Chapter 2

Chương 140

Chương 140

Buổi lễ ăn mừng sự ra đời của những kẻ chinh phục mới được ước tính có quy mô tương đương với cả một thành phố. Các thương gia từ những thành phố lân cận tụ tập lại để chào đón giới quý tộc cũng như những cá nhân giàu có khác đến tham dự buổi lễ. Các thương gia có cửa hàng bên trong thành phố thì liên tục làm náo nhiệt đường phố mỗi ngày, ca ngợi hình ảnh của những nhân vật chính trong buổi lễ lần này. Các thương gia đã từng được các thành viên trong nhóm của những kẻ chinh phục ghé thăm thì dùng tên của họ để quảng bá, tinh thần thương gia của họ quả thật là mạnh mẽ.

Các thành viên của Trimagitack càng ngày càng có ít thời gian để hội nhóm, vì họ luôn phải bận rộn tiếp đón những vị tai to mặt lớn đến ghé thăm. Nhưng có lẽ đó chính là lý do mà tất cả đều dành phần thời gian rảnh rỗi ngắn ngủi còn lại trong ngày chỉ để gặp gỡ lẫn nhau.

“Phó hội trưởng nói rằng do Walm chỉ là thành viên theo hợp đồng, nên anh ta sẽ phải tham gia buổi lễ ở hàng ghế khán giả. Nghe có tức không chứ, tôi suýt chút nữa đã ném tên béo đó ra ngoài cửa sổ rồi.”

“Tuy đúng là không dễ chịu chút nào, nhưng hội cũng có quy tắc riêng của mình. Việc một tổ chức như họ phải đưa ra ngoại lệ liên tục sẽ để lại một tiền lệ không tốt.”

Ngoại lệ sẽ luôn sinh ra bất mãn. Walm, người từng thuộc về một xã hội có tổ chức ở kiếp trước, hiểu rõ điều này. Việc phải bẻ cong những quy tắc đã đề ra để đạt được kết quả có thể dẫn đến thảm họa.

“Walm này, sao anh lại thờ ơ về vấn đề này thế?”

Dù Merrill có tức giận đến đâu vì sự bất công kể trên, nhưng khi thấy Walm, người đang là trọng tâm của vấn đề, chẳng bận tâm một chút nào, cơn giận của cô cũng nguôi ngoai.

“Nhưng mà, cậu chắc chứ? Đó là một vinh dự rất lớn lao đấy.”

Hari nói, như là đang muốn nhắc nhở Walm.

“Những thứ đó không hợp với tôi. Hội Mạo hiểm giả cũng muốn dùng dịp này để nâng cao tinh thần cho người dân ở Belgana. Hơn nữa, tôi đã được phục vụ đồ ăn ngon cũng như một chỗ ở thoải mái trong suốt khoảng thời gian vừa qua. Nên thú thật thì tôi chẳng có gì để phàn nàn cả.”

“Anh cứng đầu theo một cách quá kỳ lạ đấy.”

Marianthe, người đang chống tay lên má như đang thể hiện rằng bản thân đã quá quen với tính cách này của Walm, lên tiếng.

“Ít nhất thì anh ấy vẫn có thể tham dự một cách thoải mái. Hơn nữa, bộ giáp của Walm, thứ đã bị biến thành một “đống sắt vụn”, có vẻ sẽ được hoàn thành kịp cho buổi lễ.”

“Không thể tin được lại có người nhận yêu cầu này của tôi và còn hoàn thành nó trong thời gian nhắn như thế.”

“Giáp của một trong những Kẻ chinh phục cơ mà. Tất nhiên là ai ai cũng sẽ phấn khích để có thể được sửa nó. Nhưng nói gì gì nói, cũng phải cảm ơn tấm lòng của những người lùn đó.”

Nói đến người lùn, Walm cũng có dịp được làm quen với một số. Chính là từ một trong số ít những tổ đội có thể thường xuyên ra vào ở những tầng sau tầng 30. Nhóm của họ bao gồm 4 người lùn và một thú nhân, được Liên minh Rừng Aleynard gửi đến, họ là những người luôn có thể sống thật với chính mình bất kể có là ở đâu.

“Vì vật liệu dùng để sửa chữa nó, cái đó thì anh biết rõ mà. Không thể để bất kỳ ai khác lo liệu được. Những người lùn khi thấy chúng thì ngay lập tức trở nên hào hứng. Không chỉ chiến đấu, họ còn giỏi rèn nữa. Thật khó tin là đám người thô lỗ đó lại có thể khéo léo đến vậy.”

Merrill nói, vừa nhớ lại sự bất mãn trong quá khứ. Vì đằng sau sự bùng nổ khi bổ ma vật làm đôi bằng rìu chiến kia lại là sự nhạy bén và tận tụy vốn có của một thợ thủ công.

Tuy nhiên, Walm thì hoàn toàn không có vấn đề gì với họ. Bộ giáp bị biến dạng nặng nề trong trận chiến với Undead Dragon đã được sửa bằng một lượng nhỏ mithril cũng như tro từ xương của con rồng. Thêm vào đó, họ còn đồng ý giữ lại hình dáng ban đầu của bộ giáp theo ý kiến của Walm. Vì vậy, bộ giáp sẽ được sửa sang lại mà không phải thay đổi thiết kế cơ bản của nó, tuy nhiên chắc chắn vẫn sẽ có một số chi tiết khác biệt so với khi trước. 

“Rồi Hari, chuyện đó thế nào rồi?”

Merrill hỏi Hari về tiến độ điều tra.

“À, đó là người quen cũ của tôi. Nên có đôi chút khó khăn.”

Cả hai đang bàn về phương pháp để sử dụng Crimson Grass. Hari đã thu thập thông tin từ những người quen khi còn ở nhà thờ, nhưng vì sợ tin đồn sẽ lan truyền một cách bừa bãi nên cuối cùng anh ta không thể tùy tiện hành động, và vì vậy tiến độ cũng không mấy khả quan. Suy cho cùng, đó là một thứ báu vật được cho là có thể chữa bách bệnh. Đối với những người không còn nhiều thời gian ở trên trần thế, họ chắc chắn sẽ làm mọi thứ để có thể giành lấy nó.

“Ban đầu tôi cứ tưởng là mình phải tự đi tìm hiểu chứ. Mọi người cứu tôi một vố rồi.”

Người duy nhất hiện lên trong đầu Walm là vị trị liệu sư ở biên giới, thành phố Kopetsk. Tuy nhiên, ngay cả khi đối phương sở hữu một loại thuốc hiếm như thứ thuốc nhỏ mắt mà cậu đang dùng, thì điều đó cũng không có nghĩa là vị pháp sư đó biết cách để chữa lành cho đôi mắt của cậu. Hơn nữa, lý do duy nhất Walm được kể về thứ được gọi là Báu vật Chữa lành Ẩn giấu này, là để cậu không vì tuyệt vọng mà bỏ cuộc, bởi suy cho cùng, chính vị trị liệu sư đó cũng không biết được cách để có thể vĩnh viễn chữa lành cho Walm.

“Chúng ta đâu còn là người xa lạ đâu. Với tư cách là những đồng đội đã từng cùng nhau vào sinh ra tử. Nhiêu đó chẳng là gì cả.”

Tuy Hari nói với một tông giọng có phần hơi đều. Nhưng nghe những lời đó, Walm không thốt nên lời. Cậu thậm chí còn chẳng thể cảm ơn Hari một cách chân thành, và cuối cùng chỉ có thể phản hồi lại một cách mơ hồ.

- - - - - 

“Phiền phức thật. Chỉ toàn những chuyện không hay xảy đến.”

Phó hội trưởng Hội Mạo hiểm giả CHi nhánh Belgana, Raphael, đang phải vật lộn dưới áp lực từ gia tộc Hầu tước do sản lượng sắt từ Mê cung sụt giảm. Trong những năm gần đây, việc xuất khẩu tài nguyên như thịt từ những ma vật tầng thấp vẫn diễn ra tốt đẹp, nhưng sản lượng sắt từ các tầng hạng trung trở lên đang giảm sút. Nguyên nhân là do hội không đào tạo ra đủ mạo hiểm trung cấp và cao cấp cho việc này.

Các nhóm mạo hiểm giả có triển vọng thì đang bị chặn đứng bởi bức tường “độ khó tăng vọt” nằm giữa những tầng hạng trung và cao, và thường phải chịu tổn thất mỗi khi cố gắng vượt qua nó. Tất nhiên, Raphael không hề chỉ ngồi yên và quan sát. Ông đã thăng chức những mạo hiểm giả có triển vọng lên thành ban quản lý hội và hỏi ý kiến của họ. Những ban quản lý này sau đó được giao cho nhiệm vụ giảng dạy về kỹ năng cả thực hành lẫn lý thuyết. Ngoài ra, các pháp sư trị liệu được trả lương cao cũng được bố trí gần cổng ra vào để tăng tỉ lệ cứu sống được các mạo hiểm giả.

Khi tin đồn về những Kẻ săn người, vốn mang về cho hội vô số chỉ trích, rộ lên, và việc tìm kiếm sau đó không mang lại một chút kết quả nào, thì hội đã đưa ra kết luận rằng kỹ năng của những mạo hiểm giả hiện nay đang còn thiếu sót.

Tuy nhiên, nếu so với vài thập kỷ trước, khi hội nghĩ rằng họ đã hoàn thành vai trò của mình chỉ bằng việc đưa người vào hố đen sau những cuộc hội bàn căng thẳng với các quan chức dân sự, thì hệ thống quản lý hiện tại đã được cải thiện một cách đáng kể— hoặc ít nhất đó là những gì mà họ đã tuyên bố. 

Nhưng tin tức khó tin nhất đã xuất hiện, và theo sau đó là một bản báo cáo rõ ràng về một cuộc săn người diễn ra bên trong Mê cung.

Ai lại có thể tin được rằng, tổ đội có thâm niên nhất, được mọi người tin cậy, và cũng là người hướng dẫn cho những mạo hiểm giả mới lại là một tên tội phạm như thế? Mặc dù ban đầu tin đồn đã bị bác bỏ và cho rằng đó chỉ là báo động giả, Fausto đã nhân cơ hội đó để trốn thoát, tuy nhiên xác của hai thành viên trong nhóm của ông ta đã được giao lại cho hội. Thêm vào đó, người tố cáo lại chính là một tổ đội cực kỳ có tiếng tăm, Trimagitack. Thế nên Raphael không tài nào có thể ngó lơ chuyện này được.

“Thi thoảng, vẫn có người vi phạm những điều cấm kỵ bên dưới Mê cung, ai có thể ngờ rằng một thành viên lớn tuổi như thế lại đi săn người.”

Vụ việc tai tiếng do một Fausto vốn gương mẫu, luôn dốc toàn lực vì lợi ích của hội, gây ra, đã làm rung chuyển cả hệ thống quản lý của hội. Raphael đã rất bận rộn vì vụ việc trên, thậm chí còn chẳng có lấy một chút thời gian để nghỉ ngơi tử tế.

“Dẫu thế, việc danh tính thực sự của hắn bị bại lộ cũng là một điều tốt.”

Roggo, trợ lý kiêm vệ sĩ của Rapheal, đã đoán được tình hình hiện tại. Vốn là một trinh sát xuất sắc trong Mê cung, Roggo rất ủng hộ việc loại bỏ những kẻ săn người. Gọi việc đó như là xả mủ nghe cũng có vẻ hay, nhưng từ góc nhìn của người phải lãnh trách nhiệm và làm việc vất vả vì chuyện đó, thì việc này chẳng khác gì khủng bố tinh thần cả.

“Tên khốn Fausto đó dường như đã tập hợp được một tổ đội đạt đến một cấp độ nhất định. Ý tôi là, hắn có thể tìm ra những kẻ cùng chí hướng trong việc săn giết những người lẽ ra là đàn em của mình, ai có thể ngờ được chứ? Những gì hắn làm cứ như là chăn nuôi gia súc để giết mổ vậy… Thử nghĩ đến đống nhân lực và chi phí để dọn dẹp hậu quả do hắn gây ra đi! Giờ thậm chí còn có những lời buộc tội rằng chúng ta đã cố tình nhắm mắt làm ngơ để những kẻ săn người có thể lộng hành trong suốt nhiều năm gần đây đấy.”

Cuối cùng thì một thuyết âm mưu ngớ ngẩn được đưa ra chính là hội đang tận dụng những cuộc săn người để kiếm lời.

Tất nhiên, Raphael không khỏi tức giận trước những lời đồn đại quá đáng của các mạo hiểm giả.

“Giá mà cái tên lang thang đó chết một cách lặng lẽ thì chúng ta đã không chịu khổ đến vậy. Mà Fausto đã già rồi. Việc săn người không còn hợp với một kẻ ở độ tuổi của hắn. Cá chắc là hắn sẽ sớm héo mòn và nằm thối rữa dưới Mê cung sớm thôi, hoặc, chúng ta luôn có thể lấp liếm và chờ cho hắn nghỉ hưu…”

Raphael thúc lời Roggo, người dường như đang có gì muốn nói, vì để ý rằng anh ta đang hành xử như một người xa lạ

“Hừm, đừng có giả vờ hành xử như người tốt nữa. Thành phố Mê cung này vốn không phải là một dòng suối trong vắt. Trong dòng nước cứ liên tục dâng cao lên này ẩn chứa vô vàn kiểu người, từ gián điệp từ quốc gia khác, tội phạm, chiêu hồn sư rình rập ở những nơi không ai ngờ tới, đến những ham muốn và âm mưu của con người xoay vần lại và cố gắng cào xé lẫn nhau. Thành phố này chính là như thế. Sự cân bằng giữa tinh khiết và tạp chất cần phải được duy trì, nếu không mọi thứ sẽ không thể vận hành.”

Hội Mạo hiểm giả đã từng cùng với vệ binh của Hầu tước cố gắng loại bỏ tạp chất. Nhưng cuối cùng vẫn không có hồi kết. Việc họ làm chẳng khác gì dùng tay để xua tan sương mù.

“Cũng giống như khu nhà thổ và ổ chuột. Hầu tước đã từng cố gắng kiểm soát hoàn toàn chúng, nhưng kết quả vẫn là thất bại. Đó chính là hậu quả của việc đối đầu với một đối thủ mà bản thân không thể lý giải. Cuối cùng thì an ninh của thành phố sẽ trở nên tồi tệ hơn. Trước hết thì, việc kiểm soát những nơi như thể chỉ từ bên trong bức tường thành này liệu có khả thi hay không? Suy cho cùng thì, cách tiếp cận dễ dàng hơn với vấn đề này chính là chọn vài tên côn đồ và biến chúng trở thành một phần trong lực lượng lao động chính thức. Tệ nhất thì cứ đối xử với chúng như là một đám thích hay phá luật thôi.”

“Nào, nào, thay vì những chuyện này thì tôi nghĩ chúng ta nên mong chờ vào buổi gặp mặt tiếp theo hơn đấy.”

Roggo nhắc đến một sự kiện sắp tới.

“Chỉ là một đợt kiểm tra sơ bộ mà thôi. Không biết công việc kinh doanh của bên đó dạo này thế nào… Nhưng thực sự thì, lợi nhuận mang về quá là ấn tượng… Hahaha, trông anh thì có vẻ khiêm tốn ngoài mặt và miệng, nhưng cơ thể cậu vẫn luôn trung thực với nhu cầu của mình đấy.”

Raphael, nhìn từ mặt của Roggo xuống phần dưới, khịt mũi.

“Tôi cứ nghĩ tên lính đánh thuê đó sẽ tiếp tục gây thêm rắc rối, nhưng chinh phục Mê cung cùng với Trimagitack? Đến cả thế giới chắc cũng hiểu tại sao chuyện đó có thể xảy ra. Nhưng, nhờ vào nó, thì ngay cả với vụ săn người kia, lợi nhuận chúng ta sẽ thu về vẫn có thể nói là khổng lồ. Ngay cả ngài Hầu tước đang bất mãn của chúng ta chắc chắn cũng sẽ trở nên rất vui. Trên hết, bên cạnh việc kiểm tra định kỳ, ai mà ngờ được rằng đám côn đồ đó lại mời chúng ta đến nhà thổ để ăn mừng cơ chứ? Quả thật là cảm động.”

Để hưởng lợi từ những gì mà những kẻ chinh phục vừa làm được, những kẻ khôn khéo đã hành động rất nhanh chóng. Và đó cũng là cách mà Raphael ban “kẹo ngọt” cho những kẻ biết ngoan ngoãn tuân lời. Roggo, học trò của ông ta, cũng là một trong số đó.

“Vậy thì, Phó hội trưởng, chúc vui vẻ nhé.”

Trong lúc trò chuyện, Raphael đã đến được nhà thổ mà ông ta mong muốn. Những lời phàn nàn trước đó cũng nhanh chóng tan biến theo làn gió.

“Ha, cậu cũng vậy. Đêm nay sẽ là một đêm tuyệt vời.”

Raphael chia tay với Roggo tại một ngã ba đường dài.

Raphael sau đó được một người phụ nữ với mái tóc đỏ xỉn màu dẫn đi. Tuy khuôn mặt của cô ta có phần u ám, kém hấp dẫn, nhưng lại không hề xấu xí chút nào. Cô ta rõ ràng căng phồng ở đúng chỗ, có lẽ là vì phải thường xuyên cử động những bộ phận đó.

“Cô đẹp thật đấy.”

Tầm nhìn của Raphael bị che khuất bởi bóng tối, còn khứu giác thì bị lấn át đi bởi một mùi hương trầm thoang thoảng, nhưng vì nghề nghiệp bản thân đang làm, ông ta hoàn toàn tin tưởng vào khả năng ghi nhớ của mình.

“Mọi thứ đã được đặc biệt chuẩn bị, chỉ dành riêng cho mỗi ngài Raphael, để tận hưởng trọn vẹn ngày hôm nay.”

Người phụ nữ sau khi dẫn Raphael vào phòng thì thầm vào tai ông ta.

“Hương của Alraune, nó sẽ mang lại cảm giác hạnh phúc, và làm dịu đi tâm trạng của ngài. Xin hãy quên đi những công việc vất vả hằng ngày, quên đi tất cả mọi chuyện phiền muộn và tận hưởng.”

Người phụ nữ này rất giỏi trong việc khiến người khác cảm thấy thoải mái. Chẳng có gì sai với điều đó cả, dù cho đó chỉ là những lời nịnh nọt trắng trợn. 

Người phụ nữ tỏ vẻ sẵn lòng diễn theo những gì ông ta muốn mà không cần thời gian để chuẩn bị.

Và thế là, Raphael hào phóng chấp nhận lời mời ngọt ngào đó.

“Nào, nào, giờ thì ta nên tiếp đãi cô theo kiểu nào đây nhỉ?”

Với người phụ nữ đang âu yếm trong lòng, bóng của Raphael nằm đè lên bóng của đối phương. Mùi hương ngọt ngào gặm nhấm và làm tê liệt cả cơ thể lẫn tâm trí Raphael.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!