Web Novel

Chương 570: Nhục mạ

Chương 570: Nhục mạ

Đêm ở Moncarlo. Bên trong Nhà hát Sóng Cuộn rộng lớn, buổi đấu giá được mong đợi từ lâu đang diễn ra trong bầu không khí vô cùng sôi động. Từng mặt hàng lần lượt được đưa ra; những mức giá ngất ngưỡng liên tục được xướng lên. Giữa những đợt vỗ tay như như pháo nổ, sự kiện liên tục chạm đến khúc cao trào.

“Chúc mừng vị khách ở Phòng VIP số 9 đã sở hữu được Quyền trượng xương chạm khắc của Usso với mức giá kỷ lục của hôm nay! Hy vọng món đồ thủ công cổ xưa này sẽ mang lại phước lành và may mắn cho quý ngài! Và như vậy, vật phẩm thứ 16 của chúng ta đã được bán thành công!”

Tiếng búa của người chủ trì buổi đấu giá lại một lần nữa vang lên, thêm một vật phẩm nữa được bán đi với cái giá cao ngất ngưỡng. Trong tiếng vỗ tay của khán giả, bệ đỡ trên sân khấu chậm rãi hạ xuống, đưa vật phẩm vừa được bán vào phía sau hậu trường.

“Kính thưa quý ông, quý bà, buổi đấu giá tối nay đang dần đi đến hồi kết. Nhưng trước khi chúng ta công bố vật phẩm đặc biệt cuối cùng, hãy dành chút thời gian để thưởng thức ‘món tráng miệng’ nho nhỏ mà chúng tôi đã chuẩn bị. Cho phép tôi được giới thiệu Vật phẩm số 17 của buổi tối hôm nay: Bình Pha lê Cung điện Victoria đến từ Falano!”

Khi người dẫn chương trình nhiệt tình giới thiệu vật phẩm tiếp theo, bệ đỡ lại được kích hoạt một lần nữa. Cùng với tiếng động cơ rầm rì, một bệ nhỏ nhô lên sân khấu—bên trên đặt một chiếc bình pha lê trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn.

“Hẳn mọi người đều đã từng nghe đến Cung điện Lam Sắc Victoria, một trong những cung điện nổi tiếng nhất của Vương triều Hoa Hướng Dương tại Falano. Chiếc bình này là báu vật vô giá được thu hồi từ chính cung điện đó. Tương truyền rằng hoàng gia của Falano có thói quen tinh tế là uống sương sớm, và chiếc bình này được thiết kế riêng để thu thập và bảo quản những giọt sương tinh túy nhất. Nếu quý vị có mong muốn trải nghiệm cuộc sống của giới hoàng tộc Falano—thì đây là thứ không thể bỏ qua. Giá khởi điểm của nó là: 4.000 Lir!”

Người dẫn chương trình dõng dạc hô vang trước khán giả. Ngay sau đó, một vòng đấu giá mới bắt đầu. Khán giả dưới hội trường và trong các phòng VIP bắt đầu đưa ra các mức giá—tuy nhiên, sự cạnh tranh có vẻ khá mờ nhạt. Nhiều người cho rằng giá trị của chiếc bình pha lê không mấy ấn tượng. So với những vật phẩm có giá trị cao ngất ngưỡng trước đó, mức giá cuối cùng dành cho món hàng này có thể dự đoán là khá khiêm tốn.

Trong khi cuộc đấu giá diễn ra một cách có trật tự thì ở một phòng VIP gần đó, Edward, khoác chiếc áo choàng cotton, lặng lẽ nhìn xuống khung cảnh bên dưới. Sau khi xem qua những vật phẩm đấu giá tầm thường, đôi mắt của Kẻ Vượt Giới đầy quyền năng lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

Đứng gần đó, Tonic cũng đang lặng lẽ theo dõi buổi đấu giá. Đột nhiên, nét mặt hắn đanh lại như thể vừa cảm nhận được điều gì đó. Hắn gập khủy tay lại rồi áp sát cánh tay lên tai mình. Sau khi giữ tư thế đó một lúc, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn.

“Thuyền trưởng, Thiền Sư Đao Lân đã gửi tin. Thời khắc giao dịch đã đến.”

Hạ cánh tay xuống, Tonic cung kính nói chuyện với Edward. Điều đó khiến Edward khẽ nhướng mày.

“Nói ta nghe—Thiền Sư Đao Lân đã xác nhận giao dịch chưa? Và ông ta định bàn giao thứ đó như thế nào?”

“Thiền Sư Đao Lân khẳng định giao dịch giữa chúng ta đã hoàn tất, thưa Thuyền trưởng. Hạt giống tha hóa đã nẩy mầm bên trong Sơ Vania. Suối Nguồn Tươi Trẻ đang nằm bên trong chiếc bình pha lê bên dưới. Tất cả những gì ngài cần làm là mua nó, chỉ vậy thôi.”

Tonic hơi cúi người, nở một nụ cười khả ố. Edward khẽ mở mắt, rồi hướng về phía chiếc bình pha lê trong suốt trên sân khấu. Sau khi quan sát một lúc, lão khịt mũi.

“Hừm, ông ta nhất quyết không xuất hiện trước mặt ta… Thiền sư Đao Lân, ông ta quả thật đã dốc hết sức.”

Sau đó, Edward quay sang gã thuộc hạ bên cạnh và ra lệnh.

“Gấp đôi lên. Mua nó.”

Gã thuộc hạ gật đầu. Hắn cầm lấy tấm bảng đấu giá, đi về phía lan can và giơ cao nó lên.

“Bình Pha lê Cung điện Victoria hiện đang là 9.000 Lir! Có ai đưa ra mức giá cao hơn không? Đây là một vật dụng của hoàng gia từ cung điện Falano—vừa có giá trị nghệ thuật vừa mang giá trị thực tiễn, một báu vật không thể bỏ lỡ!”

“9.000 lần thứ nhất… 9.000 lần thứ hai… 9.000—ồ! Vị khách ở Phòng VIP 14 vừa giơ bảng đấu giá gấp đôi! Đó quả thực là một mức giá bất ngờ! Có vẻ như họ quyết tâm giành bằng được kho báu này!”

Người dẫn chương trình phấn khích hô vang, trong khi đám đông hướng sự chú ý về phía Phòng VIP 14. Nhiều “chuyên gia” thầm cười nhạo—họ biết rõ giá trị thực của chiếc bình nên chỉ xem kẻ vừa ra giá kia một gã khờ đang ném tiền qua cửa sổ.

“18.000… 18.000 Lir lần thứ nhất… lần thứ hai… và bán! Chúc mừng vị khách ở Phòng VIP 14 đã sở hữu được vật phẩm như ý! Xin dành cho họ một tràng pháo tay!”

Giữa những tiếng reo hò và vỗ tay, người chủ trì lại gõ búa. Trong Phòng VIP 14, Edward chậm rãi đứng dậy.

“Mang nó tới đây. Sau đó lập tức trở về Pháo đài Hải Vương. Ta cần kiểm tra nó.”

“Đã rõ.”

Sau khi đứng dậy, Edward đưa ra một mệnh lệnh rõ ràng cho thuộc hạ của mình. Đoàn tùy tùng của lão nhanh chóng vào vị trí, hộ tống Edward—và Tonic—rời khỏi phòng VIP.

Với món đồ đã nằm gọn trong tay, Edward sớm rời khỏi địa điểm và trở về căn cứ của mình. Trong khi đó, buổi đấu giá lớn tại Nhà hát Sóng Cuộn dường như cũng đang đi đến hồi kết—mặc dù chỉ là vẻ bề ngoài.

Tại một phòng VIP khác ở bên dưới, một người đàn ông với làn da tái nhợt và quầng thâm mắt sâu hoắm vẫn ngồi bất động, quan sát hội trường sôi động với vẻ mặt vô cảm.

“Sắp đến lúc rồi…”

Sau khi chiếc bình pha lê được bán đi, mặt hàng cuối cùng được đưa lên sân khấu. Dưới sự dẫn dắt nhiệt tình của người dẫn chương trình, những con số cao ngất ngưỡng liên tiếp vang lên. Chiếc vương miện cổ đại ở Bắc Ufigan đã được bán với mức giá kỷ lục trong đêm.

Cuối cùng, với lời chào kết thúc của người dẫn chương trình, buổi đấu giá chính thức hạ màn. Trong tiếng nhạc du dương, người chủ trì buổi đấu giá theo theo chiếc bệ đỡ trở về bên dưới sân khấu. Khán giả đứng dậy và lần lượt rời khỏi hội trường.

Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đều chọn rời đi. Một bộ phận khán giả ở hàng ghế phổ thông—và không ít vị khách VIP—vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Họ giữ nguyên vị trí, lặng lẽ chờ đợi. Cũng chẳng có nhân viên nào tiến đến để hướng dẫn họ rời đi.

Cuối cùng, sau khi phần lớn đám đông đã giải tán, không gian rộng lớn của nhà hát trở nên trống trải và tĩnh lặng. Chỉ còn khoảng ba đến bốn mươi cá nhân ngồi rải rác trên các hàng ghế. Hầu hết bọn họ đều khoác những chiếc áo trùm rộng thùng thình và đội mũ sụp xuống để che giấu khuôn mặt cũng như vóc dáng. Tất cả đều chìm trong sự im lặng tuyệt đối như đang chờ đợi một điều gì đó. Những người còn lại thì đang ẩn mình trong các phòng VIP phía trên.

Sau khi dàn nhạc rời khỏi, căn phòng chỉ còn lại sự im lặng đặc quánh từ những vị khách bên dưới. Những ánh đèn rực rỡ dần mờ đi khiến bầu không khí u ám bao trùm không gian, trái ngược với sự náo nhiệt vừa nãy. Từ lúc nào không hay, một vòng tròn vệ sĩ mặc suit đen đã lặng lẽ xuất hiện, bao quanh hội trường tròn và nhìn chằm chằm vào những người tham dự còn lại.

Và rồi, không nhạc nền, không một lời thông báo, bệ đỡ ở trung tâm sân khấu lại một lần nữa được khởi động. Từ đó xuất hiện một người phụ nữ trưởng thành diện váy dạ hội màu đen, đeo mặt nạ che nửa mặt. Khi bước lên sân khấu, cô khẽ đảo mắt khắp hội trường giờ đã trở nên lạnh lẽo và trống trải. Sau khi khẽ cúi chào về mọi hướng, cô chậm rãi cất tiếng.

“Kính gửi tất cả các vị khách quý đã hội tụ từ muôn vàn góc khuất của thế giới này, những người am hiểu về bóng tối của thế giới—chào mừng các vị đến với nửa sau của buổi đấu giá ngày hôm nay. Kể từ giây phút này, những vật phẩm thực sự quý hiếm, vượt xa cõi phàm, sẽ lần lượt được trình diện. Mong rằng mỗi người trong các vị đều sẽ tìm thấy thứ mà trái tim mình khao khát.”

Người chủ trì buổi đấu giá mới gửi lời chào của mình tới những khán giả thưa thớt còn ở lại với chất giọng không chút cảm xúc. Sau đó, cô đưa tay về phía bệ đỡ. Khi tiếng động cơ máy móc một lần nữa vang lên, một vật phẩm mới từ từ được đưa lên sân khấu.

“Chúng ta không nên lãng phí thời gian. Xin giới thiệu vật phẩm thứ 19 của hôm nay, cũng là vật phẩm đầu tiên trong danh mục huyền bí: Vỏ cây Mặt Người Oru!”

Khi cô vừa dứt lời, vật phẩm mới đã hoàn toàn lộ diện. Treo trên bệ trưng bày là một mảnh vỏ cây già nua với khuôn mặt người hiện lên rõ rệt. Dù vỏ cây xù xì và thô ráp, khuôn mặt người bên trên lại rất sống động—thậm chí dường như còn đang thở một cách nhẹ nhàng.

“Theo truyền thuyết, tộc người Oru — hiện gần như đã tuyệt diệt — từng sở hữu những nghi lễ mai táng cây bí mật. Sau khi chết, họ sẽ tự nguyện hiến dâng cơ thể mình cho những cái cây ở quê hương. Khuôn mặt của họ sẽ mọc ra trên thân cây—trở thành ‘Cây Mặt Người’. Những cây có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn khuôn mặt được cho là sở hữu sức mạnh huyền bí to lớn, trở thành những vị thần hộ mệnh của người Oru.”

Vỏ từ Cây Mặt Người vẫn giữ lại nhiều đặc tính huyền bí. Đây là vật liệu then chốt trong nhiều nghi lễ Chén Thánh, cũng như trong việc tạo ra Gỗ sống và mặt nạ cải trang. Giá khởi điểm là: —— Lir. Phiên đấu giá bắt đầu.”

Với tông giọng lạnh lùng, người chủ trì đưa ra thông báo, và một vòng đấu giá căng thẳng diễn ra. Trong khi đó, người đàn ông tái nhợt với quầng thâm mắt sâu hoắm vẫn ngồi yên, không hề có ý định lên tiếng. Về phần người đàn ông đeo nhẫn rắn, ông ta và thuộc hạ của mình đã rời khỏi phòng từ lâu. Rõ ràng, nửa sau của buổi đấu giá không có gì hấp dẫn đối với họ.

Ngay chính khoảnh khắc đó, trong khi nửa sau của buổi đấu giá vẫn đang diễn ra tại Nhà hát Sóng Cuộn, một ngọn lửa cuồng nộ đang bùng lên sâu bên trong Pháo đài Hải Vương, pháo đài an toàn nhất Moncarlo.

“Aaaagh!!”

Bên trong đại sảnh rộng lớn, một tiếng thét chói tai vang vọng. Kẻ Vượt Giới tên Tonic đang nằm trên sàn, toàn thân bê bết máu, co giật dữ dội. Cơ thể hắn chi chít hàng tá vết thương đủ kích cỡ, máu tươi tuôn ra xối xả. Khuôn mặt đẫm máu của hắn méo mó vì sợ hãi và hoang mang.

“A... E-Edward... Chuyện gì... chuyện gì đang xảy ra... tại sao...”

Gục trên mặt đất, Tonic nhìn chằm chằm vào lão già đang ngồi trên ngai vàng ở cuối đại sảnh, giọng nói run rẩy. Edward, ngồi trong tư thế uy nghi, lắc nhẹ chiếc bình thủy tinh nhỏ trong tay và nói với giọng điệu lạnh thấu xương.

“Chuyện gì đang xảy ra hả? Ta nên hỏi ngươi điều đó mới đúng. Đây là Suối Nguồn Tươi Trẻ mà Thiền Sư Đao Lân đã hứa giao dịch với ta sao? Với thứ tâm linh mỏng manh này? Đây là cái mà ngươi gọi là tinh túy ban cho năm mươi năm tuổi thọ hả? Ngươi nghĩ ta dễ bị lừa đến vậy sao?”

“Tâm linh mỏng manh... không, không đúng... đây chắc chắn là chiếc bình pha lê chứa Suối Nguồn...”

Tonic lầm bầm trong đau đớn, gần như không thể thốt nên lời. Edward lạnh lùng đáp lại:

“Câm miệng! Ngươi đã mất quyền phát ngôn. Hãy để chính Thiền Sư Đao Lân nói chuyện với ta!”

Edward gầm lên giận dữ. Nghe vậy, Tonic run rẩy, rồi chậm rãi kéo ống tay áo, để lộ một gương mặt đang nhắm nghiền mắt khảm sâu vào cẳng tay hắn. Tonic đưa cánh tay sát miệng và thì thầm điều gì đó. Sau đó, hắn run rẩy giơ nó về phía Edward.

Đôi mắt và cái miệng trên cánh tay từ từ mở ra—và cất tiếng bằng giọng của một người đàn ông.

“Chuyện gì vậy? Edward, ngài lẽ ra đã nhận được thù lao của mình rồi chứ. Suối Nguồn Tươi Trẻ đấy đủ để ban cho ngài thêm năm mươi năm tuổi thọ.”

“Suối Nguồn Tươi Trẻ? Ngươi gọi thứ rác rưởi này là Suối Nguồn Tươi Trẻ sao?! Tâm linh bị pha loãng đến mức này, về cơ bản nó chỉ là nước lã! Ngươi nghĩ ngươi có thể lừa ta như vậy sao, Đao Lân?!”

Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang vặn vẹo, Edward nổi điên. Lão đập mạnh tay xuống chỗ vịn, khiến một góc ngai vàng vỡ vụn.

“Tâm linh bị pha loãng... nước lã... Không, Edward, ta đã đưa cho ngài Suối Nguồn Tươi Trẻ thật sự! Có phải ngài đã lạm dụng nó bằng cách nào đó không? Hay ngài đang cố tống tiền ta để đòi thêm?!”

Giọng của Thiền Sư Đao Lân khựng lại một chút, rồi tiếp tục bằng vẻ thận trọng và phòng thủ. Rõ ràng ông ta không tin vào những lời cáo buộc của Edward. Nhưng câu trả lời của Edward lại là một làn sóng thịnh nộ khác.

“Vớ vẫn! Cái thứ gọi là Suối Nguồn Tươi Trẻ này rõ ràng có khiếm khuyết, vậy mà giờ ngươi lại định đổ lỗi ngược cho ta sao? Đây chính là thứ chất lỏng chảy ra từ cái bình pha lê ‘che giấu tâm linh’ nhỏ bé của ngươi, thứ mà ta đã trả tiền theo đúng chỉ dẫn! Hãy tự mình tới đây mà xem mấy giọt nước này có đáng giá năm mươi năm tuổi thọ không! Nếu ngươi không đến, ta sẽ tự tay lôi cổ ngươi tới...”

Giọng của Edward trầm thấp và đầy đe dọa. Ở đầu bên kia, Thiền Sư Đao Lân im lặng một lúc trước khi trả lời.

“Hừm... ta không biết ngài đang định giở trò gì, nhưng ngài sẽ không thể tìm thấy ta ngay lúc đâu. Vậy nên đừng lãng phí thời gian nữa. Nếu có vấn đề gì với chiếc bình mà ngài nhận được, ta khuyên ngài nên tìm nguyên nhân ở nơi khác. Ta thật sự đã chuyển giao Suối Nguồn Tươi Trẻ cho nhà đấu giá. Ta có thể khẳng định điều đó”

“Nhà đấu giá...”

Edward khựng lại trước những lời đó, đôi lông mày lão nhíu lại suy nghĩ. Đúng lúc đó, những bước chân vội vã vang lên từ bên ngoài căn phòng. Edward ngước lên và thấy con trai mình, Laurent, đang sải bước vào đại sảnh.

“Thưa Cha! Có một sự cố kỳ lạ đã xảy ra tại nhà đấu giá.”

Quỳ một gối trên tấm thảm giữa sảnh, Laurent liếc nhìn Tonic đang bê bết máu rồi cung kính báo cáo với Edward.

“Sự cố gì? Nói đi!”

“Là về nhân viên đấu giá. Những nhân viên phụ trách nửa đầu buổi đấu giá đột nhiên ngất xỉu trong lúc bàn giao ca trực. Phải mất một lúc lâu người ta mới đánh thức được họ. Sau khi tỉnh lại, họ cuống cuồng quay lại làm việc, hoàn toàn không có ký ức gì về những việc đã xảy ra trong buổi tối hôm nay. Họ nghĩ rằng ca trực của mình thậm chí còn chưa bắt đầu, rằng họ chỉ cảm thấy rất buồn ngủ ngay khi vừa đến nơi làm việc rồi sau đó lịm đi một cách bí ẩn! Thưa cha, chắc chắn việc này có sự can thiệp của thế lực thần bí. Nửa sau buổi đấu giá có lẽ đã bị xâm nhập.”

Laurent báo cáo lại tình hình kỳ quặc cùng những nghi ngờ của mình. Nghe đến đây, đôi mắt Edward khẽ mở to như chợt nhận ra điều gì đó. Sau đó lão lầm bầm:

“Thôi miên... mộng du...”

Trong từng từ phát ra, giọng của Edward lại trầm xuống, trở nên đáng sợ vô cùng. Biểu cảm của lão hiện rõ sự hung tàn. Lão nghiến chặt răng, và từ kẽ răng bật ra một cái tên duy nhất:

“Hắc Mộng...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!