Bên trong màn đêm của Moncarlo, trên chiếc ghế sofa êm ái của một khách sạn xa hoa, Dorothy mặc đồ ngủ đang lặng lẽ hướng ánh mắt nhìn ra cửa sổ, vừa tận hưởng cảnh đêm hào nhoáng của Moncarlo vừa hồi tưởng những gì mình vừa được trải nghiệm thông qua giấc mơ của người khác.
“Chà, mình thật sự không ngờ tới… mục tiêu của Giáo hội Vực Sâu khi tiếp cận Edward lại là giao kèo kéo dài tuổi thọ cho ông ta, đổi lại việc ông ta trở về Giáo hội trong bí mật. Và bằng chứng cho việc đó… lại chính là làm tha hóa Vania…
Xem ra… quyết định chọn Moncarlo làm điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến hành hương của Vania đã vô tình thúc đẩy hành động từ phía Giáo hội Vực Sâu. Tên sứ giả Tonic kia đã đến Moncarlo gần một tuần trước, trùng khớp với thời điểm Vania công bố lịch trình. Trước đó cô ấy từng giáng cho Giáo hội Vực Sâu một đòn nặng nề trong sự kiện Hạ Thụ, giờ thì chúng rốt cuộc cũng tìm được cơ hội báo thù — tiện thể lôi kéo Edward trở lại bằng một lời thề trung thành.
Đúng là một kế hoạch được dàn dựng cực kỳ tinh vi. Mình đã dự đoán chuyến viếng thăm của Vania tới Moncarlo có thể làm thay đổi cán cân quyền lực xung quanh Biển Chinh Phục, nhưng không ngờ nó thậm chí còn kích động một Xích Hoàng của Giáo hội Vực Sâu trực tiếp ra tay nữa cơ. Mọi thứ càng lúc càng rối rắm…”
Nghĩ tới đây, Dorothy với tay lấy ly nước trên bàn và nhấp một ngụm nhỏ. Trước kia, trong sự kiện trên Shimmering Pearl, cô từng nghe hai tín đồ của Giáo hội Vực Sâu nhắc tới cái tên “Thiền Sư Đao Lân”. Có vẻ như đó là một thủ lĩnh cấp Xích Hoàng của giáo hội, cư trú trên đảo Bạch Lệ, đồng thời nắm giữ ảnh hưởng không nhỏ đối với các hoạt động của trên Biển Chinh Phục.
“Edward, đại hải tặc của Moncarlo… Thiền Sư Đao Lân, người đứng đầu đền thờ đảo Bạch Lệ… cùng với Cánh Héo, một nhân vật cấp cao của Bầy Săn Mộng Đen… Có tận ba Xích Hoàng cùng lúc xuất hiện tại Moncarlo, lại còn cùng tham dự vào một cuộc đấu giá nữa… chuyện này hoàn toàn vượt ngoài dự tính ban đầu rồi…”
Dorothy khẽ bật cười trong lòng. Thực ra, hành động của Giáo Hội Vực Sâu không hẳn là không thể đoán trước. Ngay khi Vania công bố lịch trình hành hương tới Moncarlo, cao tầng của Giáo hội Ánh Sáng đã đưa ra nhiều lời cảnh báo.
Trong đó, Sơ Ivy đã thông qua thiết bị truyền tin liên lạc với Vania, nói rằng tình hình hiện tại ở Moncarlo “rất nhạy cảm”, khuyên cô nên hết sức thận trọng. Nếu phát hiện bất kỳ nguy hiểm nào, phải lập tức liên lạc với Ivy. Bản thân Ivy cũng sẽ tuần tra ở khu vực gần Moncarlo trong suốt thời gian chuyến viếng thăm diễn ra để đề phòng bất trắc.
Dù Ivy không nói rõ toàn bộ sự thật, Dorothy vẫn có thể nhận ra cách dùng từ của cô ấy rõ ràng ám chỉ việc phe Cứu Chuộc dự đoán khả năng xảy ra biến cố ở Moncarlo là rất cao. Mặc dù họ muốn can thiệp vào cục diện của Moncarlo nhưng lại bị ràng buộc bởi đấu đá nội bộ trong Giáo hội cùng áp lực từ các cường quốc trên lục địa. Tất cả những gì họ có thể làm lúc đó chỉ là khuyên Vania hành sự cẩn trọng, đồng thời thể hiện sự tôn trọng đối với quyền uy của Edward. Thậm chí, họ còn hy vọng chuyến đi này có thể được xem như một cử chỉ hảo hữu từ phía Giáo hội dành cho Moncarlo.
“Lúc đó mình vẫn chưa hiểu thấu lời cảnh báo của Sơ Ivy… nhưng giờ thì đã rõ rồi. Xét theo tình trạng hiện tại, Edward gần như đã bỏ mặc. Vì lịch sử hai chân hai thuyền và các giao dịch ngầm phi pháp kéo dài hàng thế kỷ, cả Giáo hội lẫn các thế lực lớn trên lục địa đều chẳng mấy ai có thiện cảm với ông ta. Họ sẵn sàng khoanh tay đứng nhìn ông ta chết, bất kỳ đề xuất nào nhằm kéo dài sinh mệnh cho Edward đều sẽ bị bác bỏ. Chính vì vậy, phe Cứu Chuộc chỉ có thể để chuyến thăm của Vania mang ý nghĩa tượng trưng — như một tấm vé bảo hiểm, không hơn không kém.
Có lẽ họ cũng nghĩ rằng Vania quá thiếu kinh nghiệm để xử lý các vấn đề ngoại giao tầm cỡ như thế này, một khi cô ấy lỡ lời có thể khiến Edward hiểu lầm lập trường của Giáo hội. Chính vì thế họ đã cố ý giấu những thông tin không cần thiết khỏi Vania.”
Dorothy tiếp tục phân tích những thông tin mình đang nắm giữ từ nhiều góc độ khác nhau. Đứng trên lập trường của Giáo hội, Vania vốn không được cử tới đây để xử lý trực tiếp vấn đề của Edward. Biết càng ít thì sự an toàn của cô càng được đảm bảo. Như vậy, một khi Edward hỏi về lập trường của Giáo hội trong việc cứu mạng ông ta, dù Vania có trả lời thế nào cũng sẽ không bị diễn giải sai lệch, bởi vì cô ấy vốn có biết câu trả lời thật sự đâu. Lý tưởng nhất là cứ để cho Edward hiểu lầm chuyến viếng thăm này là dấu hiệu cho thấy Giáo hội vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ông ta. Dù thế nào thì đây cũng là một nước cờ được tính toán rất kỹ lưỡng.
Tiếc là Giáo hội Ánh Sang đã đánh giá quá thấp sự quyết đoán của Giáo Hội Vực Sâu. Chúng trực tiếp phái một Xích Hoàng mang theo Suối Nguồn Tươi Trẻ đến để dụ dỗ Edward. Còn đối với Vania, chúng lựa chọn phương án âm thầm gây ảnh hưởng. Ở mặt này, mức độ gắn kết của Giáo hội Vực Sâu rõ ràng vượt xa Giáo hội Ánh Sáng đang trong tình trạng rối ren và bị trói buộc bởi chính trị. Quyền chủ động đã hoàn toàn rơi khỏi tay họ.
Sau khi phân tích và hiểu rõ từng sợi dây âm mưu rối rắm trên hòn đảo này, Dorothy tựa lưng vào chiếc đệm sofa mềm mại, bắt đầu cân nhắc bước đi tiếp theo. Tình hình tuy nguy hiểm và phức tạp nhưng đối với một người ngoài cuộc nắm giữ ưu thế thông tin như cô, nó mở ra không ít cơ hội.
“3 Xích Hoàng cùng tụ hội lại một chỗ… Đúng là có nguy hiểm đấy nhưng không phải là không có cách. Mình vẫn còn một vài quân bài dự phòng. Hơn nữa, nếu mọi thứ vượt tầm kiềm soát, mình vẫn có thể gọi Sơ Ivy tới đây. Với sự xuất hiện của cô ấy, dù phải đối mặt với cả 3 Xích Hoàng cũng không khiến mình rơi vào đường cùng.”
Ý nghĩ này khiến Dorothy an tâm hơn đôi chút. Sự hiện diện của Ivy cho cô đủ tự tin để hành động ngay cả khi phải đối phó với sự can thiệp của 3 Xích Hoàng. Nhưng đó là con bài cuối cùng — nếu có thể, cô tuyệt đối không muốn dùng tới cách đó. Một khi Ivy ra mặt, Cánh Héo chắc chắn sẽ chuồn mất. Bởi vì phải đối phó với một thực thể vừa mạnh mẽ vừa cẩn trọng (hèn) tới vậy nên trừ khi rơi vào tình huống sống còn, Dorothy sẽ không để Vania liên lạc với Ivy.
“Tốt nhất vẫn là giải quyết mọi chuyện trong âm thầm, giống như trước đây. Mặc dù lần này độ khó cao hơn rất nhiều nhưng may mắn là mình đã nắm được kha khá thông tin về Edward và Giáo hội Vực Sâu. Riêng Cánh Héo thì… gần như không có gì cả. Trời ạ, hắn ta mới chính là mục tiêu ưu tiên lần này cơ mà…”
Dòng suy nghĩ của Dorothy tiếp tục xoay tròn. Sau một hồi cân nhắc, Dorothy quyết định rằng khi chưa có manh mối gì về Cánh Héo thì tốt nhất cứ tập trung đào sâu vào mối liên hệ giữa Edward và Giáo hội Vực Sâu cái đã. Biết đâu có thể moi ra được điều gì đó thì sao.
Nghĩ tới đây, Dorothy nhắm mắt lại, truyền ý nghĩ của mình tới cáo nhỏ Saria — người vẫn đang chăm chỉ làm việc trong mộng cảnh.
“Quý cô Cáo, xin hãy hỏi Tonic về vị trí của Thiền Sư Đao Lân và cách liên lạc với ông ta. Nếu có thể, tôi muốn biết diện mạo của ông ta và các đặc điểm nhận dạng nữa.”
…
Bên trong mộng cảnh, con cáo nhỏ màu trắng đang thích thú phe phẩy chiếc đuôi khi ngồi trên ngai vàng giữa đại sảnh rộng lớn. Sau khi nhận được thông điệp của Dorothy, tai nó khẽ vẫy, nó cúi xuống nhìn Tonic đang đứng trên thảm đỏ bên dưới và hỏi một cách trịch thượng:
“Này — nhà ngươi có biết Thiền Sư Đao Lân trông ra sao không? Hắn ta sở hữu năng lực thế nào?”
“Thiền Sư Đao Lân là chủ tế tối cao của đền thờ Vực Sâu trên đảo Bạch Lệ. Đó là một trong những cứ điểm quan trọng của Giáo hội Vực Sâu, tất nhiên ta không có đủ tư cách để hiểu rõ năng lực của ngài ấy. Dù vậy, danh hiệu của ngài ấy bắt nguồn từ thanh thánh kiếm tương truyền được rèn từ một mảnh vảy của hậu duệ thần thánh Chúa Tể Vực Sâu. Ta đã từng gặp ngài Thiền Sư vài lần. Diện mạo của ngài ấy trông như thế này.”
Trước mặt Tonic xuất hiện một ảo ảnh. Đó là dáng vẻ của một người đàn ông trung niên, khoảng ngoài bốn mươi tuổi, tóc và râu màu đen, làn da ngăm ánh đồng, chiều cao trung bình. Ông ta mặc lễ phục có giáp trụ, trên đầu đội một vương miện bằng đồng hình rắn đang tự cắn vào đuôi. Ánh mắt sắc bén, ngũ quan đậm nét của những cư dân trên các quần đảo thuộc Biển Chinh Phục, tương tự cư dân của Hạ Thụ — tộc Hải Di.
“Đây là diện mạo của Thiền Sư Đao Lân hở…? Liệu có thể dùng thông tin này để tìm ông ta trên đảo Moncarlo không?”
Cáo nhỏ tò mò nhìn chằm chằm vào ảo ảnh trước mắt. Nhưng Tonic lắc đầu đáp lại.
“Không thể đâu, ngài ấy đã cải trang ngay khi đến Moncarlo. Diện mạo hiện tại hoàn toàn khác biệt. Ngoài diện mạo hiện tại thì cả thân phận lẫn vị trí của ngài ấy cũng được giữ bí mật tuyệt đối. Đến cả ta cũng chẳng biết ngài ấy đang ở đâu.”
“Vậy ngươi liên lạc với Thiền Sư Đao Lân bằng cách nào? Chẳng lẽ ngươi không cần báo cáo tình hình cuộc đàm phán với ông ta hở?”
“Giáo hội Vực Sâu bọn ta có một kênh liên lạc thông qua Nghi thức Chén thánh Ký Sinh. Bằng cách hấp thụ tâm linh, nó cho phép ta liên lạc với ngài ấy. Tất nhiên, mức độ bảo mật là cực cao, hoàn toàn không thể truy vết.”
Vừa nói, Tonic vừa xắn tay áo lên. Cánh tay hắn lộ ra, phía trên đó là một khuôn mặt người hoàn chỉnh — có đủ mắt, mũi, miệng, tai — mí mắt khép chặt như đang ngủ.
“Ghê quá đi…”
Nhìn thấy một khuôn mặt người mọc trên cánh tay khiến cáo nhỏ theo bản năng xù lông lên, giờ thì nó trông giống cục bông hơn bao giờ hết. Cáo nhỏ tiếp tục hỏi:
“Vậy ngươi đã báo cáo việc đàm phán thành công với Edward chưa?”
“Tất nhiên! Ta đã báo cáo ngay trong đêm. Giờ chỉ cần Thiền Sư Đao Lân xác nhận lại chuyện đó là được. Sau khi xong việc ngài ấy sẽ âm thầm giao Suối Nguồn Tươi Trẻ cho Edward theo đúng thỏa thuận.”
Theo chỉ dẫn của Dorothy, Cáo nhỏ hỏi tiếp:
“Vậy cái gọi là ‘hạt giống tha hóa’ rốt cuộc là gì?”
“Đó là một lượng nhỏ dược chất Chén thánh được xử lý kỹ lưỡng cùng với một bản Kinh Thánh Ánh Sáng đặc biệt do bọn ta chế tạo. Tác dụng của loại dược chất này rất kín đáo, nó không chứa bất kỳ đặc tính dị thường hay gây nghiện nào cả, nó chỉ khiến người dùng nảy sinh sự tò mò vô thức đối với một số kích thích nhất định mà thôi.
Về phần cuốn Kinh Thánh, bản thân nó không chứa tâm linh, nội dung bên trong hoàn toàn giống Kinh Thánh Ánh Sáng thông thường. Tuy nhiên, các hoa văn trang trí ở viền sách và mép trang lại ẩn chứa ý nghĩa sâu xa liên quan tới Chén thánh. Người bình thường sẽ chẳng nhận ra điều gì cả, nhưng kẻ đã dùng dược chất sẽ trở nên nhạy cảm hơn với chúng, từ đó có thể diễn giải được thông điệp ẩn giấu bên trong.
Cách bố trí hoa văn được thiết kế để phối hợp ăn ý với nội dung văn bản, khiến ánh nhìn của người đọc vô thức bị dẫn dắt tới những chữ cái nhất định. Khi đó, chúng sẽ tự ghép nối thành những câu văn hoàn chỉnh— những văn tự bí mật được cài cắm — và tri thức thần bí sẽ lập tức được tiếp thu trong khi kẻ đó chẳng hề hay biết mình đã bị tha hóa.
Nghe tới đây, Dorothy thầm đánh giá cao nổ lực của Giáo hội Vực Sâu.
“Dự liệu trước việc mọi thứ được đưa cho Vania đều sẽ bị kiểm tra kỹ lưỡng nên mới nghĩ ra phương thức tha hóa này sao? Quả thật cao tay, kẻ thiết kế bản Kinh Thánh này đúng là một thiên tài”
Dorothy để Cáo nhỏ tiếp tục đào sâu hơn vào điều đó:
“Vậy cả dược chất và Kinh Thánh đều đã ở trong tay Edward rồi đúng không?”
“Đúng vậy, ta đã giao toàn bộ cho hắn. Kế hoạch là vào ngay trước buổi đấu giá, sau khi triển lãm thánh tích kết thúc, Edward sẽ đích thân mở tiệc chiêu đãi nữ tu. Hắn sẽ bỏ thuốc vào trong thức ăn và lấy danh nghĩa kẻ thống trị Moncarlo để tặng Kinh Thánh cho cô ả. Chỉ cần một buổi tối là đủ để gieo hạt giống rồi.”
“Vậy Thiền Sư Đao Lân sẽ xác nhận việc đó bằng cách nào? Ngươi có biết cách ông ta dùng để đưa Suối Nguồn Tươi Trẻ cho Edward sau đó không?”
“Không biết, đó là việc của ngài ấy. Ta chỉ được lệnh thương lượng với Edward trước khi buổi đấu giá diễn ra. Một khi ngài ấy xác nhận hạt giống đã bén rễ, phương thức tiếp nhận Suối Nguồn Tươi Trẻ sẽ được ta nói cho Edward thông qua chỉ thị từ Nghi thức liên lạc.”
Đó là tất cả những gì Tonic biết. Những thông tin quan trọng khác đều bị che giấu, phần còn lại thì không mang nhiều giá trị. Cuối cùng, Dorothy để Cáo nhỏ kết thúc cuộc thẩm vấn.
“Tôi đã hỏi xong rồi, quý cô Cáo. Xin hãy nghỉ ngơi.”
“Phù… cuối cùng cũng xong…”
Cáo nhỏ thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu điều chỉnh giấc mơ của Tonic, xóa sạch dấu vết về cuộc xâm nhập và mọi ký ức liên quan, sau đó nó âm thầm rời khỏi mộng cảnh.
Dorothy ngắt kết nối với Cáo nhỏ, cẩn thận rà soát lại toàn bộ thông tin vừa thu được — đặc biệt là những tin tức liên quan tới Thiền Sư Đao Lân.
“Rốt cuộc Thiền Sư Đao Lân đang ở đâu? Trong buổi đấu giá ông ta sẽ dùng cách gì để xác nhận hạt giống tha hóa đã được gieo vào Vania hay chưa?
Cách tốt nhất để kiểm tra một người đã bị tha hóa bằng nhận thức độc và dược chất là tiếp xúc trực diện. Nhưng buổi đấu giá không phải là tiệc xã giao — cơ hội để một người lạ tiếp cận Vania gần như bằng 0. Vania sẽ luôn ở trong phòng riêng và được bảo vệ nghiêm ngặt. Làm sao ông ta có thể tiếp cận đủ gần để quan sát cô ấy mà không để lộ thân phận?”
Những suy nghĩ ấy xoay vòng trong đầu cô cho đến khi một tia sáng chợt lóe lên.
“Đúng rồi… buổi đấu giá… chính buổi đấu giá đó…”
4 Bình luận