Sentouin, Hakenshimasu!
Akatsuki Natsume Kakao Lanthanum
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 1

Chương 6: Chiến binh sẽ được phái đi! (Phần 9)

0 Bình luận - Độ dài: 2,135 từ - Cập nhật:

“...Có thực sự ổn không khi chỉ cần lệnh ngừng bắn làm điều kiện?”

Heine leo lên con Griffin, gom lại đám quỷ còn sống sót rồi rút lui. Nhìn theo bóng lưng cô ta, Snow khẽ lẩm bẩm.

“Ổn thôi. Một tháng là đủ để tôi chuẩn bị vài thứ hay ho... Dù sao thì cũng xong rồi. Oi, các người, từ giờ gọi tôi là Số 6-san nhé. Hãy cứ biết ơn tôi mỗi ngày nhé, thật đấy. Hôm nay là một thành tựu vĩ đại. Đặc biệt là cô đấy, Snow. Cô đã hứasẽ ‘làm bất cứ điều gì’, cô biết chuyện gì chờ mình rồi chứ. Mau đi tắm, vệ sinh cho sạch sẽ đi nào.”

“...Tôi phải đi an ủi những binh lính đã liều chết chiến đấu.”

“Này Số 6, lúc nào cử động lại được thì xuống cầu thang, tôi cần tham khảo ý kiến của anh.”-Alice và Tirris nói vậy rồi đi.

“...Không sao. Tôi quen bị bỏ lại một mình rồi. Chỉ còn tôi với Snow cũng chẳng vấn đề gì.”

Tôi tự lẩm bẩm. Nhưng Snow, thay vì rời đi, lại quay lại.

“...Vậy thì, Số 6... Không, ý tôi là Chỉ huy. Tôi biết hơi đường đột, nhưng tôi có một ân huệ muốn nhờ.”

Cô ấy cúi xuống, nhặt một thứ từ sàn nhà.

Đó là... cái đầu của Gadalkand.

“Tôi vẫn là một hiệp sĩ. Và hiệp sĩ thì... nên cưỡi được kỳ lân. Tôi biết là yêu cầu này thật ích kỷ, thật xấu hổ... nhưng...”

Cầm cái đầu trên tay, cô ấy bước lại gần tôi, lúc này tôi vẫn chưa thể cử động.

“Oi, dừng lại! Tại sao cô lại cầm cái đó!? Tại sao còn mang lại gần tôi!?”

Snow nhăn mày, trông có vẻ thành khẩn.

“Chỉ huy... lần này... về chuyện ‘lên giường’... xin hãy cho qua được không...?”

“D-Đừng có lại gần nữa! Chơi đùa với xác chết là bệnh hoạn đó! Cô đang tính làm gì vậy!? Đáng sợ, thật sự đáng sợ! Thôi được rồi! Tôi bỏ luôn vụ nợ nần hứa hẹn! Oi, cô lại gần nữa là tôi hôn tên Gadalkand mất!!”

Snow giật mình đặt cái đầu xuống. Nhưng ngay sau đó, tôi tuôn một tràng chửi thề.

“Đồ khốn! Tôi biết ngay mà! Astaroth-sama cũng thế, phụ nữ các cô toàn lợi dụng tôi khi cần, còn khi đến lúc tôi được hưởng thì các cô khóc lóc, làm bộ lạnh lùng! Đồ chậm tiêu! Đồ ngốc! Tôi đã ghét cô từ lúc mới gặp rồi! Mau để tôi yên! Tôi chẳng cần ai hết!!”

Nhưng trong lúc tôi còn đang rủa xả, môi tôi bị một thứ mềm mại bịt lại.

Snow... hôn tôi.

Mặt cô ấy đỏ rực, còn tôi thì đông cứng, không nói nổi một lời.

“Xin lỗi... Tôi mong anh tha thứ... bằng cái này.”

Snow khẽ thì thầm.

“Tôi không hẳn ghét việc anh... thích tôi. Ngay cả chuyện anh bảo muốn ngủ với tôi, nếu nói tôi không vui, thì đó là nói dối. Nhưng thật lòng, tôi vẫn chưa biết mình có thích anh hay không...”

Càng nói, gương mặt Snow càng đỏ hơn.

“Ít nhất, tôi không còn ghét anh nhiều như lúc mới gặp nữa. Tôi... thực sự không chắc... nhưng từ nay, tôi sẽ nghĩ nhiều hơn về anh.”

Cô ấy khẽ mỉm cười.

.........?

“Cô đang làm gì vậy? Sao tự nhiên lại thành ra tôi thích cô? Nghe cứ rùng rợn thế nào ấy.”

......

“...Hả?”

“Đừng có ‘hả?’ với tôi! Tôi hỏi là sao cô lại kết luận tôi thích cô. Tôi có bao giờ nói là tôi thích cô đâu?”

Snow chết lặng, vẻ mặt như không tin nổi những gì vừa nghe.

“...Uh, ý tôi là, anh đã nói muốn ngủ với tôi...”

“Cái đó chỉ vì tôi thích mặt và cơ thể cô thôi. Ý tôi là chỉ làm một lần, không ràng buộc gì cả. Đừng bắt tôi phải nói thẳng, ngượng chết đi được. Với lại, tôi sẽ không bao giờ hẹn hò với một người nóng tính như cô. Cô dễ nổi điên, mà nổi điên là vung kiếm loạn xạ. Ngoài việc háo thắng, cô còn tham tiền. Thật đấy, ở cô thì có gì mà tôi phải thích? Và lại còn định xí xoá hết bằng một nụ hôn thôi sao...”

Vừa nói xong, tôi mới nhận ra mình vừa làm cái trò ngu ngốc gì.

“Haaah... Aaaahh... Aaaaahhhhh...”

Mặt Snow đỏ rực, mắt ngấn nước. Cô ta thở từng nhịp run rẩy, như đang dồn nén lại cả một đống cảm xúc sắp bùng nổ.

Trông chẳng khác nào một đứa trẻ sắp òa khóc rồi phóng thích tất cả dỗi hờn bị kìm lại bấy lâu.

Bàn tay run rẩy của Snow từ từ đặt lên chuôi kiếm bên hông.

“...Bình tĩnh nào, chúng ta nói chuyện được mà. Nhắc cho cô nhớ, tôi vẫn chưa thể cử động đó? Nếu cô lỡ tay bổ tôi ra, tôi sẽ chết thật đó, cô biết không!?”

“Haaaah... Aaaaaaahhh... Aaaaahhhhhhh...”

Cô ấy nghe rồi. Nhưng cơ thể run lên, bàn tay lại càng chạm gần chuôi kiếm hơn.

“Xin hãy kiềm chế! Tôi nhận lỗi! Tôi lỡ lời quá trớn thôi! Nhưng mà, nếu cô giết tôi sau khi bắt tôi chiến đấu cực khổ thế này, thì trong lòng cô cũng chát ngắt chứ vui vẻ gì đâu, đúng không? Nào, cô là người có lý trí mà! Cô làm được nếu thật sự muốn! Hít sâu vào, rồi từ từ đếm số để bình tĩnh nào!”

“M-một... Ba... N-năm... B-b-bảy...”

(Thời gian hồi phục đã kết thúc. Các chức năng của bộ giáp chiến đấu hiện đã có thể sử dụng.)

Ngay lúc đó, tôi bật dậy bỏ chạy thục mạng.

Snow, khóc òa nhưng vẫn rút kiếm, đuổi theo sau

“Uuuaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhh!!”

Tiếng hét của cô ấy nghe vừa như tiếng khóc, vừa như tiếng tru của kẻ đang mất hết lý trí.

Còn tôi thì, để thoát khỏi con quái vật đang khóc lóc mà lao đến, chỉ còn biết gào lên

“Huỷ bỏ hạn chế! Huỷ bỏ hạn chế!!”

ac5a6b05-e8ae-4e9c-9b25-5e0e7b26f33e.jpg

“Được rồi, không có bất kỳ khiếu nại nào vì tôi đã làm nhiều thứ như vậy, phải không?”

Đó là đêm khuya, khoảng 12 giờ.

Kể từ khi Quân đội Quỷ Vương rút lui, không còn lý do gì để chúng tôi ở lại đây nữa.

“Số 6-sama... Cảm ơn anh đã làm việc chăm chỉ. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng được rằng anh sẽ làm nhiều điềuđến vậy cho chúng tôi. Thật sự, cảm ơn anh rất nhiều.”

“Nếu cô thật sự nghĩ vậy, thì hãy thể hiện sự chân thành hơn một chút đi. Hãy viết tên tôi xuống một trang lịch sử của vương quốc này, và để nó được kể lại cho các thế hệ tương lai.”

Từ những gì tôi nói, Tirris có vẻ hơi ngại ngùng trong khi gật đầu nhẹ.

Tôi nghĩ cô ấy chỉ là một công chúa với tâm hồn hơi đen tối, vậy nên nhìn thấy khía cạnh trung thực này của cô ấy khiến tôi hơi bất ngờ.

...Không, có thể là do vượt qua cuộc khủng hoảng này, sự hủy diệt của vương quốc đã được tránh, nên giờ cô ấy mới hành động đúng với tuổi thật của mình?

Tirris có lẽ luôn phải gắng gượng giữ dáng vẻ trang nghiêm vì nghĩ rằng mình phải thay cha, tên Vua ngốc kia làm tròn bổn phận.

Chính cô công chúa đó giờ trông như muốn hỏi tôi điều gì đó.

“...Umm, Số 6-sama.... Tôi sẽ nói với mọi người rằng tôi hiểu ở một mức độ nào đó, rằng anh được giao phó một số nhiệm vụ khi đến đây... Vậy về việc cân nhắc trở thành hiệp sĩ của vương quốc này, một lần nữa thì sao...?”

Trong khi hơi do dự, Tirris nói ra quan điểm của mình. Tôi lắc đầu trước đề xuất đó.

“Hm. Không, tôi đã xong với cái việc làm hiệp sĩ rồi. Thành thật mà nói, tôi phát ngán với việc chăm sóc mấy đứa cấp dưới kỳ quái của mình.”

Tirris có vẻ hơi cô đơn sau khi nghe câu trả lời của tôi. Sau đó, như thể cô ấy đã biết tôi sẽ nói vậy, cô ấy nở một nụ cười cay đắng, tỏ vẻ bất lực.

Hai cấp dưới trước kia đã nghe thấy và lập tức phản ứng

“Ý anh là sao khi nói bọn em là cấp dưới kỳ quái hả!? Anh quá đáng lắm! Ngay cả khi anh là Chỉ huy, em cũng sẽ cắn anh!”

“Chỉ huy, anh định rời đi ngay cả sau khi chúng ta đã có với nhau một đêm nồng cháy sao...? Hãy chịu trách nhiệm về những gì anh đã làm với em đi!”

“Oi, oi, dừng lại, Grimm! Đừng có nói kiểu đó, người khác mà nghe sẽ hiểu lầm đấy! Chúng ta chỉ chạy vòng vòng trên chiếc xe lăn mới của cô thôi... Ugh đau quá! Oi, Rose, dừng lại! Anh sai rồi, đừng cắn nữa! Anh bảo là đừng cắn mà!!”

Trong khi tôi cố kéo Rose khỏi lưng khi em ấy đang cắn tôi, tôi đã sẵn sàng rời đi.

“......”

Snow lặng lẽ đứng phía sau tôi.

“...? Gì vậy? Nói gì đi chứ. Đứng im lặng như vậy trông đáng sợ lắm.”

Mặc dù tôi đã cố nói trêu chọc, nhưng Snow vẫn im lặng.

Cô ấy có vẻ vẫn còn tức vì chuyện ban nãy.

“...Oi. Anh sẽ không quay lại nữa à?”

Cuối cùng thì cô ấy cũng mở miệng, nhưng con nhỏ này thật là...!

“Có chuyện gì với cô vậy? Dù cô không đuổi, thì tôi cũng sẽ không quay lại trừ khi có ai đó mời tôi!”

Nghe kiểu nói chuyện khó chịu thường thấy của tôi, Snow nuốt một ngụm và ngừng thở.

“...A-Anh sẽ quay về đất nước của mình sao?”

“Chà, tất nhiên rồi. Ở lại đây thì có một người rất đáng sợ, và ngoài ra chúng tôi cũng đã hoàn thành kha khá những gì cần làm rồi.”

Snow cúi nhẹ đầu xuống.

“...Vậy à.”

“...Sao cô lại hành xử như vậy? Cô gái nóng tính thường ngày đi đâu rồi? Nếu có gì muốn nói thì nhanh lên, Alice đang gọi tôi rồi.”

Sau khi tôi nói thế, Snow nắm chặt nắm đấm.

“...Bởi vì từ giờ trở đi, vương quốc của chúng tôi sẽ phải chịu tổn thất lớn từ trận chiến khốc liệt tối nay với Quân đội Quỷ Vương. Do đó, chúng tôi đang tìm kiếm những người có thể lãnh đạo quân đội hoặc những người có tiềm năng chiến đấu.”

“......Vậy thì sao?”

Cô ấy trông như thể đang do dự, rồi tiếp tục

“...Anh là người thế nào thì cũng chẳng quan trọng nữa. Tôi thậm chí sẽ không hỏi anh đến từ đâu. Nếu anh nói rằng anh không muốn trở thành hiệp sĩ vì mệt mỏi khi phải chăm sóc cấp dưới, thì... chí ít, như một lính đánh thuê...”

Giọng Snow bỗng lắp bắp, có vẻ cô ấy vẫn chưa thoát khỏi sự thật rằng chính cô ấy là người đã đuổi tôi đi.

“Nói cách khác, cô muốn những người có tài năng có thể đóng góp cho sức mạnh quân sự của vương quốc.”

“Đ-đúng vậy. Nhưng tôi không nói rằng bất cứ ai chỉ cần mạnh mẽ thì cũng có thể trở thành một...”

Cách nói chuyện bình thường, tự tin và tính cách nóng nảy thường thấy của cô ta đã biến đâu mất rồi?

...Chúa ơi, cô gái này có thể phiền phức và rắc rối đến mức nào chứ?

Đúng là loại nên bị chuyển xuống cái nhóm chỉ toàn kẻ có vấn đề.

Khi đang nghĩ vậy, tôi chợt nhận ra.

Không chỉ Snow đang nhìn tôi bằng ánh mắt như cún con, cầu xin đừng bỏ rơi cô ấy.

Nhìn quanh, tôi còn thấy cả cấp dưới cũ và thậm chí Tirris cũng đang nhìn tôi đầy mong chờ.

Thật sự, bọn họ có thể phiền phức và rắc rối đến mức nào nữa đây.

Công việc của tôi vốn dĩ là chiến đấu.

Và vẫn còn vô số trận chiến đang chờ tôi ở hành tinh này.

Những người trước mặt muốn một kẻ có thể chiến đấu.

Nếu đúng thế, thì tôi chỉ việc lợi dụng họ.

Chỉ còn một điều cần phải nói.

Tôi nhìn những cô gái trước mặt và tự tin cất lời

“Một Chiến Binh, nghe thế nào?”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận