Volume 1
Chương 4: Cách để đánh bại một Tướng Quỷ (Phần 6)
0 Bình luận - Độ dài: 2,359 từ - Cập nhật:
Số 6, say khướt và bết bát, đang dựa nguyên người vào vai tôi, bị lôi đi trái ý muốn.
Đám đồng đội đi cùng nhìn thấy mặt anh ta đỏ gay thì bật cười ầm ĩ.
"Chỉ huy, cảm ơn vì bữa tiệc! Lâu lắm rồi em mới được ăn thỏa thích thế này!"
"Không chỉ đồ ăn, cảm ơn cả phần rượu nữa! Này Rose, đi chơi với chị thêm chút nữa nào! Không hiểu sao chị thấy hôm nay có thể lập kỷ lục mới đấy!"
Nghe Grimm lảm nhảm với mấy câu nguy hiểm, Rose vừa đẩy xe lăn vừa uể oải đáp:
"Dừng lại đi~. Bụng em no căng rồi, em muốn về ngủ~. Nếu muốn thì chị tự đi một mình nhé~. Với lại ông em dặn trong di chúc là không được ở ngoài suốt đêm~."
"Nếu em không đi, thì ai làm nhân chứng cho kỷ lục mới của chị đây! Để cho tất cả các cặp đôi ăn mừng chiến thắng hôm nay thấy được địa ngục thực sự là thế nào!"
"Ah-…"
Bỏ mặc Rose bị Grimm kéo đi, tôi lôi Số 6, người vẫn đang lè nhè, hướng về lâu đài.
"Fuhahaha, tôi uống nhiều lắm rồi!! Này, cô nhân viên nữ đó trông cũng khá dễ thương nhỉ!? Tôi chỉ chạm vào mông cô ấy một chút thôi mà cô ấy phản ứng dữ dội lắm! Cảm giác đó sảng khoái thật!"
Khi anh ta thao thao bất tuyệt, sự phấn khích này… không, trông giống một gã đàn ông say xỉn đang khoe khoang mấy trò vớ vẩn thì đúng hơn.
"...Anh có tự nhận thức mình là hiệp sĩ của vương quốc này không đấy? Cách duy nhất chữa được cái tính ngu ngốc này chắc là cái chết thôi. Nhưng vì tôi cũng là hiệp sĩ, tôi lại bị nhìn chung hạng với anh."
"Đồ ngốc, tôi chỉ đang thực hiện nghi thức của chiến binh thôi! Cô thậm chí không biết những gì viết trong Sổ tay Hướng dẫn sao? Nếu thấy một cô hầu bàn xinh đẹp, đó là lời khen để nói rằng
‘Heh, heh, heh, cô có cái mông đẹp lắm, rót cho tôi một ly đi!’"
Có lẽ vì anh ta quá say, mấy câu phát ra còn loạn hơn bình thường.
"Trời ạ… Không phải như thế, mà là như thế này! Này, đồ ngốc! Đừng có giải quyết nhu cầu ở đó!"
Tôi lôi Số 6, người đang loạng choạng, đến thẳng doanh trại lâu đài. Cuối cùng cũng lết được về phòng anh ta.
"Ồ, Số 6, anh về rồi à? Tôi thấy anh lại say quắc. Tên ngốc này đã uống bao nhiêu thế?"
Như thể đã đứng đợi từ trước, Alice lập tức ló ra khi tôi gõ cửa.
"Kinh khủng thật. Anh ta gọi mang hết rượu ra. Cứ hét ầm lên rằng hôm nay anh ta là đại gia rồi mua đồ uống cho tất cả mọi người…"
"Anh ta mà biết tiết kiệm thì mới lạ. Có tiền là anh ta sẽ tiêu hết thôi. Cảm ơn vì đã đưa anh ta về."
Bị một cô bé con nói kiểu này, tôi hơi thấy khó chịu.
Tên ngốc kia vẫn đang lè nhè
"Này Snow-chaaaan! Cô đã làm tốt nhiệm vụ hộ tống cấp trên về! Nào, một nụ hôn chúc ngủ ngon nhé!"
"Đừng có thêm ‘chan’ vào tên tôi, đồ sâu rượu! Đừng nói mấy thứ ngu ngốc nữa, nhanh đi ngủ đi!"
Sau khi ném gã say rượu nói luyên thuyên vào phòng, tôi vội quay về phòng mình.
Trời đất… Anh ta vẫn sống sót đến giờ thì đúng là phép màu.
Nếu nghĩ kỹ lại, từ lần đầu gặp, anh ta đã là một tên ngốc thiếu tôn trọng.Giờ ít nhất tôi có thể thừa nhận kỹ năng của anh ta…
Nhưng cái vụ gọi tôi là "Snow-chan" là sao hả trời?
"Số 6, đồ khốn, đến cuối cùng anh vẫn coi tôi như trò cười… Một ngày nào đó tôi sẽ tự tay hạ gục anh!"
Nhưng sau khi cùng anh ta chiến đấu trong một đội, tôi biết giờ tôi chẳng thể làm thế nữa.
Ban đầu, tôi không muốn thừa nhận anh ta. Nhưng người đàn ông đó lại trên cơ tôi trong…
"Hooh, dám nói sẽ ‘xử’ Số 6-dono. Đó là điều ta không thể bỏ qua."
Giật mình vì giọng nói vang lên đột ngột, tôi quay lại…
"Cố vấn…"
Trước mặt tôi là một người đàn ông đội mũ che mái tóc thưa, với vết sẹo kéo dài trên một mắt.
"K-không, cố vấn-dono, đó chỉ là… Tôi không thực sự muốn nói cụ thể về Số 6…"
Thực ra tôi vẫn hay tuyên bố sẽ cắt hoặc giết anh ta trước mặt mọi người, nên việc này chẳng cần phải chối vội như thế…
Khi tôi định tiếp tục giải thích, tay cố vấn giơ tay ra ngăn lại.
"Không sao đâu, không sao đâu. Ta hiểu cảm giác của cô. Một gã đàn ông thiếu tôn trọng, chẳng biết từ đâu xuất hiện, rồi làm mấy trò ngớ ngẩn. Bằng cách nào đó, trách nhiệm lại đổ hết lên đầu cô, còn cô thì bị giáng chức trong khi gã kia đột nhiên được bổ nhiệm làm chỉ huy. Rồi anh ta cứ liên tục lập công bằng mấy phương pháp mờ ám. Không đời nào cô lại không giữ mối hận trong lòng sau từng ấy chuyện."
Cố vấn vừa nói vừa gật gù, ra vẻ “thấu hiểu lắm”.
Ừ thì… tôi cũng có hận đấy.
Nhưng thú thật, tôi chỉ đồng cảm với đoạn “anh ta thiếu tôn trọng” thôi.
"Đúng là như ông nói! Cái gã đó là đồ ngốc! Anh ta thiếu tôn trọng, chẳng có chút phẩm giá nào, và suốt ngày chọc tôi phát điên... Như thể mục đích sống của anh ta là làm nhục người khác vậy!"
Có lẽ vì tôi uống kém, nên men rượu bắt đầu kéo theo cơn bực thường trực bùng phát.
"Ta hiểu cảm giác đó quá rõ! Mỗi lần có cơ hội, hắn đều gọi ta là ‘ông già’... À, Snow-dono, ta thấy ta với cô hợp tính lắm đấy!"
Vừa nói, cố vấn vừa đặt tay lên vai tôi.
Khoan đã, “hợp tính” là thế nào? Cái sự thân mật này…
Tôi vẫn nhớ rõ hồi còn là hiệp sĩ cấp thấp, ông ta từng khinh thường tôi chỉ vì xuất thân của tôi.
Nghĩ đến đó, tôi cố giữ phép lịch sự, kệ cho bàn tay kia vẫn đặt trên vai mình.
"Hừm… Snow-dono, với thành tích gần đây, cô hoàn toàn xứng đáng trở lại vị trí cũ. Cô nghĩ sao? Cô không muốn quay về đội Cận vệ Hoàng gia à?"
"Nếu có thể quay lại… tất nhiên tôi muốn!"
Sinh ra là đứa trẻ mồ côi ở khu ổ chuột, tôi đã mất bao nhiêu năm để leo lên vị trí đó?
Bị khinh bỉ, bị chế nhạo, tôi đã chịu đủ rồi.
Nếu có thể quay lại làm chỉ huy…
Nhưng còn đội hình hiện tại thì sao?
Khoan… nghĩ kỹ thì, mấy thành tích gần đây không phải công lao một mình tôi, mà là công của cả đội.
Vậy thì… tôi chỉ cần đưa cả đội về làm lực lượng của mình.
Đó sẽ là đội hình của tôi. Grimm và Rose sẽ được đối xử công bằng.
Alice thì thông minh, có thể phụ trách chiến lược quân sự.
Còn… cái tên ngốc kia.
Hắn miệng mỉa mai, tính cách tệ, đầu óc đầy trò bẩn… nhưng khả năng chiến đấu thì hơn hẳn tôi.
Thôi được, miễn cưỡng lôi cả hắn theo vậy.
Không biết lúc đó mặt tôi trưng ra biểu cảm gì, nhưng tay cố vấn nhìn rồi gật gù hài lòng.
Bàn tay ông ta cứ đặt trên vai tôi hơi khó chịu, nhưng nhắc ra e lại gây chuyện lớn.
Cái khó chịu này… tôi sẽ nhớ lâu đấy.
"Hừm, ta thấy Snow-dono rất phấn khởi. Cũng đúng thôi, vì cô đang phải làm việc với những người như một cô gái bí ẩn có dòng máu quỷ, và một kẻ sùng bái tà thần. Ta hoàn toàn hiểu."
Thái dương tôi bắt đầu giật giật, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh.
Đây là lý do gã số 6 kia cứ bảo tôi “dễ nổi nóng”.
"Nhân tiện… Snow-dono, về Số 6-dono… Khi cô diện kiến bệ hạ, cô từng nói gì đó như ‘gã này là gián điệp từ một quốc gia khác’, đúng không?"
Bây giờ nghĩ lại, hình như tôi có lỡ nói vậy thật, ngay lúc mới gặp hắn.
"Không, đó là hiểu nhầm của tôi thôi. Tôi không nghĩ hắn có đủ tài năng để làm gián điệp. Nhưng nếu hắn thấy thoải mái ở đây, chắc chắn hắn sẽ bỏ nhiệm vụ mà ở lại đất nước này."
Ừ, không đời nào một tên ngốc như hắn hoàn thành nổi nhiệm vụ bí mật.
Nhưng nói vậy e chưa đủ để xóa sạch nghi ngờ.
…Tay cố vấn chậm rãi gật đầu.
"Chà, chúng ta đâu thể chắc chắn. Gã đó đang lập công bằng những cách khó lường. Ai biết được hắn có đang che giấu bộ mặt thật hay không... Cô là người thông minh, và luôn nghĩ cho vương quốc. Vậy nên, ta có một ân huệ muốn nhờ. Cô có thể âm thầm theo dõi Số 6-dono không? Ta muốn cô tìm bằng chứng cho thấy hắn là gián điệp. Dù thật hay giả… cũng được."
Khi tôi chậm rãi bước dọc hành lang doanh trại, tôi thở dài, nhớ lại lời tay cố vấn.
Để đổi lấy việc được phục hồi vào đội Cận vệ Hoàng gia, ông ta muốn tôi tìm bằng chứng hại Số 6.
Nói thẳng ra, ông ta chỉ cần bất cứ thứ gì đủ để triệt hạ hắn, bất kể thật giả.
Trong giai đoạn quyết định tương lai của vương quốc, gã cố vấn đó lại đặt ưu tiên vào việc loại trừ mọi mối đe dọa đối với thành công của mình.
“Tôi không thích ông cố vấn đó. Ông ta giống như kiểu chỉ quan tâm đến bản thân. Còn bốc mùi của một kẻ hèn nhát không biết xấu hổ.”
Tôi nhớ lại câu số 6 từng nói về ông ta.
Trước đây tôi còn muốn mắng số 6 vì ăn nói bừa, nhưng giờ thì… hình như hắn nói đúng thật.
Tôi thở dài thêm lần nữa, vai trĩu xuống, rồi quay bước về phía phòng số 6.
Tôi đang mang theo một túi da là phần thưởng đặc biệt mà cố vấn nhờ tôi đưa cho hắn.
“Lấy cái cớ đi giao phần thưởng để ghé phòng số 6-dono thì sao… À, chết thật, thể nào gã ngốc đó cũng sẽ nói mấy câu ngu ngốc cho coi…”
…Thôi, quên đi. Tạm gác mơ ước trở lại đội Cận vệ Hoàng gia vậy.
Chỉ cần tiếp tục lập công với đội hiện tại, sớm muộn gì tôi cũng được phục hồi thôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng trước cửa phòng số 6.
Vì là hắn, chắc chắn hắn sẽ mở màn bằng một câu mỉa mai, sau đó ném vào mặt tôi đủ loại lời bẩn bựa để làm nhục.
Đang cố bình tĩnh như sắp bước vào chiến trường, tôi chợt nghe tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong.
“Nhân tiện, tôi nên làm gì với phần thưởng tuyệt vời này đây? Lỡ nhà vua đòi gả Tirris cho tôi, rồi bắt tôi lên ngôi cai trị vương quốc thì sao? Ở đây có cho phép đa thê không nhỉ?”
Hắn đang hoang tưởng cái gì vậy?
“Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi? Dù sao thì tôi nghĩ Tirris là một cô gái xinh đẹp. Một người vợ tốt, anh còn chưa hài lòng à?”
“Không phải là không hài lòng. Chỉ là, trong đội tôi toàn con gái. Giả sử đêm trước lễ cưới với Tirris, họ đồng loạt đến nói ‘Thật ra em luôn yêu chỉ huy…’, lúc đó tôi sẽ rắc rối lắm đấy!”
…Thực sự, hắn đang suy nghĩ cái thể loại gì vậy?
“…Dù tôi đã biết rất nhiều thứ, có thể dự đoán hầu hết tình huống, tôi vẫn thấy mình chưa hoàn toàn ở cấp độ hiểu hết được những thứ như thế này.”
“Thế à? Tôi không biết nhiều, nhưng cô là người có thể làm được nếu cố. Cứ kiên trì đi.”
Vì lý do nào đó, tôi bắt đầu thấy thương hại Alice vì phải sống chung và chăm hắn.
“Còn nếu tôi cưới một người như Snow làm vợ, tôi cảm giác ngày nào cũng nảy sinh vấn đề mới.”
Máu dồn thẳng lên đầu tôi khi nghe câu này, không thể bỏ qua!
Tôi lập tức nắm lấy tay nắm cửa, chuẩn bị xông vào mắng cho một trận…
“…À đúng rồi, chúng ta vẫn phải vạch lộ trình cho các tướng Kisaragi. Đã đến lúc nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ gián điệp này. Lần này xem như thành công lớn… Với khoản tiền lần này, hãy mua luôn một căn cứ bí mật đi…”
“Này số 6, tôi biết anh đang phấn khích, nhưng giọng anh to quá đấy. Mấy chuyện đó thì nói bằng tiếng Nhật…”
Cái túi da tôi cầm từ nãy… rơi “bịch” xuống đất.
Báo cáo tạm thời
Hầu hết việc điều tra về hành tinh này đã hoàn tất.
Hiện tại, Alice và tôi sẽ tìm cách bảo đảm một căn cứ làm chỗ đứng cho cuộc xâm lược.
Nhờ Alice quản lý tài chính, có vẻ chúng tôi đã đủ tiền mua căn cứ.
Khi tìm thấy nơi phù hợp, tôi sẽ báo cáo ngay.
Hiện tại, nhiệm vụ không có vấn đề gì.
-Báo cáo từ Chiến Binh Số 6
0 Bình luận