Web Novel

Chương 567: Món Quà

Chương 567: Món Quà

Biển Chinh Phục, quần đảo Moncarlo.

Giữa ban ngày, đảo chính của Moncarlo bỗng náo nhiệt lạ thường. Nơi thờ phụng Chúa Tam Ngôi duy nhất trên đảo – Giáo đường Quy Y – đã chật kín người từ sớm. Quảng trường nhỏ phía trước nhà thờ thì đông nghẹt, không gian bên trong giáo đường cũng hỗn loạn và chen chúc không kém.

Ở Moncarlo, một thành phố ngập tràn dục vọng, những cơ sở tôn giáo công cộng như thế này vốn ít khi được chú ý tới. Ngày thường, số người viếng thăm thưa thớt đến đáng thương. Bản thân Giáo đường Quy Y cũng không lớn, so với một thành phố có quy mô hàng trăm ngàn dân thì kích thước của nó quả thật rất khiêm tốn. Thực chất nơi này quen thuộc với bầu không khí vắng vẻ, thanh tịnh, chỉ có vài linh mục và nữ tu chăm sóc cho những tín đồ cao tuổi mà thôi. Cảnh tượng náo nhiệt như hôm nay là điều chưa từng có tiền lệ.

Nguyên nhân của sự ồn ào đột ngột này nằm ở Triển Lãm Thánh Tích bên trong nhà thờ. Lần đầu tiên kể từ khi được thành lập, một thánh tích từ Giáo hội được trưng bày tại Moncarlo, thu hút cả dân địa phương lẫn khách du lịch… Ít nhất đó là những gì được in trên mặt báo.

Bên trong giáo đường khiêm tốn, đầu người chen chúc nhau. Bục giảng quen thuộc đã bị dỡ bỏ, thay vào đó là một tủ kính lớn, được bốn kỵ sĩ canh gác nghiêm ngặt. Bên trong tủ kính, đặt ngay ngắn trên lớp lụa trắng là một mảnh vải liệm xám đã ngã màu, thô ráp và rách nát. Mép vải vẫn còn dấu tích bị lửa thiêu cháy. Mặc dù vẻ ngoài có phần nhem nhuốc nhưng trên bề mặt lại phủ kín những dòng kinh văn được viết tay một cách nắn nót. Trước tủ kính là một bảng thuyết minh, ghi rõ lai lịch của thánh tích ở bên trong.

“Thánh Di Thư của Vitamio”

Theo truyền thuyết, đây là tấm vải liệm của vị thánh tử đạo Vitamio, người đã hy sinh trong Chiến tranh Dòng Suối Bùn. Khi ấy, di hài của ông bị dị giáo cướp đoạt và báng bổ. Các chiến binh thánh chiến trung thành theo bước Vitamio đã tìm mọi cách để thu hồi di hài của ông nhưng đó lại là một cái bẫy khiến họ phải gánh chịu tổn thất nặng nề.

Ngay khoảnh khắc đó, linh hồn của Vitamio không đành lòng nhìn những người đồng đội kề vai sát cánh hy sinh, đã khiến cho di hài của mình tự bốc cháy. Bằng cách tự thiêu, ông đã xóa bỏ mục tiêu của cả kẻ thù lẫn đồng minh. Sau khi lửa tắt, thứ còn sót lại chỉ là một mảnh vải liệm.

Kỳ diệu thay, mảnh vải ấy như có linh tính trôi dạt về phía những người còn sống, mang theo sự chúc phúc của Vitamio. Trong bi thương và phẫn nộ, họ đã bộc phát sức mạnh to lớn, dễ dàng phá vỡ vòng vây, xoay chuyển cục diện. Sau khi tiêu diệt hoàn toàn dị giáo, họ giành lấy chiến thắng bi tráng nhưng vinh quang.

Về sau, một trong 7 vị Thánh sống đã tiến hành một nghi thức thiêng liêng, ghi chép kinh văn lên mảnh vải ấy, ban cho nó phước lành của Đức Chúa. Từ đó, nó trở thành một thánh tích được công nhận bởi Giáo hội và thường được dùng để tưởng niệm Vitamio cùng những đồng đội dũng cảm của ông. Một Thánh tích thiêng liêng như vậy chỉ có thể được bảo quản trong một nhà thờ được chỉ định hoặc được gìn giữ bởi một người giám hộ có đủ tư cách.

Toàn bộ câu chuyện đều được ghi rõ trên bảng thuyết minh. Thánh tích thiêng liêng ấy hiển nhiên là trung tâm của buổi triển lãm. Thế nhưng, lạ lùng thay, mặc dù đám đông tụ tập chật ních trong nhà thờ, chẳng mấy ai có vẻ hứng thú với mảnh vải đang được đặt bên trong tủ kính. Dù được quảng bá là một buổi triển lãm thánh tích, chú ý của đám đông lại đổ dồn về một nơi khác.

“Dù di hài của Vitamio không bao giờ được tìm thấy, nhưng đức tin kiên định và lòng dũng cảm của ông vẫn lưu lại nơi Thánh Tích này. Để vinh danh sự hy sinh ấy, một Vị Thánh Sống đã chép kinh văn lên tấm vải, biến nó trở thành một thánh tích...”

Một nữ tu áo trắng đang nhẹ nhàng kể lại câu chuyện ấy cho một nhóm người đứng cách tủ kính không xa. Nụ cười dịu dàng luôn hiện trên gương mặt thanh thoát của cô. Sau khi câu chuyện kết thúc, đám đông gật gù, thì thầm cảm thán.

“Đó là toàn bộ sử thi về thánh tích. Giờ thì mọi người có thể tiến lại gần để quan sát kỹ hơn. Nếu không còn câu hỏi nào khác, xin mời di chuyển theo lối ra — chúng tôi sẽ chuẩn bị cho nhóm tiếp theo.”

Vania Chafferon ân cần hướng dẫn. Nhưng thay vì tản ra, đám đông lại cứ vây lấy cô. Phần lớn dường như chẳng mấy quan tâm đến thánh tích mà hào hứng ném đủ loại câu hỏi về phía Vania.

“Sơ Vania! Tôi có câu hỏi! Sơ sinh năm bao nhiêu? Năm nay Sơ bao nhiêu tuổi rồi?”

“Tôi nữa! Sơ Vania, làm thế nào Sơ cảm hóa được bọn dị giáo ở Addus? Sơ đã nói gì với chúng? Có thật là Sơ đã đánh bại Băng Móc Câu Cá Mập ngay khi vừa đặt chân đến Moncarlo không?”

“Sơ Vania, từ một nữ tu bình thường vụt sáng thành người nổi tiếng của Giáo hội chỉ sau một đêm. Sơ nghĩ sao về điều đó? Điều gi khiến Sơ có thể làm được những kỳ tích phi thường ấy? Sơ có bí quyết gì không?”

“Với cả, Sơ Vania, Sơ cao bao nhiêu? Nếu không phiền, Sơ có thể cho biết cân nặng và số đo ba vòng được không ạ…?”

Hàng loạt câu hỏi kỳ quái và riêng tư ập đến từ mọi phía. Vania ngạc nhiên khi thấy đám đông vây quanh mình cư xử hệt như những phóng viên quá khích, tới tấp dội bom cô bằng những câu hỏi nhiệt tình nhưng không phải về thánh tích mà là về bản thân cô.

“Ừm... xin mọi người hãy chú ý cách đặt câu hỏi. Nhiệm vụ của tôi ở đây là giới thiệu về thánh tích. Tôi chỉ có thể giải đáp thắc mắc về thánh tích và kinh văn mà thôi.”

Vania gượng cười, nhưng phản ứng của đám đông không có vẻ lắng xuống.

“Ai thèm quan tâm cái thánh vật đó trong khi Sơ Vania xinh đẹp và thu hút đến thế này? Hãy kể thêm về bản thân Sơ nhé!”

“Đúng đấy! Chả ai quan tâm cái giẻ rách cháy dở đó đâu—bọn tôi đến đây chỉ vì Sơ mà thôi!”

“Sơ Vania, tôi yêu em! Ngày nào tôi cũng thành tâm cầu nguyện cho em hết!”

“À… ừm…”

Đối mặt với tình huống vừa ồn ào vừa khó xử, Vania toát hết mồ hôi hột, cô chưa từng có kinh nghiệm đối phó với những “tín đồ” trông chẳng khác gì đám fan cuồng này.

Cuối cùng, vì quá choáng ngợp, Vania tìm cơ hội rút lui và chạy trốn vào một căn phòng phía sau nhà thờ. Lúc này cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Ha… ha… Đây là Triển lãm thánh tích cơ mà… chẳng phải họ đến để xem thánh tích ư? Sao lại thành ra thế này…”

Cô ngồi phịch xuống ghế, khẽ thở dài. Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.

“Xin thứ lỗi, Sơ Vania. Không như những nơi khác, bầu không khí tôn giáo ở Moncarlo khá nhạt nhòa. Người dân thiếu sự tôn kính với Giáo hội—đó là lý do chuyện này xảy ra”

Vania khựng lại, quay về phía giọng nói. Laurent, người vừa bước vào phòng tiến tới bên cạnh cô với vẻ mặt hối lỗi.

“Ngài Laurent? Ngài cũng ở đây sao? Quả thật tôi đang gặp một chút rắc rối, nhưng chưa nghiêm trọng đến mức phải phiền ngài đứng ra giúp—”

Laurent mỉm cười ngắt lời cô.

“Xin đừng hiểu nhầm. Tôi không ở đây vì buổi triển lãm. Tôi đến để tìm Sơ Vania vì một việc khác.”

“Một việc khác ư?”

“Đúng vậy. Cha tôi—người cai trị thực sự của Moncarlo—sẽ tổ chức một bữa tiệc tại Pháo Đài Hải Vương vào tối nay, và ông ấy muốn được đón tiếp Sơ cùng các Kỵ sĩ hộ vệ. Hy vọng Sơ có thể tham dự như kế hoạch.”

Laurent bình thản nói, còn Vania thì ngơ ngác.

“Cha anh... Tức Thuyền trưởng Edward? Chẳng phải trước đó ông ấy không có ý định gặp tôi sao?”

“À... chuyện đó là lỗi của chúng tôi—lũ ngốc bọn tôi thậm chí còn chẳng hiểu ý cha mình. Ông chưa bao giờ có ý tránh mặt Sơ. Tất cả đều do chúng tôi hiểu lầm và bỏ qua việc lên kế hoạch cụ thể. Chà, dù sao thì chúng tôi đã bị khiển trách nặng nề sau khi ông biết được chuyện đấy.”

Laurent gượng cười giải thích, Vania gật đầu trầm ngâm.

“Ra là vậy…”

“Đúng thế. Và vì đó là lỗi của chúng tôi khi không tiếp đón Sơ một cách chu đáo. Cha rất muốn đích thân gặp Sơ để thể hiện sự hiếu khách của Moncarlo. Xin hãy chuẩn bị để tham dự bữa tiệc tối nay.”

“Vâng. Đã là lời mời từ Thuyền trưởng Edward thì không có lý do gì để tôi từ chối. Chúng tôi nhất định sẽ đến đúng giờ”

Laurent mỉm cười và đáp lại một cách lịch thiệp.

“Vậy thì chúng tôi sẽ chờ đón sự hiện diện của Sơ.”

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc mặt trời đã biến mất khỏi đường chân trời phía tây. Ánh sáng ban ngày dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống.

Khi bóng tối bao trùm lấy Moncarlo, những ánh đèn lấp lánh lại thắp sáng cả thành phố. Tại tòa kiến trúc hùng vĩ nhất nơi này—Pháo Đài Hải Vương—ánh đèn đặc biệt trở nên rực rỡ, soi sáng cả một vùng biển đen.

Bên trong đại sảnh của pháo đài, những dãy bàn dài đã sớm được bày biện đủ loại sơn hào hải vị. Vania ngồi ở vị trí cũ, lặng lẽ thưởng thức những món ăn đơn giản và khiêm tốn trên đĩa của mình.

Bàn tiệc sang trọng gần như đã kín chỗ—có thể dễ dàng nhận ra bữa tiệc hôm nay đông đúc hơn hẳn so với tiệc chào mừng Vania trước đó.

Cũng như lần trước, khách dự tiệc đều là thành viên gia tộc Gibbs, gia tộc cai trị Moncarlo. Ngoài Buna và Perine mà cô đã từng gặp qua, còn có rất nhiều thành viên khác—từ trẻ đến già, từ những cậu nhóc chỉ mới 5, 6 tuổi đến những bậc tiền bối ngoài sáu, bảy mươi.

Tuy nhiên, dù là buổi tụ họp gia đình đông đủ, chẳng một ai dám cư xử như lần trước — không một lời nói thiếu ý tứ hay hành động thô lỗ nào được thể hiện ra. Mọi người đều ngồi thẳng lưng và ăn uống đúng chừng mực. Ngay cả Buna vốn thô kệch cũng đang dùng dao nĩa một cách thanh lịch trong bộ suit hoàn toàn trật nhịp với ngoại hình của anh ta.

Đại sảnh rộng lớn chỉ vang lên tiếng dao nĩa va chạm vào nhau và tiếng nhai khe khẽ—một bầu không khí nặng nề bao trùm lên tất cả con người ở nơi đây.

Nguồn gốc của áp lực ấy đang ngồi ở đầu bàn tiệc: một lão già gầy gò khoác áo choàng da thú, đang nhai thức ăn một cách chậm rãi và từ tốn. Mọi cử động từ con người già nua đáng sợ ấy đều toát ra uy quyền thầm lặng. Không thành viên nào của gia tộc Gibbs dám sơ suất.

Chẳng nghi ngờ gì nữa, ông ta chính là Edward, chủ nhân của nơi này.

“Ta nghe nói... Giáo đường Quy Y hôm nay chật ních người. Sống mấy thế kỷ rồi, ta chưa bao giờ thấy dân chúng của Moncarlo sùng đạo đến thế. Để khiến ngần ấy người chen chúc vào cái nhà thờ mà cả năm họ chẳng thèm ghé qua—Sơ Vania, sức hút của cô quả thật không tầm thường.”

Vừa cắn một miếng cá, Edward vừa nói chuyện với Vania cùng một nụ cười nhạt. Vania lập tức đáp lại một cách khiêm tốn.

“Người dân Moncarlo được dẫn lối bởi tiếng gọi của Thánh tích thiêng liêng. Đó là phước lành của Đức Chúa…”

“Ha… phước lành của Chúa nhỉ? Với đám người phàm chẳng biết chút gì về thế giới huyền bí, cái gọi là thánh tích kia chẳng qua chỉ là miếng vải cũ nát. Thứ thu hút chúng đến không phải thánh tích, mà là sự quyến rũ của chính cô đấy, Sơ Vania...”

Edward tiếp tục nói với nụ cười nhàn nhạt, nhưng điều ông nói ra khiến Vania hoảng hốt và vội lên tiếng.

“Không đâu thưa ngài, tôi chỉ là một nữ tu bình thường... Tôi không dám nhận mình có sức hút gì cả...”

“Sao lại không? Một nữ tu trẻ với những chiến tích huyền thoại—ngoại hình lại còn rất ưa nhìn—tất nhiên cô sẽ thu hút sự ngưỡng mộ của mọi người, nhất là giới trẻ. Trong thời đại truyền thông hưng thịnh, việc xuất hiện trên mặt báo và phô trương năng lực của mình có sức nặng hơn nhiều so với khả năng truyền giáo. Trong mắt nhiều người, cô là ngôi sao đang lên của Giáo hội—được xây dựng hình ảnh để phù hợp với nhu cầu quảng bá đại chúng—cũng chẳng khác một ca sĩ hay vũ công nổi tiếng là bao. Nghe ta nói này, nếu cô học thêm chút ca hát nhảy múa... ta chắc chắn cô đủ sức làm lu mờ hầu hết đám minh tinh đình đám gần đây.”

Edward nói ra những điều ấy như thể đó là chuyện hiển nhiên. Vania thì hoàn toàn cứng họng trước những nhận xét của lão. (đổi sang ‘lão’ thay vì ‘ông’ vì lão ta lộ bản chất già dơ rồi)

“Ơ… ừm…”

“Haha... Đừng quá để tâm, Sơ Vania. Cứ coi như đó là câu đùa của một lão già lẩm cẩm là được. Dù sao thì, chuyến viếng thăm của cô đến Moncarlo rất được hoan nghênh. Cô không chỉ giúp bọn ta loại bỏ một đường dây buôn lậu ngầm, mà còn khiến nhiều người thành tâm bước vào nhà thờ để suy ngẫm. Cô đã có được lòng cảm kích chân thành của ta. Cho phép ta kính cô một ly.”

Edward nâng ly rượu vang đỏ. Thấy vậy, tất cả thành viên gia tộc Gibbs cũng dừng lại và đồng loạt nâng ly về phía Vania. Cô vội đáp lễ, nâng ly rượu lên và nhấp một ngụm nhỏ.

Sau khi Vania đặt ly xuống, Edward tiếp tục lên tiếng.

“Vì Sơ Vania đã lặn lội từ phương xa đến đây, với tư cách chủ nhà, ta cũng nên có một món quà để thể hiện sự hiếu khách. Tình cờ thay, trong tay ta đang có một quyển kinh thánh rất tinh xảo, dù không mang tính chất huyền bí gì cả nhưng lại rất có giá trị thậm mỹ rất cao. Ta sẽ tặng nó cho cô.”

Lão hải tặc già phất tay, một hầu gái theo đó chậm rãi bước đến gần. Trên tay cô là một quyển Kinh Thánh Ánh Sáng với bìa sách mạ vàng cùng hoa văn tinh xảo. Ánh mắt của Vania khẽ dao động khi nhìn thấy quyển kinh thánh, rõ ràng bị cuốn hút bởi vẻ ngoài của nó.

Một kỵ sĩ hộ vệ của Vania nhanh chóng đứng dậy nhận lấy quyển kinh thánh thay cho cô và bắt đầu quy trình kiểm tra.

Vania rời mắt khỏi nó và nhìn về phía ông lão ngồi đầu bàn.

“Cảm ơn ngài, Thuyền trưởng Edward.”

Edward khẽ gật đầu.

Chẳng bao lâu sau, bữa tiệc tại Pháo Đài Hải Vương đã kết thúc. Sau một vài lời từ biệt xã giao với các thành viên gia tộc Gibbs, Vania rời pháo đài và lên xe ngựa trở về khách sạn.

Trước khi lên xe, cô quay sang hỏi người kỵ sĩ hộ vệ thân tín.

“Cha Gaspard… quyển kinh thánh đó có gì bất thường không?”

“Chúng tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng. Không có dấu hiệu của nhận thức độc, cũng không có dấu vết huyền bí nào ẩn trong nội dung, Sơ có thể yên tâm.”

Gaspard trầm ngâm đáp lại.

“Vậy thì xin Cha hãy giao nó cho tôi. Nó được gia công vô cùng tinh xảo — tôi muốn ngắm nó trên đường trở về.”

“Đã rõ. Xin đợi một chút.”

Gaspard trao lại cho cô quyển kinh thánh mạ vàng. Vania nhận lấy và bước lên xe. Với sự tháp tùng của đoàn hộ tống theo sau, cỗ xe bắt đầu lăn bánh về phía khách sạn.

Bên trong khoang xe lắc lư một cách nhẹ nhàng, Vania chăm chú ngắm nhìn quyển kinh thánh dưới ánh đèn nhỏ, ánh mắt cô có phần mê mẩn. Sau khi ngắm bìa sách một lúc, cô mở nó ra và bắt đầu lật xem nội dung bên trong.

Vẫn là những dòng kinh văn quen thuộc ấy nhưng không hiểu sao chúng bỗng sở hữu một sức hút ma mị, thôi thúc cô lật từng trang giấy. Ánh mắt cô nhảy múa giữa những nét chữ thanh thoát và những đường nét trang trí hoa mỹ, tựa hồ nhìn thấy một khải thị mới mẻ được ẩn giấu bên trong.

Ngay cả khi đã về phòng, Vania vẫn thức khuya, nghiền ngẫm từng dòng kinh quen thuộc bên ánh đèn, lạc lối trong sự quyến rũ của chúng—như thể đang đuổi theo một chân lý sâu xa được nhúng vào bên trong.

Cô lật từng trang cho đến khi đọc hết cả quyển sách. Lúc ấy trời đã rạng sáng.

"Biển cả... là nước ối... nước ối nguyên sơ... nước ối của Thánh Mẫu..."

Lẩm bẩm một cách máy móc, Vania ngả người ra ghế sau khi đọc xong toàn bộ quyển kinh thánh. Đúng lúc đó, giọng một cô gái nhỏ bỗng vang lên trong tâm trí cô.

“Thế nào, Vania? Cảm giác của chị giờ ra sao?”

“Ưm... Chị không cảm thấy điều gì đặc biệt. Chỉ có chút... kỳ lạ mà thôi. Chị nghĩ đó là do em đã cảnh báo trước, tiểu thư Dorothy. Nếu không có em thì e là chị chẳng thể nhận ra gì cả..."

Xoa nhẹ thái dương, Vania khẽ nhíu mày rồi tiếp tục liên lạc với Dorothy trong tâm trí.

“Tiểu thư Dorothy, chị đã bị nhiễm nhận thức độc rồi sao?”

“Đúng vậy. Dù rất nhẹ nhưng quyển kinh thánh đó chắc chắn chứa độc tố nhận thức có thể ngấm ngầm ăn mòn tâm trí. Tuy nhiên, trước khi thanh tẩy chúng, em cần chị thực hiện một vài thử nghiệm.”

Giọng Dorothy lại vang lên. Vania tò mò hỏi lại.

“Là thử nghiệm gì vậy?”

“Đơn giản lắm. Em sẽ gửi cho chị một vài hình ảnh. Nếu cái nào gây ra phản ứng đặc biệt, hãy cho em biết nhé.”

“Hình ảnh sao? Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi.”

Vania đáp lại. Ngay sau đó, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí cô.

Đó là một bức ảnh đen trắng chụp một chiếc bình bạc sang trọng. Bên dưới là một tấm biển nhỏ.

"Vật phẩm số 1: Bình Ngọc Bích Lathia"

"Chị có cảm nhận được gì từ bức ảnh này không?"

"Không, không có gì cả."

"Được rồi, cái tiếp theo."

Giọng Dorothy lại vang lên trước khi hình ảnh thay đổi. Lần này là một con dao găm nạm ngọc, với dòng chú thích bên dưới.

"Vật phẩm số 2: Dao Găm Nghi Lễ của Hoàng Tử Addus"

"Cái này thì sao?"

"Vẫn không có..."

"Được rồi, chúng ta cứ từ từ thôi..."

Cứ như thế, hình ảnh của từng vật phẩm lướt qua tâm trí Vania.

Sau khoảng hơn chục cái, cuối cùng—một bức ảnh đã thu hút sự chú ý của cô...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!