Gia tộc Borgia, những người đã chiếm được Belgana, Thành phố Mê cung, trong Chiến tranh Thống nhất, đã phá hủy lâu đài vốn là biểu tượng của người trị vì cũ. Các hào nước và công sự bằng đất bị đã dỡ bỏ, tường thành và hầu hết các công trình phòng thủ thì được chuyển đến tổng hành dinh mới của gia tộc Borgia. Sau khi lâu đài bị phá huỷ, thứ duy nhất còn lại chỉ là các nhà kho và doanh trại, không còn chút dấu vết nào của kẻ trị vì trước đây.
Tuy nhiên, chính tòa lâu đài hoàng gia cũ đó, vốn từng là lâu đài của gia tộc Gundor, vẫn tiếp tục hoạt động như một trung tâm chỉ huy dự bị và là nơi tập trung quân đội.
Nếu gia tộc Borgia tiếp tục sử dụng lâu đài mà không có sự di dời nào, thì có lẽ kẻ trị vì mới đã nhận ra được khoảng không gian rộng lớn đang nằm ngủ yên bên dưới nơi đó. Căn phòng được biến thành một nhà kho sở hữu lối vào được ẩn giấu dưới những phiến đá trên sàn của toà lâu đài cũ và đã không bị phát hiện bởi bất kỳ ai trên Quốc đảo này cho đến tận ngày nay.
Trái ngược với lối vào nhỏ bé, dãy hành lang dẫn xuống dưới lòng đất một đoạn rất sâu, và phía dưới là khoảng không gian rộng lớn thuộc một hang động tự nhiên. Giờ đây, đứng ở trung tâm là Vua Eisenbagh van Gundor, người thường được đám tay sai gọi với biệt danh “Ông già”.
Không trực tiếp tham chiến, thông tin từ các điệp viên ẩn nấp ở khắp nơi được truyền đến tận nơi của ông thông qua công cụ liên lạc ma thuật được lắp đặt xung quanh.
Cuộc tấn công đã bị quân đồn trú của Belgana và các mạo hiểm giả ở Quốc đảo, những người đã dần hoàn hồn lại sau đợt hỗn loạn vừa rồi, ngăn chặn một cách có hệ thống. Căn cứ ở quận Suderin sụp đổ sau cái chết của Giesel, hậu duệ của một cư dân Thành phố Mê cung, trước khi rơi vào tay của gia tộc Borgia. Fausto, một thuộc hạ từ thời Chiến tranh Thống nhất, cũng đã thiệt mạng, nhưng có vẻ như sau khi sự sống rời khỏi cơ thể, ông ta đã giải phóng con quỷ ẩn náu bên trong mình.
“Kể cả sau khi đã chết, ngươi vẫn cố gắng hoàn thành vai trò của bản thân à?”
Gundor ra lệnh cho Fausto và thuộc hạ câu giờ. Nhiệm vụ của họ là kiểm soát cánh cổng gần nhất với tòa lâu đài hoàng gia cũ, ngăn chặn quân tiếp viện càng lâu càng tốt cũng như trì hoãn việc phản công của kẻ thù. Và cuối thì thì họ đã hoàn thành nhiệm vụ một cách đáng ngưỡng mộ.
“Hãy để chúng tôi đi trước. Hẹn gặp ngài ở dưới địa ngục.”
Những thuộc hạ đã làm việc dưới trướng Gundor trong suốt khoảng thời gian qua nói.
Mặc dù đám Undead đã được thả ra khắp nơi trong thành phố và các điểm then chốt cũng đã bị đột kích, thì sự thật vẫn không hề thay đổi rằng Thành phố Mê cung sở hữu một lực lượng đồn trú sánh ngang với một quốc gia nhỏ. Trong một cuộc phản công có tổ chức, đám Undead sẽ nhanh chóng bị đè bẹp bởi sự chênh lệch về chất lượng cũng như số lượng quân lực. Và trên thực tế, điều tương tự cũng đã từng xảy ra trong Chiến tranh Thống nhất.
“Mặc dù, ta đã mất đi đất nước và hầu hết người dân, nhưng các ngươi vẫn phục vụ ta rất tốt trong suốt một thế kỷ qua. Tất cả cứ yên tâm, ta rồi cũng sẽ theo sau các ngươi sớm thôi. Ngay sau khi ta giải phóng thứ thành quả tích lũy từ nỗ lực của chúng ta.”
Những thuộc hạ đã làm việc dưới quyền của Gundor suốt 100 năm chạy lên cầu thang để tham chiến trên mặt đất. Vì ngoài kia, những trận chiến đang cần có họ vẫn đang diễn ra.
Cảm nhận được điều này, Gundor nghĩ về việc kế hoạch này đã tốn nhiều thời gian để chuẩn bị đến mức nào, ngay cả khi ông đã đến được giai đoạn này.
“Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi. Không, ta sẽ là người đặt dấu chấm hết cho tất cả.”
Khi bị đẩy vào thế đường cùng, con người sẽ quay sang sử dụng những mưu kế xảo quyệt, sẵn sàng bám víu vào bất cứ thứ gì để thoát ra khỏi tình huống đó. Và Gundor già này cũng là một người như vậy.
Như trang sử của những thất bại triền miên đã chứng minh, giải pháp nhanh chóng sẽ mất đi hiệu quả của nó vào thời khắc cần thiết nhất. Vì thế nên thời gian và sự kiên nhẫn mới là điều cần thiết.
“Tốn một trăm năm để di chuyển thứ này. Nhưng cuối cùng thì đã trễ cả một trăm năm.”
Gundor có thể kéo dài tuổi thọ của mình bằng cách sử dụng Crimson Grass pha loãng cộng với thuật chiêu hồn, giống như cách mà những người lính được cấy ghép bộ phận cơ thể của ma vật dưới trướng ông đã làm. Tuy nhiên, cơ thể của Gundor không có khả năng tiêu thụ hoàn toàn Crimson Grass, khiến cho nó vẫn sẽ dần bị hao mòn theo thời gian, bằng chính chính là diện mạo hiện tại của ông ta. Trong cuộc đời dài đằng đẵng này, đã có lúc ông mất trí hoàn toàn, điên loạn nghiền nát mọi binh sĩ của Quốc đảo xui xẻo lọt vào trong tầm mắt. Và điều này đã xảy ra không chỉ một hoặc hai lần.
“Nhưng dù sao thì, ít nhất lần này ta đã kịp lúc.”
Gundor nghiền nát những xác chết bị trói và ướp mà ông ta đã chuẩn bị bấy lâu nay. Đứng trước một bộ xương khổng lồ, ông chất đầy nó với những vật liệu được lấy ra từ trong chiếc túi am thuật. Trong suốt triều đại dài dẵng của gia tộc Gundor, từ trước cả Chiến tranh Thống nhất, sự hy sinh của vô số chiến binh cũng như người thân đã mang về đủ cho ông những thứ cần thiết để thực hiện những gì bản thân ông sắp làm.
Sự hối hả và nhộn nhịp đang đến gần. Bản chất thực sự của chúng là âm thanh chiến đấu giữa quân đội Belgana và thuộc hạ của Gundor. Quân lính của kẻ thù đã bắt đầu cố gắng chiếm lại toà lâu đài hoàng gia cũ.
Ở lối đi dẫn xuống dưới lòng đất, các thuộc hạ của ông đang dùng chính thân mình làm lá chắn để câu giờ.
Một trong những mối đe doạ tiềm tàng hiện tại chính là tên lính đánh thuê, tàn dư của một quốc gia đã sụp đổ ở phương bắc. Hắn thực sự là một mối phiền toái. Tại Mỏ Karoloria, hắn đã tiêu diệt nhóm lính đánh thuê bao bao gồm hậu duệ của những người làm việc dưới quyền Gundor, làm giảm số lượng Undead quý giá bên trong thành phố. Hắn thậm chí còn giết chết Fausto, Giesel và Giusto. Tuy nhiên, mong ước ấp ủ bấy lâu nay của Gundor đang sắp được thực hiện.
“Đã đến lúc, cho những bước hoàn thiện cuối cùng.”
Gundor ném ngọn đuốc vào một đường rãnh được khoét trên sàn.
Khi con mương chứa đầy nước đen bốc cháy, ngọn lửa bùng lên, lan toả nhanh chóng trong bóng tối, làm hiện lên hoạ tiết hình lục giác và những ký tự kỳ quái.
“Giesel, thằng nhóc đó, chuẩn bị sân khấu cũng hoàn hảo thật đấy nhỉ… Nhưng có vẻ chính nó cũng không đạt được mục tiêu của mình à? Giờ thì, việc chuẩn bị cho buổi biểu diễn chính đã hoàn thành. Nghệ sĩ cũng như khán giả đã và đang chờ đợi. Ta chắc chắn rằng, những cư dân của Quốc đảo sẽ thích nó.”
Gundor rút ra một con dao và đâm vào lồng ngực của mình, thứ vốn đã mỏng như một thân cây đã chết. Với tất cả sức lực của mình, ông ta rạch toang xương ức và xương sườn của mình ra, rồi sau đó thọc tay phải vào trong. Gạt những mảnh xương vỡ sang một bên, ông ta không chút do dự giật lấy trái tim vẫn còn đang đập của bản thân ra ngoài. Nhanh chóng, Gundor nhấc thứ trong tay mình lên. Không còn trái tim, da thịt của Gundor bắt đầu tan chảy, dần dần, chúng bao bọc lấy cơ thể và làn da của thứ vốn từng là con người.
Sau khi đầu chỉ còn lại một hộp sọ khô khốc, hốc mắt của ông ta bỗng dưng phát sáng lên một cách đáng ngờ. “Lich”, đó là tên gọi của hình dạng mà tên pháp sư chiêu hồn tài năng đã biến thành sau một thế kỷ nghiên cứu ra, tất cả là nhờ vào việc ông ta đã với tay được đến thứ Crimson Grass đó trong quá khứ.
Gundor, với cơ thể vẫn đang trong quá trình hoá thành Undead, giơ cao trái tim vẫn còn đập của mình lên cao, rồi rên rỉ bằng một chất giọng như như tiếng thuỷ tinh cọ xát vào nhau.
“Toàn bộ cơ thể này của ta sẽ là vật hiến tế!! Hãy để thế giới chứng kiến hình dáng uy nghi của ngươi, hãy để chúng biết đến sức mạnh của ngươi!! VÀ HÃY NHẤN CHÌM BELGANA KINH TỞM NÀY TRONG CÁI CHẾT!!!”
Những đường vẽ trên sàn nhấp nháy như để phản hồi. Một vật thể không hình hài, chỉ toàn xương, bắt đầu chuyển động, ma lực từ Mạch Rồng bắt đầu được bơm ra khắp cơ thể. Chẳng mấy chốc, nó há rộng miệng ra và nghiền nát tên Lich tên Gundor. Để tìm kiếm thêm sự sống, nó phá vỡ đường hầm ngầm chật hẹp và phơi bày thân thể của mình ra dưới ánh nắng mặt trời. Thức tỉnh từ Âm giới, tiếng gầm vang vọng trời đất được nó cất lên để báo hiệu sự tái sinh của mình.
- - - - -
Sau khi được trao lại quyền chỉ huy, Trio dồn hết tâm huyết vào nhiệm vụ trước mắt. Từng chút một, anh đã thành công gỡ bỏ những quân cờ đại diện cho quân địch ra khỏi bản đồ thành phố.
Bộ chỉ huy đã được thiết lập lại bên trong lâu đài chính và tiếp tục chức năng chỉ huy của mình, trong khi lực lượng tập hợp đang dần đều quét sạch kẻ thù ra khỏi thành phố.
Tên Ghost Knight xuất hiện ở cổng thành đã gây ra rất nhiều thương vong, nhưng may mắn đối phương cuối cùng cũng đã bị tiêu diệt với phần lớn công thuộc về nhóm được Liên minh Rừng cử đến. Lực lượng chính của kẻ địch hiện chỉ còn lại ở khu vực lân cận tòa lâu đài hoàng gia cũ, nơi từng được gia tộc Gundor sử dụng trong quá khứ.
Quân tiếp viện cũng đang trên đường đến từ những vùng lãnh thổ lân cận. Không một lời nào được cất lên, mặc cho sự hiện diện của rất nhiều người trong sở chỉ huy. Mối lo ngại lớn nhất tiếp theo chính là Cộng hoà Maylis, kẻ đang ẩn mình sau bóng ma của thời đại trước. Sử dụng cái cớ là những cuộc tập trận được lên kế hoạch từ trước, chúng đã điều quân đến gần biên giới. Hành động của đối phương cũng như sự hỗn loạn hiện tại, tất cả đều diễn ra một cách quá trùng hợp. Mặc dù vậy, đội quân đang đóng ở biên giới đó đến bây giờ vẫn chưa có động tĩnh.
Liệu đối phương có đang cố ý thổi bùng lên ngọn lửa phục hận bằng cách tận dụng liên minh cũ trước đây, nhưng lại không muốn tự mình kiểm chứng khả năng phòng thủ của thành phố và từ đó quyết định không hành động hay không? Đối với Trio, câu hỏi này vẫn chưa có lời giải đáp.
“Ngài Trio, có tin mới từ Lâu đài Hoàng gia Gundor cũ. Có vẻ như hầu hết các cơ sở đã được tái chiếm một cách thành công.”
Vội vã chạy đến sở chỉ huy, các vị tướng lĩnh và binh sĩ đồng thanh reo lên.
Khi Trio chuẩn bị xác nhận lại tin vui vừa rồi, bỗng anh nhận ra điều gì đó trong báo cáo mới nhận được.
“”Hầu hết” ở đây là gì? Vẫn còn sót lại nơi nào sao?”
“Là chỗ nhà kho dự trữ. Chúng vẫn đang cố thủ ở đó.”
Trio lục lại ký ức để tìm manh mối.
Tường ngoài của kho rất dày nhằm chống trộm, những bức tường đá đó cũng đủ để chặn một số loại ma thuật. Lối vào khá hẹp và hạn chế, chắc chắn là một nơi không tồi để phòng thủ.
Tuy nhiên, nếu cần một nơi để phòng thủ, thì các toà tháp lâu đài, tháp canh sườn và những góc lâu đài hiển nhiên sẽ là lựa chọn tốt hơn nhiều. Quân tiếp viện từ phía Cộng hòa đang đợi ở biên giới kia chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy. Thế thì tại sao kẻ địch lại chọn nhà kho? Ngay cả Trio cũng thắc mắc.
“Do những sự kiện trong quá khứ, tòa lâu đài hoàng gia cũ đã bị phá huỷ đi phần nào. Về phần nhà kho thì có lẽ nó đã bị chiếm dụng từ rất lâu về trước. Liệu chúng đang muốn kết thúc đi cuộc đời ở chính nơi dùng để lưu giữ lịch sử của mình chăng?... Những kẻ đã lẩn trốn suốt cả một thế kỷ đó?”
Trio bắt đầu cảm thấy bất an.
Những người lính tại hiện trường đang cố gắng hết sức. Và cho dù có cố gắng sức gào thét qua thiết bị liên lạc ma thuật thế nào đi nữa, thì kết quả vẫn sẽ không thay đổi. Anh hiểu rõ điều đó.
Trong khi tạm thời ghi nhớ thông tin, Trio chuyển sự chú ý của mình sang việc xác nhận thiệt hại và hậu quả.
Ngay sau đó, một báo cáo khác được gửi đến.
“Chúng tôi đã chiếm được quyền kiểm soát nhà kho, nhưng lại tìm thấy một lối đi dẫn xuống dưới lòng đất. Một số binh sĩ địch đã chết đang chặn nó lại, chúng tôi vẫn chưa rõ liệu nó dẫn đến đâu.”
“Có phải đó là một trong những lối đi mà đám Undead dùng để xuất hiện hay không?”
Undead đã trồi lên bên trong thành phố từ những hầm trú ẩn và các hành lang ngầm, những thứ mà có lẽ đã được xây dựng từ thời Chiến tranh Thống nhất. Cũng không mấy bất ngờ nếu như tòa lâu đài hoàng gia cũ đó cũng sở hữu một thứ tương tự.
“Giờ thì đến tàn dư của những tàn dư làm phiền chúng ta. Tuyệt đối không để bất kì kẻ nào trốn thoát!”
Trio nắn chặt giọng và ra lệnh cho binh lính. Nếu xét cho cùng thì có vẻ việc kẻ địch phản kháng dữ dội như thế có thể là do chúng đang muốn giúp kẻ chủ mưu đào tẩu thông qua đường hầm dưới lòng đất.
Trong khi chờ đợi kết quả, Trio chợt nhận thấy nước trong chiếc cốc trên bàn khẽ rung. Thay vì lắng xuống, những gợn sóng trên mặt nước ngày càng dữ dội hơn.
“Cái… Cái gì thế?”
“Mọi thứ đang rung!?”
Giữa sự hỗn loạn xung quanh, Trio liên tưởng những rung chấn này với những tàn dư bên dưới lòng đất kia.
“Chúng không tính bỏ chạy. Lũ khốn đó, chúng đang tính làm gì bên dưới lòng đất?”
Trio tự hỏi bản thân, nhưng anh phải nhanh chóng bịt tai lại khi một tiếng gầm làm rung chuyển cả tòa lâu đài vang lên. Những tấm kính từ các cửa sổ có song sắt vỡ tan như thể bị nổ tung.
Ngay lập tức, các binh lính tập trung lại để bảo vệ Trio.
“Ngài Trio!”
“Ta không sao. Nhưng quan trọng hơn, âm thanh vừa rồi là—”
Trio, nhìn xa ra bên ngoài cửa sổ, sốc đến mức không nói nên lời. Ngay cả khi nghe tin về cái chết của gia đình, anh vẫn có thể chịu đựng được với một đôi tay run lẩy bẩy. Nhưng giờ thì khác, nỗi sợ hãi nguyên thuỷ của con người đang trào dâng trong anh.
Gắng gượng, Trio cố nói to ra tên của thứ vừa lọt vào tầm mắt.
“Un… Undead Dragon.”
Là loài có thể được coi là thảm họa sống, và trong số đó, thứ sinh vật này còn có biệt danh là Chúa tể của Đại Mê cung.
Một Undead Dragon chưa từng xuất hiện trên trần thế, giờ đã giáng xuống Thành phố Mê cung.
“Lũ khốn, đây là mục đích của các người sao, HẢẢẢẢẢẢ?!”
Chỉ với một bước chân không chút mảy may, một toà nhà đã dễ dàng đổ sập, và tiếp theo chiếc đuôi của nó quật bay những binh sĩ xung quanh. Đột nhiên, con Undead Dragon ngẩng cổ lên, hướng về một phía nào đó trong thành phố, và há rộng hàm để lộ những chiếc răng nanh lởm chởm của mình. Không khí và mặt đất xung quanh bắt đầu bị bao trùm bởi một luồng năng lượng đáng sợ đang từ từ ngưng tụ. Những con người đang tập trung tại sở chỉ huy chỉ còn có thể nín thở và chứng kiến cảnh tượng trước mặt.
Cứ như thế, trong một thành phố nơi hàng trăm nghìn người đang sinh sống, 《Dragon’s Breath》đã được giải phóng.
8 Bình luận