Web Novel

Chương 564: Biểu tượng trung thành

Chương 564: Biểu tượng trung thành

Bên dưới màn đêm của Moncarlo, Dorothy vẫn đang yên vị trên chiếc ghế sofa thoải mái của khách sạn. Sau khi đã tiếp nhận trọn vẹn những gì Cáo Nhỏ nhìn thấy trong giấc mơ của Laurent, Dorothy chống cằm, vẻ mặt tỏ ra hứng thú.

“Khách quý của Edward… kẻ nắm giữ tín vật từ thời hải tặc của ông ta… thường bí mật gặp mặt nhưng lại bị giam giữ… thú vị thật đó~”

Từng mẫu thông tin thu được từ Laurent lần lượt lướt qua suy nghĩ của Dorothy, kéo theo vô số mạch tư duy đan xen. Sau đó, cô thông qua kênh liên lạc gửi chỉ dẫn cho Cáo Nhỏ ở trong mộng.

“Như thế là đủ rồi, rút lui thôi. Chúng ta cần đổi địa điểm.”

Ở lối vào đại sảnh rộng lớn trong mộng cảnh của Laurent, Cáo Nhỏ chỉ vừa kịp ghi nhớ vị trí mà Laurent nhắc tới thì bỗng khựng lại, cô ngẩng đầu lên và hỏi.

“Nhưng chúng ta vẫn chưa biết món đồ đó rốt cuộc ở đâu mà? Giờ đã rút lui rồi sao?”

“Edward cẩn trọng hơn dự tính. Vậy nên tiếp tục ép hỏi cũng không thu được thêm gì hữu ích. Chúng ta cần đổi cách tiếp cận,  tốt nhất là trực tiếp đến hỏi vị ‘khách quý’ kia.”

Dorothy dùng giọng điệu của Ed để trả lời.

“Đổi địa điểm hở? Cũng được thôi. Hai người cứ đi trước, tôi sẽ bám theo ngay”

Cáo Nhỏ lầm bầm đáp lại. Khác với Ed, cô không có xe ngựa chờ sẵn, việc di chuyển sẽ trở nên phiền phức hơn. Nhưng phản ứng của Dorothy lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô bé.

“Đừng làm thế, chúng ta hãy đi cùng nhau. Khoảng thời gian nửa đêm không dài, không thể lãng phí được.”

“Đi cùng anh ư? Như vậy thì tôi sẽ phải trực tiếp lộ diện. Chuyện đó không—”

“Tôi đã tìm thấy bản thế thật của cô rồi. Ở trên nóc tòa nhà ba tầng, cạnh quầy cá nướng, bên trái bồn hoa nơi Laurent ngồi. Cô đang khoác áo choàng, bên cạnh là một con mèo đen, đúng chứ?”

Dorothy bình thản cất tiếng, thuật lại kết quả trinh sát của đám rối xác chết nhỏ mà cô rải đi thám thính xung quanh. Câu nói ấy khiến Cáo Nhỏ giật bắn người.

“Hả?! L—làm sao anh tìm được?!”

“Thông qua vài con rối nhỏ, phương thức thám thính cơ bản thôi. Được rồi, đừng phí thời gian nữa. Xuống đây và lên xe đi. Tôi sẽ không làm gì cô đâu.”

Giọng nói của Ed vang vọng trong ý thức của Cáo Nhỏ. Nghe thấy điều đó, tai nó rũ xuống, dáng vẻ cáo trở nên ủ rũ.

“…Tôi hiểu rồi.”

Trên một con đường vắng vẻ của Moncarlo, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, một phu xe lão luyện đang điều khiển cỗ xe ngựa đen tuyền lao nhanh trên mặt đường lát đá. Bên trong khoang xe khẽ rung lắc, Cáo Nhỏ – Saria – khoác áo choàng trùm kín đầu, nửa dưới gương mặt quấn khăn ấm che cao hơn mũi chỉ còn chừa lại mỗi đôi mắt. Với hai tay khoanh trước ngực, cô bé căng thẳng quan sát người đàn ông ăn vận chỉnh tề đang ngồi đối diện. Bên cạnh cô, con mèo đen cũng nhìn chằm chằm vào Ed.

Ed ngồi ung dung, mỉm cười nhìn Saria, giơ tay ra hiệu.

“Hãy thả lỏng đi, Quý cô Cáo. Chúng ta là đối tác, tôi không định làm hại cô. Cô và thú cưng của mình không cần phải căng thẳng như vậy.”

Ed muốn trấn an đối phương nhưng lời nói của anh không khiến Saria thoải mái hơn chút nào, trái lại cô bé còn thêm phần cảnh giác.

“Anh bảo nhờ tôi xâm nhập vào giấc mơ để tìm thông tin nhưng lại dò xét vị trí của tôi tại điểm hẹn. Đó mà gọi là hợp tác sao?”

“Quý cô Cáo, e rằng cô đã hiểu lầm. Tôi không hề cố tình tìm vị trí của cô. Tôi chỉ bố trí một vài con rối để giám sát khu vực xung quanh, đề phòng bất trắc. Phát hiện ra cô chỉ là việc ngoài ý muốn. Nếu điều đó khiến cô không hài lòng thì tôi sẵn sàng xin lỗi.”

Ed đối diện Saria với thái độ đúng mực của một quý ông, không nhanh không chậm giải thích lý do của mình. Nhưng Saria không tỏ vẻ đồng tình.

“Anh nghĩ rằng tôi có thể dễ dàng tin điều đó?”

“Quý cô Cáo, chúng ta đã hợp tác một thời gian rồi. Chúng tôi chưa từng làm việc gì gây bất lợi cho cô. Hơn nữa, cô đã chọn bước lên cỗ xe này, chẳng phải điều đó là một dạng tin tưởng hay sao?”

Ed khẽ cười, rồi nói tiếp:

“Dù sao thì cô vẫn là người thường xuyên trò chuyện với ngài Paarthurnax. Chỉ riêng điểm đó đã đủ khiến chúng tôi không dám thất lễ. Nếu cô phàn nàn với ngài ấy khi trở về, kết cục của những kẻ chiếu dưới chúng tôi chắc chắn sẽ không dễ coi.”

Nghe tới đây, tinh thần Saria lập tức phấn chấn hẳn lên.

“Ồ? Việc nói chuyện với Chúa Tể Rồng lại được xem là đặc quyền hiếm hoi như vậy sao?”

Cô nhìn Ed để xác nhận. Ed mỉm cười gật đầu.

“Tất nhiên, ngài ấy là Chúa tể Rồng của Cõi mộng. Ngay cả tôi cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể nhận được chỉ dẫn từ ngài ấy.”

Sau khi biết rằng ngay cả người của Hội Hồng Ân Thánh Điển cũng khó mà gặp được Paarthurnax, sự căng thẳng và bất mãn trong lòng Saria nhanh chóng tan biến, thay vào đó là vẻ đắc ý quen thuộc.

“Hừm… hóa ra là vậy à? Fufu, thật ra ngài ấy khá là thân thiện đó. Các anh không cần phải căng thẳng như thế. À đúng rồi, anh có mang theo kẹo mạch nha không? Loại được bày bán ở mấy quầy hàng rong ấy. Nếu có, tôi có thể kể cho anh nghe một chút về Chúa tể Rồng…”

“Meo!”

“Á! Này—Tiểu Hắc! Ngươi làm gì vậy?!”

Ngay lúc Saria quay sang hào hứng bắt chuyện với Ed, con mèo đen bên cạnh tỏ ra bất mãn và cào mạnh vào tay cô. Saria luống cuống đẩy nó ra.

Ed vẫn giữ nụ cười điềm nhiên khi quan sát cảnh tượng ấy.

“Ku-hum, bỏ chuyện đó sang một bên. Tôi thật sự không ngờ người có thể dễ dàng xâm nhập giấc mơ để trộm ký ức, đùa bỡn với Bầy Săn Mộng Đen và liên quan mật thiết tới tàn dư tín ngưỡng của Kỹ Sĩ Cõi Mộng lại trẻ đến vậy. Ở độ tuổi của cô mà đã đạt được cảnh giới đó quả thực hiếm thấy. Tôi nghĩ mình phần nào hiểu được vì sao ngài Paarthurnax lại coi trọng cô.”

Nghe được lời khen của Ed, Saria không giấu nổi vẻ đắc chí.

“Hưm hưm, đương nhiên rồi. Dù sao thì tôi—Á! Tiểu Hắc, dừng lại đi! Đau quá!”

Ed lặng lẽ mỉm cười khi nhìn một người một mèo vật lộn trong khoang xe. Thông qua đôi mắt ấy, sự chú ý của Dorothy cũng dần chuyển sang con mèo đen đang quấn lấy Saria, dòng suy nghĩ của cô lại tiếp tục xoay tròn.

Sau một quảng đường ngắn, cỗ xe do Dorothy điều khiển dần tiến tới vùng ngoại ô của Moncarlo. Trong phòng suite sang trọng, Dorothy liếc nhìn bản đồ thành phố trải trên mặt bàn, xác nhận vị trí của mục tiêu.

Cỗ xe rẽ vào một con đường hẹp rồi dừng lại. Dorothy để Ed đưa Saria cùng con mèo đen xuống xe. Cô gái bị Saria điều khiển thông qua du hành cõi mộng đã sớm được đưa trở về và giải phóng, đồng thời Dorothy cũng đã trả Laurent trở về dinh thự của anh ta.

Dù có thể tiếp tục khống chế Laurent để khiến vệ binh của nhà giam bí mật mở cửa nhưng làm vậy rất dễ khiến Edward nghi ngờ và gọi Laurent tới đối chất vào ngày hôm sau, từ đó không khó để anh ta nhận ra mình đã bị thao túng trong đêm. Chính vì thế, Dorothy quyết định tự mình thâm nhập nhà giam này.

“Nhà giam bí mật mà Đệ thập thiếu gia nhắc tới là ở đây đúng không? Chúng ta sẽ đánh ngất vệ binh rồi lẻn vào hở?”

Trong con hẻm tối, Saria xoa xoa những vết cào trên tay, thì thầm hỏi Ed. Ed khẽ đáp lại.

“Chúng ta không cần đánh động vệ binh. Chỉ cần tiếp cận đủ gần là được. Nhân tiện, phạm vi xâm nhập giấc mơ của cô là bao xa?”

“Ừm… để tôi nghĩ xem. Có lẽ là khoảng 250 mét tính từ vị trí của tôi. Chỉ cần tôi cảm nhận được mục tiêu trong phạm vi đó, tôi có thể thôi miên hoặc tiến vào giấc mơ của họ.”

Saria trả lời sau một lát suy nghĩ. Con mèo đen bên cạnh bất lực thở dài. Nghe được điều đó, Dorothy lập tức khoanh một vòng tròn trên bản đồ và xác định vị trí thích hợp.

“Đi thôi, chúng ta tới chỗ đó nào”

Ed dẫn Saria men theo con hẻm vắng. Không lâu sau, hai người dừng lại ở một góc khuất.

“Chính là chỗ này, chúng ta hãy nấp ở đây.”

Sau khi đưa ra chỉ dẫn, Dorothy điều khiển những con rối xác chết nhỏ lặng lẽ bay về phía nhà giam bí mật không xa phía trước.

Nhìn từ bên ngoài, nơi đó trông chẳng khác gì một căn nhà dân bình thường. Khi con rối tiến vào qua cửa sổ, Dorothy có thể thấy bên trong là một gian phòng sáng đèn, một vài vệ binh mặc thường phục đang canh gác, số còn lại tụ tập uống rượu, chơi bài, không khí khá ồn ào náo nhiệt.

Lướt qua những vệ binh, con rối tiếp tục bay xuống bên dưới tầng hầm. Ở đó, Dorothy cảm nhận được ánh sáng của Hải Đăng, may mắn là trước đó cô đã dùng chiếc nhẫn để che giấu con rối của mình. Nó tiếp tục tiến sâu hơn, vượt qua từng cánh cửa sắt, đi vào hành lang và không lâu sau đã đến trước một phòng giam riêng biệt.

Cánh cửa sắt kiên cố ngăn cách phòng giam với hành lang chỉ chừa lại một cửa sổ nhỏ với nhiều song sắt chắn ngang. Bên trong được bày biện như một căn phòng sang trọng, có giường, tủ, giá sách, bàn ghế đầy đủ. Trên giường là một kẻ khoác áo choàng đang say ngủ, không đắp chăn. Chỉ cần liếc qua, Dorothy đã nhận ra ngay vị “khách quý” trong ký ức của Laurent.

“Rất tốt, hắn vẫn còn ngủ”

Dorothy khẽ lẩm bẩm, rồi để Ed thông báo với Saria.

“Con rối của tôi đã tìm thấy mục tiêu. Hắn ta đang ngủ. Bây giờ tôi sẽ chia sẻ hình ảnh của hắn cho cô thông qua Aka. Hãy dùng nó để tiến vào giấc mơ của hắn.”

“Chia sẻ nữa hở?”

Saria còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đầu cô bé đã nhói lên. Một luồng thông tin xa lạ tràn vào ý thức, như thể cô có thêm một đôi mắt khác. Khung cảnh vừa hiện ra là một nhà giam và người đàn ông đang ngủ, màu sắc có hơi kỳ lạ nhưng vô cùng rõ ràng. Đó là hình ảnh mà Dorothy chuyển đổi thông tin nhận được từ con rối xác chết dạng côn trùng sang dạng thông tin mà con người có thể tiếp nhận.

“À, tôi thấy rồi. Vậy ra đây là chia sẻ thị giác? Aka còn làm được chuyện này nữa sao?”

Saria tò mò quan sát xung quanh. Ed nhanh chóng thúc giục.

“Aka có rất nhiều năng lực kỳ diệu nhưng bây giờ không phải lúc. Xin hãy nhanh chóng tiến vào giấc mơ của hắn và tìm hiểu xem rốt cuộc hắn tới Moncarlo vì lý do gì.”

“Được rồi.”

Saria gật đầu, nhắm mắt, bắt đầu xâm nhập giấc mơ từ xa thông qua con rối nhỏ của Dorothy, bất chấp vô số chướng ngại vật lý.

Sau khi bước qua luồng ánh sáng rực rỡ sắc màu, Saria xuất hiện bên trong mộng cảnh dưới hình dạng Cáo Trắng. Khi đệm chân của cô bé chạm vào không gian méo mó và chói lòa, cảnh vật nhanh chóng ổn định lại.

Một đại dương vô tận trải dài trước mắt.

Cáo Nhỏ đứng trên boong thuyền. Dưới bầu trời u ám, sóng biển cuộn trào, giữa mặt nước đen kịt, một chiến thuyền khổng lồ sơn 2 màu đen đỏ đang hùng hổ tiến lên phía trước.

Trên boong, vô số thủy thủ đang bận rộn với công việc của mình. Những sinh vật biển quái dị và cá lớn bị xẻ thịt treo dọc cột buồm, xen lẫn là vào đó là xác người trần truồng với khoang bụng rách toạc. Máu chảy lênh láng, nội tạng chất đống bên lan can, không phân biệt được là người hay cá, mùi tanh nồng nặc bao trùm không gian.

Cáo Nhỏ nhíu mày, cố kìm nén cơn buồn nôn. Nhảy lên một cái, nó nhanh chóng bay về phía chủ nhân giấc mơ — một gã đàn ông đầu trọc, cơ bắp cuồn cuộn, đang cởi trần ngồi giữa đống máu me, vừa uống rượu vừa gặm thịt sống từ xương sườn của một thứ gì đó không rõ.

“Ngươi tên gì? Từ đâu tới? Vì sao lại đến Moncarlo?”

Cáo nhỏ hỏi thẳng. Gã đàn ông ngẩng đầu lên, liếc nhìn cáo trắng trước mặt rồi đáp.

“Hả? Một con cáo biết nói, lại còn là cáo trắng? Hiếm thật đấy, thú vị thật đấy. Không biết thịt ngươi ăn có ngon không.”

“Ta không ở đây để cho ngươi ăn! Trả lời câu hỏi đi.”

“Được rồi, được rồi. Đừng ồn ào như thế, phiền quá. Ta tên Tonic. Là trẻ mồ côi được Giáo hội nuôi lớn nên không có họ. Ta tới Moncarlo từ Vịnh Máu Bùn, mang theo mệnh lệnh bí mật của Giáo hội để thương lượng với lão hải tặc trùm ở đây.”

“Giáo hội mà ngươi nói tới… là Giáo hội Vực Sâu đúng không?”

“Tất nhiên rồi. Giáo hội thiêng liêng duy nhất, Giáo hội của Chúa Tể Vực Sâu — Đấng Đói Khát Vĩnh Hằng.”

Tonic đáp không chút giấu giếm. Cáo Nhỏ tiếp tục hỏi.

“Vì sao các ngươi tìm đến Edward? Giáo hội Vực Sâu muốn gì ở ông ta?”

“Giáo hội muốn lão hải tặc đáng nguyền rủa đấy quay về với con đường thờ phụng Chúa Tể Vực Sâu. Chỉ cần tên phản đồ vĩ đại ấy chịu sám hối, Giáo hội sẵn sàng tha thứ mọi tội lỗi của hắn!”

Tonic say khướt, vừa hét lên điên dại vừa tu rượu. Dorothy ở ngoài mộng cảnh nhíu mày khi nghe thấy điều đó.

“Edward từng là tín đồ của Giáo hội Vực Sâu? Và giờ thì chúng muốn lôi kéo ông ta quay trở lại? Bằng thứ gì cơ chứ?”

Cáo Nhỏ lạnh giọng hỏi. Tonic cười to.

“Ha ha, bằng Suối Nguồn Tươi Trẻ! Tất nhiên rồi! Bộ xương già đó sắp chết tới nơi rồi, hắn đã một chân bước vào quan tài, nếu muốn kéo dài mạng sống, chỉ có nước từ Suối Nguồn Tươi Trẻ mới cứu được hắn! Chỉ cần hắn sám hối và dâng lên Giáo hội biểu tượng của sự trung thành, bọn ta sẽ ban cho hắn thêm năm mươi năm sinh mệnh!”

“—Biểu tượng trung thành?”

Đôi mắt Cáo Nhỏ đầy vẻ thắc mắc.

“Đó là thứ gì?”

Tonic lắc cái đầu say mèm của hắn như thể cố lấy lại tỉnh táo, sau khi suy nghĩ một lúc hắn nói.

“À… nhớ ra rồi, biểu tượng đó chính là vị nữ tu thánh khiết đang làm náo động công chúng dạo gần đây… Vania Chafferon…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!