Biển Chinh Phục, quần đảo Moncarlo.
Đêm đã buông xuống, nhưng ánh đèn trên đảo chính Moncarlo vẫn rực rỡ như ban ngày. Nhiều con phố thậm chí trở nên ồn ào náo nhiệt hơn, thành phố không ngủ vẫn tiếp tục vận hành theo nhịp điệu của riêng nó.
Ở một con đường yên tĩnh, cách xa khu trung tâm, một cỗ xe ngựa lặng lẽ lăn bánh dưới ánh đèn đường mờ nhạt. Tiếng vó ngựa nện đều lên mặt đá, vang vọng trong không gian trống trải, cho đến khi dừng lại ở một quảng trường nhỏ vắng người.
“Tới nơi rồi. Giúp tôi mang anh ta xuống, để anh ta ngồi ở mép bồn cây đằng kia đi. Tôi sẽ đi vào giấc mơ của anh ta.”
Bên trong xe, người phụ nữ đang bị Cáo Nhỏ khống chế trong trạng thái mộng du lên tiếng. Ed lập tức đáp lại.
“Rõ rồi, Quý cô Cáo.”
Ngay sau đó, Dorothy thông qua ấn ký con rối điều khiển Laurent đứng dậy, bước xuống xe ngựa rồi đi tới vị trí mà Cáo nhỏ mong muốn. Dựa trên những chỉ dẫn trước đó của cô ấy, Dorothy đã sớm bắt đầu đánh giá năng lực của đối phương.
“Chỉ mới năm ngoái thôi cô Cáo Nhỏ này phải xâm nhập vào giấc mơ mới có thể trích xuất ký ức từ người khác, thao tác lúc đó cũng còn rất vụng về. Nhưng bây giờ động tác thành thạo và trơn tru hơn. Xem ra trong nửa năm qua cô ấy đã thăng cấp trên con đường của mình. Cũng phải thôi, cô ấy và Gregor rất chăm chỉ săn mồi trong Cõi Mộng, tốc độ tích lũy tâm linh chắc hẳn là nhanh hơn người bình thường. Chỉ cần nghi thức không có vấn đề, việc thăng cấp là chuyện hiển nhiên
Ở giai đoạn này, có lẽ cô ấy đã là một Bạch Tro trên Con Đường của Kẻ Ăn Mộng… một Ác Mộng thực thụ. Có khả năng trực tiếp thôi miên mục tiêu và xâm nhập vào giấc mơ, không cần thông qua Cõi Mộng. Nhưng năng lực này hẳn vẫn có giới hạn, cần ở trong phạm vi cảm nhận của cơ thể thật, hơn nữa chỉ có thể xâm nhập vào mục tiêu đang bị khóa giác quan. Không phải là không có ràng buộc”
Dorothy tiếp tục suy nghĩ. Cáo Nhỏ yêu cầu Laurent ngồi vào đúng vị trí kia, rõ ràng bởi vì nó nằm trong phạm vi cảm nhận của cô ấy. Cô ấy không thể thông qua rối mộng để phát động một cuộc xâm nhập giấc mơ, ý thức của cô ấy bắt buộc phải quay về cơ thể thật trước.
Dù đã cấy ấn ký con rối lên Laurent, Dorothy chưa từng có suy nghĩ trực tiếp kích hoạt nó trước mặt Edward, một Chén thánh cấp Xích Hoàng. Thay vì mạo hiểm ra tay trong lúc Laurent yết kiến Edward, cô chọn phương án chờ anh ta chìm vào giấc ngủ rồi dùng ấn ký dẫn dụ anh ta rời khỏi khu vực canh phòng, để Cáo Nhỏ trực tiếp xâm nhập giấc mơ và trộm ký ức liên quan đến Edward.
“Mục tiêu đã vào vị trí. Tôi sẽ vào trước, các anh cứ chờ ở đây.”
Người phụ nữ do Cáo Nhỏ khống chế lên tiếng. Dorothy lập tức để Ed đáp lại.
“Quý cô Cáo, nếu có thể, tôi muốn quan sát trực tiếp nội dung giấc mơ của Laurent.”
“Quan sát trực tiếp? Không được đâu, tôi không đủ sức để kéo anh vào. Chỉ khi ở một mình tôi mới có thể tự do tiến vào giấc mơ của người khác. Anh chịu khó ở ngoài chờ đi.”
Cáo Nhỏ thẳng thừng đáp lại, không chút do dự. Nhưng Ed chỉ mỉm cười, giọng ôn hòa.
“Tôi không cần phải vào bên trong giấc mơ. Tôi chỉ cần cảm nhận thông qua các giác quan của cô là được.”
“Hả? Anh có thể nhìn thấy những gì tôi thấy trong mơ sao? Năng lực kiểu đó thật sự tồn tại? Không phải nó quá nguy hiểm rồi sao?”
Giọng Cáo Nhỏ có chút do dự. Ed trấn an.
“Nó không nguy hiểm. Cô chỉ cần đọc một lời cầu nguyện đơn giản tới Aka trước khi vào Cõi mộng. Thông qua Aka, tôi sẽ nhìn thấy những gì cô nhìn thấy. Cô vẫn nhớ cách cầu nguyện với Aka chứ?”
“Cầu nguyện với Aka à? Ngài ấy còn có thể làm chuyện đó nữa sao… Được rồi, tôi sẽ thử.”
Vừa lẩm bẩm, người phụ nữ do Cáo Nhỏ khống chế vừa ngả lưng ra ghế, nhắm mắt lại. Chẳng mấy chốc, nhịp thở của cô ấy trở nên đều đều. Dorothy hiểu rõ, điều này đồng nghĩa với việc ý thức của Cáo Nhỏ đã rút khỏi thân xác này, trạng thái du hành cõi mộng đã kết thúc.
Ở một nơi khác, trên mái một tòa nhà nhỏ gần quảng trường, cơ thể thật của Cáo Nhỏ – Saria – mở mắt ra. Khoác áo choàng có mũ trùm, cô bé nhìn xuống phía dưới. Con mèo đen đã chờ sẵn bên cạnh tiến tới. Saria vừa định mở miệng thì con mèo lắc đầu ra hiệu im lặng, sau đó nó liếc nhìn Laurent đang ngồi dưới ánh trăng, thúc giục cô hành động.
Thấy vậy, Saria nuốt lại lời định nói, quay về phía Laurent và bắt đầu cầu nguyện, dù trong khoảnh khắc cô bé vẫn có chút do dự.
“Cầu nguyện với Aka… hy vọng không có chuyện gì xảy ra. Không, chắc là ổn thôi. Anh chàng Hắc Khuyển kia cầu nguyện cả chục lần rồi có vấn đề gì đâu… hẳn là an toàn…”
“Trời rộng vô biên phủ cõi trần… Vận mệnh ngàn thu kết một vần… Cửa mở chân linh soi vạn lý… Aka Ghi Chép chuyện hồng ân.”
Khi lời cầu nguyện vang lên, Saria đồng thời kích hoạt năng lực của mình. Ánh mắt cô khóa chặt vào Laurent đang ngồi yên tĩnh bên dưới ánh trăng. Ý thức cô phân mảnh, từng mảnh nhỏ dần xâm nhập vào giấc mơ của người đàn ông đang ngủ.
Cùng lúc đó, kênh thông tin mà Dorothy thiết lập cũng được kích hoạt. Mọi cảm nhận của Saria, bao gồm cả những gì cô nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy trong mơ, đều được truyền tới Dorothy.
Thông qua kênh liên lạc đó, Dorothy quan sát Cáo Nhỏ tiến vào giấc mơ của Laurent. Sau một loạt sắc màu méo mó và chuyển động hỗn loạn, cảnh vật dần trở nên ổn định.
Trước mắt Dorothy và Saria, một khung cảnh dần hiện ra.
Khung cảnh phía trên tường thành.
Tường thành Moncarlo kiên cố, xây bằng đá cứng và dày, lấp đầy bởi những họng pháo đen ngòm chĩa về phía biển. Lá cờ song đao giao nhau – biểu tượng cải tiến từ lá cờ hải tặc xưa cũ – tung bay phấp phới trong gió biển. Vệ binh thành phố tuần tra qua lại trên tường thành. Một bên là đại dương mênh mông, một bên là Pháo Đài sừng sững.
Laurent đứng trên tường thành, cầm kính viễn vọng, nhìn về phía xa.
Trong hình dạng Cáo Trắng, Saria xuất hiện trên tường thành. Sau khi quan sát nhanh khung cảnh trong giấc mơ, cô lập tức tìm thấy Laurent. Không chút chần chừ, Cáo Nhỏ nhảy lên lan can, chắn ngay trước kính viễn vọng của anh ta. Laurent trong mơ hạ kính xuống, nhìn con cáo trước mắt với vẻ bình thản.
“Một con cáo trông đáng yêu đấy. Bộ lông cũng thật đẹp. Nếu lột da nó mang dâng cho cha, hẳn ông sẽ rất hài lòng.”
Thấy anh ta như sắp ra tay, Cáo Nhỏ vội vàng lên tiếng.
“Này, khoan đã! Tôi tới đây để hỏi anh vài chuyện.”
“Ồ? Một con cáo biết nói, lại còn đi hỏi chuyện? Thú vị đấy. Hỏi đi, ngươi muốn biết điều gì?”
Laurent đáp lại với vẻ tò mò hờ hững trong khi đặt kính viễn vọng xuống. Cáo Nhỏ đi thẳng vào vấn đề.
“Edward Gibbs có một biện pháp mạnh mẽ để dò tìm và thám thính đúng không? Cái mà mạnh tới mức có thể phát hiện ra Kẻ Vượt Giới Bóng tối cấp độ Xích Hoàng ấy?”
“Có chứ, tất nhiên phải có rồi. Anh em bọn ta lớn lên cùng với những câu chuyện huyền thoại về cha. Thời còn tung hoành trên biển, cha đã thu thập vô số bảo vật kỳ lạ. Trong đó có một chiếc chậu nhỏ mà ông tìm được trên một hòn đảo bao phủ bởi sương mù. Nhờ nó, không một mối đe dọa nào có thể thoát khỏi tay của cha. Cha từng một lần dùng nó để tiễn một sát thủ cực mạnh xuống suối vàng. Chỉ cần ông muốn, không một thứ gì ở Moncarlo có thể thoát khỏi tầm mắt của ông ấy.”
Laurent nói một cách điềm nhiên. Nghe vậy, tai của Cáo Nhỏ dựng đứng lên.
“Vậy cái chậu đó trông như thế nào? Giờ nó đang ở đâu? Anh biết cách sử dụng nó không?”
“Không biết.”
“Hả? Cái gì cũng không biết sao? Ít nhất cũng phải biết một cái chứ!?”
Cáo Nhỏ càu nhàu. Laurent vẫn điềm nhiên.
“Không có bất kỳ thông tin nào được tiết lộ. Khi ta chào đời, cha đã trị vì Moncarlo nhiều năm rồi. Thời đại huy hoàng của hải tặc đã trôi vào dĩ vãng, thứ bọn ta được kể lại chỉ còn là những truyền thuyết. Dù ai cũng biết rằng cha có một kho báu khổng lồ chứa toàn bộ những bảo vật năm xưa nhưng vị trí của nó chỉ mỗi mình ông biết. Bọn ta chỉ đôi khi nhận được một vài phần thưởng tùy hứng của ông mà thôi.”
“Tch… vậy là anh thật sự không biết.”
Cáo Nhỏ ngồi bệt xuống lan can, vẻ mặt rối rắm. Cô đổi cách dò hỏi, thử tìm hiểu xem có ai khác biết vị trí kho báu hay không, nhưng câu trả lời vẫn không thay đổi. Edward che giấu bí mật một cách triệt để, đến cả đứa con được ưu ái nhất cũng chẳng biết bất cứ điều gì.
“Làm sao bây giờ… lão hải tặc này đến cả con cái cũng giấu diếm… thu thập tình báo kiểu gì đây…”
Cáo Nhỏ lẩm bẩm. Ngay lúc đó, trong đầu cô vang lên giọng Ed — chính xác hơn là giọng Dorothy thông qua Ed.
“Hãy đổi hướng bằng cách tìm những ký ức chi tiết. Ví dụ như lần gần nhất anh ta gặp cha mình, hai người đã nói điều gì. Những chi tiết đó có thể giúp chúng ta thu được vài manh mối quan trọng.
Theo tôi được biết, vị thiếu gia này vừa báo cáo với Edward về chuyến viếng thăm của nữ tu Giáo hội trong buổi chiều hôm nay. Ký ức ấy hẳn vẫn rất rõ ràng. Xin hãy tái hiện khung cảnh đó.”
Dorothy gửi mong muốn của mình đến cô Cáo nhỏ thông qua kênh liên lạc. Đồng thời, cô cũng muốn nhân cơ hội này thăm dò thái độ thật sự của Edward đối với chuyến thăm của Vania.
“Lần yết kiến gần nhất là hôm nay hở?”
Saria hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn làm theo chỉ dẫn.
“Anh vừa báo cáo với cha mình đúng không? Hãy cho tôi xem cảnh đó.”
Laurent gật đầu.
Mộng cảnh lập tức méo mó dữ dội. Pháo đài và bờ biển tan chảy, màu sắc xoắn lại như bị quệt một vết sơn. Cuối cùng, hỗn loạn lắng xuống, một không gian khác dần hiện ra.
Đó là một đại sảnh to lớn, bao trùm bởi ánh sáng u ám từ một vài lò sưởi. Trên tường treo đầy tiêu bản những sinh vật biển quái dị. Trên trần phòng là một bộ xương khổng lồ của loài quái vật không rõ chủng loại, chỉ riêng phần hộp sọ đã dài bảy, tám mét. Dưới bộ xương đó là tấm thảm đỏ kéo dài từ cửa phòng tới một chiếc ngai vàng tinh xảo.
Trên ngai là một bóng người.
Khoác quân phục đô đốc, khí chất tuy suy tàn nhưng vẫn đó vẻ uy nghi. Những ngón tay gầy guộc được bao phủ bởi hàng chục chiếc nhẫn bảo thạch. Gương mặt hốc hác, lưa thưa râu, dưới chiếc mũ hải quân cũ kỹ là khuôn mặt gầy gò với hốc mắt trũng sâu, con ngươi đục ngầu vô thần. Ông ta ngồi bất động, nhìn thẳng Laurent đang cung kính quỳ phía dưới.
“Đây… là Edward? Trông còn già hơn mình tưởng tượng nữa…”
Cáo Nhỏ thì thào. Dorothy cũng nhận ra, dù là Kẻ Vượt Giới cấp Xích Hoàng với tuổi thọ kéo dài phi tự nhiên, Edward đã ở rất gần điểm cuối cuộc hành trình hơn ba trăm năm của mình.
Ký ức của Laurent bắt đầu vận hành như một vở kịch. Dorothy cuối cùng cũng nhìn thấy phần mình đã bỏ lỡ lúc ban chiều.
Laurent nghiêm túc báo cáo lại những sự kiện diễn ra trong ngày cho Edward.
“Đó là toàn bộ, thưa cha. Sơ Vania đã được sắp xếp nghỉ ngơi tại khách sạn Phong Khúc. Theo lịch trình, triển lãm thánh tích sẽ diễn ra trong hai ngày tới. Sau đó cô ấy sẽ rời Moncarlo. Băng Móc Câu Cá Mập đang được xử lý. Tóa án sẽ sớm cân nhắc truy cứu trách nhiệm của những kẻ bảo kê ở phía sau. Những vệ binh thành phố có dấu hiệu đáng ngờ đều đã được đánh dấu.”
Edward im lặng một lúc, rồi cất chất giọng già cỗi của mình.
“Bắt một kẻ làm gương là được, không cần làm lớn chuyện”
“Vâng, thưa cha”
Laurent đáp. Edward liếc nhìn đứa con trai của mình rồi tiếp tục hỏi.
“Vị nữ tu của Giáo hội có còn nói gì thêm chuyện gì nữa không?”
“Không thưa cha. Ngoại trừ chủ đề hành hương và sự phát triển của Moncarlo, những điều khác không có gì đáng chú ý”
Edward khẽ nhắm mắt.
“Cô ta… không hề nhắc đến ta? Không đề nghị được gặp ta? Cũng không dò hỏi tình trạng sức khỏe của ta sao?”
“Không có ạ. Khi nhắc đến cha, Sơ Vania luôn giữ thái độ tôn trọng tuyệt đối. Không hề có dấu hiệu cố gắng thăm dò.”
Nghe vậy, Edward thở dài.
“Được rồi, con trở về đi. Gọi kẻ đang đứng ở bên ngoài vào.”
“Vâng.”
Laurent đứng dậy, rời khỏi đại sảnh. Khi cánh cửa mở ra, hắn thấy một người khoác áo choàng xanh đậm đang đứng đợi. Laurent truyền đạt lời của Edward: “Cha đang chờ ông.”, rồi đứng sang một bên.
“Cảm ơn vì đã thông báo, Đệ thập thiếu gia.”
Người đàn ông mỉm cười nhạt, giọng pha chút khinh bỉ, rồi bước vào đại sảnh. Cánh cửa sau lưng khép lại.
“Kẻ đó là ai?”
Cáo Nhỏ thắc mắc. Laurent đáp.
“Là khách quý của cha, nhưng thân phận cụ thể không rõ.”
“Khách quý?”
“Hơn một tuần trước, hắn đột nhiên xuất hiện ở Moncarlo. Giữ trên người một tín vật tâm linh mạnh mẽ từ thời đại hải tặc của cha. Nhờ nó hắn nhanh chóng thông qua các chốt an ninh và được diện kiến ông. Từ đó đến nay, cha gần như ngày nào cũng triệu tập hắn.”
“Bọn họ thường nói chuyện gì?”
“Ta không biết. Những cuộc yết kiến của hắn luôn diễn ra một cách riêng tư, kể cả anh em bọn ta cũng bị cấm làm phiền. Kể từ lần gặp đầu tiên, tình trạng của cha dường như trở nên tệ đi, mọi người cũng rất tò mò về hắn.”
Phân tích từng câu, từng chữ mà Laurent nói ra khiến Dorothy nhíu mày, cô lập tức bảo Cáo Nhỏ hỏi tiếp.
“Anh có từng thấy tín vật đó chưa?”
“Có chứ.”
Một vật thể bỗng hiện ra trước mắt Cáo nhỏ.
Một bím tóc bị cắt rời, khô cứng, bẩn thỉu. Bên trong đan xen xác chết của một con rắn nhỏ, quấn chặt vào bím tóc, miệng cắn vào đuôi. Trên đầu rắn khắc một ấn ký đơn giản.
Ấn ký của Chén thánh.
Chén thánh và rắn.
Khóe mắt Dorothy khẽ giật.
“Hiện tại, hắn đang ở đâu?”
“Trong một nhà giam bí mật bên ngoài pháo đài. Sau lần gặp đầu tiên, cha đã ra lệnh giam giữ hắn tại đó và giám sát nghiêm ngặt. Chỉ khi cha cần gặp riêng hắn, bọn ta mới mới được phép tiếp cận và áp giải hắn vào pháo đài thông qua lối đi bí mật. Cha có vẻ rất đề phòng hắn ta.”
“Vậy anh có biết vị trí giam giữ kẻ đó không?”
“Tất nhiên là biết.”
0 Bình luận