Chapter 2

Chương 135

Chương 135

Đã bao nhiêu lâu trôi qua kể từ khi Walm xuống Mê cung tăm tối nơi mà khái niệm ngày và đêm đều trở nên mơ hồ này? Cậu thú thật cũng không quan tâm cho lắm, bởi vì cậu đã đi xuống được thêm bốn tầng kể từ tầng 35 và hiện tại đang ở tầng 39.

 

Ngoài đám Ceberus và Chimera quen thuộc kia ra, còn có sự xuất hiện của lũ Nhện Đất cũng như Quái Mặt Người. Đặc điểm của những kẻ địch mới này thì chắc cũng chỉ có mẹ mới yêu nổi.

 

Những sợi lông bao phủ toàn bộ cơ thể của Nhện Đất dựng đứng, trông như dây thép, và nếu chạm vào, cơn đau truyền khắp cơ thể chỉ có thể miêu tả như là bị vô vàn cây kim đâm xuyên vào da. Đám chân kìm này còn có độc tố thần kinh, cũng như khả năng bắn tơ như những ma vật dạng nhện khác.

 

Về kẻ địch mới còn lại, thứ đầu tiên có thể trông thấy từ Quái Mặt Người chính là vẻ ngoài rùng rợn của nó. Khuôn mặt, trông như mặt người được khâu lên cơ thể của một con sư tử khổng lồ, hết sức xấu xí. Khi đuổi theo con mồi, miệng chúng phát ra tiếng rít chói ta do hơi thở phải đi qua những kẽ răng không đều như một đám cỏ dại. Và khi nạn nhân mất tập trung, chúng có thể dùng chiếc đuôi dài với vô số gai nhọn ở chóp để đâm xuyên và khống chế.

 

Cho dù như thế, Walm vẫn không khỏi băn khoăn không biết liệu những ma vật vừa được mô tả có bớt vô lý hơn những gì cậu hiện đang phải đối mặt hay không.

 

“《Gust》đang đến!!”

 

Nghe thấy tiếng hét của Merrill, Walm nhảy lùi lại.

 

Ngay từ trên cao, cùng với tiếng vỗ cánh khó chịu, một luồng ma lực chuyển hoá thành một cơn gió dữ dội. Các mảnh vụn cũng như đất đá xung quanh bị cuốn lên và một cơn gió mạnh thổi qua, khiến cho ngay cả Walm, một người đang mặc giáp cũng cảm thấy như bản thân đang lơ lửng.

 

“Thứ khốn nạn kia, tao mà bắt được là mày sẽ thành xiên nướng cho xem!”

 

Bay lượn trên không trung một cách kỳ ảo là một ma vật tên là Gryphon. Giống như Chimera và Quái Mặt Người kia, nó cũng là một ma vật được ghép loại từ nhiều loài. Chẳng lẽ đây là xu hướng chỉ bắt đầu xuất hiện từ tầng 36 trở xuống? Bất kể là gì đi nữa, Walm vẫn thấy khó chịu hơn hẳn với đối thủ biết bay lần này, thứ mang trên mình đặc điểm của đại bàng và sư tử.

 

Bản thân đòn ma thuật bắn từ trên cao xuống đã rất khó chịu, nhưng hiện tại không chỉ một mà có đến hai con Gryphon đang vỗ cánh. Hơn nữa, một loại ma vật khác cũng đang di chuyển trên mặt đất, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cơn gió dữ dội kia.

 

Nghe tiếng dây cung vừa được thả, Walm ngửa người về sau. Mũi tên bay thẳng về phía kẻ địch đang tấn công.

 

Đó là một bộ giáp sắt không có bất kỳ thứ gì bên trong. Hay chính xác hơn, hầu như mọi thứ bên trong đều được cấu tạo từ cùng một vật liệu với bộ giáp bên ngoài. Golem sắt là tên của nó. Kỳ lạ thay, một ma vật ngu ngốc không có não như vậy lại sở hữu khả năng di chuyển tương đương với một con người. Bên trong cơ thể của nó phát ra một thứ ánh sáng kỳ lạ, nguồn gốc của thứ ánh sáng đó là Mithril. Mặc dù được cấu tạo phần lớn bằng sắt, nhưng bên dưới lớp giáp đó chính là đá ma thuật được trải mỏng ra như những mạch máu,  nối dài đến một cái lõi cấu tạo từ cùng loại nguyên liệu trộn với một ít bạc ma thuật.

 

Nếu muốn tự chế tạo nên một con ở bên ngoài, sẽ cần có một lượng kim loại tương đương với trang bị của một đội kỵ binh hạng nặng, một viên đá ma thuật cỡ lớn, mười thợ thủ công, một xưởng chế tác, cùng với các người lùn hoặc elf với khả năng chế tác bạc ma thuật. Ngoài ra, còn cần thêm một số pháp sự và ngựa để vận chuyển trong cả quá trình sản xuất. Trong quân đội Đế chế Highserk, lượng kinh phí bỏ ra để chế tạo một con Golem sắt có thể dùng để dễ dàng nuôi sống một đơn vị lính có quy mô đại đội.

 

Và chính con Golem sắt cực kỳ đắt đỏ đó hiện giờ đang gây rất nhiều áp lực lên cả nhóm. Tuy là ma vật hình người, nhưng trọng lượng của nó thì chỉ có thể mô tả là khổng lồ. Ngay cả một cơn gió đủ mạnh để nhấc bổng một con người lên cũng không có chút tác dụng nào lên nó.

 

Dĩ nhiên, Walm không chỉ đứng đó há miệng chờ sung mà đã bắt đầu phóng cầu lửa về phía trước. Nhưng ngọn lửa chỉ đủ để khiến cho vẻ ngoài của con Golem biến dạng đôi chút. Chỉ một cá thể như thế cũng đã khiến cho trận chiến trở nên khó khăn hơn rất nhiều, và hiện tại đang có đến tận ba Golem, với vũ khí lần lượt là kiếm, giáo và cung.

 

“Đừng phí công vô ích, chỉ một hai đòn thì không đủ để kết liễu chúng đâu.”

 

“Dọn dẹp đám Gryphon trước. Để tôi.”

 

Merrill quyết định hoãn lại việc tấn công đám Golem, vì cầu lửa của Walm, thứ luôn là giải pháp nhanh chóng và hiệu quả, dường như không có nhiều tác dụng.

 

Merrill tập trung ma lực khiến cho gió xoáy quanh cơ thể mình. Đám Golem, cảm nhận được dấu hiệu của ma thuật diện rộng, liền nghiêng người về trước để chặn cản. Nhưng Marianthe và Hari đã nhanh chóng cản đường chúng.

 

“Nhìn đây này lũ ngu kia!!”

 

“Các ngươi rất xứng đáng để làm bao cát đấy.”

 

CHùy của Marianthe loé sáng và cọ vào khớp của con Golem. Đúng như dự đoán, khớp của chúng mỏng hơn những vị trí còn lại. Và khi bị nghiền nát, tay của con Golem đã rơi sầm xuống đất, khiến cho nó trở nên điên cuồng.

 

Hari dùng Gậy Truyền Linh để tấn công con Golem còn lại. Mặc dù có khả năng di chuyển giống người, thì chuyển động của mấy cục sắt này chẳng khá hơn một mạo hiểm giả hạng hai là mấy.

 

“Để tôi lo con cầm cung–!?”

 

Walm trong lúc cố gắng lo liệu con Golem cuối cùng, thứ mà đã lên dây cung của mình để phản kháng, bỗng khựng lại trước cảnh tượng mà cậu vừa được chứng kiến.

 

Yuna, người lẽ ra không phải là một đối thủ lý tưởng để đánh bại con Golem này, dường như không thích việc có thêm một cung thủ khác trên cùng một chiến trường với mình. Mũi tên của cô xuyên thủng ngón tay đang cầm tên của con Golem một cách hoàn hảo. Khiến cho mũi tên sắp được lên dây của đối phương rơi xuống đất một cách vụng về, thứ duy nhất còn sót lại chỉ là âm thanh dây cung bật ngược về mà không có thứ gì được bắn ra. Chẳng khác gì việc cố gắng chơi một nhạc cụ không thể phát ra âm thanh cả.

 

Để lật ngược tình thế, các Gryphon cố gắng giải phóng ma thuật, nhưng Merrill đã nhanh hơn một bước. Trớ trêu thay, Merrill đã dùng gây ông đập lưng ông, sử dụng chính《Gust》để lôi đám Gryphon xuống. Ngay sau đó các Gryphon đều được phong ma thuật vuốt ve qua, tuy có hơi chút bạo lực.

 

Không gian của tầng này là rất rộng lớn, nhưng suy cho cùng thì nó vẫn là một không gian kín. Gió bị hạn chế thoát ra ngoài, và do đó, khi chúng va đập vào tường và nảy ngược lại, khiến cho không khí xung quanh bị khuấy động và bắt đầu xoáy tròn.

 

Con Gryphon, bị mất thăng bằng và không thể tận dụng gió để bật lên lại, vỗ cánh trong vô vọng trước khi ngã ngửa.

 

Cùng lúc đó, Walm, nín thở và tập trung cao độ, chuẩn bị một quả cầu lửa để phóng lên. Khi va chạm với con Gryphon đang vùng vẫy như một con cá mắc cạn trên không trung, thì ngọn lửa bùng lên bao trùm cả cơ thể của nó.

 

Ngọn lửa rực cháy mang theo cả mong ước và hy vọng của Walm, một miếng thịt Gryphon nướng, rơi xuống từ trên không. Khoảnh khắc hạnh phúc ấy chỉ có thể được tận hưởng trong chốc lát khi Walm phải chuyển sự chú ý sang con Gryphon thứ hai, nhưng phát bắn của Yuna đã xuyên qua được cánh của nó, khiến cho mục tiêu của cậu không còn duy trì được độ cao và mất đi khả năng di chuyển linh hoạt. Đến mũi tên thứ tư thì con Gryphon đã hết bay nổi, và cứ như thể rơi tự do xuống một《Ice Lance》đã được chuẩn bị sẵn nơi nó sẽ đáp đất.

 

Xương và băng vỡ tan, ruột tuôn ra từ mỏ. Những móng vuốt thì cong lại và khẽ giật. Mặc dù con Gryphon đã hấp hối, thì thanh trường kiếm của Merrill vẫn không thể hiện chút sự nhân từ nào, vị thủ lĩnh vuốt ve đầu của con quái thú trước khi kết liễu nó. Dù sao thì, ai lại có thể tha thứ được cho kẻ đã liên tục oanh tạc mình mình ma thuật khi ở luôn ở cao trên không chứ.

 

Giờ đây, khi đám Gryphon phiền phức đã nằm phơi xác trên mặt đất, chỉ còn lại ba con Golem sắt. Như để xả giận, Walm và những thành viên khác trong nhóm bắt đầu tấn công đám Golem một cách không thương tiếc.

 

Tuy bị áp đảo về số lượng, lũ Golem vẫn liên tục vung vũ khí và lao vào tấn công bằng thân hình khổng lồ của mình, nhưng không ai trong số những con người giàu kinh nghiệm chiến đấu ở đây đủ ngu ngốc để có thể bị chúng tóm lấy.

 

Đầu của hai con đã bị đập nát kỹ đến mức chỉ còn là một đống sắt vụn. Con còn lại thì đã bị lộ ra lõi khi khớp bị nghiền nát khiến cho tay rơi xuống. Đúng là một điểm yếu dễ ăn. Khi Walm ném cầu lửa vào bên trong, ngọn lửa nhanh chóng lan ra những lớp đá ma thuật đóng vai trò như là mạch máu và từ đó cả cơ thể của đối phương trở nên bùng cháy. Con Golem trong khi vung cánh tay còn lại một cách điên cuồng, đột nhiên đổ gục xuống như một con rối bị đứt dây, có vẻ như lõi của nó đã bị tiêu huỷ hoàn toàn.

 

Sau khi xác nhận rằng mọi kẻ địch đã chết và quan sát tình hình xung quanh, các thành viên trong nhóm đã tập hợp lại. Mặc dù đã rất cố gắng, nhưng họ đã không thể hoàn toàn tránh được thiệt hại, một số nơi trên giáp của tất cả đã bị biến dạng và có thêm rất nhiều vết xước. Nếu bị thương thì ma thuật trị liệu của Hari có thể lo được, nhưng vấn đề tiếp sau đó sẽ là cơn mệt mỏi tích tụ. Tuy thể lực đã hao hụt, nhưng tinh thần của mọi người vẫn chưa hề hao mòn đi.

 

Khi Walm định nói vài câu để giữ vững sĩ khí cho cả nhóm, thì cậu bỗng trông thấy một thứ gì đó. Thứ đang dính trên đầu của Merrill thực chất không phải là đất. Danh tính thực sự của nó là một mảnh thịt Gryphon, thứ đã vương vãi khắp nơi sau khi trúng phải hoả cầu.

 

“Dính quá. Thế mà nó lại có mùi thơm của chim quay chứ.”

 

Một khung cảnh hơi hiếm gặp, có vẻ như Merrill không phải lúc nào cũng tránh được mọi thứ. Sau khi thốt lên vài lời đầy bất mãn, Merrill nhìn chằm chằm vào Walm với ánh mắt oán giận.

 

“Sao thế? Phải trang điểm chút thì mới đẹp chứ.”

 

Nhìn thấy dáng vẻ lộng lẫy của Merrill, Walm lại buông ra một câu đùa như thường lệ, nhưng không hiểu sao lần này đã bị phản tác dụng, khiến bầu không khí đang nhẹ nhàng bỗng trở nên nặng nề và lạnh lẽo.

 

Với giọng điệu nhỏ nhẹ hơn thường lệ, Merrill nói với Walm, người đang bối rối không biết bản thân vừa giẫm phải loại mình gì.

 

“Hừ, cho dù có là bạn bè… thì anh nghĩ việc nói câu đó với một cô gái có ổn hay không?”

 

“Hả? Cô gái?... Hả? Hả?”

 

Walm cố gắng hiểu ý nghĩ của những lời bản thân vừa nghe được.

 

Thúc ép bộ não đang rối của của mình phải xử lý với tốc độ tối đa, Walm quay sang gọi Hari.

 

“Hari…”

 

“Hả? Tất nhiên rồi, Merrill là con gái mà.”

 

Hari nhìn Walm và khoanh tay lại khi cậu vừa hỏi một câu quá hiển nhiên.

 

“...Ra là vậy, Merrill là…”

 

“Walm, thật không thể tin được. Đến được tận mức này thì tôi không còn cách nào cách ngoài việc phải khen ngợi anh luôn đấy. Thế quái nào mà anh lại không biết được giới tính của những người mà bản thân sắp cùng vào sinh ra tử chứ.”

 

Bối rối, Walm tìm kiếm sự giúp đỡ từ những thành viên khác, nhưng những thành viên nữ kia cũng chẳng mảy may thương xót. Cùng lúc đó, một bàn tay thô ráp, dày cộm đặt lên vai Walm. Đó là Hari.

 

“Ai cũng có lúc mắc sai lầm mà. Hãy xin lỗi đi.”

 

Bây giờ Walm còn được lựa chọn nào khác? Rõ ràng là cậu đã mắc phải một sai lầm chí mạng. Nhất là khi đang ở sâu trong Mê cung. Việc này thậm chí có thể sẽ ảnh hưởng đến khả năng vận hành nhóm ở những trận chiến sau.

 

Vì thế, với một giọng run rẩy, Walm thành thật xin lỗi.

 

“...Tôi, thực sự xin lỗi, vì đã nhầm lẫn giới tính của đồng đội mình.”

 

Walm cúi đầu một góc hơn 45 độ và xin lỗi. Nói rõ từng câu từng chữ, để không có thêm một hiểu lầm nào nữa.

 

Tuy có phần mơ hồ, nhưng ký ức về thới giới trước đây, khi Walm vẫn còn được gọi là Takakura Raizou, chợt hiện về trong tâm trí. Đó là khi lần đầu cậu mắc phải một sai lầm lớn sau khi gia nhập công ty, cách mà cậu xin lỗi khách hàng cũng tương tự như bây giờ.

 

“Hahaha, anh thực sự phải làm đến như vậy luôn à?”

 

“Cười nhạo khi người khác đang cố gắng xin lỗi là rất thiếu chín chắn đấy.”

 

Khi nhìn lại, thì sự khó chịu trên khuôn mặt của Merrill đã biến mất, và thay vào đó là một nụ cười ranh mãnh.

 

“Fufufu, vậy thì có nên tha thứ cho anh không nhỉ?”

 

Về khả năng phối hợp, bốn thành viên khác trong nhóm đã trở nên nhuần nhuyễn với nhau, đến mức mà họ có thể đoán đúng ý định của đối phương mà không cần dùng lời. Thế nên họ đã cùng nhau diễn vở kịch nhỏ này. Walm nhận ra rằng tất cả cố tình làm bầu không khí trở nên nặng nề hơn để gây áp lực buộc cậu phải xin lỗi.

 

Lúc này đây, Walm gần như đã sắp bật khóc vì những cảm xúc phức tạp bỗng dâng trào, tuy nhiên.

 

BỘP!!

 

“Chà, vui thật đấy. Giờ thì, chúng ta tiếp tục chuẩn bị chứ?”

 

Merrill vỗ tay và nói.

 

Nghe vậy, các thành viên khác đã tản ra như thể màn kịch đã kết thúc. Walm vẫn còn chút băn khoăn, nhưng dù sao đi nữa, mọi người đã lấy lại được tinh thần, chỉ như thế thôi cũng là đủ.

 

Sau khi kiểm tra chiến lợi phẩm, cả nhóm tiếp tục tiến về phía trước. Tính cả tầng này vào, thì chỉ còn hai tầng nữa là xuống được đến đáy.

 

- - - - - 

 

Cả nhóm tiêu diệt được những ma vật mạnh mẽ nhưng vô danh trên đường đi, đồng thời càng thu hẹp khoảng cách với đáy mê cung. Đích đến của họ sẽ là tầng 40, tầng cuối cùng trước khi xuống đến đáy của Đại Mê cung Belgana.

 

Trong lúc tìm đường đến tầng sâu nhất, cuối cùng cả nhóm đã tìm được một lối đi dẫn đến một đại sảnh khổng lồ.

 

Walm đã gặp phải vô số tình huống bất thường bên dưới Mê cung, nhưng cho đến tận nay, hầu hết chúng đều xảy ra bên trong những căn phòng lớn như thế này.

 

“Không có dù chỉ một ngã rẽ nào khác.”

 

Thứ hiện ra trước mắt là một con đường thẳng tắp dẫn đến một căn phòng, sự diện của nó như thể đang muốn nói câu “Tiến về phía trước” với Walm.

 

“Rõ ràng là có thứ gì đó bên trong.”

 

“Không còn cách nào khác. Chúng ta phải tiến lên thôi.”

 

Hari quay lại và chờ đợi phản hồi từ Merrill, thủ lĩnh của nhóm.

 

“...Đi thôi. Sẽ rất rắc rối nếu như ma vật xuất hiện từ phía sau trong khi chúng ta đang do dự.”

 

Với Hari đi đầu, cả nhóm tiến vào một căn phòng lớn.

 

Walm cẩn thận quan sát tường và trần nhà, nhưng không tìm thấy bất cứ thứ gì đáng ngờ. Hơi thất vọng, nhưng thôi kệ. Rốt cuộc thì như thế cũng tốt.

 

Tuy nhiên, Walm cảm nhận được một rung động nhẹ ở đế giày khi cả nhóm tiến đến trung tâm căn phòng. Cậu nghĩ rằng tất cả chỉ là do bản thân tưởng tượng ra, cho đến khi những rung động đó ngày một lớn dần.

 

“Có, rung chấn?”

 

“Bên dưới, có thứ gì đó bên dưới!”

 

Khi đến đủ gần, có thể thấy cơn chấn động đó đủ để mặt đất rung chuyển và sàn đá trở nên lồi lõm. Một phần tường và trần đã không thể chịu nổi cơn rung chấn và đổ sụp xuống. Đá rơi lăn lóc khi chiếc cổ khổng lồ của sinh vật đó được nhấc lên. Chiếc đuôi dày của nó bật ra khỏi đống đất đá đang che phủ mình, và hai cánh tay trông như được làm từ đá vươn ra . Toàn bộ cơ thể của đối phương được bao phủ bởi đá, và sở hữu hai chiếc sừng xoắn lại nhô ra từ đầu.

 

Trước cảnh tượng trên, Hari kìm được mà hét lên.

 

“Thứ quái vật này– nó là “Earth Dragon”!!!”

 

Một ma vật cùng loại với con Crawler mà Walm từng chạm trán trước đây.

 

Không hề có ý định ngắm nhìn vẻ ngoài hào nhoáng đó, Walm ngay lập tức phóng một quả cầu lửa vào đầu đối phương. Ngọn lửa bùng lên, bao trùm lấy cả cơ thể và làm cháy xém nền đá xung quanh.

 

Một tiếng gầm vang lên. Mặc dù phải gánh chịu một vài vết bỏng và xước, nhưng con rồng vẫn còn sống rất khoẻ. Walm liên tục bắn ra thêm nhiều quả cầu lửa, nhưng đối phương dường như không hề nao núng. Merrill cũng liên tục tấn công nó bằng《Ice Lance》và《Air Blade》nhưng tất cả đều bị lớp vảy dày của nó vô hiệu.

 

“...Trong số các phân loài rồng, nó là một trong những con khó nhằn nhất. Ah, nó sắp tấn công kìa!!”

 

Earth Dragon với chiếc đuôi lắc lư lao về phía nhóm. Trong khi mọi người đều né tránh, Merrill, đứng lại một mình, tạo một cột băng nằm chéo trên mặt đất hướng về phía trước. Khối băng và con rồng va chạm trực diện.

 

Walm đã mong đợi một kết quả tốt hơn mặc dù biết rõ rằng khối băng đó không hề có chút cơ hội nào, tuy nhiên nó còn vỡ nhanh hơn những gì cậu tưởng rất nhiều, và những mảnh vỡ rơi xuống khắp nơi nhưng một cơn mưa đá.

 

Chuỳ chiến của Hari và Marianthe đập vào đôi chân đang khựng lại do vừa đâm sầm vào tảng băng, nhưng chỉ có một âm thanh kim loại vang lên, một âm thanh lẽ ra không nên được phát ra khi chùy đập vào đá.

 

“Guh, da có thể bị xước, nhưng chỉ đến thế mà thôi.”

 

Cả hai nhanh chóng né tránh hai cánh tay đang vung xuống như thể đang xua đuổi đám ruồi bọ phiền nhiễu.

 

“Tạo một vết thương hở trên người nó thì cũng khó không kém.”

 

“Yuna, nhắm vào mắt được không?”

 

“Tôi vừa thử rồi, nhưng mắt nó có một lớp lá chắn, tên của tôi không thể xuyên thủng được.”

 

Thứ sức mạnh mà không ai dám nghĩ rằng một sinh vật sống có thể đạt được thậm chí còn tồn tại ở mắt của nó. Một lớp màn chắn dày đặc để bảo vệ nhãn cầu, có thể là thứ mà nó đã hình thành được sau khi sống bên dưới mê cung quá lâu.

 

Mọi phương pháp tấn công dần bị vô hiệu quá, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải phá huỷ những chiếc vảy cứng như đá kia.

 

“Một lần, tôi sẽ sử dụng “nó” một lần. Việc có thể để dành nó đến tận bây giờ đã là tốt lắm rồi.”

 

Cho đến hiện tại, Merrill đã sử dụng rất nhiều loại ma thuật khác nhau, nhưng thứ có thể khiến cho cơ thể cô ấy cuộn trào trong ma lực một cách rõ ràng như thể này, là lần đầu Walm được trông thấy. Màu sắc tạo ra từ ba loại thuộc tính này rực rỡ đến mức khó tả. Trước cảnh tượng chói lọi trên, chiếc mặt nạ quỷ cũng run lên vì phấn khích, không còn nhận ra ai mới là chủ nhân của mình.

 

“Cô tính làm gì thế?”

 

Marianthe là người trả lời câu hỏi của Walm.

 

“Phải rồi, Walm, đây là lần đầu mà anh được chứng kiến. Lý do Merrill được gọi với cái danh “Trimagitack” không chỉ vì cô ấy có thể sử dụng ba loại ma thuật thuộc tính khác nhau. Mà là vì đó là tên của kỹ năng mà cô ấy sử dụng.”

 

Merrill, được bao bọc trong một luồng ma lực khiến cả Walm cũng mê mẩn, hạ thấp người, đưa thanh trường kiếm về phía sau lưng. Con Earth Dragon cảm nhận được sự nguy hiểm và cố gắng ngăn chặn. Phớt lờ tất cả những đòn tấn công đang nhắm vào mình và hướng chiếc sừng xoắn về phía Merrill.

 

Hình ảnh con rồng ngày càng trở nên lớn dần trong tầm mắt của Walm.

 

“Merill!!!”

 

Merrill mỉm cười trước tiếng hét cảnh báo của Walm. Ngay sau đó, thanh trường kiếm được vung lên, như thể xé toạc không khí, lượng ma lực bùng nổ kéo theo một tia sáng chói chang và kết quả cuối cùng là một vụ nổ làm chấn động cả không gian trong phòng.

 

Ánh sáng làm Walm chói mắt, cậu phải nheo lại mới có thể thấy rõ những gì đang xảy ra. Một đòn tấn công rực rỡ, kết quả của ba thuộc tính hòa quyện vào nhau, đánh trúng trực tiếp vào con rồng và xoáy tròn xung quanh cơ thể nó.

 

Những chiếc vảy cứng đầu vẫn tiếp tục chống chọi với dòng ma lực cuồn cuộn, nhưng khi một trong số những chiếc vảy nứt ra, thì nó kèm theo tất cả những chiếc xung quanh bị phá huỷ ngay lập tức.

 

Con rồng gầm lên một tiếng vang vọng khi bị ánh sáng nuốt chửng.

 

Mắt Walm cay xè và nóng ran như thể đang có một luồng nhiệt chạy qua. Đòn《Holy Strike》mà cậu từng phải gánh chịu trong trận thủ thành ở pháo đài Sarajevo bỗng ùa về trong tâm trí. Giờ thì cậu có thể làm được gì? Walm chỉ có thể thốt ra với một giọng khô khốc, như thể ham muốn trở nên mạnh mẽ hơn lại bùng lên trong cậu.

 

“Haha, hết sức tuyệt vời.”

 

Những chiếc vảy của con Earth Dragon, thứ mà chất thành lớp như những lớp địa tầng, đã bị vỡ tan tành. Nửa khuôn mặt và cổ họng của nó đã bị trầy xước và bầm tím. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Walm không thốt nên lời. Tầm hiệu quả tuy có hạn, nhưng với kỹ năng này, thì ngay cả một “bức tường thành sống” như nó cũng có thể bị xuyên thủng. Chẳng trách tại sao Merrill được gọi là Trimagitack.

 

“Tôi rất muốn tạo dáng ngầu sau đòn đó, nhưng… có vẻ như không được rồi.”

 

Merrill, người vừa tiêu hao một lượng lớn ma lực, mệt mỏi nhìn về phía vụ nổ, nơi bụi vẫn mù mịt. Dần hiện ra từ đó chính là một con rồng bị mất đi nửa khuôn mặt, nó bắt đầu gầm lên. Walm không rõ liệu đó là do tức giận hay đau buồn khi mà lớp vảy đầy kiêu hãnh của nó đã bị phá huỷ. Nhưng có một điều cậu chắc chắn, đó là thời điểm hiện tại chính là lúc thích hợp nhất để tấn công.

 

“Nhắm vào phần mặt bị phá huỷ. Hộp sọ nó tuy cứng, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc tấn công vào vảy.”

 

“Được, cứ làm như vậy đi.”

 

Nỗ lực tấn công của cả nhóm trông như một đám côn trùng đang tụ tập lại để bâu vào vết thương, và tất cả đều đã không còn lại nhiều sức lực sau nhiều trận chiến liên tục. Merrill thì vừa sử dụng con át chủ bài của mình,《Trimagitack》. Nên hiện tại không thể tham gia chiến đấu cùng với cả nhóm.

 

“Merrill cần được nghỉ ngơi một chút, chúng ta sẽ phải lo phần còn lại.”

 

“Cứ giao cho tôi.”

 

Ngọn lửa bắt đầu nhảy múa, mùi thịt cháy xém xộc vào mũi. Tên bay vèo vèo trong gió, kim loại liên tục va chạm với da thịt, những âm thanh khô khốc cứ thế vang lên không ngừng nghỉ. Mỗi lần mặt đất rung chuyển là tường lại nứt và đất đá lại rơi. Khi mọi chuyện cuối cùng đã kết thúc, tất cả những gì còn lại chỉ là một đống đá bất động.

 

“Cuối cùng.”

 

Sau khi đánh bại được Earth Dragon, cả nhóm tiến được thêm một bước sâu hơn nữa về phía đáy của Mê cung.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!