Quyển 1: Phần hoạt động của nữ chính romcom
Chương 3: Bạn có thích Mizuki Shio không? (2) //đang remake
8 Bình luận - Độ dài: 1,130 từ - Cập nhật:
"Tại sao chứ..."
"Hửm?"
Câu nói "Mizuki thích Sakurai" suýt nữa đã buột ra khỏi miệng tôi.
Nhưng có lẽ vì sợ phải nghe câu trả lời của Mizuki, và cũng vì nhận ra trong lòng đang cuộn lên một dục vọng đen tối, xấu xí rằng biết đâu mình có thể hướng tình cảm ấy về phía mình, tôi đã ngậm miệng lại.
"Cậu sao thế?"
"Không sao chứ?" – Mizuki hỏi tiếp, lo lắng cho tình trạng của tôi. Trái ngược với sự quan tâm của cô ấy, lòng tôi lại nguội đi.
Phải chăng mình đang có một ham muốn tồi tệ, coi Sakurai là kẻ xấu chỉ vì cậu ta không thuộc về mình? Ý nghĩ tự trách đó lướt qua, khiến trái tim tôi lạnh buốt.
Hay là, mình đang ghen tị với Sakurai?
"..."
Akaishi quyết định ngừng suy nghĩ.
"À không... không có gì đâu."
"Thiệt tình! Lại dùng kính ngữ nữa rồi!"
Mizuki giơ một ngón tay lên, đặt trước môi mình.
Tạm gạt sang một bên lòng ngưỡng mộ đối với nhân cách tuyệt vời của Mizuki, cũng như việc cô ấy đang say đắm Sakurai, Akaishi đã trở lại là chính mình.
"Ừ... quen mất. Tớ được nhờ đưa đĩa CD cho Arai, nên trả cái này xong là về đây."
"À, vậy à? Thế thì cùng đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ nhé."
Akaishi lại liếc nhìn ra hành lang nơi Sakurai từng đứng, nhưng bóng dáng cậu ta đã biến mất tự lúc nào. Có vẻ như cậu ta đã vào phòng câu lạc bộ rồi.
"Phòng câu lạc bộ ở đó à..."
Dường như Mizuki đã nhận ra tiếng của Sakurai không còn nghe thấy nữa từ trước, cô thong thả bước đến cửa phòng và đặt tay lên nắm đấm cửa.
"Chào buổi chiều!"
"A, Shiori-cchi, yoo hoo!"
"Ara... cậu đến muộn đấy nhé."
"Chào buổi sáng, Shiorin."
"Mizuki-chan hơi chậm đó!"
"Ch... chào..."
Mizuki chào từng thành viên của câu lạc bộ Phát thanh, và Akaishi cũng lặng lẽ lẻn vào theo sau cô.
Trong phòng, Sakurai đang bị bốn nữ sinh vây quanh, tán gẫu vu vơ.
Phía sau đám đông vây quanh Sakurai, một số không ít học sinh khác đang co ro ngồi nghịch máy móc.
"Tớ hoàn toàn không phải người như thế!"
"T... tớ biết rồi! Mizuki cũng đến rồi, chuyện đó dừng ở đây được chưa."
Một trong những cô gái vây quanh lên tiếng công kích Sakurai.
"Không được, không được! Tớ đã luôn nghĩ cho Sakurai-kun đấy!"
"Này, cậu lại nói gì ngớ ngẩn nữa phải không?!"
Một cô gái khác mắng mỏ và đấm Sakurai.
"A... đau! Làm cái gì thế hả, đồ bạo lực!"
"Ai... ai là đồ bạo lực chứ!"
"Thôi nào các cậu, dừng lại ở đó đi. Thật khó coi quá."
Takanashi lên tiếng khuyên giải.
"Đấy, Takanashi cũng nói vậy rồi còn gì..."
"Cả cậu nữa đấy, Sousuke-kun."
"Ơ... cả tớ nữa á?!"
"Ahahahaha! Sousuke đúng là đồ ngốc, bị mắng kìa!"
Arai pha trò, cố gắng thay đổi không khí.
"Ồn ào quá đấy Yuki!"
Chẳng có ai luyện thanh, cũng không ai miệt mài làm tài liệu cho câu lạc bộ Phát thanh, càng không có vẻ gì là đang họp hành hay thảo luận. Ở đó, chỉ có hình ảnh những học sinh đang vui vẻ trò chuyện.
Cảnh tượng họ tán gẫu thay vì tập trung vào hoạt động câu lạc bộ khiến Akaishi có chút khó chịu.
Có lẽ một phần không nhỏ là do bản thân cậu không tham gia câu lạc bộ nào và luôn khao khát được trò chuyện với người khác như vậy.
"Ủa... Akaishi? Cậu đến cùng Mizuki à?"
Lúc đó, Sakurai, người đã nhận ra Akaishi đang lặng lẽ bước vào sau lưng Mizuki, đã chủ động bắt chuyện với cậu.
Câu nói ấy không phải là "Sao cậu lại ở đây?" hay "Trực nhật xong rồi à?", mà là "Cậu đến đây cùng Mizuki à?".
Đó là một ham muốn ích kỷ muốn độc chiếm Mizuki, một trong những người vây quanh Sakurai, hay chỉ là một suy diễn độc địa sinh ra từ lòng ghen tị với việc có quá nhiều nữ sinh có hảo cảm với cậu ta? Akaishi không hề thay đổi sắc mặt, trong đầu cậu phân tích vô số khả năng.
"Tớ đang ở gần đây thì..."
Giữa chừng, Mizuki nháy mắt với Akaishi.
Ý cô ấy hẳn là "Cứ im lặng nhé".
"Thì tình cờ gặp Mizuki của câu lạc bộ Phát thanh ở đó. Một mình vào thì ngại quá nên..."
"Hể, ra là vậy."
Sakurai tỏ vẻ đã hiểu lời giải thích của Akaishi.
Thấy Akaishi nói trôi chảy, Mizuki khẽ giơ ngón tay cái lên, còn Akaishi chỉ cười gượng nhẹ.
"À... với lại, Kanna-sensei nhờ tớ đưa cái này cho Arai."
"Ồ, vậy à. Cảm ơn nhé, Akaishi."
Sakurai nhận lấy đĩa CD từ Akaishi.
"Yuki, Miho-nee gửi CD cho cậu này."
"Sao cậu không nói sớm!"
Rồi cậu ta đưa nó cho Arai.
Hành động vô cùng tự nhiên đó lại phủ một bóng đen lên tâm trí Akaishi.
Tại sao cậu ta không để Akaishi đưa trực tiếp cho Arai?
Nghĩ đến việc Arai sẽ không phải di chuyển thì cũng không có gì lạ, nhưng rõ ràng cậu đã gọi tên "Arai" mà vẫn đứng ra làm trung gian nhận lấy.
Phải chăng đây là một động thái nhằm ngăn Arai và Akaishi tiếp xúc với nhau? Liệu Sakurai có ý đồ đó thật, hay tất cả chỉ là suy diễn vẩn vơ?
"Vậy, tôi đưa đồ xong rồi."
"Ừ, cảm ơn nhé Akaishi."
Đưa xong đĩa CD, Akaishi quay gót rời khỏi phòng sinh hoạt của câu lạc bộ Phát thanh.
Rốt cuộc, Sakurai có ham muốn độc chiếm tất cả những cô gái vây quanh mình, hay cậu ta hành động như vậy một cách vô thức...?
Trên đường về, Akaishi vẫn không ngừng suy nghĩ.
Nhưng, cậu cũng tự nhắc nhở bản thân rằng không thể phớt lờ một khả năng, đó là trong những suy nghĩ này có thể đã xen lẫn cảm xúc cá nhân, cảm giác ghen tị với hình ảnh Sakurai được các nữ sinh vây quanh.
Ngay cả khi gạt bỏ cảm xúc cá nhân, lý do Sakurai được nhiều nữ sinh yêu mến đến vậy vẫn thật khó hiểu.
Rốt cuộc, cậu vẫn không tài nào lý giải được.
Trong lúc đầu óc quay cuồng, Akaishi cuối cùng cũng phải thừa nhận rằng có lẽ trong suốt ngày hôm nay, trong cậu đã tồn tại sự ghen tị và mặc cảm cá nhân đối với Sakurai.
8 Bình luận