Bên ngoài lối vào cabin, một người đàn ông tên Dioro đứng nép mình sau cánh cửa đang hé mở, nghe lén cuộc trò chuyện bí mật diễn ra bên trong. Những câu chữ vô tình lọt ra khiến sống lưng hắn lạnh buốt.
“Giết mổ… gia súc… lợn… Sứ Giả Đại Nhân… rốt cuộc Sứ Giả Đại Nhân đang nói cái gì vậy?”
Nghe những lời đó, tim Dioro đập dữ dội. So sánh con người với gia súc, còn ngang nhiên nhắc tới chuyện giết mổ — những khái niệm ấy khiến hắn không dám nghĩ sâu hơn. Nhưng hiện tại, hắn cũng không dám kết luận vội vàng. Dioro quyết định tiếp tục đứng ngoài cửa, tiếp tục lắng nghe.
“Thôi bỏ đi. Chỉ mất một con thôi, vẫn còn trong mức chấp nhận được. Tàu sắp cập bến rồi. Việc quan trọng bây giờ là giao hàng. Mọi khâu chuẩn bị đã xong hết chưa?”
“Tất cả đã sẵn sàng. Bên kia cũng đã bố trí người. Chỉ cần cập bến là có thể chuyển toàn bộ đám gia súc máu đi ngay. Tiền và hàng sẽ trao đổi tại chỗ, không lo phát sinh biến cố.”
“Địa điểm giao dịch an toàn chứ? Đám vệ binh ở Moncarlo không phát hiện ra à?”
“Yên tâm. Băng Móc Câu Cá Mập là dân bản địa ở Moncarlo, nhất cử nhất động của vệ binh đều trong tay chúng. Địa điểm do bọn chúng lựa chọn là tốt nhất. Nghe nói ngay cả đám vệ binh gần đó cũng đã bị mua chuộc cả rồi. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng cũng sẽ làm ngơ. Thứ duy nhất đáng lo là đám cuồng tín của Giáo hội.”
“Giáo hội? Ở Moncarlo này thì chúng làm được gì?”
“Trước kia thì không nhưng bây giờ khác. Có một nữ tu khá nổi tiếng vừa đặt chân tới Moncarlo. Trùng hợp thay hôm nay cũng là ngày cô ta cập bến. Vì chuyện đó mà an ninh toàn khu vực bị siết chặt. Nghe nói cô ta sẽ đi tham quan khắp nơi. Mong là không đi lung tung tới nỗi vô tình phá hỏng kế hoạch của chúng ta…”
“Nữ tu à? Ý ông là Sơ Vania của Giáo khu Pritt? Gần đây cô ta đúng là rất nổi tiếng đấy nhưng tôi không nghĩ cô ta sẽ gây ra phiền phức gì đâu, cô ta đơn giản là ghé ngang qua Moncarlo thôi đúng không? Chúng ta không cần phải quá thận trọng”
“Khó nói, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn. Sau khi lên bờ cứ căng mắt ra để ý đám vệ binh là được. Thôi đủ rồi — đi thông báo cho đám gia súc chuẩn bị xuống tàu đi.”
“…Rồi rồi.”
Cuộc trò chuyện trong cabin đã kết thúc. Ngay sau đó là tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn. Dioro lập tức nhận ra những người bên trong sắp đi ra ngoài. Nỗi hoảng loạn ập tới, hắn xoay người bỏ chạy.
Nhưng có lẽ vì động tác quá gấp gáp, người bên trong đã nghe thấy tiếng động.
“Ai ở ngoài đó?!”
Tim Dioro như thót lên tận cổ. Hắn lao như điên về hướng đối diện nhưng mới chạy được hai bước, một bàn tay to lớn bất ngờ chộp lấy vai hắn từ phía sau. Một lực nặng nề đè xuống, khiến hắn mất thăng bằng ngã sấp mặt xuống đất. Ngẩng đầu lên, hắn thấy gương mặt giận dữ của người đàn ông trung niên thuộc Hội Ăn Ruột.
“A… ông Ander, t-tôi không nghe thấy gì cả, tôi—ưm!”
Chưa kịp giải thích, một gã thanh niên lạ mặt đã bước ra từ bên cạnh Ander, cúi xuống bịt chặt miệng Dioro. Hắn không thể cất tiếng, chỉ có thể vùng vẫy trong tuyệt vọng. Tất nhiên, chuyển động của hắn cũng nhanh chóng bị khống chế hoàn toàn.
Đối diện hai người trước mặt, Dioro vừa sợ hãi vừa bất lực. Sau khi chắc chắn rằng Dioro không thể nhúng nhích được nữa, gã thanh niên quay sang Ander, giọng trầm xuống.
“Xử lý thế nào? Tôi nghĩ con gia súc này đã nghe thấy hết rồi.”
Ander nhìn hắn chằm chằm, giọng lạnh lẽo.
“Nếu đã nghe thấy thì đành vậy. Cứ đánh ngất, trói lại rồi mang nó theo. Nếu nó báo cho những kẻ khác sẽ rất phiền phức. Gia súc không được phép biết chúng sắp bị giết mổ trước khi đưa ra chợ.”
Phán quyết của Ander vừa dứt, gã thanh niên lập tức ra tay. Một cơn đau nhói giáng xuống sau gáy Dioro — mắt hắn tối sầm, cả người đổ gục xuống, bất tỉnh.
Nhìn Dioro nằm im, hai người trao nhau ánh mắt, khóe môi đều nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt. Gã thanh niên lục lọc áo khoác, lấy ra một cây bút lông. Hắn kéo áo Dioro xuống, để lộ tấm lưng, rồi bắt đầu vẽ gì đó lên da hắn.
…
Thời gian trôi nhanh, con tàu du lịch khổng lồ dưới sự dẫn đường của tàu hoa tiêu, lách qua vô số rạn san hô và đảo nhỏ, vượt qua các pháo đài và tháp phòng thủ ven biển, cuối cùng cũng cập bến đảo chính thuộc quần đảo Moncarlo.
Trong tiếng hoan hô vang trời, hành khách trên boong trước cuối cùng cũng nhìn thấy điểm đến — Thành phố Moncarlo. Nhìn từ xa, những tòa nhà cao tầng san sát hiện ra, bến cảng nhộn nhịp nhưng cũng trật tự. Trên nóc dãy cao ốc ven biển, những khung thép khổng lồ ghép thành dòng chữ “Thành Phố Cơ Hội” bằng thứ tiếng Ivengardian, phô trương đến chói mắt.
Dưới sự điều phối chuyên nghiệp, con tàu cập bến. Cầu nối được nhanh chóng được lắp đặt, hành khách lần lượt xuống tàu theo hàng lối ngay ngắn. Dĩ nhiên, không phải ai cũng rời tàu theo cách bình thường.
“Ngươi bị bắt vì tội giết người. Dám gây chuyện trên tàu đến Moncarlo, đúng là chán sống.”
Ở boong sau, vài cảnh sát đội mũ sắt đang đứng canh. Người dẫn đầu lạnh lùng khóa còng tay một thanh niên. Gã bị bắt trừng mắt đáp trả.
“Hừ… rặt một đám hải tặc giờ lại giả làm cảnh sát à? Ta chỉ giết một tên say rượu hỗn xược thôi. Mấy năm trước, chuyện đó ở cái thành phố này có đáng gì? Giờ lại bỏ tù ta? Cái lũ cướp mặc vest—ư!”
Chưa nói xong, viên cảnh sát đã tung một cú đấm thẳng vào bụng gã. Gã thanh niên gập người thành dấu > rồi ngã quỵ xuống đất, co ro vì đau.
“Còn dám mạnh miệng? Về tới nơi mà còn nói chuyện kiểu đó thì phải được ‘giáo dục’ kỹ hơn đấy. Lôi đi!”
Theo hiệu lệnh, đám cảnh sát kéo gã thanh niên ấy đi. Đội trưởng quay sang hai người đứng gần đó — Thuyền trưởng William và Thám tử Ed.
“Không ngờ trên tàu du lịch lại xảy ra án mạng, càng không ngờ hai người có thể tự bắt được hung thủ. Thật đáng nể. Giá mà tàu nào cũng xử lý tốt như vậy thì chúng tôi đỡ việc biết bao.”
“Haha, công lao này đều thuộc về Thám tử Ed. Tôi chẳng đóng góp được gì đâu”
William nói, quay sang Ed. Ed mỉm cười khiêm tốn.
“Không có gì đâu, thưa Thuyền trưởng. Tôi chỉ là làm đúng bổn phận mà thôi.”
“Thám tử Ed thật khiêm tốn.”
William cảm thán.
“Chỉ dựa vào vài lời khai rời rạc và danh sách hành khách mà tìm ra được hung thủ, đúng là khiến tôi mở mang tầm mắt.”
“Khi thông tin được thu thập và sắp xếp hợp lý, rất nhiều manh mối sẽ lộ ra. Đó là kỹ năng cơ bản của một thám tử mà thôi.”
Đội trưởng cảnh sát cũng hứng thú ra mặt với cuộc trò chuyện giữa hai người.
“Ồ? Vậy ra anh là người phá án à? Giỏi thật. Anh có từng nghĩ về việc ở lại Moncarlo không? Ở đây vụ án nhiều vô kể. Nếu làm tốt thì tiền tài danh vọng đều không thiếu. Tôi bảo đảm điều đó.”
“Cảm ơn ý tốt của ngài, nhưng tôi đến từ Pritt. Lần này chỉ là đi du lịch thôi, tôi chưa có ý định định cư. Nếu sau này đổi ý, tôi sẽ chắc chắn sẽ cân nhắc.”
Đội trưởng cười xòa, phất tay.
“Cứ vậy đi. Dù sao thì tôi xin phép đi trước. Nữ tu nổi tiếng của Giáo hội cũng đã tới nơi rồi, công việc bỗng chốc nhiều lên gấp bội. Ở yên trong giáo đường cầu nguyện không được sao, chẳng hiểu lý do gì lại chạy tới tận Moncarlo này nữa…”
William tò mò hỏi.
“Nữ tu? Có phải là Sơ Vania — Sứ giả của Giáo hội từ Addus không? Cô ấy đã đến rồi sao?”
“Ừ. Ở ngay kia kìa. Cô ‘công chúa’ ấy khăng khăng đòi tham quan thành phố trước khi về khách sạn. Phiền chết đi được mà.”
Ông ta chỉ tay về phía xa. Ở bến tàu phía trước, một con tàu treo cờ Giáo hội đang neo đậu. Đội nghi lễ đứng trang nghiêm, ban nhạc đồng diễn tấu, đám đông tụ tập náo nhiệt.
Ed nhìn cảnh đó, khẽ thở dài.
“Sơ Vania… ngôi sao đang lên của Giáo hội… Người mang thánh tích đến thành phố dục vọng này. Không biết cô ấy có thể thanh tẩy bao nhiêu tội lỗi ở nơi đây.”
…
Buổi chiều, Moncarlo.
Trong một con hẻm vắng, có một quán rượu nhỏ khuất trong nẻo. Trước cửa là vài gã lực lưỡng đứng gác, trên bắp tay lộ ra hình xăm cá mập bị móc sắt xuyên qua.
Người qua đường đều tránh xa nơi đó. Ở Moncarlo, chỉ có một loại người mang dấu hiệu ấy — thành viên Băng Móc Câu Cá Mập.
Cách đó không xa là một cỗ xe ngựa đen đậu lặng lẽ, có người canh giữ. Bên trong quán rượu, một cuộc giao dịch tăm tối đang diễn ra. Trong đại sảnh mờ tối, vài người cả nam lẫn nữ bị trói chặt, bịt miệng, hoảng loạn giãy giụa, nhưng mỗi người đều bị hai ba tên côn đồ giữ chặt, hoàn toàn vô dụng.
Bọn chúng dùng ống tiêm rút máu, kiểm tra ngay tại chỗ. Sau khi có kết quả, gã giả kim thuật sư của băng vội chạy tới quầy bar báo cáo với người đàn ông vạm vỡ đang ngồi đó — áo cao bồi, mũ da, trên mặt có một vết sẹo lớn — Gã ta là Glass, phó thủ lĩnh của Băng đảng khét tiếng này.
“Ngài Glass, hàng đạt chuẩn. Toàn bộ đều là hàng thượng phẩm.”
Glass gật đầu, rít một hơi thuốc, nhả khói rồi quay sang Ander đối diện.
“Hàng thì ổn, nhưng sao chỉ có năm con? Đám còn lại đâu?”
“Ở trong xe ngoài kia. Đây chỉ là hàng mẫu kiểm tra. Thanh toán xong tôi sẽ đưa nốt chỗ còn lại.”
“Trong xe còn bao nhiêu?”
“Bảy.”
“Bảy? Tổng cộng mười hai. Không phải mười ba sao?”
“Một con chết dọc đường, tai nạn ngoài ý muốn, chúng tôi đã vứt xuống biển rồi. Chuyện hao hụt khi vận chuyển xa là bình thường”
Glass nhướng mày.
“Hao hụt là bình thường. Khoảng phí bồi thường vi phạm hợp đồng cũng vậy”
Sau đó hắn giơ 6 ngón tay lên.
“Sáu vạn… Quá đáng rồi, ngài Glass. Chỉ thiếu một con mà ngài khấu trừ tận hai vạn sao?”
“Quá đáng? Ta đã nương tay rồi đấy. Mấy ngày tới Moncarlo rất bận rộn. Ta đã nhận không ít đơn hàng. Thiếu dù chỉ một con cũng ảnh hưởng rất nhiều đến đầu ra. Các ngươi là kẻ vi phạm hợp đồng, tổn thất uy tín là không thể đong đếm. Trừ chút đỉnh này đã là nể tình hợp tác lâu năm rồi đấy.”
“Ngài nhận bao nhiêu đơn hàng là chuyện của ngài. Quy tắc chỉ có một — mười hai đầu, đủ tiền. Không bớt một xu!”
Không khí căng thẳng dâng cao.
Cùng lúc đó, bên trong cỗ xe đen ngoài quán bar, bảy người bị trói chặt nằm la liệt, thuốc mê khiến họ mềm nhũn. Đó là những con gia súc máu còn lại — trong đó có Dioro.
Tỉnh lại từ lâu, Dioro không ngừng tìm cách tự cởi trói. Nhờ nghe lén được cuộc trò chuyện trước đó, hắn đã hiểu rõ những “Sứ Giả” kia là ai, và kết cục đang chờ mình là gì.
Dồn hết sức lực, hắn vùng vẫy. Lạ thay, chỉ có mình hắn còn đủ sức — những người khác chỉ có thể trợn mắt tuyệt vọng.
“Đứt đi…!”
Sợi dây bất ngờ bị giật tung.
Dioro hít thật sâu để bình tĩnh lại. Quan sát kỹ, hắn nhận ra chỉ có con hẻm phía trước là không có người canh gác.
Đạp mở cửa xe, hắn lao vào trong bóng tối.
“Đứng lại!”
Tiếng hét vang lên từ đằng sau. Dioro cắm đầu chạy hết sức. Ngay sát sau lưng là tiếng bước chân ngày càng dồn dập.
Hắn xuyên qua mê cung những con hẻm nhỏ của Moncarlo. Mỗi ngã rẽ đều bị chặn, chỉ có một lối thoát duy nhất. Đến khi kiệt sức, hắn lao ra được đường lớn đông đúc.
Ngay trước mặt hắn — một bóng trắng hiện ra.
Một nữ tu áo trắng trẻ trung, xinh đẹp, được vệ binh và đám đông vây quanh, đang vừa trò chuyện vừa ngắm cảnh thành phố.
Từ những lời nghe trộm trước đó, ánh sáng càng lóe lên rực rỡ trước mắt Dioro.
Hắn chạy thẳng tới chỗ ánh sáng, miệng gào lên:
“Cứu tôi! Làm ơn, cứu tôi với!!!”
0 Bình luận