khác. Chẳng mấy chốc, cả boong sau đã biến thành một bữa tiệc cá nướng tự phát. Dorothy thấy không ít người—giống như Nephthys—tay cầm đĩa, vừa ăn cá vừa tản bộ trên boong, chuyện trò rôm rả, hưởng thụ gió biển mát lành.
“Câu cá rồi nướng luôn ha… đúng là náo nhiệt thật.”
Thấy cảnh tượng ấy, Dorothy cũng không khỏi hứng thú. Cô đứng dậy, vứt vỏ chuối vào thùng rác gần đó rồi bước về phía lan can. Đứng chen bên cạnh đám hành khách đang chăm chú theo dõi cảnh câu cá, cô cúi xuống nhìn—quả nhiên, bên dưới thân tàu là một đàn cá khổng lồ như xoáy nước, chen chúc bơi lội phía sau tàu. Thỉnh thoảng, vài con còn nhảy vọt khỏi mặt biển rồi rơi tõm trở lại trông rất vui mắt.
Phía bên kia lan can, nhiều cần câu vươn dài ra ngoài, dây câu thả xuống làn nước khuấy động bên dưới. Cần thủ gần như không cần nhìn phao. Chỉ cần ném mồi, chờ một khoảng ngắn, kéo cần lên là y như rằng có cá. Vì lan can tàu khá cao, việc kéo cá lên tương đối tốn sức; khi một người mệt, lập tức có người khác thay thế. Mỗi khi một con cá lớn xuất hiện, vài người phải cùng hợp sức để kéo nó lên, và mỗi lần như vậy, đám đông lại nổ ra một tràng reo hò đầy hưng phấn.
“Wow… cá tụ lại quanh tàu nhiều thế này—nếu mình thích câu cá, chắc cũng không kiềm được. Ở sông ngòi hiếm khi thấy cảnh tượng như vậy đúng không…”
Dorothy vừa quan sát vừa thầm nghĩ. Cô cũng không quá kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt. Ở kiếp trước, Dorothy từng thấy những khung cảnh tương tự trên truyền hình—cá biển đôi khi tụ tập lại vì kẻ săn mồi, vì nguồn thức ăn dồi dào, hoặc vì những nguyên nhân khác. Đối với các cần thủ, đó đơn thuần chỉ là vận may hiếm có mà thôi.
“Tiểu thư Dorothy! Mẻ cá nướng mới vừa xong rồi đó~ mau sang lấy kẻo lại hết~!”
Đúng lúc ấy, Nephthys gọi lớn từ xa. Dorothy quay sang đáp lời, nhưng rồi cô chợt nhận ra một điều—con cá trên đĩa của Nephthys đã thay đổi. Đó là một con cá nướng khác, còn nguyên vẹn, vừa mới lấy được từ bếp ở gần đó.
“Tiền bối Neph… đó là con thứ hai rồi đúng không? Em không biết chị lại thích cá nướng đến thế.”
Dorothy hỏi, có phần tò mò. Đi cùng Nephthys đã lâu, cô cũng khá rõ khẩu vị của chị tiền bối này. Theo những gì cô biết, Nephthys không ghét cá, nhưng cũng chẳng mấy khi ăn nhiều đến vậy. Thường thì chị ấy chỉ nếm qua loa như mèo. Vậy mà bây giờ đã là con cá thứ hai rồi.
“Wuu… chị cũng không mê cá lắm đâu. Nhưng con cá nướng này thật sự ngon lắm đó! Tin chị đi, tiểu thư Dorothy, em nhất định phải thử. Không phải chỉ mình chị thấy vậy đâu—rất nhiều người ăn xong đều quay lại để lấy thêm.”
Nephthys vừa nói vừa nhai, vẻ mặt đầy thỏa mãn. Dorothy theo phản xạ nhìn về phía bếp nướng. Quả nhiên, so với lúc nãy, số người xếp hàng đã đông hơn hẳn, ai nấy đều trông có vẻ háo hức.
Thấy cảnh tượng đó, ánh mắt Dorothy trở nên chăm chú hơn. Cô đứng dậy, đi về phía bếp nướng, định lấy một phần cho mình. Chỉ tiếc là vóc người cô khá nhỏ, lại bị đám đông vây kín, nên đợt này không chen vào được, đành chờ mẻ cá sau. May mắn thay, phía bên kia tàu, cá vẫn được kéo lên liên tục, nên chẳng bao lâu sau, mẻ mới đã được đặt lên bếp.
Trong lúc chờ đợi, Dorothy tranh thủ quan sát những hành khách đang ăn cá nướng. Cô phát hiện gần như ai cũng tán thưởng. Từ nhân viên phục vụ trên tàu cho đến những vị khách ăn vận sang trọng, tất cả đều có chung nhận xét: cá nướng rất ngon. Không ít người đã quay lại lấy lần thứ hai, thậm chí lần thứ ba.
“Ngon đến vậy sao…?”
Dorothy thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc. Đúng lúc ấy, mẻ cá tiếp theo cuối cùng cũng chín. Vì đã đứng đợi từ sớm, lần này cô dễ dàng nhận được một phần.
Cầm trên tay phần cá nướng, Dorothy không vội ăn ngay. Cô bưng đĩa sang một bên, dừng lại giữa boong tàu đang náo nhiệt, rồi cúi đầu hít nhẹ một hơi.
Hương thơm béo ngậy của cá nướng lập tức xộc lên mũi, kích thích vị giác một cách rõ rệt. Bụng cô gần như phản xạ mà cồn cào, một cảm giác thèm ăn khó hiểu lan nhanh khắp cơ thể.
Nhưng Dorothy không lập tức đưa nĩa lên.
Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên tỉnh táo hơn. Trước tiên, cô quan sát kỹ miếng cá trong đĩa—màu sắc, thớ thịt, lớp mỡ còn lấp lánh sau khi nướng. Sau khi xác nhận không có dấu hiệu tâm linh lộ liễu nào, cô mới dùng nĩa tách ra một mảnh thịt nhỏ, đưa lên gần mũi, cẩn thận ngửi lại lần nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy—
Một cảm giác quen thuộc chợt lướt qua đầu óc cô.
Rất nhạt. Rất mơ hồ. Nhưng tuyệt đối không xa lạ.
“……?”
Dorothy hơi sững lại.
Mùi này…
Mình đã từng nếm qua ở đâu rồi?
Cô khẽ cau mày, rồi nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc tiếp theo, Khải Huyền được kích hoạt. Tư duy của cô tăng tốc, ký ức được rà soát nhanh chóng, từng mảnh vụn cảm giác và trải nghiệm trong quá khứ bị lật lên, đối chiếu, so sánh.
Rất nhanh—
Cô đã nhớ ra.
Đó là khoảng một năm trước, không lâu sau khi cô vừa đặt chân đến thế giới này, trong lần chạm trán với tổ chức Chén thánh Huyết Tế tại Igwynt.
Khi ấy, một thành viên của tổ chức Chén thánh tên Clifford đã ngụy trang thành chủ hiệu sách cũ. Nhằm làm tha hóa cô—để rồi thông qua cô mà lôi kéo Gregor—hắn đã lợi dụng chuyến mua sách của cô để lén nhét vào tay cô một văn bản thần bí thuộc phe Chén thánh, đồng thời bỏ thuốc vào tách trà.
Thứ thuốc đó—
Chính là dược chất Chén thánh.
Một hợp chất được điều chế theo nghi thức của phe Chén thánh, có tác dụng kích thích dục vọng bản năng của con người, đồng thời mang tính gây nghiện cực mạnh.
Và giờ đây, Dorothy có thể khẳng định—
Trong con cá nướng đang đặt trước mặt cô, có chứa một lượng cực nhỏ của thứ dược chất ấy.
Rất ít.
Ít đến mức thị giác tâm linh thông thường hoàn toàn không thể phát hiện. Lượng thuốc ấy cũng không đủ để gây nghiện thực sự. Nhưng nó vẫn tồn tại—và vừa đủ để âm thầm khuấy động cảm giác thèm ăn, khiến người ta muốn ăn thêm, rồi lại thêm nữa.
“Một dược chất Chén thánh…”
“Thì ra đây chính là bí mật khiến món cá nướng này được yêu thích đến vậy sao?”
Nhận ra điều đó, ánh mắt Dorothy tối sầm lại.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía những người đang đứng cạnh bếp nướng—những đầu bếp nghiệp dư cười nói rôm rả, những hành khách cầm đĩa cá với vẻ mặt thỏa mãn, và cả đám người đang hào hứng câu cá ở mạn tàu, liên tục kéo lên những con cá còn đang quẫy đạp.
Mọi thứ trông đều bình thường.
Quá bình thường.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Dorothy lại có một cảm giác rõ ràng—
Như thể một bí mật đen tối nào đó đang lặng lẽ bao phủ con du thuyền tưởng chừng vô hại này. Dưới bầu không khí náo nhiệt, dưới mùi thơm quyến rũ của cá nướng, có thứ gì đó đang âm thầm vận hành, chờ đợi thời khắc thích hợp để lộ diện.
Một lượng dược chất tinh vi như vậy…
Không thể là ngẫu nhiên.
Mà nếu không phải ngẫu nhiên—
thì kẻ đứng sau chuyện này, rốt cuộc đang muốn làm gì?
Dorothy siết nhẹ cán nĩa trong tay, ánh mắt hướng ra mặt biển lấp lánh ngoài xa. Sóng nước vẫn cuộn trào đều đặn, con tàu vẫn tiếp tục rẽ sóng tiến về phía trước, như thể không hề hay biết rằng—một tấm lưới vô hình đã được giăng sẵn, ngay trên hành trình tưởng chừng yên bình này.
1 Bình luận