Chapter 2

Chương 152

Chương 152

Đợt hỗn loạn do Gundor dàn dựng, cộng thêm với sự xuất hiện của một con rồng và nhiều trận chiến nhỏ lẻ với quân đội từ thời Chiến tranh Thống nhất, đã kết thúc bằng tiếng reo hò chiến thắng của Thành phố Mê cung. Một chiến thắng suýt soát dành cho phía Thành phố Mê cung dưới sự lãnh đạo của gia tộc Borgia.

Tuy nhiên, chiến thắng vẫn là chiến thắng. Cho dù để giành được chiến thắng này, phải có rất nhiều hy sinh. Tính đến thời điểm hiện tại, số người chết và mất tích được xác nhận đã vượt quá 50.000, và số người bị thương lên đến 60.000.

Nhiều công trình, nền tảng của cuộc sống người dân nơi đây, đã bị hư hại nghiêm trọng, và hệ thống hậu cần, huyết mạch của thành phố, đang trở nên mục nát và rối loạn. Tuy các cơ sở Mê cung không bị phá huỷ hoàn toàn, số lượng mạo hiểm giả có thể tiếp tục thám hiểm hiện tại đã giảm đi đáng kể. Ba ngày sau khi trận chiến kết thúc, những vết sẹo do thảm họa tự nhiên đó tạo ra vẫn còn hiện hữu ở nhiều nơi.

Điều kiện vệ sinh trong thành phố thì ngày càng trở nên xấu đi khi xác chết và những mảnh thịt còn sót lại trong những ngôi nhà đổ nát tiếp tục phân huỷ. Kéo theo một mùi hôi thối nồng nặc ám ảnh khắp thành phố hàng giờ liền. Thế nhưng đây lại là một mùi hết sức quen thuộc với Walm, người đã từng phải trải qua bầu không khí nhuốm đầy máu trên ở chính quê hương của mình.

Việc lưu thông lại đường phố là ưu tiên hàng đầu. Dọc theo con phố chính, nơi những ngôi nhà và cửa hàng nằm san sát nhau, giờ chỉ còn lại những đống đổ nát nhỏ. Khuôn mặt của những người trên phố thì tối sầm. Người dân trong khu vực thì cũng như vậy. Một số người già ngồi thẫn thờ trên đống đổ nát của một ngôi nhà đã bị thiêu thành tro, một số thì cố gắng lục lọi trong đống đổ nát với bản mặt vô cảm, còn trẻ em thì liên tục gọi tên cha mẹ mình.

Đó là cảnh tượng thường thấy ở Thành phố Mê cung trong những ngày qua. Walm, người đã sử dụng《Ignis Fatus》để khuất phục con Undead Dragon, cũng không phải không liên quan. Ngọn lửa xanh thiêu rụi thân thể con rồng, nhưng cùng lúc đó cũng tàn phá thành phố. Không cần phải nói, những xác cái xác chết cháy nằm la liệt trong những ngôi nhà chỉ còn lại tro bụi cũng là thành quả của cậu. Và Walm không thể rời mắt khỏi cảnh tượng đó.

Vào thời điểm trận chiến diễn ra, rất nhiều người dân đã cố gắng sơ tán ra khỏi thành phố, nhưng không phải ai cũng thành công. Walm chỉ có thể ước rằng những người thất bại trong việc sơ tán đã chết trước khi ngọn lửa xanh chạm đến họ.

Dù thế, chân cậu vẫn tiếp tục bước, lặng lẽ dọc theo con đường xa lạ mà lẽ ra phải quen thuộc. Trên đường đi, cậu nhận thấy các cơ sở liên kết với mê cung cũng bị hư hại nặng nề.

Những viên đá lát sàn bóng loáng giờ bị sứt mẻ và dính đầy máu và dịch cơ thể từ những người bị thương được vận chuyển đến. Và những cột đá, thứ vốn được xếp thẳng hàng một cách có trật tự, giờ thì một số trở nên cong vênh, trong khi số khi đang nằm thẳng trên mặt đất.

Toà nhà hội, vốn được sơn một màu trắng hết sức tráng lệ, uy nghi trước mắt du khách, giờ đây đã nhuốm một màu nâu nhạt do bụi bẩn. Hơn nữa, cửa ra vào, cửa sổ đều bị vỡ và những tấm chắn của chúng thì rơi khỏi khung và nằm vắt vẻo trên mặt đất.

“Chẳng một bóng người nào đến thăm sao?”

Phía bên trong cơ sở được dùng làm trung tâm sơ tán cho những người dân mất đi nhà cửa và kế sinh nhai của mình. Tuy nhiên, những người không còn chỗ trống để vào hoặc không tìm được nơi ở thì đã đổ về khuôn viên bên ngoài. Rất nhiều người phải trú tạm trong những chiếc lều tạm bợ, dựng lên từ bất cứ thứ gì họ có trong tay.

Khói trắng bốc lên từ những bếp ăn từ thiện tràn ngập không khí, hoà lẫn với đủ mọi loại mùi hôi thối khiến cho ai cũng mất đi hết khẩu vị của mình.

Walm vòng ra phía sau cơ sở. Ở đó là một mộ tưởng niệm, nơi mà cậu đã cùng trò chuyện với Lisi, và đằng sau nó, là nơi dùng để tưởng niệm những người đã hy sinh trong sự kiện vừa qua.

Nhiều người chết được đưa đến ngoại ô thành phố và chôn cất tập thể. Đây là thông lệ phổ biến trên chiến trường. Vì nếu phải đào từng ngôi mộ một, các bệnh truyền nhiễm và Undead có thể sẽ bùng phát.

Vì vậy, mọi người quyết định rằng các quan chức bang hội và một số binh sĩ, cũng như hầu hết các thi thể vẫn giữ nguyên được hình dáng ban đầu, nên được chôn cất ở một góc của đài tưởng niệm của bang hội. Con người vẫn không có được sự bình đẳng ngay cả sau khi chết. Đó là một thực tại đáng buồn.Tuy nhiên, Walm không ở vị trí để lên án sự đối xử bất công này. Ngược lại, cậu còn hoan nghênh nó một cách tích cực. Vì vốn dĩ việc bị đối xử như thế vẫn tốt hơn nhiều so với những gì cậu đã chứng kiến.

“Tôi đến muộn, xin lỗi.”

Không giống như hầu hết những người bị chôn cất một cách bừa bộn, cẩu thả, thi thể của Lisi được chôn cất dưới thứ có thể gọi là một bia mộ. Không hẳn là tử tế, và nói cho cùng, cái chết của cô ấy không thể gọi là một cái chết có phẩm giá. Bản thân Walm vẫn không thể chấp nhận được cách mà cô ấy chết. Nhưng so với vô số người đã thiệt mạng, thi thể của cô ấy đã được chăm sóc tốt.

“Tôi chỉ có thể làm được như thế này. Xin hãy tha thứ cho tôi”

Tuy nhiên, Walm đã chấp nhận thực tại và chắp tay trước bia mộ. Ở Thành phố Mê cung, nơi hậu cần đang rất trì trệ, rất khó để cậu có thể tìm mua hoa. Việc tìm thấy một bông hoa nở rộ giữa đống đổ nát đã là may mắn lắm rồi.

Sắc đỏ nhạt lem luốc bụi bặm của đoá hoa khiến Walm nhớ đến Crimson Grass, nhưng hình dáng và màu sắc thì khác xa.

Nhắm mắt lại, Walm dâng lên lễ vật nhỏ bé của mình, và chắp tay. Cậu nhớ lại những kỷ niệm với Lisi, người mà cậu có thể nói là đã gặp mỗi ngày. Từng kỷ niệm một cứ thế xuất hiện dồn dập, như thế cậu đang cố gắng gợi lên và suy ngẫm lại tất cả.

“Không một giọt nước mắt nào sao? Đúng là một thằng tệ hại.”

Không rõ là do cậu đã quá quen thuộc với cái chết, và vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu thực tại, hay là vì bản chất của cậu vốn đã phù phiếm như vậy, nhưng không một giọt nước mắt nào nơi xuống từ mắt Walm. Walm, người vẫn đang nhìn chằm chằm vào bia mộ với chút tình cảm còn vương vấn, quay sang để nhìn vị khách mới đến.

Đó là Lavinia, lễ tân, và cũng là đồng nghiệp của Lisi. Cô ấy cũng đến để viếng mộ của một người bạn đã khuất.

Lavinia mím môi như thể cô không thở được, nhưng không lời nào được vang lên.

“Tôi nghe rằng, chính cô là người đã lo liệu cho cô ấy một ngôi mộ. Cảm ơn.”

Walm bày tỏ sự chân thành.

Lavinia đã làm tất cả trong khả năng của mình để đảm bảo Lisi được chôn cất một cách tử tế, cho dù cô không phải là một nhân vật lớn nào. So với việc Walm không dám nhìn thẳng vào thi thể của cô trong lúc hỗn loạn và không tiếc thương cho cô một cách đường hoàng, những gì mà Lavinia đã làm còn vượt xa qua cả mong đợi của cậu.

“...xin lỗi.”

Lavinia đáp lại lời cảm ơn của Walm bằng một lời xin lỗi không chút tô vẽ hay bào chữa nào. Không còn nghi ngờ gì nữa, cô ấy đang xin lỗi về những gì bản thân đã nói trong lúc hỗn loạn đó.

“Tình thế khi đó rất thảm khốc. Không ai có thể làm gì khác được. Và, những gì cô nói khi đó là đúng. Tôi đã không thể lựa chọn giữa cả hai. Hậu quả của việc đó chính là cái chết của Lisi. Đó là sự thật mà tôi sẽ không trốn tránh.”

“Không phải vậy—”

Walm lắc đầu để ngắt lời Lavinia.

“Không cần phải tử tế đến như vậy. Tên cô là Lavinia, đúng chứ? Tôi không hề oán giận cô. Tôi chỉ thất vọng về chính bản thân của mình thôi. Khoác lên mình cái vẻ ngoài như thể rằng bản thân có thể cứu được cô ấy, để rồi rốt cuộc tất cả chỉ là một lời nói dối. Tôi tự hỏi nếu như tôi có thể quay ngược thời gian thì sẽ ra sao. Ngay cả bây giờ, tôi cũng không biết.”

Giữa sự ồn ào và hỗn loạn xung quanh, bỗng xuất hiện một không gian mà chỉ tồn tại sự im lặng.

Liệu bày tỏ nỗi lòng bị đè nén có ích lợi gì hay không? Tất nhiên là không. Chính Walm cũng hiểu rõ điều đó nhưng vẫn quyết định làm như vậy.

“...Tôi xin lỗi. Tôi không còn gì để nói ở nơi đây, trước bia mộ này. Tôi xin phép đi trước. Để cô có thể khóc thương cho cô ấy trong yên bình. XIn hãy cầu nguyên cho hạnh phúc của cô ấy ở thế giới bên kia.”

Lavinia cúi đầu đáp lại, rồi tiễn Walm cho đến khi bóng lưng của cậu khuất dạng.

Walm len lỏi qua đám đông và tiến đến nhà hội. Ở đây có một phòng riêng dành cho Trimagitack và cả Walm. Xét cho cùng thì, Merrill hiện tại đã nhận được danh hiệu anh hùng, sau chiến công hạ gục Undead Dragon của mình.

Quân đội của phía Cộng hòa đóng quân ở biên giới đã giải tán ngay sau khi Undead Dragon bị đánh bại. Và việc con rồng bị tiễn đưa về lại Âm giới sớm đến như thế có thể coi là một tính toán sai lầm của họ.

Mặc dù Thành phố Mê cung đã phải gánh chịu thiệt hại nặng nề cũng như lực lượng quân sự bị triệt thoái, ít nhất thì họ vẫn còn đủ quân lực cho đồn trú quanh biên giới. Hơn nữa, trong thành phố hiện tại đang sở hữu một cá nhân có thể đánh hạ một con rồng trong thoáng chốc. Đây chắc hẳn là một trong những lý do khiến cho phe Cộng hòa không tiến hành chiến tranh.

“Họ cũng sẽ không được tưởng thưởng đâu nhỉ.”

Walm không hề có ý định đồng tình với sự ngoan cố méo mó của Fausto, nhưng chỉ xét riêng đến kết quả, trận tái chiến mà bóng ma của gia tộc Gundor đã chờ đợi trong suốt một thế kỷ qua đã không được thực hiện.

Khi Walm tiến sâu hơn vào hành lang, một người đàn ông đi ngang qua giơ tay và cúi đầu chào. Tất nhiên, Walm cũng đáp lại.

Trong thời bình, Walm bị đối xử như một kẻ kỳ lạ, nhưng sau cuộc khủng hoảng, hành vi của mọi người xung quanh đã thay đổi hoàn toàn. Nghe có vẻ toan tính và có phần thuận tiện, nhưng có một mối liên kết đã hình thành giữa những con người đứng cạnh nhau trong khoảnh khắc sinh tử đó, những con người đã cùng nhau chia sẻ chiến trường.

Tiếp tục bước đi, tránh những đồ tiếp tế chất thành đống dọc hành lang, Walm tiến đến trước căn phòng khách quen thuộc, mở cửa và bước vào. Căn phòng hiện tại đang trông giống như một phòng riêng, vì nhiều đồ đạc đã được chuyển vào từ ngôi nhà thuê đã bị phá hủy một nửa.

CỘC!! CỘC!! CỘC!!

Gõ cửa căn phòng nằm ở góc trong cùng, Walm lên tiếng.

“Tôi vào đây.”

Walm bước vào sau khi nhận được tiếng phản hồi ngắn gọn vang lên từ phía bên trong.

Merrill, người có lẽ đang nằm nghỉ trên giường, nhanh chóng ngồi dậy.

“Cô nên ngủ thêm đi.”

“Walm lo lắng thái quá thật đấy.”

Trái ngược với nụ cười trên môi, chuyển động nửa trái cơ thể của Merrill có phần chậm chạp. “Hydra”, được cho là sinh vật sở hữu nọc độc nguy hiểm nhất trong tất cả các loài rồng. Ngay cả khi đã hấp thụ một trong ba bảo vật thần kỳ, chất độc ăn mòn Merrill vẫn để lại di chứng trong cơ thể cô.

Cảm nhận được ý định của Walm, Merrill tiếp tục.

“Vậy là anh đã đi viếng mộ… Đúng như những gì anh thấy, do ảnh hưởng của độc Hydra, cơ thể của tôi vẫn chưa thể cử động theo ý muốn. Tuy nhiên, nhờ có Crimson Grass nên tôi vẫn còn sống… Nhưng tại vì điều đó, anh đã không thể cứu được Lisi, và giờ đôi mắt của anh vẫn đang tiếp tục mục rữa.”

Merrill cũng bị tổn thương cả về thể chất lẫn tinh thần bởi biến cố vừa rồi.

“Vốn là một buổi lễ, nhưng lại trở thành một cuộc tập kích bất giờ mà chẳng ai lường trước được. Nếu không có Merrill, những người khác, chắc chắn đã chết ngay lập tức.”

Trong một tích tắc ngắn ngủi đó, Merrill đã nhanh chóng tạo ra một bức tường băng để bảo vệ đồng đội.

Thêm một lần nữa, Walm lại bị gợi nhắc một sự thật phũ phàng rằng《Ignis Fatus》của cậu chỉ có thể dùng để thiêu đốt mọi thứ xung quanh. Nếu hoán đổi chỗ của cậu với Merrill khi ấy, thì các thành viên trong nhóm chắc hẳn đã bị xóa sổ.

“Không hiểu sao, nhưng trông anh hiền dịu hơn thường lệ.”

Merrill nói, cố làm dịu bầu không khí.

“Thế trước giờ trong mắt cô tôi là quỷ hay gì à?”

Merrill cười một cách ngây thơ về phía Walm, người đang nheo mắt lại.

“Fufufu, đùa thôi.”

Sau đó, nét mặt của Merrill trở nên nghiêm nghị hơn, như thể đã hạ quyết tâm. Đôi mắt hai màu của cô nhìn chằm chằm vào Walm.

“Theo Hari và pháp sư của hội. Nếu như tiếp tục luyện tập phục hồi, thì nửa trái cơ thể của tôi sẽ được chữa lành. Và lần sau, chắc chắn tôi sẽ giúp anh dùng được Crimson Grass một cách toàn vẹn hơn.”

Mặc dù hoàng hôn ảm đạm đã buông xuống thành phố, nhưng sự sắc sảo trong ánh mắt của cô vẫn chưa hề mất đi. Không, không, những gì cô ấy đang nói là nghiêm túc.

Walm, người đang bị cuốn hút bởi vẻ rực rỡ ấy, gạt những suy nghĩ không cần thiết sang một bên và tiếp tục im lặng lắng nghe Merrill.

“Walm, tôi–”

Những lời sắp được nói ra đột ngột bị ngắt quãng bởi tiếng gõ cửa vang vọng khắp phòng.

Có rất nhiều người đã đến thăm Merrill, nên chuyện này không có gì lạ với cô. Nhưng, vị khách này đến không đúng lúc chút nào.

Nghe tiếng gõ cửa, Merrill của biết thở dài.

“Chờ chút, để tôi.”

Walm mở cửa.

Một người đàn ông đứng đó. Anh ta ăn mặc chỉnh tề, nhưng bộ giáp trên người từ đầu đến chân lại phủ đầy vô số vết tích của chiến trận. Vải và kim loại cọ sát vào nhau, còn độ bóng của các khớp nối đã bị mài mòn theo thời gian. Có thể nói, đó là vẻ ngoài đặc trưng của một binh sĩ trên chiến trường. Nhưng trong Thành phố Mê cung của hiện tại thì, anh ta chỉ như là một người lính bình thường.

Tuy nhiên, tim Walm bỗng đập thình thịch lên vì ngạc nhiên, ngay cả khi cơ thể cậu đã cứng đờ vì sốc.

“Tìm thấy cậu rồi, Trưởng giám hộ Walm.”

Đó là chức danh mà Walm đã từng sở hữu trong quá khứ, và nó liên tục vang vọng trong tai cậu.

Những lời đó phát ra từ một người đàn ông trong bộ giáp Highserk quen thuộc, một trong những người dưới quyền Walm tại Lâu đài Dandurg, nơi đã bị nuốt chửng bởi ma vật trong đợt Đại bạo loạn.

“Hả? Đại đội trưởng… Friug?”

Đó là vị Đại đội trưởng (Thời chiến) mà Walm đã giao phó cho quyền chỉ huy các bức tường của Dandurg khi cậu phải đối đầu với tên Orge Lord.

Đứng trước một người mà cậu tin rằng đã không còn sống. Walm cảm thấy chóng mặt và trở nên loạng choạng. Từng câu từng chữ bị nghẹn trong họng không thể thốt ra, chỉ có một thứ vẫn chưa thay đổi, đó chính là trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!