QUYỂN 3: SÓNG GIÓ SAU TUỔI 18

Chương 56 : MỘT TUẦN NGỌT NGÀO CÙNG CÔ BẠN THÂN

Chương 56 : MỘT TUẦN NGỌT NGÀO CÙNG CÔ BẠN THÂN

-Mẹ keep. Con điên nào gọi kiếm chuyện giờ này? 

-Hihi! Hơn 10 giờ rồi mày còn ngủ cơ à? Tao đây!!!

-Mới 10 giờ! Ai đó?

Đêm qua 2h sáng mới ngủ được. Mới chợp mắt tý đã gặp phải thứ gì đây rồi.

-Trúc Quỳnh đây. Hihi!

Nghe thế tôi tỉnh cả ngủ. Con này say xong chập dây thần kinh nào còn gọi tôi cười khúc khích. Định mệnh sống lâu thứ gì cũng thấy trên đời.

-Ờ! sao thế?

Tôi trả lời giọng lạnh lùng.

-Đêm qua tao say mày chở tao về hả? Hihi. Có làm gì tao không thế?

-Má. Tao thèm làm gì mày.

-Ai biết được. Lúc tao tỉnh mày còn cưỡng hôn tao cơ đấy. Trông thế mà eo ôi khiếpppp.

Nói tới đây tôi đứng hình. Phần vì Trúc Quỳnh nó nhắc lại chuyện cưỡng hôn chẳng biết cãi sao. Quan trọng là giọng điệu Trúc Quỳnh hôm nay nói chuyện với tôi khác lắm. Dẹo dẹo nổi cả da gà, ngày thường chung nhóm nhưng cả hai xem nhau là không khí, đã thế lại còn là khí độc. 

Chúng tôi thường sẽ làm lơ xem như không thấy nhau, còn nếu đã nói chuyện với nhau thì chắc chắn chửi thề.

-Có gì nữa không? Tao đi ngủ tiếp đây.

-Cảm ơn mày nhé thằng khốn!

Nói xong nó tắt máy khiến tôi đang chửi dở câu đành nghẹn lại.

Bứt rứt trong người đành dậy luôn chứ sao giờ. Vệ sinh cá nhân xong cũng trễ rồi đành bỏ tập gym một bữa.

Đi đá một tô phở Quỳnh xong về bật itivi nghịch điện thoại. Có vài tin nhắn vài cuộc gọi nhỡ.

-Gia về nhà an toàn chưa?

Tin nhắn của Mây từ đêm qua.

Tôi đành nhắn lại:

-Đêm qua về trễ quá tớ ngủ quên luôn giờ mới thấy tin nhắn. Mây làm gì đó?

-Cậu về nhà nhắn tin tớ nhé!!!

Tin nhắn của Yến Vi từ đêm qua.

-Yến Vi ngoan xinh yêu làm gì đấy. Hihi *icon dễ thương*

Tán phét với hai người đẹp một lúc đành ra ngoài kiếm chỗ ăn trưa. Thời gian đầu vào đây tôi ăn uống ở gia đình một người bà con xa đã vào định cư khu này từ lâu. Về mối quan hệ họ hàng thì tầm bắn đại bác chưa tới nhưng biết tôi là cháu của ông V ông H thì hai bác nhiệt tình lắm.

Thời gian sau tôi mới kiếm cớ học hành giờ giấc không ổn định mới dứt ra được.

Hoàng Linh giai đoạn này công việc dường như khá thuận lợi. Hai chúng tôi nói chuyện với nhau mỗi đêm. Mỗi lần make up lên đồ lộng lẫy đi diễn hay dự sự kiện nào con bé đều chụp hình gửi qua zalo cho tôi xem.

Cũng không rõ nó cân bằng giữa việc học và công việc ra sao nhưng miễn con bé cảm thấy vui là được.

-Hêy baby. Làm gì đó chàng.

-Tao đang nói chuyện với người xinh đẹp nhất thế giới.

-Hihi. Cậu cũng biết nói câu đó cơ à?

Hoàng Linh cười khoái chí.

-Gần nửa đêm rồi còn lộng lẫy thế?

Nhìn nó qua zalo call tôi thắc mắc.

-Mới đi dự sự kiện về. Mệt quá nè.

Con bé vừa nói vừa tẩy trang.

-Ờ. Mà tao nghe nói nghề đó nhiều góc khuất lắm. Mày coi chừng đấy. 

-Yên tâm đi tớ biết chừng mực mà tồng yêu. Tồng yêu ghen hả?

-Haha! Mày coi chừng đấy. Có gì khó khăn tài chính cứ bảo tao. Đợt này bạn mày đang phất.

Mấy lô đấy ông chú VT nháy tôi mua năm rồi đang tăng phi mã sau khi có quy hoạch. Với cả số dư trong thẻ ông nội đêm hôm đó tôi còn chưa dùng tới.

Tôi sống về cơ bản khá lành. Quậy quậy chút nhưng cơ bản biết chừng mực không biết đốt tiền ăn phá như đám con ông cháu cha khác.

Nguyên văn lời của tay chủ Salon tóc thân thiết những năm trung học. 

Đang nghĩ vẩn vơ giọng Hoàng Linh cắt ngang.

-Hihi. Cậu yên tâm đi. Mà tình yêu thi cuối kỳ sao rồi?

-Bạn mày mà. Ba cái đó muỗi. Mà kể ra mày để mặt mộc xinh hơn ấy. Mới xăm môi à hay anh nào hôn mà thấy lau xong vẫn đỏ thế?

Tôi thắc mắc.

-Hihi. Môi xinh không? Moaz. Moaz!

Nó chu chu môi. Trông cuốn lắm luôn.

-Xăm môi tí cũng được mà đừng đi sửa gì trên khuôn mặt đấy. Mặc mộc mày xinh lắm rồi. Tao thấy nhiều đứa trong showbiz đang xinh điên chả hiểu sao đi sửa nhìn như ma nơ canh.

-Hihi. Xin tuân lệnh tồng yêu. Mà tính về hôm nào?

-Tao về hôm nào chả được?

Nói đoạn nhớ ra điều gì tôi liền ậm ờ.

-Quên mất tao không có về nhà được. Có chút vấn đề.

Nghe tới đây Hoàng Linh xị mặt.

-Hay mày vào đây đi. Hai đứa đi du lịch, trong đây nhiều chỗ chơi lắm. Vũng tàu, Đà Lạt, Phú Quốc, Nam Du, Nha Trang.... đi mãi chẳng hết.

Nghe tôi rủ Hoàng Linh có vẻ khoái. Thế là hè thay vì về quê với ba mẹ con bé lại đặt vé vào Sài Gòn thăm tôi. Ba nó khi biết tin này chắc vẻ mặt phải đặc sắc lắm.

Từ sáng lên đồ bảnh trai lắm, quần vải đen thẳng nếp, giày chelsea boot, sơ mi đen, thắt lưng bản nhỏ. Tóc side swept vuốt ngược gọn gàng, bảnh trai tý đi đón người nổi tiếng cơ mà.

Chạy qua quốc lộ 13 rẽ Phở Lý Quốc Sư. Ăn sáng xong xuôi lên xe phóng qua cầu Bình Triệu (cây cầu cam đỏ năm rồi ghé Sài Thành còn ngoái nhìn) chạy thêm một lúc tới sân bay Tân Sơn Nhất

Không gian bên trong đông đúc nhộn nhịp. Gái Việt, gái tây, xinh có, xấu có, người ăn mặc sành điệu kẻ đơn giản không cầu kì. Đảo mắt một vòng, dừng lại ngắm nhìn vào em xinh tươi. Lúc này điên thoại reo vang.

-Tồng yêu đâu rồi!!! Em đứng ở sảnh chờ của hãng xxx.

-Tới ngay cô nương...

Đi kiếm một lúc cũng thấy Hoàng Linh từ xa. Con bé mặc một chiếc váy jean ngắn khoe đôi chân dài trắng, bên trên mặt áo rộng dài tay màu đen có dòng chữ tiếng Anh to trên ngực áo. Tóc buộc hai chỏm kiểu natra đeo thêm gọng kính trông cute kiểu gì.

Con bé tay kéo vali nhan sắc nổi bật giữa đám đông. Mấy gã trai nhìn cứ gọi là không chịu chớp mắt.

-Mẹ keep ban nãy ngắm gái thiên hạ được tý mà giờ để chúng nói nhìn thế kia. Cayyy!!!

Tôi chạy tới xách vali hộ nó tiện đứng che tầm mắt của mấy anh em trư bát giới.

-Váy ngắn thế không sợ người ta nhìn à?

-Nó là quần mà? Với cả có bảo hộ bên trong.

-Quần gì giống váy thế. Ực!!!

Tôi nhìn xuống chân nói lại không kiếm chế được.

-Cậu lại nữa rồi đó!!! Dỗi!

-Ờ! 

Ngoài sát thương chuẩn bằng sự dễ thương ngọt ngào khiến tim tôi rung rinh thì mấy câu giận dỗi của Hoàng Linh chẳng có sức nặng.

Làm gì có ai dỗi mà cười tươi thế kia. Ngắm nhìn nụ cười toả nắng như sương mai bất giác bồi hồi.

-Giờ mày muốn đi đâu trước tiên?

Vừa lên xe tôi đã quay sang hỏi con bé.

-Về nhà cậu đi. Tớ muốn biết nơi cậu sống thời gian qua trông thế nào?

-Ờ! Mày giống mẹ tao quá..

-Hihi. Thì tớ làm mẹ cậu cũng được mà.

-Thế mẹ cho con bú đi. 

-Tiểu dâm tặc....

-Haha. Ai bảo dám đòi làm mẹ tao chi..,

Xe rẽ vào đường Tô Ngọc Vân...

Mấy phút sau.

-Tới nhà tao rồi!

Hoàng Linh đưa một ngón tay lên má đứng đánh giá.

-Ở một mình mà nhà to đẹp đấy. 

-Ờ! Vào nhà đi mẹ!!!

5 phút sau.

-Ủa Gia? 

-Sao?

-Sao trong nhà không có gì hết vậy?

Tôi trố mắt ngạc nhiên:

-Ơ kìa! Cái gì mà chẳng có! Con bé này?

-Cậu nhìn căn bếp đi. Tất cả các dụng cụ nấu ăn không? Nồi niêu các thứ không? Gia vị không? Nguyên liệu nấu ăn không? 

Tôi lúc này mới ngó vào. Thật ra thì có mấy đôi đũa, một thùng mì, tủ lạnh lớn có mỗi chục trứng, ít sữa...

Ngày thường thấy cũng nhiều lắm mà ta. Nay con bé nói xong tự dưng cảm thấy gia đình mình nghèo quá xá. Cảm giác một túp lều tranh mái nhà thủng lỗ chỗ. Gió lùa qua căn bếp trống trơn là hình ảnh hiện lên trong đầu.

-Bình thường cậu ăn uống sao?

Hoàng Linh rưng rưng...

-Tao ăn ngoài ngày ba bữa. Có ăn ở nhà đâu mà có gì?

-Cậu vậy mà cũng được luôn hả? Ăn ngoài hoài sao được. Đồ ăn giờ họ chế biến theo lợi nhuận bỏ đủ thứ hoá chất.

-Chứ giờ sao má... Nhìn nè!

Tôi kéo áo lên cao khoe cơ bụng 8 múi. Múi nào múi nấy rõ ràng. Đưa tay vuốt ve. Cười khoái chí.

-Hehe thấy chưa!

-Thấy gớm...

Hoàng Linh miệng chê chứ mặt đỏ ửng mắt cứ dán vào. Bỗng dưng nó cắn môi quay đi.

-Mày quay đi nuốt nước bọt hả? Haha

-Cậu nói gì á. Đồ tiểu dâm tặc..

Con bé mặt còn đỏ hơn, bộ dạng sắp xù lông ra cắn tôi.

-Ơ! Tao nói đùa thế mà thật à? Haha.

-Không!

Đã không có gì nấu ăn đành ghé phở Quỳnh. Hai đứa làm 2 phở thêm quẩy. Phở ở đây vị khá thanh hợp khẩu vị người Bắc như tôi. Hoàng Linh ăn mấy muỗng rồi ngừng. Tròn xoe mắt nhìn tôi ăn ngon lành, húp cả nước làm nó cười khúc khích.

-Mày ăn như mèo vậy Linh.

-No rồi!

-Đừng nói tao giữ dáng đấy. Con gái phải mũm mĩm một tý, ôm có da có thịt mới sướng. Gu tao đấy.

Hoàng Linh tròn xoe mắt vẻ suy nghĩ gì đó. Một lát con bé bắt chở đi siêu thị...

Mấy tiếng sau xe tôi chở cả cái Sài Gòn về nhà. Đi theo con gái mua đồ là trải nghiệm kinh khủng..

Hoàng Linh mua nhiều thứ tới mức ra thanh toán người ta tưởng vợ chồng sắp cưới đi sắm đồ cho gia đình nhỏ.

Chủ quán còn tặng voucher cặp đôi. Khen hai vợ chồng trẻ đẹp đôi làm con bé cười khúc khích. Khen thêm lúc nữa chắc ghi lại cả quyển tuyển tập thơ luôn ấy. Lúc đó chắc Hoàng Linh nó mua cả gian hàng mang về nhà. Dám vậy lắm.

Vác hết đống đồ trên nóc xe vào nhà tôi ngã vậy ra giường.

-Tao không di chuyển nổi nữa. Mày làm gì kệ mày Linh ơi. Tao đi chết đây..

-Hihi! Còn lại để kệ tớ. Cậu nghỉ tí khô mồ hôi rồi đi tắm đi. Hôi lắm rồi ấy.

Nghe nó bảo thế tôi phải bật dậy ngửi khắp người. Làm gì có? Tôi cơ địa tốt, được cái ít mồ hôi với mùi cơ thể khá thơm...( Mấy cô ny cũ bảo thế.)

Tắm rửa xong xuôi nhìn vào căn bếp...

Nhắm mắt lại, mở mắt ra, lặp lại. Ồ không phải đi lạc chỗ rồi. Sau khi Hoàng Linh trang hoàng sắm sửa tỷ thứ thì ra đây mới là căn bếp thực sự. Còn thời gian qua đó là nhà hoang..

-Ủa Linh?

-Hở?

-Mày tính ở với tao bao lâu mà sắm lắm thế? Mày về rồi có ai dùng đâu.

-Tớ sẽ giám sát cậu. Ít nhất biết cắm cơm. Hừm. Mấy món món đơn giản cậu phải làm được. Nếu không đừng trách tớ...

Con bé dí dí nắm đấm...

-Mày vào đây hai đứa đi du lịch mà? Thế nào đi?

-Chưa biết. Ở chán đây đã rồi tính..

-Ờ...mà gì đây.. LT?

Tôi tò mò nhìn cái tên nó dán ngay cửa căn bếp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!