Web Novel

Chương 547: Tái Thiết (Kết thúc Hồi 3)

Chương 547: Tái Thiết (Kết thúc Hồi 3)

Tây Addus, trên đỉnh một tòa tháp cao ở Karnak.

Cựu vương cổ đại của Addus — Rachman — đang giao tiếp qua thân xác của Nephthys với con rối xác chết do Dorothy điều khiển. Từ lời kể của Rachman, Dorothy lần đầu tiên được biết sự thật phía sau nghi lễ thử thách hoàng gia của hoàng tộc Baruch — một di sản u ám đã truyền lại suốt nhiều thế kỷ.

Nhờ năng lực đặc thù của Con đường Hiệp Sĩ Huyết Hồn, Rachman đã truyền lại sức mạnh cấp Xích Hoàng của mình cho hậu duệ thông qua liên kết huyết mạch. Để hoàng tộc Baruch có thể mãi mãi dùng sức mạnh của ông bảo vệ quốc gia, ông đã chấp nhận giam cầm linh hồn trong lăng mộ hoàng gia — giám sát từng nghi lễ kế thừa. Nhờ vậy, các đời vua Baruch không còn phải tự mình bước từng bước trên con đường vượt giới gian khổ — họ chỉ cần đạt đến cấp Bạch Tro và trải qua nghi lễ là có thể lập tức kế thừa quyền lực cấp Xích Hoàng. Không cần rèn luyện, không cần bồi dưỡng, cũng chẳng cần mạo hiểm tính mạng.

Tuy được gọi là “thử thách” nhưng nghi lễ ấy thực chất không hề kiểm tra tư chất tâm linh của người kế vị mà lại đánh giá những tư cách làm vua bao gồm: đạo đức, tri thức, chiến lược, bản lĩnh lãnh đạo, vân vân… Nếu vượt qua, họ sẽ được Rachman trao cho sức mạnh; Sau khi chết, sức mạnh ấy sẽ được trả lại và chuẩn bị sẵn sàng cho vị vua tiếp theo. Rachman tin rằng để xứng đáng với quyền lực Xích Hoàng, hậu duệ của ông sẽ phải xuất sắc ở mọi mặt còn lại.

Trong mắt dân chúng, Rachman trị vì Addus trong 50 năm. Nhưng thực chất, sau khi rút khỏi sân khấu chính trị, ông đã âm thầm hỗ trợ các vị vua mới thêm 250 năm nữa. Những vị vua dưới sự dẫn dắt ấy được ghi nhận trong sử sách như một phần huyền thoại về Đức vua Rachman — họ được gọi là “Cựu liệt gia” của triều đại đầu tiên. Mãi đến 400 năm trước, khi Rachman qua đời, hoàng đế đời thứ hai của Baruch mới chính thức đăng cơ.

Ban đầu, hệ thống mà Rachman xây dựng vận hành hoàn hảo. Mỗi vị vua ông lựa chọn đều là những nhà cai trị kiệt xuất. Dưới sự dẫn dắt của các minh quân nối tiếp nhau, vương quốc Addus cổ đại bước vào thời kỳ rực rỡ nhất, giàu mạnh vượt bậc, trở thành một trong những cường quốc hàng đầu Bắc Ufiga.

Nhưng khi thịnh vượng đạt đến đỉnh điểm, bóng đen suy đồi cũng theo sau. Kể từ khi Rachman ngừng can thiệp trực tiếp, hiểm họa ngấm ngầm bắt đầu tích tụ. Âm mưu cung đình, đam mê hưởng lạc, thối nát nhân tâm — tất cả những sự suy đồi ấy khiến huyết mạch hoàng tộc xuống cấp nhanh chóng. Mỗi đời vua kế vị càng lúc càng yếu kém, cho đến khi không còn ai đáp ứng được tiêu chuẩn của Rachman. Đến nghi lễ đời thứ tư, không một thành viên cấp Bạch Tro nào đạt yêu cầu. Hoàng thất buộc phải phá lệ, để một người thuộc cấp Hắc Thổ tham gia thử thách, rồi dồn tài nguyên đưa hắn lên Bạch Tro để đủ điều kiện tiếp nhận nghi lễ.

Tình trạng ấy càng lúc càng tệ hơn — và đạt đến đỉnh điểm ở nghi lễ đời thứ sáu. Khi ấy, gần như toàn bộ nhánh chính của hoàng tộc Baruch đã thất bại — từ Bạch Tro đến Học Đồ, không một ai vượt qua được thử thách tâm linh của Rachman. Hoàng cung và các tư tế liên tục cầu xin Rachman hạ tiêu chuẩn, để ít nhất có thể tìm được một người kế vị. Nhưng ông kiên quyết từ chối — nếu nhánh chính không đủ tư cách, hãy chọn từ các nhánh phụ; thậm chí nếu tất cả các nhánh phụ của Hoàng tộc không đạt yêu cầu, ông sẽ chọn người kế vị của mình từ thứ dân. Tất nhiên, đám Hoàng thất suy đồi của Addus bấy giờ không đời nào chấp nhận điều đó.

Thái độ cứng rắn của Rachman khiến cho cả triều đại Baruch — những kẻ nắm ngai vàng gần một thế kỷ và tích lũy quyền lực lẫn của cải khổng lồ — rơi vào hoảng loạn. Và từ đó, bi kịch xảy ra.

Trong nghi lễ đời thứ sáu, sau khi linh hồn Rachman chìm vào giấc ngủ tâm linh, hậu duệ Baruch đã đánh lừa ông và thực hiện một nghi thức báng bổ — không rõ nguồn gốc, có lẽ đến từ một tà giáo ở phía bên kia đại dương. Họ dùng chính máu thịt huyết thống làm vật tế để trói buộc linh hồn ông. Dòng máu từng dùng để trao vương quyền và sức mạnh giờ trở thành xiềng xích bẩn thỉu hãm hại chính người tạo ra nó.

Thế là Rachman — trong cơn phẫn nộ — bị hậu duệ của mình cưỡng chế điều khiển. Ông buộc phải công nhận một kẻ bất tài không vượt qua thử thách làm vua. Lihhan — vị vua Baruch thứ sáu — đăng cơ. Kể từ đó, mọi đời vua tiếp theo của Baruch đều được chọn theo thứ tự thừa kế truyền thống, thay vì vượt qua nghi lễ thử thách. Linh hồn Rachman, bị trói buộc bởi nghi thức “Xiềng Xích Huyết Mạch”, buộc phải cúi đầu trước hết đời vua bất xứng này đến đời khác. Nghi lễ Thử thách Hoàng gia biến thành một màn biểu diễn, một hình thức để những tên hề cướp lấy và dẫm đạp di sản mà ông để lại — và triều đại Baruch trượt dài xuống đáy vực cho đến khi bị Shadi và Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng Cứu Thế lật đổ.

“Dùng huyết thống để bảo hộ huyết thống… rồi lại bị chính huyết thống của mình phản bội… đúng là bi kịch của bi kịch.”

Đứng trên đỉnh tháp, con rối xác chết của Dorothy thở dài. Rachman cũng thở dài đáp lại.

“Ta tạo ra nghi lễ ấy vốn vì không tin tưởng vào huyết mạch của chính mình… giờ thì đã rõ. Lòng người thay đổi còn nhanh chóng và dữ dội hơn cả thế giới. Mới sáu đời thôi mà đã thành ra như thế… Lẽ ra ta nên trở về Địa ngục ngay từ đầu. Nếu không níu giữ lấy những thứ thuộc về quá khứ, có lẽ Baruch đã sụp đổ sớm hơn — ta ước nó có thể biến mất khi nó còn là một thứ trong sạch và đẹp đẽ. Chính sức mạnh ta để lại đã khiến nó trở nên mục ruỗng, thối nát… thật nhục nhã.”

Nói rồi, Rachman quay sang nhìn con rối bên cạnh.

“Nhưng may mắn là sự mục ruỗng ấy không kéo dài mãi. Nhờ các người — và nhờ ý chí bất khuất trên mảnh đất này — Triều đại Baruch đã chấm dứt. Còn ta thì được giải thoát. Thay mặt Addus… ta cảm ơn các người, những kẻ xa lạ.”

Ông cúi người — dùng cơ thể của Nephthys để hành lễ theo phong thái truyền thống của Addus. Dorothy mỉm cười đáp lại.

“Không cần khách sáo. Chúng tôi chỉ làm điều mình muốn. Chúng tôi đến lăng mộ của ngài để cướp, và giờ đã cướp được thứ mình cần. Chủ nhân của lăng mộ cũng không cảm thấy phật lòng, vậy đối với chúng tôi là quá đủ rồi.”

Con rối giơ tay lên, lấy ra chiếc Cốc dẫn lối Địa ngục từ trong áo và xoay nhẹ nó giữa các ngón tay. Rachman nhìn chiếc cốc, khẽ cười buồn.

“Chiếc Cốc dẫn lối Địa ngục… báu vật quý giá nhất mà ta có được sau bao năm chinh chiến. Người ta nói nó mang dấu ấn chúc phúc của Vua Địa Ngục. Mong các người hãy dùng nó khôn ngoan — và đừng làm gì gây hại đến Addus… lũ trộm mộ.”

“Xin hãy yên tâm.”

Dorothy đáp nhẹ như gió thoảng.

Cô cất chiếc ly vào rồi cất tiếng:

“Đã đến lúc chúng tôi phải đi rồi. Thưa Đức Vua Rachman, ngài chuẩn bị bước vào hành trình du ngoạn khắp Addus nhỉ?”

“Chưa thể đâu. Nhiều thế kỷ, trải qua hàng trăm nghi lễ báng bổ, linh hồn ta đã bị tổn hại nặng nề. Ta cần tìm một nơi để linh hồn nghỉ ngơi và hồi phục. Sau đó sẽ là chuyến du ngoạn Addus. Lăng mộ của ta hiện giờ chỉ còn là một phế tích, nó không còn là nơi linh hồn yên nghỉ nữa”

Nghe vậy, Dorothy trầm ngâm giây lát rồi hướng về phía Uta — linh hồn của Shaman đang lơ lửng gần đó.

“Thưa ngài Uta, vùng đất của các ngài có nơi nào thích hợp để phục hồi linh hồn không?”

Cô dùng Linh ngôn để hỏi. Uta khi ấy đang nghiên cứu những mảnh linh hồn thu được từ lăng mộ Rachman — phần còn sót lại của hai linh hồn hoang dã gần như đã bị xé vụn. Nghe Dorothy hỏi, ông dừng tay và đáp:

“Ở vùng đất của bọn ta có nhiều khu rừng linh địa rất tươi tốt. Chỉ cần các linh hồn hộ vệ thần chấp thuận, mọi linh hồn đều có thể đến đó để nghỉ ngơi.”

Ông ấy đang kể về những linh hồn hoang dã trên ở Tân Lục Địa. Dorothy liền nói lại với Rachman bằng tiếng Bắc Ufiga:

“Nếu ngài đang tìm nơi để phục hồi linh hồn thì tôi biết vài chỗ rất tuyệt đó!”

Dorothy giới thiệu cho Rachman về các khu rừng linh địa ở Tân Lục Địa. Nghe xong, Rachman có chút nghi ngờ nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

Ngay sau đó, linh hồn ông rời khỏi thân xác Nephthys và được Uta dẫn lối sang Tân Lục Địa. Uta, sau khi chào Dorothy lần cuối, mang theo mảnh linh hồn của hai linh hồn hoang trở về lãnh địa của tộc Tupa. Sau khi tất cả các linh hồn đã rời đi, Dorothy thu hồi con rối xác chết rồi cùng Nephthys rời khỏi Karnak trở về Dorsa.

Không việc gì phải vội vàng nữa, Dorothy quyết định tiết kiệm tâm linh của mình: thay vì bay vèo hết quãng đường bằng tấm thảm kim loại, họ thong thả cưỡi lạc đà dưới cái nắng thiêu đốt của Bắc Ufiga. Khi trở về Dorsa, mặt trời cũng đã lặn từ lâu, thành phố chìm trong đêm vắng.

Dorothy và Nephthys tạm chia tay để về phòng nghỉ ngơi sau một ngày dài vất vả, Dorothy cuối cùng mới có thời gian kiểm kê xem chuyến đi lần này lời lỗ thế nào.

Ngồi dưới ánh trăng bên bàn làm việc, cô mở Chiếc hộp đá ra, bắt đầu tính toán.

Điều đầu tiên cần phải thừa nhận: chuyến đi từ Dorsa đến Karnak lần này tiêu hao một lượng tâm linh rất lớn — đặc biệt là Chén thánh và Đá.

Về Chén thánh: khi xử lý trinh sát của Hắc Quan Giáo tại Dorsa, Dorothy đã dùng 1 Ấn nuốt chửng trên con rối và mất 2 điểm. Sau đó, bên trong lăng mộ Rachman, cô lại dùng Ấn nuốt chửng lên chính mình để kéo Nephthys trong xông vào bên trong lăng mộ — mất thêm 1 điểm nữa. Tổng là 3 điểm Chén thánh.

Về Đá: tổn thất rất nghiêm trọng. Vì phải liên tục sử dụng Sấm Sét và Từ trường, Dorothy đã tiêu tốn hầu hết tâm linh Đá mà cô tích lũy. Đoạn đường hàng không hơn hai mươi cây số cùng Nephthys đến lăng mộ Rachman tiêu tốn 4 điểm. Bên trong lăng mộ, cô dùng từ trường để liên tục khống chế Chabakunka và kích nổ bom — mất thêm 1 điểm. Ở trận chiến cuối cùng với Chabakunka, Sấm Sét cường độ cao lấy thêm của Dorothy 3 điểm nữa. Tổng tiêu hao là 8 điểm Đá.

Đèn Lồng và Bóng tối thì đỡ hơn: Bóng tối gần như không mất điểm nào; Đèn Lồng chỉ mất 1 điểm khi cô thực hiện nghi thức bói toán để chứng minh thiện chí trước Rachman. Còn hai đơn vị Khải Huyền mà anh hai dùng cho cây trượng vàng ở Pritt là tiền riêng của ổng — Dorothy sẽ trả lại 600 bảng cho ổng sau.

Im lặng thì Dorothy ít dùng đến, nhưng Nephthys lại dùng khá nhiều — do liên tục triệu hồi Soulwhisker nên lượng "thức ăn cho mèo" tiêu tốn kha khá. Dự kiến Dorothy sẽ phải trả lại cho Nephthys 800 bảng — dù sao thì Soulwhisker cũng đã giúp cô rất nhiều.

Còn về phần thu hoạch — khá ít. Ngoài mục tiêu chính là Chiếc cốc dẫn lối địa ngục, phần còn lại chủ yếu loot được từ Mohn. Trên người tên thủ lĩnh Hắc Quan Giáo này, Dorothy chỉ tìm được vài ấn ký Im lặng cơ bản để trừ tà và phong ấn, cộng thêm hai ấn ký Linh ngôn — thứ cho phép người không thuộc con đường Im lặng tạm thời có thể nói chuyện bằng ngôn ngữ linh hồn.

Ngoài ra hắn chỉ có vài mảnh xương phong ấn linh hồn và chút tiền Falano quy đổi được khoảng 300 bảng.

Tổng kết lượng tâm linh còn lại của Dorothy là: Chén thánh 17 điểm, Đá 4 điểm, Bóng tối 9 điểm, Đèn Lồng 14 điểm, Im Lặng 26 điểm, Khải Huyền 50 điểm.

Sau khi tính toán lại chi phí trước mắt, Dorothy còn khoảng 1300 bảng tiền mặt.

Rõ ràng cả về tài chính lẫn tâm linh, Dorothy đều bị giáng một đòn nặng nề. Lý do lớn nhất là vì chuyến đi này không thu được bất kỳ văn bản huyền bí nào để cô có thể hồi phục chỉ số. Lăng mộ của Rachman đã bị Giáo phái Sự Giáng Lâm của Đấng cứu thế và Hắc Quan Giáo vơ vét sạch trước khi Dorothy đến. Chỉ còn lại Chiếc cốc dẫn lối địa ngục để duy trì nghi lễ mà thôi. Dorothy ban đầu còn định cướp bảo vật đem bán nữa cơ — nhưng nhìn lại chẳng còn gì đáng giá. Những viên Hàn Ngọc Thạch Vực khổng lồ thì quá to và nặng, không thể mang theo được.

“Haizz… Lại phải tìm cách bổ sung tâm linh rồi…”

Nhìn lượng tâm linh cạn đáy cùng ngân khố eo hẹp, Dorothy thở dài. Cô cần bổ sung gấp rút bổ xung tâm linh Đá của mình vì nó là nguồn sức mạnh chính để di chuyển và chiến đấu — nhưng cách bổ xung nhanh nhất là tìm tới tư bản, trong khi số tiền còn lại của Dorothy chẳng được bao nhiêu.

Giờ chỉ còn nước trông chờ Beverly sớm xử lý xong mớ tài sản của Mazarr để đổi sang tiền mặt, giúp Dorothy vượt cơn khốn khó.

Kiểm kê xong, Dorothy cất tất cả vào hộp đá rồi chuẩn bị ngủ. Cô muốn ngủ một giấc thật sâu trước khi lên đường đến Kankdal.

Nằm xuống giường, Dorothy nhớ lại ba âm tiết của Long Hống mà cô đã dùng trong hôm nay. So với Sấm Sét, tiếng gầm ấy mang tính hủy diệt vô song mà lại chẳng tốn chút tâm linh nào hết, ngoại trừ thời gian hồi chiêu dài thì thứ sức mạnh đó thật đúng là đáng kinh ngạc.

“Có lẽ… đó chính là nét đẹp của ‘ma thuật Khung xương Trái đất’… chỉ cần cộng hưởng với Khung xương là có thể dùng ngôn ngữ để can thiệp vào thực tại, không cần trả giá thêm gì nữa…”

“Nhưng nếu Long Hống cũng hoạt động như vậy trong thế giới này… vậy Khung xương Trái đất của thế giới này là thứ gì…?”

Lang mang trong những suy nghĩ mơ hồ ấy, Dorothy dần chìm vào giấc ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!