OFPV (2)

Chương 737: Viết nên dòng thời gian

Chương 737: Viết nên dòng thời gian

“Thật ra tôi là người hồi quy.”

Lời thú nhận gây sốc của Shay lần trước hóa ra lại không gây sốc đến thế.

Đầu tiên, thế giới này có Thánh nữ. Đã có Thánh nữ tiên tri được tương lai thì việc biết trước thông tin về tương lai cũng không phải là điều gì duy nhất hay quá đặc biệt.

Thậm chí, những nhân vật ở đây dù muốn hay không cũng đều là những người có liên can đến Thánh nữ. Họ không phải hạng người sẽ kinh hãi khi lần đầu nghe đến từ "hồi quy".

“…Hu.”

“Vâng? Có chuyện gì vậy, cô Shay?”

“Hình như chẳng ai tin tôi là người hồi quy cả.”

Có lẽ vì vậy mà Shay trông có vẻ hơi nản chí. Tôi định an ủi cô ấy, nhưng rồi bỗng thấy thắc mắc nên lên tiếng:

“Không đâu. Mọi người đều tin cô mà. Thế nhưng Shay này, vậy thì chúng ta phải làm gì đây?”

“Phải làm gì là sao. Ngày tận thế sắp đến rồi. Phải ngăn chặn nó chứ!”

“Vậy thì bằng cách nào?”

Vậy thì, bằng cách nào?

Vua Tội Lỗi chính là ‘Chị gái’. Theo góc nhìn của tôi, ‘Chị gái’ hoàn toàn đủ khả năng để trở thành Vua Tội Lỗi.

Thế nhưng thì sao? ‘Chị gái’ hiện không ở ngay trước mắt, tôi cũng chẳng biết chị ấy đang bày ra trò gì. Dù biết thế giới đang vận hành theo một chiều hướng bất thường, nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được thực tế đó.

“Bằng mọi cách!”

“Chẳng lẽ chúng ta cứ thế xông vào nước khác để tấn công chị tôi sao? Đó là can thiệp nội chính, và trước đó nữa thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.”

“Dù vậy cũng phải làm chứ!”

“Đâu phải cứ bảo phải làm là có thể làm được đâu.”

Dù nói là tận thế nhưng tôi vẫn chưa thấy thực tế chút nào. Cảm giác cứ như có ai đó đang tiên tri rằng một ngày nào đó tôi sẽ hết thọ mệnh mà chết vậy.

Thì đúng là một ngày nào đó sẽ chết thôi. Nhưng đó có phải việc tôi nên lo lắng không? Lo lắng thì có thay đổi được gì không?

“Biết đâu chị tôi sẽ trở thành một minh quân thì sao. Chúng ta cứ dõi theo bằng ánh mắt ấm áp xem sao?”

“Đời nào có chuyện đó! Người khác thì không biết chứ riêng cậu chắc chắn sẽ chết!”

“Hả? Tại sao tôi lại chết?”

“Vì thế giới này không cần đến hai vị vua! Cậu sẽ bị tấn công chỉ vì cái lý do duy nhất là cậu là Nhân Vương!”

Làm sao cô biết được điều đó? Dự đoán à? Còn lâu nhé. Trong khi hỏi đến đối sách thì chỉ biết thốt ra câu "Dù thế nào cũng phải làm".

“Tôi nói thật lòng nhé. Không phải chúng tôi không tin lời cô Shay đâu. Tin chứ. Nhưng trong lời cô nói còn thiếu một thứ.”

“Thiếu gì?”

“Giải thích.”

Tôi nói một cách dứt khoát.

“Giải thích của cô Shay cực kỳ ít, lại còn lộn xộn nữa. Chúng tôi không thể nắm bắt sự việc một cách mạch lạc được. Nghe đi nghe lại cũng chỉ biết là ‘À ra vậy’, ‘Có chuyện gì đó đang xảy ra’, chứ không biết phải giữ thái độ thế nào và phải hành động ra sao.”

“Đó... đó chính là không tin còn gì!”

“Đã bảo là khác với không tin mà. Lúc tôi dạy học ở Vực Thẳm, cô Shay thấy thế nào? Tuy có nghe nhưng không hề thấu tận tâm can đúng không?”

Sau một hồi suy nghĩ kỹ, Shay lắc đầu.

“Không, tôi chẳng nghe gì cả.”

“Tôi biết mà! Tôi chỉ đang lấy kinh nghiệm quá khứ ra để tạo sự đồng cảm thôi!”

Định bụng nếu không hiểu được thì ít ra cũng phải làm cho cô ta đồng cảm, vậy mà ngay cả việc đó cũng không chịu làm! Cô nghĩ mình có thể làm cho ai hiểu được với cái kiểu đó hả?!

“Vấn đề của cô Shay là ở chỗ đó đấy! Giống như lời tiên tri của Thánh nữ, cô đang rơi vào tình cảnh không được ai thấu hiểu. Vậy thì cô càng phải nỗ lực để khiến người ta chấp nhận tình hình chứ! Đã bảo là mình biết tương lai mà lại chẳng giải thích rõ ràng chuyện gì đang xảy ra thì định tính thế nào đây!”

“Nhưng mà...! Cho dù tôi có giải thích đi nữa, cũng chẳng ai tin đâu!”

Shay nói một cách đầy cảm xúc, có vẻ cô ấy đã bận tâm về chuyện này khá nhiều.

“Tôi đã từng giải thích cặn kẽ rồi. Nhưng đa số bọn họ chỉ nghi ngờ, thử thách rồi điều tra lý lịch của tôi thôi. Ngay từ đầu, chẳng có mấy người chịu tin lời tôi cả!”

“Tôi lại thấy ngạc nhiên là vẫn có người chịu tin đấy...”

“Này!”

“Bình tĩnh đi. Tôi tin cô mà. Chẳng phải tôi chưa từng nghi ngờ lời cô sao?”

“Hử? Cái đó... thì đúng là vậy.”

“Và tôi cũng tin luôn cả cái năng lực diễn đạt thảm hại của cô nữa. Với khả năng nghe hiểu và đồng cảm bình thường thì thực sự rất khó để tin được lời cô Shay nói.”

“…Câu vừa rồi là chửi tôi đúng không?”

Khả năng nghe hiểu thì kém mà nghe chửi thì thính thế không biết. Cảm giác nhạy bén chăng?

“Trong những lần hồi quy trước, có những ai đã tin lời cô?”

“Đầu tiên là Sư phụ. Sư phụ luôn tin tưởng tôi tuyệt đối.”

“Nữ Hoàng Kiếm thì vì có điểm chung đặc thù là Thiên Bàn Kính nên cứ cho là vậy đi. Còn những người khác?”

“Ngoài Sư phụ ra thì có Elkid và Elshia. Và cả các Thánh nữ khác nữa.”

“Elkid là Lôi Hội Chủ đúng không? Thánh Kiếm Đại Nhân. Gì đây. Toàn là người của Thánh Hoàng Sảnh và Thánh Kiếm Đội cả mà.”

Thanh Tháp Chủ, người có mối quan hệ mật thiết với Bạch Tháp Chủ và tán thành ý chí đó, chắc hẳn cũng là một thành viên của Thánh Kiếm Đội. Chẳng có lý do gì để một Thánh nữ lại không giúp đỡ Shay, người cũng là Thánh nữ và cũng đang muốn ngăn chặn Vua Tội Lỗi.

“Toàn là những người nhìn thấy tương lai hoặc tin vào tương lai đó nhỉ. Thực tế không phải họ tin cô Shay, mà là họ tin vào Thánh Hoàng Sảnh và Thánh nữ sao?”

“Đừng có xúc phạm đồng đội của tôi! Họ là những người đồng đội đã chân thành tin tưởng và giúp đỡ tôi đấy!”

“Không, tôi không có ý đó. Ý tôi là lý do họ tin cô Shay chính là vì vậy. Thật lòng mà nói, nếu đã tin lời cô Shay thì chẳng có lý do gì để không giúp cả. Dù có làm gì đi nữa thì chỉ cần hồi quy là xong mà.”

Nếu đã tin vào hồi quy thì bắt buộc phải giúp Shay. Đó là nước đi hợp lý và duy nhất. Vì dù có làm gì ở đây cũng không thể ngăn cản sự hồi quy của Shay, và cuối cùng để cứu lấy tương lai, họ phải hợp tác với Shay để chuyển giao càng nhiều thông tin sang kiếp sau càng tốt.

“Thế nhưng hiện tại, mọi người đều đang hành động dựa trên ý chí và niềm tin của chính mình. Trong hoàn cảnh này, nếu cô mong cầu một niềm tin tuyệt đối và tận hiến như tín ngưỡng thì, ừm, không hẳn là họ không tin đâu, nhưng sẽ rất khó để họ dốc toàn lực giúp đỡ như cô nói.”

“Tôi cũng đâu có bảo mọi người chỉ giúp mình tôi thôi đâu! Nhưng hiện tại, nhịp độ của Vua Tội Lỗi đang nhanh hơn rất nhiều. Chiến tranh còn chưa nổ ra mà bản thân chị ta đang dần trở thành chính cuộc chiến tranh đó! Nếu không ra tay trước, chị ta sẽ tự tạo ra tội lỗi, nuốt chửng nó và trở thành Vua Tội Lỗi thực thụ!”

Thì đó, tôi đã bảo cô phải giải thích cái chuyện "nhịp độ đang nhanh hơn" đó trước đi mà.

Có vẻ như trong những kiếp trước của Shay, thế giới đã rơi xuống vũng bùn. Giữa thời loạn lạc, mỗi người đều tự tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình, và dường như họ cũng đã nghe theo ý kiến của Shay.

Nhưng hiện tại vẫn chưa đến mức loạn lạc. Tuy có hỗn loạn nhưng hệ thống vẫn đang được duy trì ở một mức độ nào đó. Trong hoàn cảnh này, dù một kẻ thuyết mạt thế như Shay có gào thét đến đâu thì người ta cũng khó mà phản ứng lại được.

“Nào. Cô Shay. Trước tiên cô phải giải thích phần đó đã.”

“Hử?”

“Chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ của cô Shay. Tận thế là cái gì. Cô cần giúp đỡ như thế nào. Mọi người đều phải biết những điều đó. Phải chia sẻ và thấu hiểu thì chúng tôi mới có thể chuẩn bị đối phó chứ.”

“Chẳng phải tôi đã giải thích rồi sao?”

“Giải thích của cô chỉ có mỗi việc tương lai sẽ diệt vong rồi Vua Tội Lỗi xuất hiện, toàn những thứ đại loại thế thôi.”

Vừa hay trong phòng có một tấm bảng lớn và phấn ma pháp. Có vẻ nó được dùng khi ma pháp sư vẽ ma pháp trận. Đã lâu rồi tôi mới cầm lại viên phấn và đứng trước bảng.

Đầu tiên, tôi vẽ một đường ngang thật dài. Vừa ghi năm lên đường đó, tôi vừa hỏi:

“Đầu tiên, trong lời giải thích của cô Shay không hề có dòng thời gian (timeline). Thứ tự trước sau và quan hệ nhân quả của các sự kiện không hề hiện rõ. Nếu không biết cái gì xảy ra trước, cái gì là nguyên nhân và dẫn đến kết quả nào, thì chúng tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Phải bắt đầu từ đây. Trước hết, năm nào chuyện gì sẽ xảy ra. Cô có thể giải thích thứ tự trước sau của các sự kiện mà cô biết không?”

Shay cau mày thật chặt, nhăn nhó một hồi rồi thốt ra:

“…Hừm. Tôi cũng thấy lộn xộn lắm. Đợi chút.”

“Đúng rồi. Vì cô Shay là người hồi quy mà. Đã trải qua cùng một khoảng thời gian nhiều lần nên chắc chắn sẽ bị lẫn lộn.”

Tôi biết ngay mà. Tôi đã cố tình để lại nhiều khoảng trống. Tôi vẽ lặp lại những đường thẳng tương tự bên dưới đường thẳng dài ban nãy.

“Vì vậy tôi quyết định sẽ ghi số kiếp vào dòng thời gian. Kiếp 1, kiếp 2, kiếp 3. Chúng ta sẽ viết lại dòng thời gian tập trung vào các sự kiện mà cô Shay đã trải qua. Cùng một thông tin nhưng nếu nhìn từ các góc độ khác nhau thì sẽ ra những thông tin khác, biết đâu chúng ta lại thu thập được những thông tin bất ngờ thì sao.”

“Ờ, ý kiến đó hay đấy.”

“Từ trước đến nay chắc cô chẳng bao giờ nghĩ đến việc sắp xếp lại nhỉ?”

“Đến kiếp thứ 8 hay sao ấy nhỉ? Tôi cũng có viết loằng ngoằng lại vài thứ nhưng... đằng nào sang kiếp sau nó cũng biến mất nên tôi thôi luôn. Dù sao thì cũng phải nhớ bằng đầu mà? Vậy thì cứ dùng đầu tôi là được rồi.”

Đúng là cái suy nghĩ của mấy đứa không chịu học hành mà. Con người là sinh vật của sự lãng quên. Phải luôn mặc định là mình sẽ quên đi chứ.

“Đầu tiên, cô Shay đã lặp lại việc hồi quy bao nhiêu lần rồi?”

“Mười ba lần. Tôi nhớ rõ mồn một số lần mình đã chết. Nó được khắc sâu vào Thiên Bàn Kính.”

Đoạn này thì giống hệt như những gì tôi đã đọc. Tôi vẽ thêm mười ba đường nữa xuống phía dưới tấm bảng. Rồi tôi gõ lộc cộc vào bảng.

“Những gì cô Shay đã trải qua trong mười ba lần chết đó. Chúng ta hãy tạo dòng thời gian cho từng kiếp rồi chồng chúng lên nhau để nắm bắt diện mạo tổng thể. Thấy sao?”

“Tôi nhớ mang máng thôi... chứ không dám chắc là sẽ nhớ hết đâu.”

“Tôi cũng chẳng kỳ vọng gì đâu. Trước mắt cô cứ nói những gì mình nhớ là được. Việc sắp xếp hay suy luận thì cứ để người khác lo.”

Nghe đến đoạn "chẳng kỳ vọng gì", Shay hơi liếc xéo tôi một cái, nhưng cô ta cũng tự ý thức được mình không phải người giỏi suy luận. Hơn nữa, cô ta cũng chẳng siêng năng đến mức từ chối khi có người làm hộ cho mình.

“Được rồi. Vậy tôi sẽ kể cho nghe những gì đã xảy ra ở những kiếp trước. Đầu tiên là...”

“Đợi một chút. Để tôi gọi Thanh Tháp Chủ và Hilde đến đã. Nên nghe cùng với những người đã biết chuyện thì tốt hơn. Họ cũng là những yếu nhân của các quốc gia nên biết đâu lại nắm giữ những thông tin mà cô Shay không biết.”

“Ờ, ừm...”

‘...Cũng không hẳn là bận tâm gì đâu. Nhưng những chuyện xảy ra trước khi hồi quy là bí mật thầm kín nhất của mình mà. Anh ta nghĩ việc để nó lộ ra thêm nữa cũng không sao à.’

Gì đây? Sao lại bất mãn chứ?

Tôi cũng muốn chỉ mình tôi nghe để khai thác thêm thông tin và kiểm soát những thông tin nhất định chứ. Nhưng làm vậy chẳng phải cô sẽ thấy bất tiện hơn sao?

Nữ Hoàng Kiếm hay Thanh Tháp Chủ là những đồng đội thân thiết của cô, nhưng với tôi ở kiếp này thì chúng ta chỉ mới gặp lần đầu mà? Cô dựa vào đâu mà tin tôi để chỉ tiết lộ bí mật cho mỗi mình tôi?

Shay miễn cưỡng làm theo lời tôi với thái độ hậm hực.

Đồng minh mạnh nhất của chúng ta ở thời điểm hiện tại là Thanh Tháp Chủ. Sự hợp tác của cô ấy, người thực tế đang quản lý Liên bang Ma đạo, là điều không thể thiếu. Vì cô ấy là cộng sự cũ của Shay nên Shay sẽ thấy thoải mái, và bản thân cô ấy cũng là một ma pháp sư xuất chúng nên chắc chắn sẽ giúp ích được nhiều.

Thế nhưng, có một điều tôi đã lỡ quên mất.

“Hu. Đến rồi à. Vừa hay tôi cũng đang định đi tìm cậu.”

Rằng Thanh Tháp Chủ cũng là một hạng người nhất định.

Bức tường bao quanh được tạo nên từ những lớp thiên thạch gia công xếp chồng lên nhau tạo thành một hình cầu hoàn hảo. Nhìn từ xa nó giống như một quả bóng nhẵn thín, nhưng khi đến gần có thể cảm nhận được kết cấu lồi lõm đặc trưng của nham thạch. Trên bề mặt khắc hàng chục ma pháp trận tinh xảo, những luồng sáng ma lực dịu nhẹ chảy dọc theo khối cầu đó.

Tôi vừa quan sát các loại ma pháp trận vừa lên tiếng:

“Vô hiệu cảm biến, bảo ôn nhiệt độ, hấp thụ chấn động, kiểm soát vận động... Cái gì đây? Trông không giống thứ để đem đi ném đâu nhỉ.”

“Phù Du Thành Mini. Một vệ tinh trinh sát dùng cho các hoạt động bên ngoài, được tạo ra bằng sức mạnh của Ma Thần. Dù nhỏ hơn Phù Du Thành rất nhiều nhưng nó sở hữu hầu hết các chức năng của Phù Du Thành.”

“Mấy ngày không thấy cô đâu hóa ra là để làm thứ này à? Để làm gì vậy?”

“Chẳng phải Shay đã nói sao. Rằng Vua Tội Lỗi sẽ hủy diệt thế giới.”

Thanh Tháp Chủ thông minh một cách thừa thãi. Nói cách khác là cô ấy hay lo xa.

Vì chắc chắn sẽ phải cạnh tranh với chị gái mình nên cô ấy đã bỏ cuộc và lên Phù Du Thành, đồng thời bắt tay với Bạch Tháp Chủ ngấm ngầm hành động để ngăn Ma Thần lộ diện vì những khối thiên thạch không biết khi nào sẽ rơi xuống.

Lời cảnh báo của Shay đối với cô ấy cũng không phải là chuyện có thể xem nhẹ qua loa.

“Trước khi rơi xuống, Phù Du Thành vốn có những ‘con mắt’ quan sát các quốc gia trên đại lục từ phía dưới. Cục Tình báo đảm nhiệm vai trò thu thập và sắp xếp những thông tin đó. Cậu có biết lúc đó chuyện gì đã xảy ra không?”

“Cô bảo là mọi thông tin gửi đến lãnh địa Tử Đằng đều bị cắt đứt đúng không.”

“Đúng vậy. Mọi thông tin truyền qua ánh sáng đều bị chặn đứng, giống như ở Công quốc Sương Mù vậy. Thật là một chuyện kỳ lạ. Một chuyện vốn chỉ khả thi ở Công quốc Sương Mù nhờ màn sương nước do Hải Hung tạo ra, vậy mà lại xảy ra ở lãnh địa Tử Đằng nằm ngay giữa lòng đại lục. Đó là một tình trạng phi lý và siêu nhiên.”

Thanh Tháp Chủ vừa dùng bút của mình chỉnh sửa ma pháp trận vừa tiếp lời:

“Ngay sau đó đã xảy ra sự kiện Giáng lâm, rồi cả cuộc xung đột của ‘Kiêu Ngạo’ nên tôi chưa thể kiểm chứng lại được. Nhưng nếu chuyện này đúng là một điềm báo như lời Shay nói thì chúng ta phải kiểm tra ngay lập tức.”

“Elshia...! Cô đã suy nghĩ về chuyện đó sao!”

“Vì đó là một việc quan trọng mà. Phải chuẩn bị chứ.”

Shay đang xúc động đến mức mặt gần như sắp khóc. Thanh Tháp Chủ nhìn biểu cảm của cô ấy rồi mỉm cười rạng rỡ đáp lại:

“Dù lời nói của cô không có tính logic nhưng tôi tin đó là lời chân thành. Kể cả có bán tín bán nghi cũng vẫn phải chuẩn bị, nếu đã tin tưởng thì càng phải chuẩn bị nhanh chóng và triệt để hơn nữa. Đế quốc cũng đã nhận thức được vấn đề đó nên chúng ta cũng phải thu thập thông tin nhanh hơn.”

“Hu! Nhìn xem! Chân thành rồi sẽ chạm đến trái tim thôi!”

“Vâng vâng. Tôi biết hai người đã trở thành bạn bè thế nào ở kiếp trước rồi.”

Đúng là một cặp bù trừ cho những thiếu sót của nhau. Một cặp trời sinh. Chúc mối nhân duyên đó bền lâu.

Có vẻ công việc đã tạm xong, Thanh Tháp Chủ rời bút và tựa nhẹ người vào Phù Du Thành Mini. Sau khi nghỉ tay một lát, cô ấy nhìn tôi và hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

“Là về chuyện hồi quy của cô Shay. Tôi định vẽ lại dòng thời gian xem có thu thập thêm được thông tin gì không.”

“Phán đoán tốt đấy. Đó cũng là việc nhất thiết phải làm. Manh mối càng nhiều càng tốt mà.”

Thanh Tháp Chủ gật đầu rồi ném một quả táo đi. Ngay khoảnh khắc đó, Phù Du Thành Mini thoát khỏi trọng lực của mặt đất và chuyển động.

Nhìn qua cũng biết đó là một cấu trúc khổng lồ nặng tới vài trăm tấn. So với át chủ bài của các nước cũng không hề kém cạnh.

Cảnh tượng một vật thể khổng lồ như vậy chuyển động êm ái như đang bơi mà không có bất kỳ quán tính hay chấn động nào trông vẫn thật phi thực tế. Nếu là xe ngựa thì chắc nó đã bị đè bẹp bởi chính trọng lượng của mình rồi.

Được tự do nhờ kiểm soát trọng lực, Phù Du Thành Mini lẳng lặng bay vút lên bầu trời mà không gây ra tiếng động hay luồng gió nào. Thanh Tháp Chủ vừa mở cửa sập bên dưới vừa nói:

“Thế nhưng, chuyện đó có thể vừa di chuyển vừa làm cũng được đúng không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!