Chapter 2

Chương 151

Chương 151

Walm, sau khi dọn sạch khu ổ chuột khỏi những kẻ cần bị xử lý, đã cầm máu vết thương do bị đâm ở lòng bàn tay và tiến về phía tường thành, nơi sự hỗn loạn vẫn đang còn tiếp diễn.

 

Đối phó với đám Undead mà cậu thi thoảng chạm mặt trên đường đi, Walm len lỏi qua các con hẻm để đến được tuyến đường chính, nơi cậu bắt gặp một nhóm người cũng đang tiến về cùng một hướng với minh trong khi duy trì hàng ngũ.

 

Trang bị của họ, sạch bóng không một vết bẩn, cho thấy họ đến từ vùng ngoại ô hoặc là quân tiếp viện đang ùa vào từ biên giới.

 

Đám Undead khác tiến đến, di chuyển với vẻ mặt thể hiện rằng chúng đã tìm được con mồi tiếp theo, cuối cùng cũng chỉ thêm vào số lượng cho những cái xác nằm bên vệ đường.

 

Việc trấn áp các khu vực bên ngoài bức tường thành diễn ra rất suôn sẻ.

 

Walm theo chân những người lính vào bên trong tường thành. Những binh sĩ, người đã chiếm lại được cổng thành, đã leo lên các tháp canh và thành lũy nhằm quan sát tình hình cả ngoài lẫn trong thành phố.

 

Khoác trên mình bộ giáp dính đầy máu và chiếc mặt nạ quỷ, chỉ riêng những chi tiết này thôi cũng đã đủ để Walm bị chặn lại ở cổng thành.

 

Thế nhưng, dù cho thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa, thì Walm vẫn không bị dừng lại. Khác hẳn với dự tính trong đầu của cậu.

 

Với một sự thất vọng có chút dễ chịu dâng lên trong lòng, Walm chuyển sự chú ý của mình sang những người lính khác đang tập trung gần cổng thành.

 

“Đội của Segun sẽ tiêu diệt đám Undead còn sót lại bên trong thành phố. Đội của Habat sẽ tiến về Lâu đài Hoàng gia cũ. Kẻ địch và quân đồng minh vẫn đang giao tranh ác liệt. Nên dù số lượng của chúng đã thuyên giảm, tuyệt đối không được lơ là cảnh giác!”

 

Vị chỉ huy 1000 binh tên Edward, người đã tạm thời nắm quyền tại các cơ sở của Mê cung mà Walm bắt gặp khi đó, hét lên. Với việc hệ thống chỉ huy đã được khôi phục và sự xuất hiện của một cá nhân có chức vị cao hơn, ông ta hẳn đã được điều đến một vị trí gần với tiền tuyến hơn.

 

Với vài cử chỉ, Edward cần mẫn ra lệnh cho các đơn vị vừa đến. Theo lệnh của vị chỉ huy 1000 người này, mỗi đơn vị nhanh chóng tiến đến địa điểm được chỉ định.

 

“...Hmm, tiếp theo phải làm gì nhỉ?”

 

“Liệu mình nên đi giúp duy trì an ninh thành phố hay hỗ trợ tái chiếm lấy lâu đài hoàng gia cũ?”

 

Walm ngẫm nghĩ về những việc cần phải làm tiếp theo.

 

Tuy nhiên, bi kịch trong buổi lễ, điều mà cậu cố gắng không nghĩ đến, lại chợt xuất hiện lại trong tâm trí. Bàn tay cầm kích bỗng siết chặt hơn. Cậu đã trả thù theo cách mà bản thân có thể. Tuy nhiên, vẫn còn đó những bóng ma của quá khứ trong tòa Lâu đài Hoàng gia cũ.

 

Walm liếc nhìn về phía toán quân vừa tập hợp.

 

Những binh sĩ tốt về cả số lượng lẫn chất lượng đã được tập trung, thậm chí lẫn lộn trong đó còn có những mạo hiểm giả được triệu tập trong trường hợp khẩn cấp. Với những lực lượng hỗn hợp như thế này được triển khai ở khắp nơi, chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi tàn quân của kẻ địch bị trấn áp hoàn toàn.

 

Walm hít thở sâu để bình tĩnh lại. Giờ cậu đã có thời gian, đã đến lúc để đối mặt với thực tế mà bản thân đã trốn tránh. 

 

Mặc dù tình trạng của Merrill đã ổn định lại, nhưng cô ấy đã bị trúng độc… Còn Lisi…

 

Walm cảm thấy mâu thuẫn. Cậu lo lắng cho Merrill, nhưng cũng muốn an táng cho ân nhân của mình một cách tử tế.

 

Cuối cùng, Walm quyết định đến kiểm tra Merrill trước.

 

Vì thế, Walm hướng đến cơ sở của Mê cung. Tuy nhiên, chiếc mặt nạ quỷ, như thể chưa đủ thỏa mãn, run rẩy lên để phản đối quyết định này của cậu.

 

“Đừng làm ầm lên nữa.”

 

Sau biết bao bi kịch, việc chiếc mặt nạ vẫn muốn đòi hỏi thêm quả thật rất quỷ quyệt.

 

Walm sững sờ trước chiếc mặt nạ, nhưng ngay sau đó cậu cảm thấy mặt đất rung chuyển, và mọi suy nghĩ về chiếc mặt nạ trong đầu ngay lập tức tan biến.

 

Đó không phải là do Walm trở nên bất ổn vì căng thẳng tinh thần. Vì rõ ràng, mặt đất đang thực sự rung chuyển.

 

“Rung chấn!?”

 

“Tránh xa tòa nhà đổ nát kia ra! Coi chừng bị đè nát đấy!!”

 

Những người xung quanh cũng đã nhận thấy sự rung chuyển và hét lên với nhau để tìm nơi an toàn.

 

Chiếc mặt nạ quỷ bắt đầu run lên điên cuồng. Khiến Walm phải buộc miệng chửi thề.

 

Tóm lại, việc chiếc mặt nạ quỷ với những cảm xúc méo mó này run lên vì vui sướng thường là một điềm báo chẳng lành.

 

Walm đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn với với khung cảnh xung quanh và quyết định nhìn về phía xa.

 

Lẫn trong đám bụi cuồn cuộn là một tòa tháp đen lạ lẫm. Chính xác hơn, nó không phải là một tòa kiến trúc, mà là một sinh vật sống. Đôi mắt của Walm, vốn cố khả năng quan sát rất tốt, đặc biệt là ở hôm nay, đã nhìn ra hình dạng thật của nó. Hơn nữa, nó chính là sinh vật mà cậu đã từng phải đối mặt cách đây không lâu. Với ấn tượng mạnh mẽ đó thì cậu không thể nào mà nhầm lẫn được.

 

“...Undead Dragon.”

 

Walm thốt ra những lời bị kẹt cứng lại trong họng.

 

Từng người một, mọi người xung quanh dần dần cũng nhận ra con rồng. Những binh sĩ thì há hốc mồm trong kinh ngạc, còn các mạo hiểm giả thì đánh rơi vũ khí trong sợ hãi. Vị chỉ huy 1000 người, gần như mất hết lý trí, đã ngay lập tức vớ lấy thiết bị liên lạc ma thuật khi trí của ông ta dần tan vỡ.

 

Con Undead Dragon bắt đầu thực hiện một động tác quen thuộc. Đó là động tác mà Walm đã từng thấy qua ở tầng đáy của Mê cung, nhưng khác với con Undead Dragon chỉ còn lại một nửa cơ thể, lượng ma lực điên cuồng đang xoáy cuộn này vượt xa những gì mà cậu tưởng tượng, thậm chí mạnh mẽ hơn rất nhiều lần so với khi trước.

 

“Là đòn “thở”.《DRAGON BREATH》SẮP ĐẾN!!!”

 

Lời cảnh báo của Wlam cũng chẳng có dụng gì. Vì điều duy nhất mà mọi người có thể làm là chạy vào một tòa nhà gần đó, hy vọng rằng nó có thể đóng vai trò như một bức tường để bảo vệ bản thân rồi nằm bò trên mặt đất.

 

Ánh sáng đen phát ra từ miệng của Undead Dragon làm biến dạng môi trường xung quanh, biến thành một đường thẳng đen tuyền đâm xuyên qua thành phố. Đòn đánh khủng khiếp giáng xuống thành phố đã thiêu rụi tất cả dân cư cùng với nhà cửa nằm trên đường đi của nó và kéo dài đến tận đường chân trời.

 

Khi Walm chứng kiến《Dragon Breath》 của Flame Emperor Dragon tại Lâu đài Dandurg, lúc ấy thì cậu đang đứng trên thành lũy để quan sát. Và cậu nhận thấy rằng, tuy cả hai đều mang tên gọi《Dragon Breath》, đòn tấn công mà cậu vừa mới được chứng kiến vẫn kém khi ấy khoảng một đến hay bậc, hơi thở của Flame Emperor Dragon, con rồng mang danh hiệu đế vương, thậm chí còn có thể phá hủy những ngọn núi xung quanh. Tuy nhiên, đối với một con người nhỏ bé mà nói, thì sự khác biệt đó cũng chẳng mấy quan trọng.

 

Hơi thở thiêu rụi các tòa nhà và xuyên thủng tường thành. Để lại những đống đổ nát bị nhuộm đen, chỉ riêng như vậy cũng đủ để người khác dễ dàng hình dung ra số phận của những con người xấu số đang ở tiền tuyến đầu tấn công.

 

Những người dân sống sót trốn trong nhà bắt đầu hoảng loạn và đổ ra đường.

 

Đám Undead thì có thể dễ dàng bị đối phó bởi những binh sĩ, nhưng với một thảm họa tự nhiên thì mọi chuyện trở nên hoàn toàn khác.

 

Vị chỉ huy 1000 người hét về phía những người lính đang hoang mang, mất kiên nhẫn và sợ hãi.

 

“TẤT CẢ BÌNH TĨNH!!! Ta vừa nhận được lệnh truyền xuống từ sở chỉ huy ở lâu đài. Khu vực phía tây bắc thành phố, nơi Undead Dragon xuất hiện, sẽ được thiết lập làm chiến trường chính, tất cả người dân sẽ được sơ tán ra ngoại ô thành phố từ cổng thành phía đông và nam. Bất kể binh chủng nào cũng không quan trọng, tất cả đều sẽ tiến công về phía Undead Dragon. Mọi tổn thất đối với thành phố và dân thường đều sẽ được chấp nhận. Và đó là tất cả… Đừng cúi mặt xuống! Chúng ta có mắt để làm gì?! Dùng chúng để nhìn thẳng vào kẻ địch! VÀ NGHE RÕ ĐÂY!! TIÊU DIỆT CON RỒNG ĐÓ, NẾU KHÔNG THÌ NGHĨ ĐẾN NGÀY MAI!!!”

 

Được chỉ huy khích lệ, những người lính đang bồn bồn trở nên kỷ luật hơn, dù cho nỗi sợ dai dẵng vẫn còn đó. Từng đợt người dân chạy trốn, họ tản ra như nhện vỡ tổ, nhưng vẫn tuân theo sự dẫn dắt của binh lính, điều đó cho thấy tất cả vẫn chưa từ bỏ hy vọng.

 

Những binh sĩ tại cổng thành không phải là những người duy nhất đã bình tĩnh lại. Để chứng minh cho điều đó, một đợt tấn công đã được phát động vào con Undead Dragon đang bò trên mặt đất. Vô số đòn tấn công bằng ma thuật nhẹ nhàng làm xước lớp rào chắn ma thuật mạnh mẽ, cũng như nhiều mũi tên cố gắng đâm xuyên qua lớp vảy của kẻ địch nhưng chỉ trả lại những âm thanh thiếu chắc chắn.

 

Những điểm hỏa lực của quân đồng minh biến mất mỗi khi con rồng vung vẩy tay chân của mình, nhưng các đòn tấn công khác không vì thế mà chậm đi, chúng nhanh chóng hội tụ lại và nở ra như một quả bong bóng. Và khi bong bóng đó bị con rồng chọc thủng, vô số sinh mạng lại bị tước đi.

 

“Họ lẽ ra phải biết, đó là những gì sẽ xảy ra…”

 

Đó là một đợt tấn công hết sức liều lĩnh. Tuy nhiên, Walm không thể nói rằng hành động của họ là ngu ngốc. Vì ý định của họ đã được truyền đạt một cách đau đớn đến Walm.

 

Những người lính của Quốc đảo không hề ngu ngốc. Họ biết rằng nếu bản thân tấn công, chắc chắn sẽ sẽ bị con rồng đánh trả, dẫn đến cái chết không thể tránh khỏi. Nhưng họ cũng biết rằng chính họ đang phải đóng vai trò chim mồi để thu hút sự chú ý của con Undead Dragon, câu giờ cho người dân sơ tán cũng như để cho quân đội rải rác khắp nơi có thể tập trung lại và vào vị trí.

 

Một binh sĩ, bị đuôi của con rồng đập trúng cùng với một tòa nhà, có nội tạng tuôn ra khi anh ta bay vút lên trời.

 

Chuỗi bi kịch không dừng ở đó. Mảnh vỡ từ các tòa nhà bị đánh văng tiếp tục rơi xuống những con hẻm, đè lên những người dân đang chạy trốn.

 

Một mảnh vỡ có kích thước bằng một tảng đá lớn ngay lập tức phá tan đám đông đang chạy trốn trong tích tắc. Trong mắt của Undead Dragon, họ còn chẳng phải là mục tiêu đáng để tâm đến. Vô số mạng sống bị dập tắt bởi đòn tấn công thậm chí còn chẳng nhắm đến họ. Như thể cái chết của họ không mang một ý nghĩa nào cả.

 

Walm cũng không có thời gian để tiếc thương cho những con người xấu số đó, khi vô số những mảnh vỡ to bằng nắm tay liên tục trút xuống xuống chỗ cậu. Bản thân Walm có thể bình tĩnh phân tích và né chúng, nhưng đáng tiếc điều đó không phải ai cũng có thể thực hiện.

 

Cũng có những người giữ được tư thế phòng thủ rất tốt. Họ dùng khiên và găng tay để bảo vệ yếu điểm trong khi chống đỡ những viên đá rơi xuống, tạo ra những âm thanh trầm đục. Vấn đề khi này nằm ở những người bị đá rơi trúng mà thậm chí còn không kịp nhận ra.

 

Đầu của một binh sĩ chạy bên cạnh Walm vỡ tung như một quả lựu tươi, và một người khác gần đó thì lặng lẽ ngã xuống đất. Họ nhận được lời mời đến Âm giới và đã chấp nhận lời mời đó ngay cả trước khi kịp nói lời trăng trối.

 

“Tản ra khi tiến lên! Đừng cố chen chúc vào một con phố! Nếu không thì tất cả sẽ chết một cách oan phí!”

 

Trước khi tiến vào tầm tấn công, vị chỉ huy 1000 quân, người không hài lòng với việc quân lực của mình bị hao mòn quá nhanh, đã đưa ra một mệnh lệnh nghiêm túc.

 

Khi quân lính tản ra, thì việc tấn công tập trung sẽ trở nên khó khăn hơn. Hơn nữa, việc truyền đạt mệnh lệnh cũng sẽ chậm trễ hơn. Tuy nhiên, khi xét đến việc kẻ địch là một thảm họa tự nhiên di động với thân hình khổng lồ có thể dễ dàng phá vỡ tường thành kèm với đó là hơi thở có thể sánh ngang với một đòn tấn công ma thuật tập trung quy mô tiểu đoàn hoặc trung đoàn.

 

Có thể nói rằng quyết định của vị chỉ huy 1000 người đó là hợp lý.

 

“HƠI THỞ THỨ HAI ĐANG ĐẾNNNN!!!”

 

Những người cảm nhận được dấu hiệu của đòn thở đã tập trung tấn công vào phần đầu, nhưng cuối cùng họ vẫn không thể ngăn cản được kẻ địch.

 

Đòn thở thứ hai được bắn ra như thể đang muốn dọn sạch những vết bẩn trên phố. Lần này, nạn nhân xấu số là những người ở cách đó ba con phố. Đòn tấn công không chỉ huỷ diệt mọi thứ mà nó đi qua, nó còn ảnh hưởng đến cả môi trường xung quanh Walm.

 

Mặc dù uy lực đã bị giảm đi do khoảng cách và khiên chắn, cơ thể của những binh sĩ được trang bị đầy đủ vẫn bị thổi bay do tác động mạnh mẽ và vụ nổ mà nó tạo ra.

 

Gạch và những mảnh gỗ rơi vãi lăn lóc dưới chân Walm khi cậu nấp bên dưới một tòa nhà. Tuy xung quanh cậu không có thương vong, nhưng nhiều người đã bị bỏng và bầm tím.

 

Mặc dù thế, những binh sĩ vẫn không thể dừng chân. Vì người dân sẽ ít bị liên lụy hơn miễn  họ vẫn còn là mục tiêu chính của Undead Dragon. Những tình thế như hiện tại buộc phải có ai đó đứng ra làm mồi nhử. Walm cũng nghĩ như vậy. Cậu không thể nào chắc chắn rằng đòn thở tiếp theo sẽ không nhắm đến các cơ sở của Mê cung nơi mà vẫn còn đó những thành viên của Trimagitack. Đúng vậy. Phải có ai đó đứng ra làm mồi nhử.

 

“Đừng dẫn nó đến điểm di tản!!”

 

“Mang nó sang hướng bên!”

 

Sau khi tung đòn thở thứ hai, con Undead Dragon bắt đầu di chuyển. Tuy nhiên chuyển động của nó không thể nói là linh hoạt. ngoài việc bị mắc kẹt giữa những tòa công trình dày đặc trong thành phố, những sĩ quan và binh lính còn sống sót cũng đang liều mạng để kìm hãm chuyển động của nó.

 

Walm hiểu rõ những gì họ đang cố thực hiện. Nếu như con Undead Dragon thoát ra được khỏi thành phố, nó sẽ trở nên bất bại nhờ vào thân hình đồ sộ và đòn thở diện rộng của mình.

 

Con Undead Dragon đã bị đánh lạc hướng bởi một đòn tấn công và bắt đầu chuyển hướng. Mặc dù đơn vị lính đó đã thành công chiếm được sự chú ý của con rồng, cái giá mà họ phải trả là quá đắt. Móng vuốt khổng lồ vung xuống nghiền nát cả nhóm quân lẫn toà nhà mà họ sử dụng để nấp. Chất lỏng đặc màu đỏ nhiễu xuống từ bộ vuốt đen khi con Undead Dragon nhấc tay lên.

 

Nhóm tiếp theo đảm nhận vai trò đó là một đơn vị ngay dưới quyền của Edward, người đang đi cùng với Walm. Việc họ có thể tiến vào được khu vực tấn công không phải do trùng hợp hay may mắn. Mà tất cả đều là nhờ vào sự cống hiến của những người đi trước.

 

Walm dừng vị chỉ huy 1000 quân lại trước khi ông ta tiếp tục đưa ra mệnh lệnh.

 

“Này, khoan đã! Tôi sẽ đốt con Undead Dragon để câu thời gian.”

 

“Gì cơ? Cậu bị ngu à—”

 

Edward nói với vẻ mặt như thể đang nhìn vào một kẻ điên. Những binh sĩ đi cùng ông cũng nổi giận, nói rằng cậu đừng can thiệp.

 

“Kỹ năng《Ignis Fatus》của tôi có thể tạo ra lửa xanh và khí nóng trên diện rộng. Và trên thực tế, tôi đã từng đốt qua một thứ tương tự khi ở dưới đáy của Mê cung.”

 

“Đáy của Mê cung… Cậu là tên lính đánh thuê được thuê bởi Trimagitack sao? Tiếp tục đi.”

 

Edward nhận ra thân phận của Walm và thúc giục cậu tiếp tục.

 

“Con mà tôi đã đốt ở dưới đáy của Mê cung chỉ có nửa thân, và tôi cũng không thể tự mình thiêu chết nó. Thế nên với một con Undead Dragon với cơ thể toàn vẹn như thế này… một phút, không, một phút rưỡi, tôi có thể câu được chừng đó thời gian.”

 

“Chỉ huy, tên này thậm chỉ còn chẳng phải là một mạo hiểm giả chính thức. Làm sao chúng ta có thể tin hắn chứ?”

 

Nói xong, một trong những người lính nhìn Walm với vẻ hoài nghi.

 

Tin tưởng và dựa dẫm vào một người mà bản thân còn không biết được lai lịch quả thực là điên rồ. Những gì người lính đó nói với Walm không hoàn toàn sai. Nhưng nếu xét đến tình hình hiện tại, sự điên rồ đó lại là điều cần thiết. Rốt cuộc thì, loài rồng làm gì quan tâm đến việc một người đang tỉnh hay điên.

 

“Hầu hết kẻ địch và Undead ở gần cổng thành đã bị tiêu diệt, phải chứ? Chính tôi là người đã làm việc đó.”

 

Để lấy lòng tin, Walm kể cho Edward nghe những gì mà bản thân đã làm.

 

“Như vậy vẫn chưa đủ sao?”

 

—Walm đã chuẩn bị sẵn lời thuyết phục tiếp theo nếu như chừng đó là không đủ, nhưng một mạo hiểm giả đi theo nhóm đã lên tiếng.

 

“Tôi nghĩ anh ấy đang nói thật. Bên trong Mê cung, tôi đã thấy anh Walm sử dụng một qủa cầu lửa màu xanh lam. Giống với ngọn lửa đang cháy âm ỉ ở gần cổng thành.”

 

Đó là một gương mặt quen thuộc. Một nam mạo hiểm giả. Tên của cậu ta là Peyrouse, và gần đây cậu đã bắt đầu hoạt động tích cực ở các tầng thấp đến trung bình.

 

“Tên đó, kiểu người dám một mình lao xuống những tầng sâu nhất của Mê cung. Cũng sẽ không lạ gì nếu hắn giấu một hoặc hai quân bài tẩy.”

 

Một trong những người lùn kiệt sức đứng sau Peyrouse lên tiếng.

 

Mặc dù là á nhân đến từ Liên minh Rừng, họ vẫn rất nổi tiếng nhờ vào khả năng chiến đấu và uy tín của bản thân khi có thể hoạt động lâu dài ở những tầng sâu nhất của Mê cung.

 

Edward lúc này đã có thêm quyết tâm, có lẽ danh tiếng của nhóm người lùn đã giáng một đòn chí mạng lên phán đoán của ông.

 

“Vậy thì tôi xin đặt cược vào cậu. Vì thành phố này.”

 

Walm gật đầu một cách chắc chắn.

 

“Này, giữ cái này hộ tôi.”

 

“Vâng.”

 

Để nhanh nhẹn hơn một chút, Walm giao kích của mình cho Peyrouse, một trong số ít người mà cậu quen gần đó, và bắt đầu chạy thẳng về phía con Undead Dragon.

 

“Ngay khi《Ignis Fatus》của cậu kết thúc, chúng tôi sẽ tấn công với toàn bộ số quân còn lại… Hiện tại thì, chúng tôi sẽ cầm cự cho đến khi quân hậu về đến. Bằng mọi giá.”

 

Chỉ huy 1000 quân Edward đưa Walm vào kế hoạch của mình. Nếu như kế hoạch thất bại, không chỉ Walm mà cả sinh mạng của vô số binh lính cũng như dân thường cũng sẽ mất. Thế nên thất bại là điều tuyệt đối không được phép.

 

Trong khi ẩn nấp dưới đống đổ nát của một toà nhà, Walm càng ngày càng tiến đến gần mục tiêu của mình. Càng tiếp cận con Undead Dragon, cậu càng bị kinh ngạc trước kích thước của nó. Thể hình của nó vượt xa hầu như bất kỳ con rồng nào khác. Ở gần cơ thể to tướng đó, không một tia nắng nào có thể chiếu đến chỗ cậu.

 

Trước sự tấn công vụng về của các binh sĩ, con rồng vẫn cứ ung dung tiến bước.

 

Trái ngược với sự căng thẳng đang gia tăng, chiếc mặt nạ quỷ lại rung lên một cách vô tư.

 

Walm, tiến đến từ phía sau, giải phóng ma lực. Không khí trở nên nóng rực, và ngọn lửa xanh nổi lên cùng với làn gió nóng.

 

Một cơn bão lửa dữ dội đã hình thành. Hoả lực của nó đạt mức tối đa, sánh ngang với khi Walm còn là một binh sĩ Highserk hùng mạnh. Không có cơn đau nào làm xáo trộn tâm trí, không có cảm giác bỏng rát nào làm phiền mắt, và không có sự mờ nhoè nào cản trở tầm nhìn.

 

Khí nóng bốc lên từ mái nhà và tường của các toà nhà xung quanh, đi kèm với đó là những ngọn lửa lan rộng nhảy múa cuồng nhiệt. Đến mức chúng đạt đến chiều cao của con Undead Dragon. Đối với con rồng, ngọn lửa xanh đó là một thứ gớm ghiếc. Tiếng la hét đau đớn bắt đầu vang lên làm rung chuyển không khí, và tứ chi của nó thì quằn quại một cách điên cuồng.

 

Cả hai nhãn cầu của con Undead Dragon giờ đã dán chặt vào Walm, người đang liên tục tạo ra thứ《Ignis Fatus》kinh tởm đó.

 

Con rồng hướng sự thù địch của mình về phía Walm và gầm lên. Một tiếng gầm khủng khiếp vang vọng ra từ bụng nó. 

 

Đối phương vung cánh tay mạnh mẽ của mình xuống như cách nó đã từng làm để chôn vùi vô số sinh mạng trước đó. Nếu đang ở trên một khu vực bằng phẳng, Walm đã không thể né tránh đòn tấn công đó. Nhưng may mắn thay, giàn giáo đang có ở khắp nơi do vô số toà nhà đã bị phá huỷ.

 

Ngôi nhà nơi Walm đang đứng đã bị đập cho vỡ vụn, nhưng cậu đã tận dụng cơn gió nóng để nhảy lên mái nhà khác và lao về phía trước.

 

Con Undead Dragon, thứ đã mang đến vô số cái chết cho thành phố này, giờ lại đang bị ám ảnh bởi một con người duy nhất.

 

Walm nhảy qua cái đuôi đang cào cấu mặt đất và né tránh những móng vuốt liên tục vung tới.

 

Chiếc hàm khổng lồ sau đó há rộng ra và bám sát sau lưng Walm, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó.

 

Những mảnh vỡ liên tục bị chân của con rồng đá văng đến như đạn. Một số thì chỉ sượt qua đầu Walm, nhưng một số thì cậu không thể tránh được và đã bị va vào giáp.

 

“Ugh, guh.”

 

May mắn thay cậu chỉ phải chịu một cơn đau âm ỉ. Bộ giáp được pha trộn giữa Mithril và tro của Undead Dragon đã cho thấy độ cứng cáp của mình. Cơn sốc chạy dọc khắp cơ thể Walm, nhưng chừng đó là không đủ để khiến cậu dừng lại.

 

Trong khi Walm né tránh những đòn tấn công tiếp đến bằng vài động tác nhào lộn, con rồng tiếp tục bị ngọn lửa xanh thiêu rụi. Rào chắn ma thuật của nó liên tục bị bào mòn, và cuối cùng, ngọn lửa xanh đã bắt đầu chạm đến được lớp thịt thối rữa.

 

Mặc dù chỉ mới một phút rưỡi, nhưng đối với Walm, người đang được một cơn gió nóng thổi qua, cảm chừng như cậu vừa phải trải qua nửa tiếng đồng hồ cũng như một khoảnh khắc trong cùng một lúc, trong khi cậu vòng quanh cái xác khổng lồ biết đi đó mà không hề nghĩ đến việc chạy trốn.

 

Lúc này, phần lớn rào chắn ma thuật của Undead Dragon đã bị ngọn lửa của《Ignis Fatus》, thứ đang rút cạn ma lực của Walm,bào mòn, và những vết bỏng đã hằn sâu khắp cơ thể của nó. Đồng thời, sự mệt mỏi do thiếu ma lực đang đè nặng lên toàn thân Walm. Tương tự như các triệu chứng khi thiếu oxy, cậu đang phải chịu đựng những cơn chóng mặt và buồn nôn.

 

Rồi, “khoảnh khắc đó” đến một cách bất ngờ.

 

Ngọn lửa mà Walm liên tục phun ra nhanh chóng tắt ngấm.

 

Walm trượt xuống một góc hẻm để nấp. Nhưng con Undead Dragon, dù tầm nhìn bị kém đi do ngọn lửa xanh và luồng gió nóng, vẫn không thể nào tha thứ cho kẻ đã tấn công nó bằng một ngọn lửa gớm ghiếc và nhảy nhót xung quanh như một con ruồi nhặng phiền phức. Vì vậy, với đuôi và răng nanh, nó tỉ mỉ biến khu vực mà Walm đang ẩn náu thành một bãi đất trống.

 

Edward và quân lính của ông bắt đầu tấn công khi thấy ngọn lửa đã tắt, nhưng sự chú ý của con rồng vẫn không bị lung lay và nó vẫn tiếp tục truy sát Walm.

 

Những ngôi nhà bị đánh tung bắt đầu mất dần đi quán tính của mình và dừng lại trên không trung. Thứ xảy ra tiếp theo là một cơn mưa cấu thành từ vật liệu xây dựng trút xuống.

 

Lúc này, Walm chỉ mới bị thương nhẹ do những mảnh vụn sắc nhọn làm xước da. Nhưng sự thật là cơ thể cậu sẽ sớm bị nghiền nát vẫn không thay đổi. Liệu giờ cậu sẽ chết ngạt dưới đống đổ nát hay bị đuôi hoặc tay của Undead Dragon đè chết? Dù sao đi nữa, điều duy nhất cậu có thể làm với một cơ thể cạn kiệt ma lực hiện giờ là chật vật trong vô vọng.

 

Bỗng nhiên, vì một lý do nào đó, nhiều mảnh vụn đột nhiên bị thổi bay.

 

Những tiếng nổ liên tục được vang lên phía trên. Và cơ thể của con Undead Dragon đang đuổi theo Walm trở nên nghiêng ngả.

 

Danh tính của những tiếng nổ đó là một lượng lớn các đòn tấn công ma thuật hết sức kinh ngạc.

 

Undead Dragon bị áp đảo bởi đủ loại ma thuật tấn công, từ ma thuật có khối lượng như <Ice Lance> và <Earth Bullet> đến những ma thuật không có khối lượng như <Fireball> và <Air Blade>.

 

Trớ trêu thay, chính thân hình khổng lồ của Undead Dragon lại là thứ bảo vệ Walm khỏi con mưa ma thuật đó.

 

Bỏ qua Walm, người mà nó đã ám ảnh cho đến tận bây giờ, con rồng bắt đầu chuyển hướng.

 

“Uhh, hah, huff, chết tiệt, mày định, rời đi à?!”

 

Nắm lấy một cây cột đổ nát, Walm kéo cơ thể ra khỏi đống đổ nát và trừng mắt nhìn bóng lưng của con Undead Dragon đang bỏ đi.

 

Ngay cả những con đê và hào được xây dựng khẩn cấp để làm chậm bước tiến của con rồng cũng vô dụng. Và bất chấp vô số đòn tấn công ma thuật do quân lính tung ra, không đòn nào có thể gây ra được sát thương chí mạng.

 

Ngược lại, để thoát khỏi địa hình bất lợi bên trong thành phố, Undead Dragon bắt đầu nhắm mục tiêu tiến ra ngoài tường thành. Nơi là một vùng đồng bằng không có chướng ngại vật nào. Và nếu chuyện đó xảy ra, cơ hội chiến thắng của loài người sẽ trở về con số 0.

 

“Tôi tìm thấy anh Walm rồi! Leake, Matthio, Donna, lại đây ngay!! Mừng quá. May là thứ này không trở thành kỷ vật.”

 

Peyrouse nói với Walm, người đang đuổi theo Undead Dragon bằng những bước chân chậm chạp như của một cụ già.

 

Phía sau Peyrouse là những người đồng đội đang chạy theo sau.

 

Walm, người vừa được trả lại cây kích, chuyển sang dùng nó để thay thế cho cây gậy chống đang dùng.

 

“Nhờ vào khoảng thời gian mà anh đã câu được, đơn vị pháp sư hạng nặng ở biên giới đã đến nơi kịp thời, nhưng con Undead Dragon vẫn không dừng bước tiến ra bên ngoài tường thành…”

 

Peyrouse nghẹn lời. Tất nhiên, sự thật rất cay đắng. Rõ ràng, ngay cả sau khi hứng chịu《Ignis Fatus》và một đợt tấn công tổng lực từ phía quân đội, con quái vật đó vẫn không dừng lại.

 

“Eigeff và những người khác đã bị nuốt chửng cùng với toà nhà!!!”

 

“Đừng dừng lại! Tiếp tục di chuyển!! TIẾP TỤC KHAI HOẢ!!!”

 

“Nhắm vào các khớp!! DỪNG CHÂN CỦA NÓ LẠI!!!”

 

Hoà lẫn với vô số âm thanh huỷ diệt, tiếng la hét khàn khàn của binh lính vọng đến tai Walm.

 

Quân đội đã cố gắng hết sức. Nhưng vẫn không đủ để ngăn cản thảm hoạ tự nhiên biết đi này. Vì chỉ một chuyển động bất cẩn của đối phương cũng đủ để khiến vô số binh sĩ thiệt mạng.

 

“Aaah, nó sắp vượt qua tường thành rồi, rất nhiều dân thường đang tập trung ở phía bên kia.”

 

“Đừng buông nó ra! ĐỪNG BUÔNG NÓ RAAAAAA!!”

 

Móng vuốt tàn nhẫn bấu chặt vào tường thành. Bức tường phòng thủ chia cắt thành phố đã sụp đổ, không thể chống đỡ được sức nặng của con rồng.

 

Với lá phổi đang không thể hít thở oxy một cách bình thường. Walm chỉ có thể hổn hển chứng kiến cảnh tượng đó.

 

“Lại nữa. Mình lại thất bại nữa sao?”

 

Những ký ức về Dandurg sống lại dù Walm có cố gắng đè nén chúng thế nào, và những khung cảnh ấy cứ thế xếp chồng lên nhau.

 

“Dù có cố gắng đến thế nào thì mọi chuyện vẫn như thế. Mình chẳng thể thay đổi bất cứ điều gì!”

 

Lúc này, đối với Walm, ngày mai và hy vọng chỉ như một ảo mộng không bao giờ trở thành hiện thực.

 

“Lại nữa sao…?”

 

—Walm chỉ có thể nhìn chằm chằm vào sự tuyệt vọng trước mặt.

 

Trong khi sự tuyệt vọng bắt đầu trở nên quá sức chịu đựng, đột nhiên, đôi mắt đục ngầu của Walm bỗng loé lên một tia hy vọng.

 

Đó là một tia sáng chói loá làm vỡ tan lớp vảy đen kịt của Undead Dragon.

 

Một thứ ánh sáng rực rỡ được tạo nên bởi sự kết hợp của ba thuộc tính ma thuật khác nhau.

 

“MERRILL!!!”

 

Kỹ năng《Trimagitack》, thứ vốn không hề mất đi vẻ rực rỡ của mình ngay cả khi ở dưới đáy của Mê cung, đã xuất hiện.

 

Merrill, người vừa tung đòn tấn công, đang ở lối đi trên bức tường thành đã bị phá huỷ một nửa, được các thành viên trong nhóm đỡ.

 

Gã khổng lồ không biết làm thế nào để lấy lại thăng bằng, loạng choạng một cách dữ dội và ngã người ra sau.

 

Đòn tấn công dữ dội từ phía quân đội bổ trợ vào nhanh chóng đánh trúng Undead Dragon, thứ mà có rào chắn ma thuật bị phá vỡ.

 

Thời điểm này. Khoảnh khắc này. CHính là bước ngoặt đối với tất cả những ai sinh sống bên trong Thành phố Mê cung.

 

Ngay cả khi bị trúng bởi vô số đòn tấn công ma thuật và các loại vũ khí tầm xa khác, con Undead Dragon vẫn cố gắng vung tay xuống phần tường phía trước. Trước khi móng vuốt sắc lẻm của nó đánh trúng Merrill, phát《Trimagitack》thứ hai đã được khai hoả, chính xác xuyên thủng lồng ngực đã bị nghiền nát của nó.

 

Những mảnh thịt và vảy đen kịt nhảy múa tung tăng trên bầu trời, đón nhận lấy ánh chớp của《Trimagitack》, tạo nên một buổi trình diễn ánh sáng đầy hỗn loạn.

 

Máu tươi trút xuống thành phố như một cơn mưa.

 

Cơ thể con rồng khổng lồ không thể chịu đựng được nữa và đổ sụp xuống thành phố, mặt đất rung chuyển như thể đang reo mừng trước cái chết của nó. Đó mới chính là tiếng gầm vang dội nhất được vang lên vào ngày hôm nay.

 

Rất nhanh chóng, người người lao đến vị trí của con Undead Dragon vừa đổ gục.

 

“ĐỪNG SỢ HÃI!!! Giết nó!! Giết chết nó!!”

 

“Tấn công nó ngay bây giờ!! Nếu nó thoát khỏi đây, chúng ta sẽ không thể làm gì nó được nữa!!”

 

Người dân khắp thành phố đổ xô đến chỗ con Undead Dragon đã ngã gục. Peyrouse, người ở bên cạnh Walm, những người lùn từ Liên minh Rừng, và Edward, chỉ huy tiền tuyến, cũng không phải ngoại lệ. Như một con rắn bị đàn kiến vây quanh, con rồng bò trên mặt đất, quằn quại để nghiền nát những con người đang lao đến, nhưng chỉ như thế là không đủ để ngăn cản những kẻ như đang bị sự điên loạn chiếm hữu này.

 

Vô số vũ khí đâm xuyên khắp cơ thể của Undead Dragon, thứ vẫn sở hữu độ cứng vô song vài giây phút trước đó.

 

Máu chảy ra từ con rồng như một dòng sông nhuộm đỏ đen cả thành phố.

 

Rời khỏi vòng vây tràn ngập con người và xác chết, Walm ngồi xuống một mình trên đống đổ nát gần đó. Cậu ngước nhìn lên bầu trời, đó là một buổi hoàng hôn đẫm máu.

 

“Cuối cùng cũng kết thúc rồi sao…?”

 

Bao quanh bởi những đống đổ nát và xác chết trải dài đến tận chân trời mờ mịt. Ở phía trung tâm, là một Undead Dragon không còn chút chuyển động nào nữa.

 

Belgana, nơi từng là chiếc lồng giam của Undead Dragon, đã mất đi phân nửa khả năng vận hành của mình. Bất kể là binh lính hay dân thường, thương vong đều chất đống, tất cả chỉ để khuất phục một Undead Dragon. Như vậy, một cuộc cách mạng kéo dài cả thế kỷ do Gundor dàn dựng đã đi đến hồi kết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!