Web Novel

Chương 565: Thương Lượng

Chương 565: Thương Lượng

Moncarlo, Pháo Đài Hải Vương.

Bên trong đại sảnh rộng lớn, lão hải tặc già khoác quân phục đô đốc trang nghiêm vẫn ngồi một cách oai vệ trên ngai vàng. Miệng hơi hé mở, ánh mắt đục ngầu dừng lại ở vật đang cầm trong tay — một bím tóc ngắn quấn quanh xác một con rắn đã khô héo từ lâu.

“…Không ngờ, qua từng ấy năm, các ngươi vẫn giữ thứ này”

Giọng Edward khàn đục. Đối diện ông, đứng hiên ngan trên thảm đỏ giữa đại sảnh, gã đàn ông cất tiếng.

“Tất nhiên rồi. Chẳng phải đó từng là biểu tượng của ngài sao, Thuyền trưởng Huyết Lãng (Sóng Máu). Giáo hội đương nhiên phải giữ lại.”

Gã đàn ông đầu trọc khoác áo choàng — Tonic — thản nhiên nói, không hề tỏ ra chút kính trọng nào với người đang ngồi trên ngai vàng của Moncarlo. Edward cũng không bận tâm, chỉ tiếp tục nhìn bím tóc trong tay, lẩm bẩm.

“Thuyền trưởng Huyết Lãng… một danh xưng hoài niệm. 30 năm rồi ta chưa ra khơi. Nếu không phải ngươi nhắc lại, có lẽ chính ta cũng đã quên mất… Vậy mà Giáo hội vẫn còn nhớ. Thật chu đáo làm sao.”

“Hừm… sao có thể không nhớ? Trong số những kẻ phản bội Giáo hội năm xưa, Thuyền trưởng ngài đây là kẻ gây tổn thất nặng nề nhất. Rất nhiều người trong chúng ta đã thề sẽ ghi nhớ điều đó cả đời. Chỉ cần một ngày ngài còn sống, bọn họ sẽ không thể ngủ yên.”

Tonic hướng ánh mắt dữ tợn về phía Edward, người vừa đặt bím tóc sang một bên, chậm rãi cất tiếng.

“Đúng vậy… những kẻ đó và chính ta vẫn còn nhớ rất rõ. Sau khi phản bội và gia nhập phe phái mới, đám sát thủ đã truy lùng ta không ngừng nghỉ. May mắn là phe phái mới đấy khá coi trọng ta, nếu không thì dù có chết cả trăm lần cũng không đủ. Về sau khi lãnh thổ của ta mở rộng, địa vị trở nên vững chắc thì Giáo hội lại dần suy yếu… đám sát thủ ấy chẳng còn là mối bận tâm nữa. Để ta nhớ lại xem… lần cuối ta thật sự cảm thấy bị đe dọa là khi một sát thủ Xích Hoàng nhắm vào mạng của ta gần một trăm năm trước. Từ đó về sau, mấy trò vặt vãnh đều bị thuộc hạ ta xử lý gọn gàng.”

Sau khi hồi tưởng về quá khứ xa xôi, Edward ngước mắt lên.

“Vậy, lần này Giáo hội phái ngươi tới chỉ để tiếp tục trò chơi đấy hả? Đến giờ vẫn muốn thanh trừng kẻ ‘đại phản đồ’ là ta sao?”

Tonic lắc đầu.

“Không, không, Giáo hội đã sớm không còn hứng thú với cái mạng của ngài nữa. Thời gian của ngài sắp hết rồi, bọn ta chẳng nhất thiết phải ra tay.”

Giọng Tonic đầy vẻ giễu cợt. Sắc mặt Edward trầm xuống. Bàn tay xương xẩu siết chặt.

“Vậy ra… Giáo hội phái ngươi tới đây chỉ để sỉ nhục ta trong những ngày cuối đời?”

“Tất nhiên là không, thưa Thuyền trưởng Edward đáng kính. Tôi không rảnh lếch xác đến đây chỉ để chế nhạo ngài — mục tiêu của Giáo hội là cứu mạng ngài. Giáo hội, với lòng khoan dung vĩ đại, sẵn sàng xóa bỏ quá khứ tội lỗi và kéo dài sinh mệnh đáng thương đang tàn lụi của ngài đấy.”

Nụ cười quái dị hiện lên trên gương mặt thô thiển của Tonic. Edward khựng lại, trong mắt thoáng hiện lên tia nghi ngờ.

“…Ý ngươi là gì?”

“Chà, tai ngài đã điếc rồi sao? Vậy thì để tôi nói lại. Tôi đại diện cho Giáo hội đến đây để mang tới phương thức kéo dài sinh mệnh mục rữa của ngài — Suối Nguồn Tươi Trẻ, kỳ tích có thể đảo ngược thời gian và khôi phục sự sống.”

Tonic cười toe toét. Nghe tới đó, mắt Edward mở to. Ông run rẩy đứng bật dậy.

“Suối Nguồn Tươi Trẻ… Suối Nguồn Tươi Trẻ! Cội nguồn của sự sống… Là nước Sinh Mệnh!? Các ngươi đã tìm ra nó rồi sao? Từ lúc nào?!”

Giọng Edward run rẩy vì kích động. Tonic thờ ơ đáp lại.

“Gì chứ? Sao lại gọi là ‘tìm ra’? Thứ đó vốn thuộc về Giáo hội. Chỉ là được trả về đúng chỗ mà thôi. Này lão già, ta nói thẳng nhé. Giáo hội đã chuẩn bị cho ông một phần Suối Nguồn Tươi Trẻ — đủ để kéo dài mạng sống đáng thương của ông thêm năm mươi năm. Điều kiện duy nhất là sự sám hối của ông và một lần nữa tiếp nhận lễ rửa tội của Chúa Tể Vực Sâu.”

Tonic tiếp tục nói trong khi Edward chỉ im lặng. Ông hít một hơi sâu, ép bản thân bình tĩnh lại, rồi chậm rãi cất lời.

“Quay về Giáo hội để đổi lấy năm mươi năm … Nghe qua thì quả là một món hời nhưng cái giá phải trả lại lớn hơn rất nhiều so với lời ngươi nói. Nếu ta công khai tuyên bố trở về với Giáo hội Vực Sâu… Moncarlo — thành phố ta gây dựng và thống trị bấy lâu — sẽ lập tức bị Núi Thánh san bằng.”

Edward nhìn Tonic.

“Ta không tin Giáo hội chỉ muốn một Xích Hoàng sắp chết như ta quay trở lại. Địa vị đặc thù của ta và của Moncarlo, trong cả thế giới thần bí lẫn thế tục — chẳng phải cũng rất có giá trị sao? Nếu các ngươi muốn ta hi sinh tất cả để công khai quay về… thì năm mươi năm có phải quá rẻ không?”

Tonic không phủ nhận.

“Đúng vậy, với thân phận và ảnh hưởng hiện tại của ông, vứt bỏ hết tất cả thì quá lãng phí. Vì thế, Giáo hội không yêu cầu sự tuyên thệ công khai. Việc trở về dưới sự che chở của Chúa tể Vực Sâu sẽ diễn ra trong bóng tối. Ông vẫn sẽ tiếp tục cai trị Moncarlo và đồng thời âm thầm phục vụ Giáo hội.”

“Ồ… quả nhiên là vậy.”

Edward gật đầu. Trong đôi mắt u ám lóe lên tia xảo quyệt.

“Được, ta chấp nhận đề nghị này. Ta sẽ bí mật quay về Giáo hội. Chỉ cần Suối Nguồn Tươi Trẻ được giao tới, ta sẽ tận tâm phục vụ Chúa Tể Vực Sâu từ trong bóng tối… Vậy thì bây giờ — nó ở đâu?”

Edward nheo mắt nhìn Tonic. Tonic cười lạnh.

“Hừm, ông nghĩ Giáo hội sẽ giao nó ra dễ dàng vậy sao? Lão cáo già, đừng tưởng bọn ta đã quên ông là hạng người hai mặt thế nào. Nếu giao nước sinh mệnh ra ngay bây giờ, e rằng ông sẽ ngay lập tức trói ta lại rồi quẳng lên Núi Thánh—”

“Đừng chấp nhất những điều nhỏ nhặt trong quá khứ, ta là kẻ biết giữ lời. Chỉ cần giao nước sinh mệnh ra, ta đảm bảo ngươi sẽ trở về an toàn, đồng thời ta sẽ tận lực phục vụ Giáo hội—”

“Lời nói của ông vốn chẳng có tý giá trị nào hết, Edward. Dù có thả ta đi thì không có gì chứng minh ông sẽ dâng hiến lòng trung thành của mình cho Giáo hội. Bọn ta thừa biết ông sẽ lại tiếp tục hai chân đạp hai thuyền, vừa ve vãn Giáo hội vừa lấy lòng Núi Thánh. Và khi đến lúc phải chọn… ông nhất định sẽ đứng về phía Núi Thánh chứ không phải Giáo hội bọn ta!”

Sắc mặt Edward tối sầm.

“Vậy rốt cuộc các ngươi muốn ta làm gì?”

“Rất đơn giản. Suối Nguồn Tươi Trẻ có thể thuộc về ông, nhưng trước tiên ông phải dâng lên biểu tượng trung thành của mình — thứ đủ để minh chứng cho thành ý muốn quay về Giáo hội. Sau khi hoàn tất, nước sinh mệnh sẽ được giao cho ông ngay lập tức.”

Edward cau mày.

“Nói tiếp đi. Các ngươi muốn ta dâng lên thứ gì?”

Như thể nắm chắc phần thắng trong tay, Tonic đổi giọng.

“Chà, ngài biết đấy. Gần đây có một vị nữ tu nổi tiếng đang rất được lòng công chúng — người vừa được phong làm Sứ Giả Mang Thánh Tích và chọn lãnh địa của ngài làm điểm hành hương đầu tiên.”

“Vị nữ tu đó? Vania Chafferon? Đấng cứu rỗi của Addus và Hạ Thụ, người được phái Cứu Chuộc cưng chiều nhất trong thời đại này? Các ngươi muốn ta nhắm vào cô ta? Như vậy chẳng khác nào tuyên chiến trực tiếp với Giáo hội.”

Edward nghiêm giọng. Tonic vội lắc đầu.

“Không, không, chúng tôi không yêu cầu ngài làm việc lộ liễu như thế. Chỉ cần trong thời gian cô ta lưu lại, ngài âm thầm gây ảnh hưởng, từng bước tha hóa cô ả là đủ. Bọn ta sẽ cung cấp vật phẩm và dược chất phù hợp. Khi tiếp đãi cô ta, chỉ cần tìm cách trộn dược chất vào thức ăn, rồi trao quà cho cô ả, đơn giản mà đúng không?”

Tonic bật cười trong khi giải thích.

“Những thứ đó là hạt giống tha hóa mà Giáo hội đã cẩn thận chuẩn bị. Chỉ cần cô ta chấp nhận, bọn ta sẽ có thừa điểm bám để triển khai kế hoạch. Quá trình sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian từ lúc tiếp nhận hạt giống tới khi hoàn toàn sa ngã. Kể cả khi bị Giáo hội phát hiện trong tương lai xa, chẳng ai có thể truy ngược về ngài.”

Tonic mỉm cười. Edward lập tức hiểu ý đồ của hắn ẩn sau lời nói ấy — một khi chấp nhận giao dịch này, Giáo hội sẽ nắm thóp được ông ta. Khi đó, ông sẽ không còn tự do nữa.

Edward im lặng hồi lâu. Tonic cũng không thúc giục.

Cuối cùng, Edward ngẩng đầu.

“Ta chưa thể đưa cho ngươi câu trả lời ngay lập tức. Hãy cho ta vài ngày để suy nghĩ.”

“Được thôi. Cho tới khi nữ tu của Núi thánh rời Moncarlo, ngài còn rất nhiều thời gian. Tôi sẽ kiên nhẫn chờ câu trả lời của ngài… Thuyền trưởng Huyết Lãng.”

Tonic khẽ cúi đầu, rồi rời đi.

Vài ngày sau, vẫn bên trong Pháo Đài Hải Vương, dưới đại sảnh của Edward.

Tonic một lần nữa đứng trên thảm đỏ, ngước nhìn lão hải tặc trên ngai vàng.

“Ngài đã có quyết định của mình chưa? Đã 7 ngày rồi đấy. Ngài kỳ kèo với ta từng ngày một, nhưng yêu cầu của bọn ta sẽ không bao giờ thay đổi. Ta nói lại một lần cuối, gieo hạt giống tha hóa vào nữ tu đấy… nếu không thì quên Suối Nguồn Tươi Trẻ đi!”

Edward vẫn im lặng.

“Nữ tu đấy đã ở trong lãnh địa của ngài rồi, ngài còn đang do dự chuyện gì nữa? Hay là ngài nghĩ cô ta đến đây vì nhiệm vụ bí mật của Núi Thánh? Liệu cô ta cũng mang đến thứ gì đấy để để kéo dài sinh mệnh cho ngài chăng?”

Edward khẽ động trước lời nói của Tonic.

“Không có chuyện đó. Cô ta không nhắc gì tới ta. Chỉ đơn thuần là một chuyến hành hương.”

Tonic sững lại, rồi bật cười lớn.

“Ha ha! Chẳng phải đúng như ta nghĩ sao!? Ngài đã bị vứt bỏ rồi, Edward, với bọn chúng, ngài là biến số không thể kìm hãm. Chỉ vì dư âm của vụ phản bội năm xưa quá lớn nên bọn chúng không tiện ra tay mà thôi. Giờ thì ngài đã sắp chết rồi, mắc gì bọn chúng phải cứu ngài cơ chứ? Một khi ngài chết đi, đám hậu duệ vô dụng kia sẽ không giữ nổi Moncarlo lấy một ngày đâu!”

Những lời của Tonic chua chát nhưng là sự thật. Edward không thể phản bác.

“Chấp nhận số phận của mình đi. Nếu muốn sống, hãy cúi đầu trước Giáo hội! Trở về vòng tay của Chúa Tể Vực Sâu! Chỉ khi đấy ngài mới một lần nữa được cưỡi lên những con sóng vùi dập Núi Thánh. Lời triệu gọi của Đấng tối cao đang vang vọng. Chúa tể Vực Sâu và cơn đói khát của người sẽ sớm nuốt trọn thế giới này! Ngài phải chọn vị trí của mình trong cơn sóng lớn sắp tới!”

Edward thở dài.

“Ta chấp nhận điều kiện của Giáo hội. Ta sẽ giúp các ngươi gieo hạt giống tha hóa vào vị nữ tu Cứu Chuộc kia… Giờ thì nói đi. Suối Nguồn Tươi Trẻ ở đâu?”

Tonic cười nham hiểm.

“Suối Nguồn Tươi Trẻ à? Tôi không mang nó theo. Nó đang nằm trong tay Thiền sư Đao Lân. Ông ấy cũng đang ở Moncarlo đấy. Dù chỉ mình tôi liên lạc được với ông ấy mà thôi.”

“Vậy tiếp theo ta phải làm gì?”

“Hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, ngài ấy sẽ xác nhận kết quả.”

“Bằng cách nào?”

“Không phải việc của ngài. Chỉ cần mời nữ tu đấy tham dự buổi đấu giá ba ngày sau là được. Đó là buổi tụ họp thượng lưu lớn nhất của Moncarlo dạo gần đây đúng chứ? Thiền sư Đao Lân sẽ bí mật xuất hiện và tự mình xác nhận. Nếu đạt yêu cầu, ông ấy sẽ giao ra thứ ngài muốn theo cách của ông ấy.”

Edward day trán, trầm tư.

Trong một góc khuất của đại sảnh, Cáo Trắng lặng lẽ ngồi đó, chứng kiến toàn bộ cuộc thương lượng đang diễn ra. Trong mắt nó ánh lên vẻ kinh ngạc không thể che giấu.

Ở cõi thực tại, Dorothy ngồi trên ghế sofa cũng đang chau mày đúc kết lại những gì Cáo Nhỏ vừa nhìn thấy trong mộng cảnh.

“Vậy là… buổi đấu giá, ba ngày sau…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!