Web Novel

Chương 562: Ấn ký con rối

Chương 562: Ấn ký con rối

Moncarlo, trong một con hẻm vắng cách xa trục đường chính.

Sau khi xung đột kết thúc, con hẻm lát đá vỡ nát đã bị phong tỏa bởi vệ binh thành phố và các kỵ sĩ trong đoàn hộ tống hành hương, tất cả đều trong trạng thái cảnh giác cao độ. Trên mặt đất loang lổ máu vẫn còn rải rác vài thi thể cùng những kẻ bị thương chưa kịp đưa đi. Ở giữa khung cảnh ấy, nữ tu áo trắng Vania đang cúi người chữa trị cho những kẻ bị thương nặng nhất, bất kể đó là vệ binh thành phố hay thành viên băng đảng.

Đúng lúc ấy, từ quán rượu nằm sát con hẻm đột nhiên vang lên một tiếng hét chói tai, âm thanh ấy khiến Vania khựng lại giữa chừng. Với vẻ mặt thoáng hoang mang, cô quay đầu nhìn về phía quán rượu và thấy Laurent bước ra, thần sắc vẫn điềm nhiên, lạnh nhạt như cũ.

“Ngài Laurent? Bên trong xảy ra chuyện gì vậy? Có người bị thương nặng sao?”

Thấy Laurent bước ra với vẻ nghiêm nghị, Vania lên tiếng hỏi. Nhưng Laurent chỉ lắc đầu đáp lại.

“Chẳng có gì đáng để tâm. Bên trong là một Kẻ Vượt Giới loại Chén thánh, vết thương kiểu đó vốn không thể giết hắn được.”

Liếc nhìn những người vừa được cứu chữa, Laurent nói thêm:

“Cảm ơn cô đã dành thời gian để giúp đỡ, Sơ Vania. Đây vốn dĩ là chuyện nội bộ của Moncarlo, vậy mà lại khiến cô phải bận tay thế này.”

“Không sao đâu.”

Vania đáp bằng giọng điềm đạm quen thuộc.

“Người kêu cứu khi nãy đã hướng lời cầu nguyện về phía tôi, nên tôi không thể làm ngơ. Tôi hiểu rằng mình không nên can dự vào chuyện nội bộ của Moncarlo, vì vậy tôi chỉ dùng khả năng của bản thân để giúp đỡ trong phạm vi có thể. Đức Chúa dạy chúng ta cảm nhận nỗi đau của người khác như của chính mình. Cứu giúp người khác, cũng là khi chúng ta cứu giúp chính bản thân mình.”

Nghe vậy, Laurent thoáng dừng lại, rồi bật cười khẽ.

“Giờ thì tôi hiểu vì sao người ta nói Sơ Vania có lòng trắc ẩn chân thành đến thế. Nhưng cho phép tôi nói thẳng, cô chỉ cần chữa trị cho vệ binh thành phố là đủ rồi. Không cần lãng phí tâm linh cho đám cặn bã đằng kia.”

Vania mỉm cười, đứng thẳng dậy.

“Vâng… quả thực trong số họ có những kẻ không còn xứng đáng được cảm thông. Nhưng nếu cái chết là điều không thể tránh khỏi, thì nó nên đến từ luật pháp của Moncarlo một cách công khai và công bằng. Muốn chấm dứt vòng lặp bạo lực và hỗn loạn ở nơi này, chúng ta không chỉ cần lòng nhân từ của Thánh Mẫu, mà còn cần công lý của Thánh Phụ. Chỉ khi hệ thống pháp luật được củng cố, Moncarlo mới có thể đi vào trật tự. Thay vì những vụ hành quyết ngoài vòng pháp luật, điều cần làm là thúc đẩy những phán quyết đúng đắn của tòa án. Vì lý do đó, tôi đã chữa trị cho tất cả mọi người ở đây, không phân biệt.”

Lập luận của cô rất rõ ràng và vững vàng. Laurent, người đã trông coi Moncarlo suốt nhiều thập kỷ hiểu quá rõ những khiếm khuyết của thành phố này, trong khoảnh khắc không khỏi rung động, điểm đánh giá của Vania trong mắt anh vô thức được tăng cao.

“Trước khi cô tới nơi này, Sơ Vania, tôi từng nghe nói cô chỉ là một biểu tượng trang trí của Giáo hội. Dù vậy, tôi thực sự không nghĩ rằng một biểu tượng đơn thuần có thể đứng vững giữa cơn bão Addus. Giờ được tận mắt gặp cô, tôi càng chắc chắn chuyện đó hơn rồi.”

Laurent thẳng thắn khen ngợi vị nữ tu trước mặt. Vania khiêm tốn đáp lại:

“Tôi chỉ đang làm những gì mình cần làm mà thôi.”

Đúng lúc ấy, phía sau Laurent, một tên côn đồ vốn được cho là đã chết bỗng khẽ động đậy. Khi mọi người còn đang mải chú ý nơi khác, hắn chậm rãi ngẩng cái đầu bê bết máu lên, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, bàn tay lén lút luồn xuống dưới thân.

Nhưng tất cả đều không qua mắt được Vania.

“Phía sau ngài—xin hãy cẩn thận!”

Cô hét lên cảnh báo. Laurent lập tức xoay người, trông thấy tên kia loạng choạng đứng dậy, khẩu súng lục trong tay hắn đã chĩa thẳng về phía anh.

“Chết đi, đồ chó săn thành phố!”

Tiếng súng vang lên.

Viên đạn bay thẳng về phía Laurent. Anh kịp nghiêng người né tránh, nhưng vẫn bị nó sượt qua cánh tay. Ánh mắt Laurent lập tức sắc lạnh. Một mũi tên nước ngưng tụ giữa không trung rồi cắm thẳng vào giữa trán kẻ tấn công, đục một lỗ xuyên qua sọ hắn. Máu và não văng tung tóe khi thân thể hắn đổ gục xuống nền đá lạnh lẽo.

“Thiếu gia, ngài không sao chứ?!”

Một vài binh sĩ vội vã chạy tới. Laurent giữ cánh tay bị thương, giọng vẫn bình thản.

“Không sao. Chỉ là không ngờ còn có kẻ sống sót… thật là lãng phí vận may.”

Hắn liếc nhìn xác chết trong góc, rồi quay sang Vania.

“Cảm ơn cô, Sơ Vania. Nếu không có cô, viên đạn vừa rồi có lẽ đã gây không ít phiền toái.”

“Không có gì đâu… nhưng ngài vẫn bị thương rồi. Xin hãy để tôi xử lý vết thương trước đã.”

Laurent gật đầu.

“Vậy làm phiền cô.”

Vania bước tới, nhẹ nhàng vén lớp áo quanh vết thương rồi đặt tay lên. Ánh sáng tâm linh dịu nhẹ lan tỏa, hơi ấm bao phủ cánh tay Laurent. Vết thương vốn không sâu khép lại một cách nhanh chóng. Laurent lặng lẽ đứng quan sát quá trình phục hồi.

Sau khi xong xuôi, Vania rút tay về. Laurent xoa chỗ da vừa lành, rồi thử cử động cánh tay vài lần, cảm giác hoàn hảo không chút tỳ vết.

“Tôi từng được vài linh mục chữa trị khi bị thường, ai cũng để lại không ít cảm giác ngứa ngáy, khó chịu. Nhưng cách chữa lành của cô thì khác, hoàn toàn không mang lại chút cảm giác khó chịu nào cả. Xem ra những lời đồn về Sơ Vania quả thật không phải phóng đại.”

“Với một nữ tu, thành tâm với Đức Chúa là điều căn bản nhất.”

Laurent ngẩng nhìn bầu trời đang dần sẫm màu.

“Được rồi, giờ cũng đã muộn. Chúng ta đã trì hoãn đủ lâu. Các con tin đều đã được giải cứu, chúng ta tiếp tục di chuyển tới Pháo Đài Hải Vương (Pháo đài * Bá Chủ * BIển Khơi) thôi.”

“Vâng.”

Sau những biến cố ngoài dự tính, Laurent tiếp tục dẫn Vania tiến về trung tâm quyền lực của Moncarlo. Nếu có điều gì thay đổi sau những sự kiện này, thì ngoài vài kẻ mất mạng và bị thương, có những người đã lọt vào bàn tay vô hình của một ý chí ở cách đó không xa.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, vẫn trong căn phòng suite sang trọng của khách sạn cao cấp, Dorothy đang ngồi trên ban công, lặng lẽ nhìn về pháo đài hải tặc nơi chân trời. Cảm nhận tâm linh của cô khóa chặt vào đoàn người đang di chuyển bên dưới.

Trong lúc Vania chữa trị, đã nhân cơ hội cấy ấn ký con rối vào những người được chạm tới, cả vệ binh thành phố lẫn thành viên băng đảng. Quan trọng nhất, cô cố tình sắp đặt để Laurent Gibbs, con trai thứ mười của Edward, bị thương nhẹ, vừa đủ để Vania có thể trực tiếp chữa trị cho anh ta. Ngay khoảnh khắc đó, một ấn ký đã được khắc sâu vào cơ thể Laurent.

Giờ đây, Laurent chính là chìa khóa để mở ra bí mật của Edward mà cô mong muốn.

Tiếp theo… chỉ cần chờ đợi.

Khi mặt trời khuất hẳn sau đường chân trời, Dorothy dừng dòng suy nghĩ, rồi lấy ra Nhật Ký Hải Văn, lật sang trang trống và bắt đầu viết.

Thời gian trôi qua, mặt trời lặn hẳn, mặt trăng dần lên cao.

Khi màn đêm buông xuống, bóng tối phủ xuống bầu trời Moncarlo. Những ngọn đèn trong thành phố lần lượt được thắp sáng, dày đặc hơn cả sao trời, khiến Moncarlo về đêm trở nên rực rỡ.

Ở phía bắc khu trung tâm, bên trong Pháo Đài Hải Vương, một bữa tiệc đang diễn ra. Giữa đại sảnh là một bàn ăn được trang trí xa hoa, dưới những chùm đèn pha lê rực rỡ và nền đá cẩm thạch bóng loáng. Chiếc bàn dài chiếm trọn cả căn phòng rộng lớn được lấp đầy bởi các món ăn tinh xảo và dao đĩa sang trọng.

Nữ tu áo trắng Vania đang ngồi ở một đầu bàn ăn, lặng lẽ dùng những món ăn nhẹ. Ngồi cạnh cô là đội trưởng đội kỵ sĩ hộ tống cùng vài nhân vật quan trọng của Moncarlo.

“Ôi, thật không ngờ Đấng cứu Thế của Addus lại là một người trẻ trung và xinh đẹp đến vậy. Báo chí đúng là chẳng tài nào miêu tả hết được. Gương mặt xinh đẹp tự nhiên của em khiến ngay cả chị gái đây cũng phải ghen tị lắm đấy”

Người vừa lên tiếng là một phụ nữ vóc dáng đầy đặn, diện trên người một bộ váy sặc sỡ, trang điểm đậm và tóc buộc cao phía sau. Vania nhẹ nhàng đáp lại:

“Ngoại hình không phải là thứ ân huệ quan trọng nhất mà Đức Chúa ban cho chúng ta. So với vẻ ngoài thì một trái tim lương thiện và chân thành điều đáng quý hơn vạn lần. Vì vậy, cô không cần phải ghen tị với điều đó đâu, thưa quý cô Perine.”

“Hở? Nếu không nhờ gương mặt xinh xắn này, chị cá là một nữa danh tiếng của em sẽ bay hơi ngay lập tức luôn đó~ Nói thật đi, có phải em đã quyến rũ Thủ lĩnh Quân Cách Mạng Addus bằng gương mặt này không?”

Laurent cau mày, đặt ly rượu xuống bàn.

“Đủ rồi, Perine. Giữ phép tắc.”

Ở đầu bàn bên kia, một giọng nói thô ráp vang lên thay thế cho Perine đang bĩa môi im lặng.

“Này, nữ tu của Giáo hội. Rốt cuộc cô tới đây để làm gì? Đừng nói là Giáo hội định xen vào chuyện của Moncarlo khi sức khỏe của ông già không còn tốt đấy nhé?”

Người vừa cất tiếng là một gã đàn ông to lớn, râu ria rậm rạp, đầu quấn khăn rất ra dáng hải tặc, chỉ thiếu mỗi miếng bịt mắt nữa mà thôi. Vừa nói gã ta vừa xé một tảng thịt bằng răng rồi nhai nó nhồm nhoàm.

“Xin đừng hiểu lầm, quý ngài Buna. Tôi đến Moncarlo chỉ với mong muốn ánh sáng của thánh tích có thể mang lại một chút ảnh hưởng tích cực cho thành phố. Ngoài ra, không có ý đồ nào khác.”

“Không có ý đồ nào hả? Vậy tại sao cô lại nhúng tay vào chuyện băng đảng của bọn ta?”

“Chuyện đó là do tôi.”

Laurent lên tiếng, giọng dứt khoát.

“Không liên quan gì đến Sơ Vania cả.”

“Laurent, đừng có bênh vực cô ta như vậy nữa. Nhóc biết rõ ở đây không ít người có hiềm khích với Giáo hội mà. Làm vậy chỉ tổ ảnh hưởng đến danh tiếng của nhóc, ta không muốn tên nhóc thứ 12 đục nước béo cò đâu…”

“Đủ rồi. Xin hãy ăn uống cho đàng hoàng và dùng dao nĩa một cách lịch sự. Hãy giữ thể diện cho Moncarlo.”

“…Hừm.”

Bầu không khí trong đại sảnh trở nên gượng gạo. Không lâu sau, bữa tiệc kết thúc. Những đại diện khác của Moncarlo đã sớm rời đi.

Laurent tiến đến trước mặt Vania, giọng mang theo chút áy náy.

“Xin lỗi cô, Sơ Vania. Một vài người trong gia tộc chúng tôi có cách cư xử không mấy dễ chịu, phần nào vẫn bị ảnh hưởng bởi truyền thống cũ. Mong cô đừng để tâm.”

“Không sao đâu, ngài Laurent. Tôi hiểu vì sao Moncarlo lại dè chừng Giáo hội đến thế.”

Laurent gật đầu.

“Đã muộn rồi. Xin hãy trở về nghỉ ngơi. Tôi cần báo cáo chuyện hôm nay cho cha mình.”

“Vâng.”

Laurent tiễn Vania, người cùng đội hộ vệ của mình rời khỏi pháo đài, rồi một mình tiến sâu vào bên trong để gặp Edward. Sau khi kết thúc báo cáo, anh rời khỏi khu vực trung tâm và trở về dinh thự riêng nằm sát pháo đài, vẫn chìm trong màn sương tâm linh của Edward.

Đêm đã khuya. Laurent sau khi xử lý công việc suốt hai giờ liền trong thư phòng, đi vào phòng tắm, thay đồ ngủ và lên giường.

Ngay khi chìm sâu vào giấc ngủ, đôi mắt anh bỗng mở ra.

Anh ngồi dậy một cách máy móc, đôi mắt trống rỗng. Sau khi mặc chỉnh trang phục chỉnh tề, Laurent xỏ giày, mở cửa và bước ra ngoài.

Tránh né khỏi ánh mắt của gia nhân và vệ binh, anh lặng lẽ rời khỏi dinh thự. Những kẻ vô tình trông thấy anh đều nhanh chóng lãng tránh, gần như không dám nhìn trực diện vì uy thế áp đảo mà anh thường tỏa ra. Cứ như vậy, Laurent bước qua ranh giới sương mù tâm linh của Edward.

Trên con phố nhỏ, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, một cỗ xe ngựa đã chờ sẵn. Laurent bước lên xe.

Bên trong đã có hai người.

Một là thám tử Ed với đôi mắt sắc bén và chiếc mũi khoằm đặc trưng.

Người còn lại là một phụ nữ ăn mặc hào nhoáng, trên người thoang thoảng mùi rượu, đang tròn mắt nhìn Laurent đầy kinh ngạc.

“Đây thật sự là Đệ thập thiếu gia của Moncarlo sao? Một trong những người con được Edward ưu ái nhất? Các người… thật sự có thể khiến anh ta tự mình tới đây ư?”

Ed châm một lư hương nhỏ đặt bên cửa xe, làn khói dần lan tỏa.

“Trong thế giới thần bí, có nhiều cách để điều khiển một người, không chỉ riêng việc xâm nhập giấc mơ.

Giờ thì Đệ thập thiếu gia đã yên vị, chỉ cần khiến giấc ngủ của anh ta sâu thêm một chút nữa là được… Cô đã sẵn sàng cho công việc chưa—Quý cô Ác Mộng… hay tôi nên gọi là Quý cô Cáo nhỉ?”

Người phụ nữ nuốt khan, rồi gật đầu.

“Đ-Được rồi, tôi đã sẵn sàng… bắt đầu thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!