Chapter 2

Chương 127

Chương 127

Quán rượu là một hiện diện không thể thiếu đối với những người đang phải liều mạng ngày đêm dấn thân vào mê cung. Để chữa lành sự bất mãn và mệt mỏi do mê cung gây ra, họ uống rượu, thứ mà đôi khi còn được gọi là nước của sự sống. Ngoài ra, nó còn được dùng để xây dựng những mối quan hệ mới. Tuy nhiên thi thoảng, mọi thứ diễn ra không được ổn thoả cho lắm, và khi đó bạo lực sẽ lên ngôi, những chuyện không thể nói bằng lời thì luôn có thể giải thích bằng nắm đấm, và cuối cùng là trở thành hình thức giải trí mới cho những vị khách khác trong quán.

 

Nhóm của Peyrouse, đang cố thoát khỏi cái danh lính mới, đã sử dụng quán rượu như là một nhà hàng, vì đây là nơi duy nhất mở cửa vào ban đêm sau khi tất cả những quán ăn khác đã đóng cửa, và là nơi rất thích hợp để giao lưu cũng như thu thập thông tin.

 

Peyrouse là khách quen của quán, và trong những ngày dạo gần đây, cậu nhận thấy bầu không khí nơi đây đã thay đổi đáng kể.

 

Tất nhiên vẫn có một điều vẫn không thay đổi đó chính là sự ồn ào do những cuộc trò chuyện lớn tiếng bên trong. Nhưng điểm khác là chủ đề đang được đem ra bàn tán, đó chính là tin đồn về một nhóm săn người vừa bị phát hiện.

 

Theo những gì Peyrouse nghe được, tin đồn bắt nguồn từ người lính đánh thuê xuất hiện gần đây, vô số xác ma vật đã bị bỏ xó cho mê cung nuốt chửng ở những tầng hạng trung và mới nhất là dấu tích dấu tích chiến đấu xuất hiện ở phòng an toàn tầng thứ 30.

 

“Chắc chỉ là tin đồn thôi.”

 

Một số thì cười và bảo những người khác đừng quá nhốn nháo lên chỉ vì một tin đồn.

 

Tuy nhiên, sự thật về tin đồn đó đã bị Trimagitack vạch trần, và ngay sau đó hội thực sự đã rơi vào hỗn loạn như một bầy ong vỡ tổ. Vì tên săn người đó chính là mạo hiểm giả kỳ cựu, Fausto.

 

Là mạo hiểm giả tích cực và có thâm niên nhất ở chi nhánh Belgana, Fausto kiêm luôn vai trò làm người hướng dẫn cho những mạo hiểm giả mới vào nghề, cũng như được biết đến như là một người đầy cảm thông rất biết lắng nghe đối với những đồng nghiệp đang gặp trắc trở. Dưới cái danh là một mạo hiểm giả, cống hiến của ông cho thành phố này là nhiều vô kể. Vì thế nên khi danh tính thực sự của ông là một kẻ săn người bị tiết lộ, mọi người ai cũng trở nên bồn chồn. Và Peyrouse cũng không phải là ngoại lệ.

 

“Đã thấy chưa? Ý tôi là cái bài tuyển dụng đó đấy.”

 

“Cái do “tên lính đánh thuê đó” đăng hả?”

 

Mặc dù chỉ là vài câu trao đổi ngắn gọn giauwx hai mạo hiểm giả hàng trung, Peyrouse vẫn có hiểu được toàn cảnh câu chuyện. Dạo gần đây ở Thành phố Mê cung mỗi khi nói đến “tên lính đánh thuê đó” thì đích thị là đang ý chỉ người lính đánh thuê lang thang với tên gọi là Walm.

 

“Đúng rồi. Có vẻ như đối phương đang tuyển người để đi xuống tầng sâu nhất.”

 

“Tuyển dụng à… Nhưng cái người đàn ông tên Walm đó là một lính đánh thuê và còn chẳng đăng ký làm mạo hiểm giả nữa. Nên chắc là thay vì tuyển người để thành lập tổ đội, thì chắc đối phương chỉ đang tìm người khuân vác hay là cái kiểu hướng dẫn viên mà chỉ người giàu mới đủ khả năng chi trả. Hơn nữa, hội cũng chẳng có chút thông tin gì về khả năng hay sơ yếu lý lịch của hắn cả. Đơn giản là quá thiếu thông tin để đánh giá.”

 

“Nhưng, hắn đã tự mình xuống được tầng 30 đấy. Xét đến lợi nhuận mà đối phương thu về sau mỗi chuyến, thì cũng không có gì lạ nếu như hắn muốn lập một tổ đội 3 đến 4 người để xuống sâu hơn nữa.”

 

“Mọi chuyện chắc không ngon ăn như thế đâu. Nhớ lại nào, hắn là kẻ đã giết hai mạng người đấy.”

 

“Đó chẳng phải là tự vệ chính đáng à? Hai tên bị giết đều là thuộc nhóm săn người. Đừng bảo là anh muốn biện minh cho lũ khốn đó đấy?”

 

“Không phải thế… Chỉ là tôi có lý do riêng của mình thôi. Cho dù tên lính đánh thuê đó có là tốt hay xấu thì cũng không quan trọng, nhưng gì hắn làm lúc đó đều chỉ là để bảo vệ chính bản thân mình. Nhưng, người mà đã giúp tôi lúc còn chân ướt chân ráo bước vào nghề này chính là Fausto. Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.”

 

“Cứ kể đi kể lại câu chuyện cũ rích đó để làm gì, và nghĩ thử đi, nếu đi chung với tên đó có thể sẽ còn chẳng cần phải chia sẻ chiến lợi phẩm nữa, nhớ cái cách mà hắn vứt xác đám ma vật lại trên đường đi xuống những tầng sâu hơn chứ?”

 

Không biết có phải là do ảnh hưởng của rượu hay không? Nhưng cuộc nói chuyện giữa hai người đang ngày càng trở nên gay gắt. Peyrouse nhận thấy ánh nhìn sắc bén của những mạo hiểm giả xung quanh đang hướng về phía sắp có cãi vã và ngay lập tức nhét miếng bánh mì trên tay vào miệng.

 

“Anh… trong đầu anh chỉ có mỗi thế thôi à? Fausto không thể nào là một kẻ săn người được, ông ấy là một mạo hiểm giả kỳ cựu. Người mà chắc chắn không thể gặp vấn đề về tiền bạc được.”

 

“Ha, nhưng ông ta vẫn làm thế và đã chọn sai mục tiêu. Hy vọng ông ta sẽ sớm bị đem tra treo cổ cho mọi người thấy… Đây cũng là lý do tại sao mà anh dễ bị lừa đấy. Cái tên ngốc cả tin này.”

 

“Lời một khi đã nói ra thì không rút lại được đâu đấy.”

 

“Nghĩ tôi sợ à? Một thằng ngốc chỉ biết nói mồm thì có thể làm gì được tôi nào?”

 

Hai người chuyển từ trao đổi bằng lời sang trao đổi bằng tay. Đúng vậy, một trận đấu tay đôi đã bắt đầu. Ngay khi họ động thủ, những chiếc cốc trên tay bị vứt xuống sàn, âm thanh tạo ra khi chúng chạm đất được dùng thay cho tiếng chuông báo hiệu. Những người xung quanh sau khi chứng kiến sự náo loạn thì không căn ngăn mà thậm chí còn đến cổ vũ.

 

Peyrouse, người đang ăn ở bàn gần đó, đã ra lệnh cho các thành viên trong nhóm không được dính líu đến.

 

“Này, dời bàn vào góc nào.”

 

Leake và Donna ngay lập tức hành động với mỗi người nắm một bên bàn, trong khi Peyrouse thì mang những chai rượu dễ vỡ theo sau. Còn Matthio thì, như thường lệ, chỉ quan tâm đến mỗi thức ăn. Cậu ta giữ chặt chiếc khay trước mặt và liên tục nhét thức ăn vào miệng.

 

Mặt của Donna tím lên vì giận.

 

“Matthio, cậu còn định ăn đến khi nào nữa?!”

 

“Vô ích thôi, một khi đã ăn thì không gì có thể khiến cậu ta dừng lại được.”

 

Peyrouse hoàn toàn đồng ý với lời của Leake. Chính cậu cũng bán tín bán nghi không rõ liệu sự phàm ăn của Matthio có phải là do bị một linh hồn ma quỷ nào đó chiếm giữ gây ra hay không.

 

Chỉ vài giây sau khi di chuyển bàn, trận ẩu đả đã đến ngay chỗ từng là bàn của cả nhóm.

 

“Vừa kịp lúc.”

 

“Ơ… chẳng phải là hôm qua cũng có người tranh cãi về cùng một chủ đề à?”

 

Với đôi mắt lạnh lùng, Donna theo dõi hai người đang lăn lộn trên sàn. Cô đã thấy khía cạnh xấu xí này của một mạo hiểm giả hạng trung, những người lẽ ra phải là hình mẫu cho các lính mới, hơn cả đủ rồi.

 

Fausto cũng là người hoà giải mâu thuẫn trong quán rượu. Nhưng giờ nhắc đến sự tồn tại của ông ta thôi thì cũng như đổ thêm dầu vào lửa. Và hiện tại không ai có thể kiểm soát được việc ngọn lửa đó có thể lan rộng đến đâu.

 

“Chắc là việc này sẽ tiếp diễn thêm một thời gian khá dài nhỉ.”

 

“Hơn nữa, tên lính đánh thuê đó còn đang tuyển dụng đấy.”

 

Leake lẩm bẩm một chuyện đáng để tâm, nhưng ngay cả Peỷouse cũng có thể đọc được suy nghĩ đơn giản của cậu ta.

 

“Đừng có lãng phí thời gian với việc đó. Chúng ta làm gì đủ mạnh.”

 

Nếu xét về mặt lợi nhuận, thì không ai đáng tin cậy hơn một lính đánh thuê được. Nhưng sau khi tính đến những điểm bất cập còn lại, thì câu chuyện bỗng rẽ theo một hướng hoàn toàn khác.

 

Trước hết, sẽ có sự chệnh lệch rất lớn về khả năng và nếu như họ phải đối mặt với một ma vật từ những tầng hạng trung, Peyrouse có thể tưởng tượng ra viễn cảnh cả nhóm của cậu sẽ bị giết ngay lập tức. Và nếu có tranh cãi trong nhóm, thì lúc đó cậu sẽ không có đủ sức ảnh hưởng để đứng ra hoà giải. Trên hết, chưa một ai trong nhóm cậu từng có cơ hội tiếp xúc với người lính đánh thuê tên Walm đó.

 

Ngay cả Fausto, một người được tín nhiệm với những đóng góp của mình, lại hoá ra là đã lừa dối tất cả bấy lâu nay. Hiện tại chẳng ai có thể tin tưởng nổi một tên lính đánh thuê vừa mới dạt đến thành phố này được.

 

Peyrouse, người quản lý nhóm, không thể đồng ý với đề xuất gia cùng cùng tên lính đánh thuê đó được. Trước hết thì, ai có thể đảm bảo được rằng đối phương sẽ là một người bạn đồng hành thân thiện chứ. Cả nhóm có thể sẽ bị từ chối trước khi kịp mở lời.

 

“Em hiểu. Nhưng mà những thứ như tuyển người để cùng đi đến tầng sâu nhất trong mê cung. Ngay cả một đứa có đầu óc đơn giản như em thì một ngày nào đó cũng muốn có thể làm được như vậy.”

 

“Một giấc mơ khá xa với đấy… Nhưng nếu nhớ không lầm thì, đã từng có một cuộc tuyển dụng tương tự trong quá khứ.”

 

Peyrouse lục lọi tìm kiếm những ký ức mờ nhạt trong tâm trí. Cậu thấy một già làng, người đã từng phục vụ trong quân đội, kể lại những câu chuyện cũ của mình tại lễ hội thu hoạch cho những đứa trẻ trong làng nghe. Và Peyrouse đáng thương năm nào cũng bị những câu chuyện đó cuốn hút. Một trong số những câu chuyện đó, có kể về thời điểm lúc quân đội đã giải tán, những binh sĩ khi ấy được phép vào mê cung vừa mới khai phá để kiếm thêm chi phí đi lại hoặc mua quà cho những người ở quê.

 

“Nếu nhớ không lầm thì, ngay sau khi “Chiến tranh thống nhất” kết thúc, những người dân quân sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và những binh sĩ được nghỉ phép do giải giáp đã bắt đầu kiếm sống bên trong mê cung.”

 

“Em không biết chi tiết, nhưng Chiến tranh thống nhất đã diễn ra cách đây 80 năm, phải không?”

 

“Trong chiến tranh đó, Belgana là khu vực diễn ra ác liệt nhất trong khắp những quốc đảo này. Nghe đồn rằng có khoảng 100,000 binh sĩ đã chết. Đó là tất cả những gì mà anh biết.”

 

Leake thờ dài và cố ý lắc đầu tỏ vẻ thất vọng. Thái độ khó chịu của cậu khiến cho Peyrouse muốn lấy chai rượu trên bàn để phang thẳng vào đầu cậu.

 

“Đừng có gộp em chung với cậu ấy đấy nhé.”

 

Donna nói, có vẻ như cô cũng đang cảm thấy giống như Peyrouse. Sau một một đấu tranh dữ dội giữa sự cám dỗ và lý trí, lý trí đã có một chiến thắng suýt sao, Peyrouse đặt chai rượu xuống bàn, thứ mà đã được di dời đến một góc an toàn trước đó. Trận ẩu đả vẫn chưa được giải quyết, và có vẻ như nó sẽ tiếp tục trong một thời gian nữa.

 

Và một ngày náo loạn nữa lại tiếp tục trôi qua bên trong quán rượu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!