Volume 1

Chương 6: Chiến binh sẽ được phái đi! (Phần 1+2)

Chương 6: Chiến binh sẽ được phái đi! (Phần 1+2)

Chúng tôi đang ở trong thành phố, với tòa lâu đài lờ mờ hiện ra phía trên.

Vị tướng lớn tiếng hô với các hiệp sĩ đang dựng trại bảo vệ khu vực

"Những chiến hữu! Hẳn các ngươi đã nghe tin Anh hùng-dono đang mất tích. Nhiều người lúc này hẳn đã rơi xuống tận đáy của thất vọng, hoặc chìm trong tuyệt vọng. Nhưng Anh hùng-dono vẫn chưa gục ngã! Chúng ta sẽ bảo vệ vương quốc, bảo vệ dân chúng! Nếu tiếp tục chiến đấu, niềm hy vọng cuối cùng của chúng ta, Anh hùng-dono, chắc chắn sẽ trở lại! Hãy bảo vệ cánh cổng này, bảo vệ vương quốc này và bảo vệ cả gia đình của các ngươi! Giữ vững niềm kiêu hãnh! Giờ tất cả phụ thuộc vào các ngươi! Hãy cho Quân đội Quỷ Vương thấy rằng không chỉ Anh hùng-dono mới khiến chúng run sợ!!"

Các hiệp sĩ và binh sĩ đồng loạt gầm vang, bị khích lệ bởi bài diễn thuyết được tô điểm chút ít bằng hy vọng hão huyền.

"...Số 6-sama. Anh nghĩ kẻ địch sẽ di chuyển thế nào...?"

Tirris hỏi tôi trong khi tôi…

"Đúng đấy! Tôi tận mắt thấy con kỳ lân dùng sừng hất váy một bé gái! Đứa bé mà các hiệp sĩ đang chăm sóc, chính là nạn nhân! Con kỳ lân đó rõ ràng có vấn đề, chắc chắn bên trong là một lão già biến thái!"

"Rồi rồi, chuyện đó để tôi nghe sau. Tôi đang viết thư gửi sang bên kia để báo tình hình và hỏi xem họ có thể thu xếp chỗ ở hay không. Đừng làm phiền."

Tôi vẫn mải giải thích về cảnh tượng kinh hoàng vừa chứng kiến ở chuồng ngựa.

"X-xin lỗi, Số 6-sama..."

"Dù sao thì mấy vị tướng máu lạnh đó cũng sẽ chẳng vì chuyện này mà phá lệ đâu. Quan trọng hơn, nghe tôi nói này. Đây là vấn đề nghiêm túc đấy nhé!? Nếu đã có kỳ lân thì chắc chắn ở đây cũng có ngựa. Chỉ cần dùng ngựa thôi là được, mắc gì phải dùng thứ kỳ lân biến thái, rắc rối thế!?"

"Cho dù anh nói vậy, tôi cũng đâu biết. Tôi đang điều tra các khía cạnh sinh thái khác nhau ở đây, nhưng vì không thấy được quá trình tiến hóa, nên vẫn còn nhiều điều khó hiểu. Có quá nhiều loài chỉ tồn tại trong thần thoại hoặc truyền thuyết của chúng ta lại xuất hiện ở đây. Chưa kể đến những thứ phi lý cực độ như ma thuật và lời nguyền..."

Tôi định bảo cô ấy rằng, từ góc nhìn của tôi, bản thân cô ấy cũng là một thứ phi lý không kém.

"...Có vẻ hai người đều quan tâm tới ma thuật. Nếu là loại đơn giản thì ngay cả tôi cũng có thể dùng được, hai người biết không?"

"Thật sao? Cho tôi xem thử đi!"

"Ồ, tôi cũng muốn xem."

Có vẻ thấy hơi cô đơn vì bị chúng tôi phớt lờ, Tirris chủ động tìm cách thu hút sự chú ý.

Các hiệp sĩ của vương quốc vẫn đang chờ đợi, chuẩn bị nghênh đón Quân đội Quỷ Vương.

"Giờ thì, lũ chúng bay! Cho ta nghe tiếng gầm xung trận khi chúng ta tiến quân! Thời khắc để chinh phục quốc gia này là đây! Anh hùng đã biến mất! Và thứ có thể ngăn chúng ta..."

Heine đang hùng hổ hô hào lũ quỷ thì chợt khựng lại đôi chút.

Bởi trong đầu cô vừa thoáng hiện lên hình ảnh một người đàn ông nào đó.

Tuy nhiên, cô nhanh chóng lắc đầu, xóa sạch hình ảnh ấy.

"Chẳng có ai có thể ngăn cản chúng ta! Tiến lên, lũ khốn! Cho lũ con người thấy sự khủng khiếp của Quân đội Quỷ Vương!!"

Nghe lời hô đó, đội quân hùng hậu của Quân đội Quỷ Vương, có quân số gần gấp đôi quân đội vương quốc đồng loạt ưỡn ngực, dậm bước làm rung chuyển cả mặt đất, gầm lên dữ dội.

"Này, Heine. Với ngần này binh lực, ngươi còn cần mấy con golem của ta sao? Anh hùng thì chẳng có ở đây. Chỉ cần từng này quân là đủ để nuốt trọn cái vương quốc nhỏ bé đó rồi... Dù ngươi không thể dùng hết sức mạnh như thường vì chỉ có thứ chất xúc tác với lượng ma lực ít ỏi kia."

Kẻ vừa khinh thường Heine chính là một trong Tứ Thiên Vương của Quân đội Quỷ Vương -Gadalkand của Đất.

Giờ đây, khi Anh hùng, niềm hy vọng của loài người đã biến mất... lũ quỷ tin rằng con người sẽ chìm trong sợ hãi, và trận chiến này sẽ chỉ là trò dễ dàng.

Hắn tin rằng chỉ cần một Heine yếu thế cùng vài chục tên quỷ gan lì, chẳng biết sợ là gì, là quá đủ để đối phó với đội quân vương quốc, vốn toàn những gã đã như “xác sống biết đi” vì tinh thần xuống đáy.

"Đừng chủ quan, Gadalkand. Ta đã nói rồi, có kẻ từng đánh bại ta ở đó. Thành thật mà nói, hắn còn phiền phức hơn cả Anh Hùng. Không giống như Anh Hùng chỉ đơn thuần mạnh mẽ, hắn cực kỳ khó đoán. Ta đang nói là cẩn tắc vô áy náy, bởi dù chỉ hạ được một con golem cũng chẳng dễ dàng gì với hắn. Nếu chúng ta có mười con, thì dù là hắn cũng không thể làm gì nổi."

"...Hắn là kẻ đã đập nát con golem của ta sao? Này Heine, giao hắn cho ta. Giống như hắn đã làm với golem của ta, ta sẽ nghiền hắn thành bụi."

Nghe Gadalkand nói, Heine chỉ khẽ thở dài.

Nghĩ mà xem, mình lại phải trông cậy vào cái đầu toàn cơ bắp này...

...Nhưng ngay lúc đó, một chuyện bất ngờ xảy ra.

Con golem đang đi theo dây điều khiển bỗng nổ tung, mảnh vụn văng tứ tán.

"“Cái gì!?”"

Heine và Gadalkand đều sững sờ trước biến cố.

"C-cái... Cái quái gì vừa xảy ra!? Này Heine, là hắn sao!? Là tên mà ngươi kể với ta đó...!? Hắn xuất hiện rồi à!? Đây vẫn là lãnh thổ của Quân đội Quỷ Vương đấy!"

Gadalkand, kẻ trước giờ lúc nào cũng thản nhiên, giờ lại để lộ một thoáng hoảng hốt hiếm thấy.

Heine nhanh chóng trấn tĩnh lại khi chứng kiến cảnh đó.

"Đừng để quân lính tản mát, các ngươi sẽ thành mồi ngon đấy! Đây là một ma thuật cao cấp đủ sức phá hủy golem, không đời nào có thể bắn từ xa! Về nguyên lý, ma thuật càng mạnh thì tầm bắn càng ngắn! Chúng đã chấp nhận rủi ro để tăng uy lực phép. Nếu muốn tăng tầm, chúng buộc phải giảm sức công phá! Phép vừa rồi uy lực không nhỏ, chứng tỏ kẻ địch đang ở gần. Tìm ra chúng!"

Dù ban đầu hỗn loạn, Quân đội Quỷ Vương nhanh chóng ổn định lại nhờ mệnh lệnh dồn dập của Heine.

Lũ quỷ tản ra truy tìm, nhưng...

Từ những tiếng nổ dồn dập ở nhiều nơi, lần này ngay cả Heine lẫn Gadalkand cũng bắt đầu chần chừ.

"Này này, cái quái gì thế!? Từ bao giờ bắn liên tiếp ma thuật cấp cao lại dễ như vậy!? Quân ta đang bị dồn dập khắp nơi! Có bao nhiêu kẻ địch ngoài đó vậy!?"

"Kerberos! Thả bầy chó săn kerberos ra! Lần theo dấu bằng khứu giác của chúng!"

Trong lúc Gadalkand gào lên, Heine tiếp tục ra chỉ thị.

"....Heine-sama! Chúng tôi đã cho kerberos đánh hơi tìm địch, nhưng chúng chỉ đứng yên tại chỗ!"

"Gadalkand-sama! Golem! Thêm một con nữa gục rồi!"

"Sao lại thành ra thế này!? Khốn kiếp, tất cả nghe đây, tình huống khẩn cấp! Cảnh giác xung quanh, tiến lên từ từ! Địch đang nhắm vào chúng ta từ đâu không ai biết. Đừng lơ là! Golem lùi về tuyến sau! Với tốc độ này, chúng chỉ là cái bia di động thôi!"

Gadalkand sốt ruột quát lệnh, còn Heine tập trung dò tìm nguồn ma lực.

...Và rồi, cô cảm nhận được một nguồn ma lực mạnh mẽ.

Mạnh mẽ... và rất quen thuộc.

"...Đây là tần số ma lực của viên đá ma thuật của ta!"

Nghĩa là kẻ đã lấy nó đang ở đây.

Heine lập tức hiểu ra và lao về hướng đó, bỏ mặc đám quỷ khác.

Kẻ đó phải ở cùng viên đá.

"...Gì thế này?"

Nhưng chẳng thấy bóng người nào, chỉ có viên đá ma thuật nằm đó.

Vừa cảnh giác xung quanh, vừa tìm kiếm dấu hiệu con người, cô vẫn không thấy gì.

Heine chậm rãi tiến lại gần viên đá, đôi mắt lia liên tục khắp nơi.

"...Ngươi ở đâu đó đúng không? Số 6? Ngươi đang toan tính gì vậy?"

Những tiếng nổ tiếp tục vang khắp chiến trường... Tiếng gào của lũ quỷ vọng lại từ xa...

Nhưng tuyệt nhiên không có giọng người.

Viên đá ma thuật ở ngay trước mắt.

Dù quan sát kỹ đến mấy, cô vẫn không cảm nhận được sự hiện diện của bất kỳ ai.

Đây có phải cách Số 6 trả đũa ta?

Hay là, kể từ khi Anh Hùng biến mất, hắn thực sự đang nghĩ tới việc gia nhập Quân đội Quỷ Vương...?

"...Của ta... Của ta... Viên đá ma thuật quý giá của ta...!"

Heine vui sướng nhặt lấy báu vật mà cô đã dồn mana vào suốt một thời gian dài...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!