QUYỂN 1: VÀI MẢNH KÝ ỨC

Chương 01: Mỹ nhân xa lạ từ chốn thành thị ( Mùa Hạ)

Chương 01: Mỹ nhân xa lạ từ chốn thành thị ( Mùa Hạ)

9524f4aa-d112-411a-b017-329c9bcb1fa0.jpg

" -Chào cậu! Phải chăng cậu có ước mơ những kỷ niệm của bản thân được nhắc nhớ ở trong một cuốn truyện nào đó? Cậu có muốn những ký ức phủ bụi được sống lại trong thế giới riêng do chính mình tạo ra?

- Tớ..tớ không biết phải bắt đầu thế nào? Tớ dốt văn! Những ký ức ngày đó đã trở nên mơ màng tớ không còn nhớ được quá chi tiết. Tớ...tớ ngại, tớ ngại nhiều thứ lắm!

- Cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng bắt đầu từ những bước đầu tiên mà. Nghe này, cậu hãy cầm cây bút và viết..."

______*//*________

Những kỷ niệm ngày thơ ấu của Đặng,

Mười hai năm ròng rã, tôi mới có dịp quay về nơi cố hương. Ngôi làng nhỏ soi bóng bên dòng sông La. Tôi lớn lên ở một nơi có núi lớn bao quanh, có sông rộng chảy qua và cả những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài dưới ánh nắng vàng. Làng xưa vẫn ở đấy, bất giác trong lòng tôi bao nhiêu cảm xúc bỗng dưng ùa về. Những hình ảnh như cuốn phim tua chậm hiện lên trong trí nhớ. Dường như bầu không khí có chút lạ lẫm, chút thân thuộc có chăng dòng thời gian cũ kĩ vừa đi ngang qua nơi đây. Con đường làng quanh co, mái trường đượm màu thời gian, mảnh vườn với hương hoa trà trắng ngào ngạt. Tất cả hình ảnh đó như những mảnh ghép trong bức tranh tuổi thơ giờ lại hiện lên rõ nét.

Trong chuyến về quê lần này chỉ có một mình cô độc. Nơi cây đa đầu làng chẳng còn hình ảnh bà tôi mái tóc pha sương mỉm cười hiền hậu đứng chờ. Sau ngần ấy năm chỉ có những bước chân cô độc và những kỷ niệm xưa tựa áng mây.

Dừng xe trước căn nhà hai tầng xây theo lối kiến trúc thời Pháp thuộc tôi lặng lẽ ngắm nhìn. Nhiều năm tôi không về nhưng căn nhà vẫn luôn được con cháu người quản gia già năm đó được gia đình cưu mang tới quét dọn mỗi tuần,  mọi thứ vẫn gọn gàng ngăn nắp. Nhận chìa khóa từ tay ông chú mở cửa bước vào bên trong. Hướng đôi mắt nhìn quanh, ngôi nhà với những cây hoa trà trắng cổ thụ vẫn không thay đổi mấy so với lần cuối bước ra đi, chỉ có một chút lạnh lẽo vì thiếu vắng hơi người. Cái lạnh của một ngôi nhà lâu ngày không có ai sống, lạnh đến mức khiến tôi lạc lõng như mình là người lạ bước vào một nơi không còn thuộc về.

Bước lên tầng hai, nhìn ra khu vườn mà ông tôi đã tỉ mỉ chọn giống, chăm sóc suốt bao năm. 

"Cây này trồng lên có lẽ ngày nó đơm trái ông không thấy, nhưng nhất định cháu ông sau này sẽ được nhận lại!"

Ông vẫn hay nói vậy trong lúc tôi của năm tám tuổi đứng cạnh xem Nội trồng thêm những cây non.

Và giờ đứng ở đây tôi mới hiểu được lời ông. Trong mấy chục năm lăn lộn nơi thương trường tôi được rất nhiều vị quý nhân vươn tay giúp đỡ khi biết về gia thế. Cũng không phải là điều ngẫu nhiên mà đó có lẽ là những thành quả thế hệ trước vun trồng gieo ơn để đứa cháu có thể thưởng thức vị ngọt mà ông đã chăm chút từ bao năm trước.

Dõi mắt hướng về phía xa xăm dòng La Giang uốn lượn, ngọn Bạch Mã cao chót vót vẫn vững chãi. Tôi bất giác nghĩ về những mối tình đầu ngây dại ngày đó.

Ngay từ năm bốn tuổi sau biến cố gia đình tôi đã chuyển về sống với ông bà. Năm mười ba tuổi, sau nhiều cố gắng  tôi thuyết phục ông bà cho ra ở một mình trong ngôi nhà này. Một căn nhà hai tầng bắt mắt được xây dựng trong những năm Pháp đô hộ triều Nguyễn, xung quanh có mảnh vườn phủ kín màu xanh của những cây hoa trà cổ thụ cùng roi hoa vàng xen kẽ đủ loại cây trái bốn mùa.

Ngồi lên băng ghế dưới tán cây khế cổ thụ, bất giác mỉm cười nhớ về mùa hạ năm mười ba tuổi. Cái độ tuổi mọi thứ xung quanh với tôi đều mới mẻ và đặc biệt là những cảm xúc không tên dành cho người con gái năm ấy...

Mùa hạ tuổi mười ba

Tôi vẫn nhớ vào đầu kỳ nghỉ hè năm đó. Sáng sớm như thường lệ sau bài quyền, tôi tắm rửa xong xuôi lên nằm đọc sách trên chiếc giường đặt ngoài ban công, mắt lơ đãng ngắm nhìn dòng La Giang.

Dưới lầu đám trẻ trong xóm len lén tụ lại chơi Contra - con game của hãng Konami từng là "trò chơi điện tử 4 nút" được yêu thích nhất Việt Nam thập niên 90. Tôi là đứa duy nhất trong vùng có đầu thu để chơi trò này, thế nên đám trẻ dù sợ Nội nhưng vẫn len lút tụ tập. Thường ngày vừa chơi chúng nó vẫn không ngừng bàn tán. Điều khác lạ thay vì cãi nhau tới phiên đứa nào được chơi thì hôm nay:

- Xinh lắm tụi bay ơi! - Tôi nghe ra giọng thằng Chiều. Nó là đứa lớn tuổi nhất đám, ngày thường có bao giờ thằng này ngó tới đám con gái đâu. Thấy sự lạ tôi vểnh tai lắng nghe tiếp.

- Ừ! Da nó trắng mà chân nó dài lắm nhìn đã thôi rồi!

Giọng của một thằng nhóc phụ hoạ.

-Dáng ẻm đẹp mà ăn mặc bạo lắm. Đi cứ nẩy nẩy nhìn muốn rớt con mắt. - Giọng ba bốn đứa nói loạn cả lên, chẳng nghe ra được đứa nào.

Tầm tuổi này đám con trai bắt đầu có chút tò mò về sinh vật có tên "con gái". Mà cái sinh vật tạo hoá ban tên là con gái này cũng lạ lắm cơ. Thuở bé bọn nó cũng cởi truồng tắm mưa, cũng ôm nhau giật tóc bẹo má lăn lộn trên đất cùng đám con trai. Thế nhưng tới tuổi này bỗng dưng tụi nó ăn mặc kín đáo và chẳng bao giờ thấy chúng cởi truồng tắm mưa chung với đám con trai nữa.

- Mà tụi bây cái giọng nói của chị ấy lạ lắm ấy! Nghe cứ thinh thích sao á he he!

Lần này nghe ra được giọng Cu Văn thằng em họ của tôi. Hai đứa cùng tuổi nhưng mẹ nó sinh sau so với mẹ tôi nên dù không hài lòng cũng đành ngậm ngùi làm bậc em út.

Xem ra đám bạn này đang bàn tán về cô bé nào đó mới về làng từ miền Nam. Theo lời chúng nó thì cô ta vừa xinh lại còn nói giọng Nam ngọt ngào. Nghe xong một lượt tôi nhếch mép nghĩ thầm:

"Mấy thằng cu chém ác thật. Ở làng này cô nào mình chẳng biết. Thứ nhất Ly Ly, thứ nhì Hồng Hoa là câu ranh ngôn trong đám trẻ làng truyền tai nhau."

Đám con gái làng tôi lứa đó xinh lắm, điều đó ngay cả đám trai nơi khác còn phải thừa nhận. Chẳng tin có đứa con gái nào đẹp tới mức như lời đám bạn tô vẽ. Thế nên liền tụt hứng quay về công việc đọc sách, lời đám trẻ nói vào tai này lọt ra tai kia.

Đến tối, Cu Văn rủ tôi qua nhà nấu kẹo, trong lúc đang đứng ở cổng nhà nó bỗng thấy một cô gái lạ lẫm bước vội qua. Hai mắt nhìn nhau trong giây lát,  con bé liếc nhìn tôi với thái độ lạnh nhạt rồi đi vào nhà.

-Quái lạ ở làng mọi người đều thân quen nhau cả, ra đường gặp nhau chào tíu tít bất kể ra sao, đào đâu ra con bé chảnh chó vậy nhỉ?

Tôi thắc mắc rồi ngoái nhìn, con bé chảnh này dong dỏng cao, có lẽ hơn tôi hẳn nửa cái đầu.

Ở cái tuổi này con gái thường dậy thì sớm hơn con trai, khi mà các cô gái đã thành những mỹ nhân duyên dáng thì mấy thằng con trai như tôi trông còn con nít  làm sao.

Lúc này tôi mới sực nhớ ra cuộc trò chuyện của lũ trẻ ban chiều, xem ra đám trẻ trong xóm cũng không có nói điêu. So với các cô gái cùng tuổi trong làng ăn mặc giản dị con bé đó nổi bật lên.

Ở thành phố lớn trở về bởi vậy cô ấy mang phong vị khác hẳn, làn da trắng tinh và đặc biệt là cách ăn mặc khác biệt, quần jean ngắn khoe đôi chân dài trắng nõn.

Vào nhà cu Văn tôi đã không kìm nổi sự tò mò. Sau một lúc trò chuyện với cu em tôi mới biết được tên con bé chảnh ấy. Đỗ Quyên lớn hơn tôi một tuổi, con của người họ hàng xa. Cô bé về đây chơi trong dịp hè này.

Cu Văn nhanh nhảu bắt đầu làm mối:

-Thích rồi đúng không? Em làm mai cho. Chân dài giọng ngọt như mía lùi đó. Hê Hê!

Tôi lắc đầu cười:

-Ngọt gì mà ngọt, nãy gặp ngoài cổng trông chảnh quá trời. Cho cũng không có thèm ngó.

Văn cười hí hửng khi thấy khuôn mặt nhăn nhó của tôi:

-Haha, tại người thành phố nhà nào biết nhà nấy.  Không giống ở quê ta cả xóm ai cũng quen nhau đâu anh.

Thế rồi hai chúng tôi đi vào phòng khách. Ngay lúc này Đỗ Quyên đang ngồi nói chuyện với mẹ Cu Văn. Giọng cô bé chảnh nhẹ nhàng, ngọt ngào đến lạ, nghe mà lòng tôi cứ xao xuyến. Từ giây phút đó tôi chẳng nghe lọt câu nào của cu Văn ngồi bên, chỉ lặng lẽ quan sát em.

Đỗ Quyên ngồi đó, đôi môi lặng lẽ cười khi nói gì đó khiến tôi thấy như cả một thế giới đang hiện lên trong ánh mắt em.

"Đúng là khác biệt!" -Tôi thầm nghĩ. "Giọng của Đỗ Quyên chẳng giống bất kỳ ai suốt mười ba năm qua tôi đã gặp". Chất giọng miền Nam ngọt ngào cứ như rót mật vào tai gã trai mới lớn của đất miền Trung nắng gió này.

Ngồi một lúc, tôi mới bắt đầu ngắm em kỹ hơn. Đỗ Quyên không chỉ đẹp mà dường như có điều gì đó ở em thu hút kỳ lạ.

Cô gái này chỉ hơn tôi có một tuổi, nhưng thân hình của nàng đầy đặn mà lại gợi cảm. Đôi chân dài thẳng tắp tôn lên cái eo thon nhỏ, làn da trắng mịn và bộ ngực cứ đập vào mắt. Ngắm nhìn em bất giác tôi đỏ mặt quay đi trái tim đập mạnh hơn. Cái vẻ lạnh lùng, kiêu kỳ của Đỗ Quyên khiến suy nghĩ của cậu trai mới lớn ngày hôm nay có điều gì đó khác lạ.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy em. Trong suốt buổi hôm ấy chúng tôi chẳng nói với nhau một lời nào. Những tưởng mối tình đơn phương của đứa nhóc sẽ mãi chôn dấu, thế nhưng nhờ có Cu Văn mọi chuyện rẽ sang một hướng khác.

Đỗ Quyên cũng giống như bao cô gái thành phố khi được về quê, em thích khám phá những điều mới mẻ nơi đây. Mỗi ngày em đi theo đám trẻ chăn trâu, hái sim, đi tắm sông. Có khi lại bên đám trẻ vui vẻ nướng gà cạnh con suối phía cánh rừng thông xa.

Nhà tôi không có trâu để chăn nên đành cho mượn máy chơi điện tử để gạ gẫm đám thằng Chiều cho đi theo.

“Ai đó bảo chăn trâu là khổ, tôi chăn nàng còn khổ hơn trâu…hihi”

Nói thế thôi chứ chăn trâu thích lắm. Mỗi sáng cả đám chỉ việc thả ở đó rồi hò nhau chạy lên núi hái trái nghịch ngợm, tới khi mặt trời khuất bóng lại đi kiếm trâu về.

Những trải nghiệm này khiến đứa công tử bột như tôi cảm thấy thích thú vô cùng. Cũng nhờ chuyến đi này dần khiến tôi quen thuộc hơn với em.

Lâu dần tôi hiểu rằng đằng sau cái vẻ lạnh lùng của nàng là một con người sống rất ngây ngô, vui vẻ, lại thích làm những điều kỳ quặc như tất cả đám trẻ cùng tuổi.

Có điều này làm tôi hết sức khổ tâm. Đỗ Quyên thân thiện với tất thảy đám trẻ trong làng nhưng với riêng tôi khác hẳn. Em vẫn giữ khoảng cách nhất định. Chẳng hề thân thiết, cũng chẳng cười nói như bao người khác. Có chăng giác quan thứ sáu của con gái bảo rằng em hãy tránh xa tôi?

Những ngày sau đó tôi bối rối vô cùng. Thật may vẫn còn cu Văn ở đó. Qua đứa em lắm chiêu này mà tôi có được số điện thoại của Đỗ Quyên.

Chúng tôi bắt đầu bằng những tin nhắn đầu tiên. Những câu chuyện về cuộc sống hàng ngày cứ thế qua lại đều đặn. Khác với vẻ hững hờ ngày thường những cuộc trò chuyện qua tin nhắn Đỗ Quyên khá vui vẻ. Điều đó làm tim tôi loé lên tia hy vọng.

Và chút ánh sáng le lói đó nhanh chóng bị em dập tắt ngay buổi gặp sau. Những tin nhắn em tỏ dễ gần có chút hài hước còn Đỗ Quyên ngoài đời thì cứ lạnh lùng. Có cảm giác dường như tôi đang tiếp xúc với hai con người khác nhau vậy.

Con gái thật kỳ lạ làm sao?

Một buổi chiều, đang ngồi vắt vẻo trên cây khế gặm nhấm những trái chín đầu mùa. Trong lúc tôi ngẩn người ngắm nhìn từng đám mây bồng bềnh phía xa bỗng có tiếng chuông điện thoại rung.

Từ Đỗ Quyên:

“Tui hỏi cái này nhé?”

“Ừm, tớ nghe đây Đỗ Quyên. Hjhj!”

Tôi ngay lập tức trả lời nàng.

Không để tôi phải chờ lâu điện thoại lại rung lên:

“Gia thích Đỗ Quyên phải không?”

Đọ xong tin nhắn của Quyên màtim tôi đập loạn xạ. Trời đất thánh thần thổ địa amen chuyện gì đang xảy vậy nè.

Cảm giác nóng ran từ trên mặt dù xung quanh chăng chẳng có bất kỳ ai. Sắp xếp lại dòng suy nghĩ rối bời tôi tự hỏi bản thân:

"Liệu Đỗ Quyên có ý gì đây?"

Có lẽ như đáp lại thắc mắc của tôi chiếc điện thoại cục gạch lại rung:

“Mọi người đồn như vậy đó, Gia không biết hả? Ai cũng nói ngày nào Gia không qua rủ tui đi chơi, bảo là tụi mình yêu nhau đấy.”

Vẫn là tin nhắn dài từ em.

“Ủa, có cu Văn đi chung mà, sao mấy bà hàng xóm lại nhiều chuyện dữ vậy?”

Tôi nhắn lại em thật nhanh trong ngại ngùng.

-Ting!!!

Tin nhắn lại đến tức thì Đỗ Quyên tỏ ra là cô gái tinh ý, nàng đâu dễ dàng bỏ qua cho tôi lái câu chuyện sang hướng khác:

“Hừ, tui đang hỏi ông đó. Đừng có đánh trống lảng nữa!”

Tôi điếng người, bắt đầu miên man suy nghĩ:

"Đỗ Quyên hỏi mình làm gì nhỉ? Nếu giờ mình bảo mình thích cô ấy rồi tỏ tình. Em lại trả lời chỉ hỏi để báo rằng sau này đừng qua rủ đi chơi nữa thì sao?”

“Vậy chắc từ nay khỏi ra đường quá! Huhu!”

Tôi rầu rĩ.

Hết suy nghĩ bi quan tôi lại bất giác nở nụ cười ngây ngô:

“Hay cô ấy cũng thích mình. Em muốn tôi tỏ tình???”

Tôi nhanh chóng tự vả vào mặt một cái rõ đau. Ngày thường gặp nhau cô ấy còn chả chủ động cười lấy một lần thì làm sao lại rung động được cơ chứ? Hàng vạn suy nghĩ đan xen bối rối xuất hiện trong đầu chàng trai trẻ buổi đầu tập yêu đương.

Sau cùng với bản tính ngày đó, tôi nào chịu thiệt. Đằng nào người làng cũng đồn yêu nhau rồi có gì mà ngại nữa. Có tiếng không có miếng mới ngại ấy. Ngay lập tức nhắn tin cho Quyên:

“Tối nay Đỗ Quyên qua nhà tui, có chuyện tui muốn nói!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!