Sau khi băng qua cổng thành, Walm chạy thẳng về phía khu ổ chuột.
Hầu hết Undead, bao gồm cả Ghoul, đều đã nhun nhút tại các cơ sở quan trọng bên trong tường thành, tuy nhiên điều đó không có nghĩa là tình hình bên ngoài thành khả quan hơn chút nào. Hàng đống xác chết với đầu bị đập nát nằm rải rác khắp nơi dọc theo con đường chính. Phần lớn trong số đó thuộc về những cư dân đã mục rữa từ lâu, tức là đám Ghoul.
Sự khác biệt lớn nhất giữa bên ngoài và trong tường thành chính là số lượng xác sống đang bước đi. Có vẻ như ngay cả Fausto và đồng bọn vẫn không thể vươn tay mình đủ xa để có thể tóm gọn cả thành phố, minh chứng là thương vong của khu vực bên ngoài tường thành ít hơn hẳn phía bên trong. Ngoại trừ những sinh mạng không may bị vướng vào đợt tấn công ban đầu ra, người dân đã nhanh chóng tìm kiếm nơi trú ẩn bên trong các toà nhà và khu vực lân cận.
Hiện tại, những người bảo vệ thành phố và các mạo hiểm giả đã bắt đầu tổ chức một đợt phản công trước hằng hà sa số những cái xác biết đi.
Tấn công đám Undead đang đối mặt với các mạo hiểm giả từ phía mạn sườn, Walm sau đó rời khỏi đường chính. Băng qua nhiều con hẻm, cậu đã đến được Quận Suderin, nằm ở rìa ngoài của thành phố. Câu chuyện người nhân viên hội mà cậu cứu khi nãy kể bỗng hiện lên lại trong tâm trí.
Sau Chiến tranh Thống nhất, Thành phố Mê cung trải qua một thời kỳ mở rộng, và do dòng người lao động đổ về liên tục cùng với sự gia tăng dân số, thành phố trở nên quá tải và gây ra tình trạng thiếu nhà ở nghiêm trọng, dẫn đến việc những người đến sau phải dựng nhà bên ngoài tường thành. Gia tộc Hầu tước Borgia đã phải chặt hết cây trong rừng, trước đây có tên gọi là Rừng Suderin, để có thể tạo ra một khu vực mới cho người nghèo.
Trên bề nổi thì đây có vẻ như đây là một nước đi chứa đầy thiện chí, nhưng thực tế đó lại là chính sách dùng để đẩy người nghèo và tội phạm ra khỏi thành phố và đặt những cá nhân đó dưới một sự giám sát tập thể. Và khu vực mà cậu đang đi qua hiện giờ đã chệch ra khỏi cảnh quan vốn có của Thành phố Mê cung. Thay vì nhà cửa tấp nập kèm với đèn đường sáng rực thì nơi đây chỉ có những túp lều tạm bợ được dựng lên một cách bừa bãi, tạo nên những con đường quanh co.
Walm cau mày quan sát xung quanh. Chỉ riêng lối đi phức tạp và độ hẹp của con đường đã khiến nơi đây trở thành một điểm lý tưởng để phục kích. Có nhiều thị trấn lâu đài được xây dựng với ý tưởng sử dụng nhà cửa như những bức tường phòng thủ nhằm ngăn chặn bước tiến của kẻ địch. Không rõ khu ổ chuột trước mặt cậu đây có được xây dựng với chủ đích như thế hay không, nhưng nhìn chung thì nó vẫn có chức năng tương tự.
“Không, thậm chí còn hơn thế nữa.”
Do có quá nhiều lều nằm chi chít nhau, sự tiện lợi của một lối đi đã biến mất hoàn toàn, và khu ổ chuột trước mặt Walm đã trở thành một thứ trông không khác gì miệng hổ, nơi mà cậu không thể đoán trước được tương lai của bản thân nếu như tiến vào.
Luồn lách qua những khoảng trống nhỏ giữa biển lều và chòi đổ nát, khi ngẩn đầu lên, Walm thấy vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía mình qua các khe hở của lều hay lỗ trên bức tường đổ nát. Chứa trong những ánh mắt đó là sự pha trộn của nhiều loại phản ứng, từ cảnh giác, sợ hãi, cho đến ghen tị.
Trong khoảng thời gian sinh sống ở Thành phố Mê cung, Walm nghĩ rằng bản thân đã hiểu rõ thành phố này, nhưng giờ đây cậu mới nhận ra rằng mình đã sai đến mức nào. Trong bóng tối mờ ảo, nơi ánh nắng mặt trời không thể chiếu tới, ẩn nấp rất nhiều những con người mang trong mình vô số cảm xúc tiêu cực. Không rõ rằng liệu họ có liên quan gì đến Fausto hay không. Nhưng có vẻ như chẳng ai thể hiện một chút cảm xúc tích cực nào về phía Walm cả.
Trong khi cố men theo con đường mà còn chẳng đủ rộng để hai người có thể đi ngang qua nhau, Walm nghe thấy âm thanh của một vật gì đó đang bị kéo đi ở phía trên. Khi ngước lên thì cậu nhìn thấy vài chiếc hộp đang rơi xuống về phía mình. Cậu đoán rằng thứ ở bên trong chỉ có thể là cát hoặc sỏi. Walm né những món vũ khí hết sức thô sơ đó bằng cách áp sát về phía vệ đường. Chiếc hộp gỗ va chạm với mặt đất vỡ tan với một âm thanh trầm đục.
“Uh, woahhhh!!”
Dùng chiếc hộp vừa rơi xuống làm bàn đạp, một người đàn ông đeo dao chặt thịt bên hông lao đến với nước bọt văng tung toé. Tiếp theo sau là một kẻ cầm liềm và cuối cùng là cuốc. Động tác của cả ba cho thấy họ đang cố kết thúc nhanh chóng bằng một đòn chí mạng duy nhất, không chút mảy may đến việc phòng thủ bảo vệ bản thân.
Cùng lúc đó, một tên cầm kiếm gãy và một tên kahcs với dao găm trong tay tiến thẳng đến từ phía sau.
Chiếc mặt nạ quỷ run lên vì sung sướng như thể đang tận hưởng tình huống này.
Kỹ năng không hề quan trọng với nhóm người này. Tư thế của tất cả như là của những binh sĩ bị dồn đến cửa từ. Cũng vì tư thế nửa vời đó, chân họ không thể di chuyển với tốc độ tối đa mà bị cản lại bởi sức nặng cơ thể và lực quán tính.
Walm, cẩn thận di chuyển kích trong khoảng không gian giới hạn, thực hiện một đòn đâm ngắn.
Mũi giáo xé toạc cổ họng mềm mại của tên cầm dao chặt thịt, cắt đứt động mạch và chạm đến tủy sống.
Walm sau đó tự động nắm chặt lấy con dao chặt thịt như thể cơ thể cậu có một rơle cho việc đó và ép kẻ mà cậu vừa đặt vào tình trạng hấp hối về phía kẻ địch dùng cuốc. Nhanh chóng, cậu giơ con dao chặt thịt lên để đối phó với chiếc liềm đang nhắm xuống đầu mình. Con dao cắt đứt ngón tay của tên cầm liềm khiến vũ khí rơi khỏi tay đối phương.
Mất đi ngón tay, tên cầm liềm la lên trong đau đớn. Nhưng không được lâu, vì sau khi mất đi vũ khí, đối phương không chút chần chừ dùng cơ thể của mình để ghìm Walm xuống.
Walm, hạ thấp trọng tâm, vật lấy người đàn ông cụt ngón tay đang lao đến và ném đối phương về phía sau, nơi còn hai kẻ địch khác đang cố tiếp cận.
Trước khi Walm kịp dừng lại để thở, đã có một chiếc cuốc đã nhắm thẳng vào phía sau gáy. Nhanh chóng bắt lấy vũ khí của đối phương bằng đầu móc của kích, cậu tiếp theo rút thanh trường kiếm ra bằng tay trái, tất nhiên là sau khi đã vứt bỏ con dao chặt thịt vừa nãy. Với một cú vung trái tay, cậu đã thành công đánh vào thái dương của tên cầm cuốc.
Ba kẻ địch nằm co ro trên mặt đất vẫn còn thở, nhưng ngay khi Walm hướng mắt đến họ thì thêm một lần nữa, một vật thể lại rơi xuống chỗ cậu từ phía trên.
Walm, đánh bật hòn đá to bằng nắm tay với thanh trường kiếm của mình, sau đó cậu cắm kích xuống và giơ kiếm lên cao hơn đầu.
Ma lực chảy vào thanh trường kiếm, cậu nhanh chóng thực hiện một đòn《Strike》ngay khi quay người về sau.
Dù cho lưới kiếm phải cắt xuyên qua những vật cản xung quanh, tốc độ của nó vẫn không hề chạm lại, và cứ như thế, nó chém vào cánh tay đang chĩa dao găm về phía người dùng của mình, cả con dao găm và cánh tay đều bay đi và biến mất vào môi trường hỗn tạp xung quanh. Dĩ nhiên, chủ nhân của cánh tay đó cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Đối phương đã bị mũi kiếm sượt qua, cắt đứt cổ họng, khiến máu phun ra xối xả và kết quả và nằm co giật trên nền đất.
Tên cụt ngón tay vừa nhặt lại liềm và kẻ địch dùng kiếm đã tránh được đòn chém của Walm nhờ vào việc dùng đồng bọn vừa bị cắt cổ làm khiên.
Walm, lường trước được việc này, vung trường kiếm từ dưới lên về phía hai kẻ địch đang tiếp cận.
Thanh trường kiếm chém xuyên qua từ dưới sườn của tên cầm dao găm và đâm xuyên ra phía sau từ phần ngực.
Tên dùng kiếm nhanh chóng đâm thanh kiếm gãy của mình về trước, không muốn bỏ lỡ cơ hội được tạo ra nhờ việc hy sinh đồng đội, nhưng đã bị Walm gạt phăng ra. Tạo nên một âm thanh kim loại chói tai vang vọng khắp con hẻm.
“A, aaahhh.”
Từ sau chiếc mặt nạ quỷ, Walm nhìn vào mắt kẻ địch. Lần đầu tiên kể từ khi cậu đến khu ổ chuột này, nỗi sợ hãi cuối cùng đã xuất hiện, nhưng tất cả đều đã quá muộn.
Thanh trường kiếm sau đó đâm sọc vào sườn và khuấy tung nội tạng của tên cầm kiếm.
Liếc mắt lên, Walm vặn vũ khí rồi rút thanh trường kiếm về. Kẻ đang thích thú ném đá về phía cậu giờ đã đông cứng như tượng đá. Sau một thoáng do dự, hắn quay người với ý định bỏ chạy, nhưng một quả cầu lửa đã bay đến và bao phủ cả mái nhà nơi hắn đang đứng.
Cứ như vậy, trong con hẻm nơi ngọn lửa xanh đang bùng cháy, tất cả đã tan biến cứ như thể chỉ còn lại mỗi mình Walm trên thế giới này.
Hai cuộc phục kích sau đó chỉ khiến cho khu ổ chuột chất thêm hàng đống xác chết. Giờ thì không còn ánh nhìn nào dám hướng về phía Walm nữa.
Mặc dù bị phục kích đến ba lần, nhưng có thể nói rằng mọi chuyện đang diễn ra khá trơn tru. Có vẻ như thông tin cậu nhận được từ người nhân viên hội đó là không hề sai.
Với niềm tin ngày càng trở nên vững chắc, Walm nhìn chằm chằm vào một cơ sở được xây dựng ở trung tâm khu ổ chuột.
Ngay cả khi được xây dựng ở một khu vực chi chít nhà cửa và lều trại như thế này, không gian xung quanh nó lại thoáng một cách bất thường, như thể đang muốn thể hiện rằng đó là một nơi cấm kỵ không được phép bén mảng đến gần.
Về mặt địa hình, một mương nước chảy quanh bên ngoài cơ sở, và vượt qua nó là những bức tường ngăn cách với chiều cao của một người trưởng thành. Và mặc dù đến thẳng từ cửa chính, nhưng cũng không có ai bước ra để tiếp Walm cả.
Trèo qua bức tường, Walm bước vào khoảng sân đất phía bên trong. Ngoài một nhà kho không rõ mục đích sử dụng ra, thì xung quanh tồn tại những hình nhân khá cao làm từ gỗ và đất.
Walm di chuyển vào một tòa nhà lớn trông có vẻ đặc biệt. Tuy nằm trong một khu ổ chuột bừa bộn và bẩn thỉu, nhưng những tòa nhà ở mức biệt thự tại đây lại được sắp xếp gọn gàng và bảo trì tốt đến ngờ.
“Việc ngươi xuất hiện ở đây đồng nghĩa với việc Fausto đã chết.”
Những lời đó được ném về phía Walm, người vừa mở cửa để bước xuống hành lang.
“Ừ, tôi đã giết hắn… Thế, đằng đó là ai?”
Walm vừa ngẩng đầu lên vừa trả lời.
Trước mắt cậu là một người đàn ông khoảng ba mươi đang tựa người vào lan can trong tiền sảnh.
“Hả? Ta á? Tên là Giesel. Có thể nói ta là người phụ trách ở đây. Nhưng quan trọng hơn, liệu việc giết bạn bè và em trai ta là sở thích của ngươi à?”
“Em trai?”
Walm hiện đang có quá nhiều thứ tâm trí. Hơn nữa, trên đường đến đây cậu đã giết rất nhiều người.
“Giusto, thủ lĩnh của nhóm lính đánh thuê mà ngươi đã giết ở Mỏ Mithril Karoloria, chính là em trai ta.”
Đó là chuyện đã diễn ra cách đây không lâu, đến cả một người như Walm vẫn có thể nhớ rõ. Suy cho cùng thì, số lượng người vẫn có thể tiếp cận trong biển lửa xanh là rất ít.
“Tôi có nhớ.”
“Ha, tất nhiên rồi. Như ngươi đã biết, có vài thứ mà con người sẽ không bao giờ cắt bỏ được, và quan hệ hết thống chính là một trong số chúng. Ta là kẻ xấu. Ta đã giết hại phụ nữ và trẻ em. Ta đã xúi giục cư dân ở khu ổ chuột, kích động họ, khiến họ nhập hội với tổ chức của ta. Nhưng ngươi thấy đấy, ta vẫn không thể vứt bỏ đi lòng trung thành của bản thân, đặc biệt là khi lòng trung thành đó hướng đến máu mủ duy nhất của ta. Kẻ chỉ có thể im lặng khi nghe tin em trai mình bị giết, thì chẳng có tư cách để gọi chữ gia đình.”
Những gì văng ra từ miệng người đàn ông là về tình anh em và lòng trung thành, hoàn toàn khác xa so với vẻ ngoài hung dữ của đối phương.
Walm nheo mắt và mở miệng.
“Cái lòng trung thành đó của ngươi, không thể dành cho những người khác dù chỉ một chút hay sao?”
“Hah? Trong khu ổ chuột này, hoàn toàn không có chỗ cho sự quan tâm đến những kẻ xa lạ!! Ngươi đã được tận mắt chứng kiến rồi phải chứ? Nơi này liệu có gì yên bình, có gì tốt đẹp? Ngươi muốn chúng ta phải sống như một lũ thất bại đến hết đời hay sao? Đừng có đùa? Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu!”
Cả hai đều có một khoảng trống trong tim mà sẽ không bao giowf có thể được lấp đầy. Và vấn đề hiện tại là thứ không thể giải quyết chỉ bằng lời nói.
Hiểu được vấn đề, Walm hỏi người đàn ông để xác nhận.
“Vậy đó là tất cả những gì ngươi muốn nói à?”
“Ha, được rồi. Để ta nói trước một điều, nếu ngươi dám dùng《Ignis Fatus》, thì những con người vô tội này sẽ bị thiêu sống đấy, biết không?”
Khi Giesel ra hiệu bằng cách xoay đầu, ba tên tay sai của hắn kéo lê ra một nhóm người đang bị trói bằng dây thừng. Tay chân họ bị trói chặt trong khi miệng bị bịt kín.
Walm dễ dàng hiểu được ý đồ của Giesel.
“Trông thằng này có giống như kẻ sẽ xuất hiện trong mấy câu chuyện anh hùng không?
Walm nói mà không thèm liếc nhìn đến con tin.
Giesel nhún vai, rút kiếm ra khỏi thắt lưng và thản nhiên chém một con tin gần đó.
“Ha, đúng là đám vô giá trị. Này, lính đánh thuê, CHIẾN THÔI!!”
Giesel, người vừa lấy đầu một con tin, mời gọi Walm. Với kiếm và khiên trên tay.
Nhận thấy Giesel có vẻ như không muốn giết toàn bộ con tin, Walm suy đoán rằng đối phương vẫn đang còn giữ ý định sử dụng con tin như bảo hiểm phòng khi cậu dùng《Ignis Fatus》.
Chấp nhận lời mời, Walm tăng tốc bằng ma thuật gió, ngay lập tức phóng thẳng lên tiền sảnh và vung kích.
Giesel không hề chùn bước, mà thay vào đó bọc kiếm của mình bằng ma lực. Ngay lập tức, vũ khí của cả hai va vào nhau, đưa cả hai vào thế giằng co.
Tại thời điểm cả hai thu vũ khí về, Walm thực hiện một cú đâm nhỏ.
Giesel lao đến không chút do dự. Dùng khiên để đỡ và đâm kiếm ra từ điểm mù.
Walm hất mũi kiếm đi bằng chuôi kích.
Giesel, bám sát theo chuyển động của Walm, liên tục chém lên và xuống, không hề có dấu hiệu chậm lại. Bên cạnh thứ kiếm thuật hết sức “lịch sự” đó ra, cách mà đối phương khéo léo phối hợp giữa khiên và kiếm cũng rất đáng gờm.
Sau vài câu “chào hỏi”, Walm có thể nhận ra rằng Giesel là một kẻ trái ngược hoàn toàn so với vẻ ngoài và cách ứng xử của mình.
Ba tên thuộc hạ của Giesel liên tục nhắm vào Walm bằng tên và đá mà không để lọt dù chỉ một chút khoảng trễ. Tuy nhiên, khi quan sát vẻ tuyệt vọng trên khuôn mặt của họ, thì rõ ràng là cả ba không sở hữu thứ tinh thần chiến đấu giống như Fausto và những kẻ đã phục kích cậu tại đây.
“Cái vẻ mặt lạ lùng đó là sao vậy? Chính ngươi đã giết Fausto và rất nhiều người của ta rồi, nên ngươi lẽ ra phải là người biết rõ nhất rằng ta đang thiếu nhân lực chứ!”
Việc chỉ mỗi mình Giesel đứng ra chiến đấu cận chiến đã chứng minh được việc ba tên thuộc hạ kia không đủ kỹ năng để tham chiến trực tiếp.
Nhận ra sơ hở, Walm định giết thuộc hạ của Giesel, nhưng tấm khiên của đối phương lại ngay lập tức thúc về phía cậu, ngụ ý rằng Walm không được nhìn đi hướng khác.
Walm tránh bằng cách di chuyển phần thân trên, nhưng ngay sau đó tên và đá bay đến đúng vị trí của cậu sau khi né như thể kẻ địch đã lên kế hoạch từ trước.
Giao mình cho thị lực động học và phản xạ, cậu cúi người về trước và di chuyển sát mặt đất đến mức gần như đang bò.
Mặc dù miệng thì than thở về việc thiếu nhân lực, nhưng ba thuộc hạ của Giesel vẫn có thể lên kế hoạch và tấn công với khoảng cách về thời gian giữa mỗi đợt ngắn đến mức khó tin.
Độ khó chịu của Giesel cũng không kém gì những đợt tấn công tầm xa đó. Xoay quỹ đạo thanh kiếm của mình, Giesel đâm xuống về phía Walm, mục tiêu của đối phương lần này là đầu gối.
Walm chĩa kích về phía trước nhằm tạo khoảng cách.
Trong lúc lùi về sau, Giesel cố gắng chống đỡ đòn đâm đang đến bằng khiên, nhưng Walm bỗng nhiên lật ngược mặt của kích.
Walm dùng mặt sau của kích để móc vào khiên vào kéo đối phương lại gần.
Khoảng cách được rút gọn trong tức khắc.
Giesel khéo léo vung kiếm lên, ngay cả khi khoảng cách đã gần đến mức này, hắn vẫn có thể tung ra một đòn chém chuẩn xác.
Để đáp lại, Walm nhanh chóng đẩy người về phía trước để thu hẹp khoảng nhanh hơn nữa.
Lưỡi kiếm của Giesel đập vào lưng Walm, nơi được bảo vệ bằng giáp, một cách vô ích.
Ngay cả những tên thuộc hạ phiền nhiễu kia cũng phải dừng tấn công hoàn toàn, vì khoảng cách giữa cả hai khi này đã là quá gần. Cả ba không thể làm bất cứ thứ gì nếu như chỉ có thể nhắm vào mỗi mình Walm.
“Chó chết!!”
Giesel vứt bỏ kỹ năng kiếm thuật điêu luyện của mình và ưỡn trán ra.
Walm, tay vẫn nắm chặt vũ khí, dùng khuỷu tay đánh vào má của đối phương.
Hàm của Giesel rung lên dữ dội, và cơ thể của hắn, thứ vừa mất thăng bằng, run lên bần bật. Cố gắng lùi lại. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, khi Giesel cố gắng giơ vũ khí lên nhằm bảo vệ mặt và cổ trước những đòn tấn công kế tiếp, Walm lập tức tăng tốc bằng ma thuật gió.
Vũ khí tầm xa bắn đến chỉ sượt qua lưng của Walm.
Kiếm và khiên của Giesel bị ép chặt vào ngực trước áp lực từ đòn tấn công của Walm. Ngay lập tức, một vết thương lớn xuất hiện trên người đối phương khi Walm cảm nhận được cảm giác khi cắt vào xương đòn.
“Guh, ugh, oooh, hoh, ooggg– argh”
Bị đâm xuyên qua ngực, Giesel ngã ngửa ra sau và không bao giờ đứng dậy thêm một lần nào nữa. Ba tên thuộc hạ cố chống trả bằng cách chĩa vũ khí về phía Walm, người vừa đổi mục tiêu sang chúng.
Kết quả đến khá nhanh chóng. Chiếc mặt nạ quỷ nhuốm đầy máu tươi của ba kẻ địch còn lại, phát ra những âm thanh vui vẻ. Trớ trêu thay, người cuối cùng còn sống sót lại là một Giesel đang hấp hối.
“Kết thúc rồi.”
Walm nói với Giesel, người đang nằm trên mặt đất.
Người đàn ông, thậm chí còn không thể thở một cách bình thường, cười phá lên trong khi thổ huyết.
“Heh, heheh, ta có thể đã thất bại, nhưng, tất cả đều không phải là vô ích. Trong thành phố, ta đã loại bỏ toàn bộ những kẻ phiền phức nhất, và câu thời gian. Ta chỉ là, một diễn viên phụ, trong đoạn mở màn, của vở kịch. Vai chính, sẽ bắt đầu, buổi diễn. Walm, chắc chắn, ngươi sẽ thích nó.”
Walm cố gắng kết liễu Giesel, kẻ đang tuôn ra những lời trăng trối hết sức khó nghe, nhưng đối phương đã ngừng thở trước khi cậu kịp ra tay.
“Còn kẻ địch ở đâu không nhỉ? Cổng thành đã được giải toả. Quân đồn trú đang phản công và tiến đến các cơ sở liên quan đến Mê cung, trong thành phố thì… ah, tòa lâu đài cũ chăng?”
Walm lục lọi ký ức của mình, nhớ lại vị trí nơi lực lượng của kẻ địch lần đầu xuất hiện.
Walm muốn ngay lập tức ra ngoài để chào hỏi lực lượng vũ trang đó, nhưng trước hết thì cậu cần phải đảm bảo rằng xung quanh không còn lại bất kỳ tên chiến binh hung tợn nào khác nữa. Hơn nữa, vẫn còn món quà lưu niệm do Giesel để lại.
Tuy một người đã bị chém chết, nhưng tất cả những con tin còn lại vẫn còn sống và đang bị trói bằng dây thừng. Walm đi vòng quanh, cắt dây thừng đang trói buộc họ. Đối phương có vẻ như vừa bối rối vừa biết ơn, nhưng cậu không có thời gian để giải thích chi tiết.
“Thành phố Mê cung đang bị quân địch và Undead tấn công. Tình hình phía bên trong tường thành đang đặc biệt nguy hiểm. Hãy tìm nơi an toàn bên ngoài thành phố—”
Khi Walm cảm nhận được sự hiện diện ở phía sau và quay lại, một mũi dao đã đâm đến tận trước mặt cậu. Vội vàng, cậu đưa lòng bàn tay ra để con dao đâm vào. Khi quan sát kẻ vừa tấn công mình, cậu nhận ra rằng đó là một trong những con tin vừa được thả.
Đối phương là một người phụ nữ với mái tóc đỏ xỉn màu đặc trưng, kẻ mà cậu đã từng gặp qua trên chiến trường. Khi Walm nắm chặt con dao đang cắm vào tay mình bằng chính bàn tay vừa bị đâm, thì cô ta rút ra một con dao găm thứ hai từ thắt lưng và hét lên.
“CHẾT ĐI!!!”
Walm đâm cây kích đang cầm trong tay còn lại.
Cổ họng người phụ nữ bị xé toạc và máu bắt đầu đổ xuống sàn. Cô ta ngã xuống, lặng lẽ nằm gục trên vũng máu của chính mình. Mái tóc đỏ xỉn giờ đã thành một màu đỏ son.
Chuyển ánh mắt từ người phụ nữ đang nằm bất động trước mặt sang những con tin bị trói, Walm tuyên bố.
“Tất cả các người, đều là đồng bọn với những tên này à? Như đã thấy đấy, chính ta đã giết sạch bọn chúng rồi. Nếu muốn phục thù thì cứ việc xông lên, ai cũng sẽ được tiếp đón.”
Những người bị bịt miệng ra tay làm dấu, trong khi những người còn lại thì tuyên bố bản thân vô tội.
Walm rút dao găm ra khỏi lòng bàn tay và đưa cho một trong những con tin mà cậu vừa giải thoát.
“Tự lo phần còn lại đi.”
5 Bình luận