OFPV (2)
Chương 736: Câu chuyện nơi phương xa. Võ Lăng – Phần Hạ
2 Bình luận - Độ dài: 2,336 từ - Cập nhật:
Trông như một lời nói dối vậy. Nếu không phải vì hơi nóng vẫn còn hừng hực, có lẽ Hwaran đã nghĩ đó là một ảo giác. Thế nhưng, ngọn lửa vẫn còn đọng lại trên cơ thể và võng mạc cô chắc chắn là sự thật.
Giữa bóng tối vừa ập đến, giọng nói đầy thắc mắc của Nhân Vương vang lên:
“Nhưng cái tên Ngọn Lửa Vĩnh Cửu không hợp chút nào. 9 giây thì đâu gọi là vĩnh cửu.”
“9 giây? Đó là giới hạn sao? Không thể kéo dài thêm thời gian à?”
“Không thể. Đó là vấn đề từ trong bản chất rồi. Cho dù ngươi lấy thứ gì làm lõi đi chăng nữa, thời gian có thể điều khiển ngọn lửa đó chỉ là 9 giây thôi.”
“Theo tính toán của tôi thì...”
“Thì chính vì tính toán của ngươi nên mới nảy sinh vấn đề đó đấy? Có lẽ không chỉ ngươi, mà chẳng ai có thể vượt qua được đâu.”
Nhân Vương khẳng định chắc nịch, và Hwaran nhận ra đó là một giới hạn không thể lay chuyển. Cô ấy chính là hiện thân của giới hạn. Một thực thể đã chạm tới ngưỡng tối đa của mọi con người chính là Nhân Vương. Nếu cô ấy nói không được, nghĩa là với phương thức của nhân loại hiện tại, đó là vùng lãnh địa không bao giờ vươn tới được.
“Mặt trời trên vũ trụ có thể chịu đựng thời gian gần như vĩnh cửu. Thế nhưng, việc hiện thực hóa mặt trời bằng quá trọng lực trên mặt đất này thì 9 giây là giới hạn rồi. Quy mô và phạm vi càng nhỏ, càng khó kiểm soát sai số. Đến một khoảnh khắc nào đó, khi cái lõi sắt được chế tạo tạm bợ cạn kiệt sức mạnh, nó sẽ quay ngược lại nuốt chửng nhiệt lượng. Nhưng ngoài sắt ra thì chẳng dùng thứ gì khác làm lõi được đâu. Chúng quá bất ổn.”
Càng ngẫm càng thấy đúng. Hwaran chỉ mải mê tập trung vào việc tạo ra Ngọn Lửa Vĩnh Cửu, chứ chưa chạm tới cách duy trì nó một cách bền vững. Đối mặt với "giới hạn", Hwaran nhận ra rằng giới hạn đó cũng bắt nguồn từ chính bản thân mình.
“Đó là giới hạn mà Ngọn Lửa Vĩnh Cửu của tôi phải gánh chịu sao.”
“Ừ! Tất nhiên với ngươi thì chẳng thể làm nổi đâu, có khi định thử thôi là đã chết mất xác rồi! Nhìn xem, chỉ mới nhìn nó một chút thôi mà mắt đã mù luôn rồi kìa!”
Nhân Vương thản nhiên nói ra những lời tàn nhẫn với gương mặt rạng rỡ, rồi sán lại gần đặt tay lên mặt Hwaran. Hwaran lúc này đã mù lòa, chỉ có thể cảm nhận đối phương qua khí cảm. Sau khi mân mê gương mặt Hwaran, Nhân Vương bỗng thọc ngón tay vào trong mắt cô.
“Không có ta thì ngươi định tính sao đây!”
Thế nhưng, không hề có cảm giác đau đớn. Khi ngón tay rút ra, thị lực của Hwaran lập tức khôi phục. Nhân Vương đã chữa lành võng mạc và dây thần kinh thị giác bị thiêu cháy của cô trong tích tắc.
Đây là phép màu, là ân sủng, hay là một lời nguyền? Dù đã lấy lại thị giác, nhưng trong con ngươi của Hwaran dường như vẫn còn phản chiếu ngọn lửa ấy.
Và phương cách để chạm tới nó đang ở ngay trước mắt.
“Tôi đã hiểu... tại sao ai ai lại khao khát tìm kiếm Nhân Vương đến thế.”
Giới hạn của nhân loại đang ở ngay đây. Cô ấy vừa là đáp án, vừa là người chấm điểm. Hwaran không cần nhọc công xác nhận điều gì cần thiết hay điều gì còn thiếu nữa.
Bởi vì Nhân Vương sẽ phán quyết tính khả thi.
Hwaran đã tìm lại được con đường. Để thực hiện tâm nguyện của mình, giờ đây chỉ còn cách dựa vào Nhân Vương.
“Tôi cũng vừa mới mất đi sư phụ. Từ nay xin được đi theo hầu hạ Người. Dù là kẻ đã mất tất cả như tôi, Người vẫn sẽ thu nhận chứ?”
“Được thôi! Ta cũng đang cần những người lạc lối như ngươi! Những đứa trẻ đang lang thang bên ngoài rìa như ngươi sẽ giúp ta xác định giới hạn của chính mình!”
Nhân Vương cười khoái chí, trò chuyện thân mật với Hwaran. Đúng lúc đó, cái đầu lão già bên hông Vua bỗng mở choàng mắt.
Hwaran – người nãy giờ chỉ coi cái đầu là một món trang sức kỳ quái và quái gở của Vua – không khỏi giật mình. Không phải vì kinh tởm, mà là vì ngạc nhiên khi một cái đầu lìa thân vẫn có thể nói chuyện.
“Thưa Chúa thượng. Ả ta mang theo ý đồ bất lương.”
“Ngươi nói ta nghe xem?”
“Vua trị vì bề tôi bằng lòng từ bi, bề tôi phụng sự quân vương bằng lòng trung thành. Thế nhưng ả không hề trung thành với Người. Ả thèm khát năng lượng của Người và muốn lợi dụng nó. Người hãy thu nhận ả, nhưng đừng để ả bên cạnh, mà hãy bắt đầu từ vị trí thấp nhất để thử thách lòng trung của ả.”
Đó là lời can gián trực diện bảo phải cảnh giác với ma pháp sư đột ngột xuất hiện. Quả thực, đó là lời trung ngôn mà một bề tôi tận tụy nên nói.
Nhưng đối phương không phải là một vị vua bình thường. Nhân Vương bĩu môi đáp:
“Ngươi không thế sao?”
“Tiểu nhân...”
“Ngươi cũng vậy mà thôi.”
Nhân Vương mở cửa sổ. Từ nơi cao nhất của vương cung, toàn cảnh thủ đô thu gọn vào tầm mắt. Tựa mình vào bậu cửa, Vua nhấc cái đầu của Tể tướng lên ngang tầm cửa sổ.
“Nhìn đi. Đây là đất nước được đo đạc bằng cái thước đo mang tên ngươi đấy.”
Một đất nước nơi cây cối và vườn hoa hòa quyện tự nhiên, đẹp đẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trên gương mặt những người tản bộ giữa những hàng cây không hề có một chút ưu phiền.
Không ai sợ hãi, không ai oán ghét. Dù Nhân Vương đã phế truất Tử Chế Hầu để lên ngôi, nhưng không ai thắc mắc hay bất mãn.
Bởi vì đó là việc Nhân Vương đã làm.
Dù giao thương với Hậu Quyền Thương Đoàn bị cắt đứt, sự kiềm tỏa từ Đế quốc gia tăng, và nền kinh tế tê liệt khi mất đi vai trò cầu nối, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến đời sống của thần dân.
Bởi vì Nhân Vương đã lấp đầy tất cả.
Dù bị thương cũng nhanh chóng lành lại, không ai phải chịu đói, không ai phải khổ sở vì lao dịch hay tranh chấp. Ngược lại, dân số còn ngày một tăng lên. Vì nơi đây thu nhận tất cả những kẻ không chốn dung thân.
Những loài hoa nở ở các mùa khác nhau nay lại cùng khoe sắc, mọi người cười nói vui vẻ mà không cần cảnh giác lẫn nhau. Vì mỗi người đối với người kia đều chẳng là gì cả, họ chẳng việc gì phải dè chừng đối phương. Chỉ đơn giản là lướt qua nhau.
Ở đất nước này, chỉ có duy nhất Nhân Vương là có ý nghĩa.
Nơi đây xứng đáng với cái tên Võ Lăng. Thái bình thịnh trị, địa đàng trần gian. Đáng lẽ phải tự hào vì đã tạo ra một thế giới như thế này.
Thế nhưng, lão già lại nhắm nghiền mắt lại, như thể không nỡ nhìn.
“Chính ngươi là người đã tạo ra kết quả này, sao lại nhắm mắt? Cái thước đo lại định che đi vạch chia độ của mình hay sao?”
Đương nhiên, không đời nào chuyện này lại không có vấn đề.
Những kẻ nghi ngờ Nhân Vương. Những kẻ trung thành với Hầu tước cũ. Trung thần, gian thần, những kẻ dã tâm, tội phạm, những nhà cách mạng...
Những kẻ thách thức uy quyền của Vua, những kẻ phỉ báng Vua, những lũ lợi dụng tình hình hỗn loạn để trục lợi riêng cho mình đầy rẫy khắp nơi. Cũng có những đám muốn lợi dụng Vua để tư lợi.
Thế nhưng, vị Tể tướng đã chống đỡ lãnh địa Tử Đằng suốt gần nửa thế kỷ vốn vô cùng thông tuệ và lão luyện. Lão thấu cảm và đối phó với mọi thủ đoạn nhắm vào Vua và đất nước. Nhân Vương đã giao phó "loại" phán đoán đó cho Tể tướng, và Tể tướng đã dựa vào sức mạnh của Vua để thiết lập trật tự một cách nghiêm minh.
Kẻ nào đó định vu khống Tể tướng, nhưng việc vu khống một người (?) chỉ còn cái đầu luôn treo bên hông Vua là điều không tưởng đối với bất kỳ trí tưởng tượng nào. Cứ thế, Tể tướng đã bảo tồn lãnh địa Tử Đằng gần như nguyên vẹn, dù là phụng sự Nhân Vương thay vì Hầu tước.
Đó thực sự là thành quả được tạo nên từ kinh nghiệm, nỗ lực, năng lực và nhiệt huyết.
Thế nhưng.
'Liệu như vậy có đúng không.'
Tể tướng đã chống đỡ lãnh địa Tử Đằng một cách hoàn hảo. Không hề có biến động lớn nào.
'Dù Vua đã thay đổi, nhưng việc giữ cho mọi thứ không thay đổi liệu có phải là điều đúng đắn?'
Quá nhiều thay đổi ập đến mà không liên quan gì đến năng lực của Tể tướng. Vấn đề lương thực, giao thương, chính trị... Tể tướng chỉ riêng việc duy trì hiện trạng đã đủ bận rộn. Lão không thể không dùng tới "thượng phương bảo kiếm" vạn năng để giải quyết mọi vấn đề tồn đọng.
Nhân Vương dần trở thành tất cả của đất nước này. Những thứ biến mất, những thứ rơi rụng, những thứ thiếu hụt ở lãnh địa đều được Nhân Vương lấp đầy. Ma Thần đã biến mọi thứ thành có thể.
Có thể làm được bất cứ điều gì. Chính vì thế, Tể tướng chỉ có thể duy trì hiện trạng.
Bởi vì lão sợ hãi một sự thay đổi lớn hơn thế này.
Lão Tể tướng già có rất nhiều kinh nghiệm. Thế giới của lão đã trở nên xơ cứng. Một xã hội hoàn hảo mà lão có thể tưởng tượng ra chỉ đơn thuần là việc loại bỏ xung đột, bất hạnh và tội phạm khỏi lãnh địa Tử Đằng.
Thế nhưng, thực tại này lại cách rất xa lý tưởng "hoàn hảo" mà Tể tướng hằng mơ tới.
Nhìn cảnh những tội ác bị cắt bỏ một cách nhân tạo, và tất cả mọi thứ đều phải dựa dẫm vào Nhân Vương. Dù chỉ còn lại cái đầu, lão vẫn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại vì ngột ngạt.
Dù vị Chúa thượng mà lão tôn kính như trời cao đang ở ngay bên cạnh. Tể tướng vẫn vô thức tìm kiếm một thực thể khác.
“...Ôi Thiên Thần.”
“Hóa ra ngươi cũng chẳng có cái thước đo của riêng mình nhỉ.”
Tể tướng vẫn nhắm nghiền mắt thưa gửi:
“Chúa thượng, xin hãy tha thứ cho thần. Người là bậc quân vương quá đỗi vĩ đại đối với kẻ hèn này...”
“Ngươi đã vất vả rồi. Giờ hãy nghỉ ngơi đi.”
Nhân Vương dịu dàng xoa đầu Tể tướng và nói vậy. Tể tướng vẫn nhắm mắt, lặng im không đáp. Như thể đang chấp nhận giới hạn và định mệnh của chính mình.
Nhân Vương sẵn lòng trở thành điểm kết thúc của lão.
Rắc.
Cái đầu của Tể tướng không để lại dù chỉ một giọt máu. Nó bị nén ép và tiêu biến ngay trong lòng bàn tay giống như quả cầu sắt ban nãy.
Chỉ bằng một thoáng nhìn vào lòng bàn tay, Nhân Vương đã kết thúc lễ truy điệu dành cho Tể tướng. Giết chết một mạng người mà cô ấy vẫn giữ được vẻ rạng rỡ ngây thơ như một đứa trẻ.
“Ai rồi cũng tìm đến Thần khi lạc lối. Dù cuối cùng cũng sẽ tìm đến đây thôi.”
“Chúa thượng cũng muốn tìm Người sao?”
“Tìm Thần á?”
“Thánh Hoàng Sảnh đang nắm giữ Ma Thần. Họ che giấu triệt để Ma Thần đó và lừa dối dân chúng tin rằng đó là Thiên Thần. Đám ngu dân không có tri thức ấy tin rằng Thiên Thần là thực thể vĩ đại và thần thánh nhất. Dù cho đó có là một thực thể vô dụng hơn Người gấp vạn lần đi chăng nữa.”
Nhân Vương nhìn chằm chằm Hwaran rồi bật cười.
“Mục tiêu của ngươi là Ma Thần nhỉ. Vì Ngọn Lửa Vĩnh Cửu sao?”
“Nó cũng sẽ có ích cho Chúa thượng. Nếu tôi tìm ra phương pháp mới, Người cũng sẽ thực hiện được thôi.”
“Ừ. Ta thích đấy.”
Tể tướng đã phủ nhận xâm lược và chiến tranh. Lão chỉ để Nhân Vương hoạt động trong phạm vi không làm hỏng trật tự hiện hữu. Nếu lão vẫn còn là cái thước đo, Nhân Vương hẳn sẽ mãi bị giam hãm trong lãnh địa Tử Đằng chật hẹp này.
Giờ đây cái thước đo đã biến mất, và Vua chẳng còn bất kỳ gông xiềng nào nữa. Cô ấy có thể thảnh thơi rời bỏ lãnh địa Tử Đằng bất cứ lúc nào.
Dù chẳng ai biết cái lãnh địa mất đi Vua sẽ biến dạng thành cái gì. Nhưng đó không phải chuyện mà Vua cần bận tâm.
Bất chợt, Nhân Vương mân mê bên hông và lẩm bẩm:
“Hôm nay sao mà thấy nhớ em trai quá.”
2 Bình luận