QUYỂN 4: GIÀU TRƯỚC 30 CHỚ VỘI MỪNG

Chương 01 : SÀI GÒN 2014

Chương 01 : SÀI GÒN 2014

0d39f5f9-2a47-4e71-bc8c-b782cbd7d5ba.jpg

Sài Gòn, 2014

-Hihi, đồ ngốc mày có nhà không?

Một thanh âm con gái vang lên trong điện thoại. Cô ta vừa nói vừa cười xem ra có điều gì khiến ả hào hứng lắm.

Xung quanh lúc này công trường ngổn ngang, tiếng xe trộn bê tông lẫn vào tiếng giám đốc Phong quát tháo đám giám sát. Tôi đi ra một góc cho bớt ồn trả lời cô:

-Không má! Mấy nay tao bận xuống kiểm tra tiến độ dự án. Coi mấy hạng mục công trình tới đâu rồi.

Cô ả khúc khích cười rồi nhỏ giọng dịu dàng, vừa nghe tôi đã biết mỗi lần có việc nhờ cậy cô ta mới sử dụng cái tông giọng lạ này:

-Đợt này đang hot cánh đồng lau đấy. Tao muốn đi. Đi cùng tao nhé?

Tôi nhìn về phía Phong đằng xa thản nhiên trả lời:

-Để tao xem đã. Nay công ty lu bu lắm.

-Đi màaaaaa...Giaaaaaa!

Sau một lúc không chịu nổi kiểu nũng nịu bằng chất giọng Sài Gòn ngọt ngào kia tôi đành chịu thua:

-Thôi được rồi. Để xem nào, thứ 3 này!

Ngay lập tức một giọng nói ngọt ngào vang lên:

-Yêu mày nhất!!!

-Cút!!! -Tôi kết thúc cuộc gọi với con nhỏ Trúc Quỳnh. Chẳng biết nói ra làm sao nữa. Quả thực tôi cũng rất bất đắt dĩ. 

Hai chúng tôi- hai kẻ cực ghét nhau, mẫu con gái lý tưởng của tôi mơ về ra sao Trúc Quỳnh có điểm ngược lại. Mẫu đàn ông Trúc Quỳnh ghét gồm những gì, tôi...dường như có tất cả điều đó.

Tôi vẫn thích một cô bạn gái nét Á Đông, da trắng, tính cách dịu dàng trong trẻo. Trúc Quỳnh da nâu, nét lai tây từ khuôn mặt tới thân hình siêu thực của ẻm, chửi thề hay như hát, hút thuốc lá, siêu siêu siêu xấu tính.

Trúc Quỳnh cực cực ghét con trai miền Bắc (Bắc Kỳ trong miệng nó), ghét kiểu con trai trắng trẻo (ẻo lả trong miệng nó) và đa tình. Thật là tình cờ làm sao tôi có hết chẳng sót điểm nào.

Ấy thế mà ông trời khéo sắp đặt cả hai quấn lấy nhau suốt những năm tháng Đại học.

Từ ngày ba mẹ ly thân Trúc Quỳnh về Bình Dương sống với ngoại, hai đứa chúng tôi trở thành chung đường. Chẳng rõ Trúc Quỳnh ăn nhầm phải thứ gì, từ ngày đó vẫn thường quẹo vào ngõ nhà tôi rủ đi chung xe tới trường.

Có những hôm nó lười chạy xe, tôi lại trở thành tài xế bất đắt dĩ phải vòng ngược lại đi đón con bé đi học, chiều lại phải trả nó về nhà. Quãng đường dài thêm mấy chục cây số giữa cái thành phố đâu đâu cũng kẹt xe này. Nghĩ thôi đã thấy muốn điên lên.

Con nhỏ được gì cũng biết chỉ có mỗi cái chả bao giờ biết ngại, những lần như thế vừa bước xuống xe là nó ôm hẳn vào cánh tay tôi. Vốn định đẩy ra nhưng quả-dưa-hấu ập vào cánh tay bỗng dưng tôi hèn hẳn ra.

Cả hai cứ quấn lấy nhau bước vào trường thu hút biết bao ánh nhìn. Quả thực thân hình con bé này đẹp lắm, trong bộ quần áo có phần hở bạo ả ta cứ nép nép vào người tôi vờ bẽn lẽn như chú cừu non.

Những lúc như thế đám con trai vô tình đi qua hết nhìn con bé rồi nhìn sang tôi như kẻ thù.

Tôi trừng mặt lại:

"Nhìn cẹc gì! Nhường con ác ma này cho mày nè!"

Đấy là tôi nghĩ thế chứ lên Đại học tôi chả đánh nhau bao giờ. Máu anh hùng dũng sĩ cũng biến mất sau biến cố ở chiều biên giới nhiều năm về trước.

Có một ngoại lệ duy nhất, đợt đó cho đứa em mượn xe đành đón xe bus đi học, xui rủi sao tới khúc bến xe miền Đông gặp móc túi. Đang mải mê ngắm gái có tiếng hô khẽ:

-Chú làm gì vậy? Móc túi! Móc túi!

Vị tráng sĩ nào đang hành nghề bị bắt gặp, theo lẽ thường đáng lẽ tráng sĩ nên chuồn lẹ nhưng mà không.

-Á! Á! -Tiếng la thất thanh đi kèm ánh mắt sợ hãi đến ngỡ ngàng của nạn nhân.

Gã móc túi khốn nạn sau khi gặp tai nạn nghề nghiệp quyết định đánh luôn nạn nhân. Tôi ngước nhìn một ông cụ có lẽ tuổi ngoài 70, ánh mắt thất lạc nhìn quanh xe với vẻ cầu cứu.

Điều bất ngờ là cả xe đều quay đi chỗ khác vờ như không thấy, có lẽ ở đây không có văn hoá đánh trộm cướp như ngoài Bắc. Sống ở đây gần 20 năm rồi tôi chỉ thấy có các đội hiệp sĩ thường xuyên đi tuần còn dân tứ xứ nên có phần hơi dửng dưng.

 Ngoài Bắc mà hô cướp là xác định tên cướp cảm thấy may mắn khi nghe tiếng còi hú của mấy chú CA tới kịp.

Tôi lập tức bước nhanh về phía tên móc túi. Một cậu trạc tuổi có vẻ như làm phụ hồ cũng người Bắc nhảy vào can thiệp.

-Hai thằng nhóc chúng mầy đứng lo chuyện bao đồng! -Một gã ngoại hình bặm trợn trong đám đông bước ra rút dao bấm chĩa về phía chúng tôi.

Hai thằng lúc này mới nhận ra trên xe có đồng bọn của gã móc túi. Sau một hồi đánh loạn hai gã đó ăn một đạp bay xuống xe bus. Bác tài ngay lập tức ăn ý đóng cửa lại.

Nhiều năm sau đọc báo thấy vụ hai anh hiệp sĩ bắt cướp bị Tài Mụn đâm hy sinh  nhớ về ngày đó sau lưng có chút lạnh lẽo.

-Hai chúng mày mặc áo đôi luôn hả? -Giọng Quảng Nôm của thằng Nam khiến tôi giật mình ngước lên.

Lúc này mới nhận ra hôm nay hai đứa mặc mẫu áo gần giống nhau. Mà kệ đi cả cái lớp này chả ai lạ lẫm gì Trúc Quỳnh luôn quấn lấy tôi. 

Thậm chí còn có vài tin đồn yêu đương cơ, tôi thề con gái trên thế giới chết hết tôi cũng không-bao-giờ yêu một đứa như nó. Chiều ngược lại tôi tin Trúc Quỳnh cũng sẽ có suy nghĩ giống hệt.

Vào lớp học hai chúng tôi thường ngồi góc cuối lớp, xung quanh là nhóm bạn đại học. Những giờ học Trúc Quỳnh thường có thói quen gác hẳn cả hai chân lên đùi tôi, hai đứa sát nhau lắm, chỉ thiếu điều nó nhảy lên người thôi. Đã thế ăn mặc bạo ngồi kiểu đó cái gì tôi cũng thấy sạch. Mỗi lần quay sang cánh tay tôi lại chạm phải thứ mềm mại.

Con khùng này nó chẳng ngại nhưng tôi và những người xung quanh thì có. Yến Vi và Mây nhìn hai chúng tôi ánh mắt ái ngại. Thú thực ngay từ năm nhất tôi có chút cảm tình với Yến Vi, tôi cũng cảm nhận được chút tình cảm từ hai ẻm. 

Thế nhưng sau khi chia tay Đan Quỳnh chẳng hiểu vì lý do gì đó suốt nhiều năm trời tôi chẳng hề có thêm một mối tình nào. Dù luôn cũng đang trong trạng thái mập mờ với cô này cô kia.

Buổi chiều thứ 3,

Tôi dừng xe trước căn nhà có hàng rào trắng. Những năm qua hình như tôi đã tới đây không ít lần. Thấy bà ngoại Trúc Quỳnh mở cổng tôi lập tức lên tiếng:

-Con chào ngoại.

Bà ngoại con bé cười hiền lành:

-Cháu vào nhà chơi. Con bé Trúc Quỳnh đang trên lầu.

Tôi vào nhà ngồi nói chuyện với ngoại con bé. Hai bà cháu nói chuyện có phần rất hợp nhau. Ở khoản nói chuyện với người lớn tôi luôn làm rất tốt.

Vừa nói chuyện vừa nhìn quanh ngắm nhìn những bức phù điêu về thiên chúa giáo bên trong nhà.

Gia đình con bé Trúc Quỳnh đạo gốc nhiều đời. Con khùng này hay bảo tuần nào đi xưng tội nó cũng dính lỗi vì chửi thề. Nghĩ mà chán hẳn, nó chửi thề cỡ đó ai chứng nổi nó.

-Đi thôi mày.

Ngồi một lúc con bé Trúc Quỳnh cũng xuống lầu. Nó ném một câu rồi vác ba lô lớn nhỏ đi ra xe. Hôm nay chụp hình cánh đồng lau gì đó nên nó mặc váy chắc tính diễn vai nàng thơ.

Váy trắng tinh khôi xẻ tà, tóc xoăn nhẹ, khuôn mặt trang điểm dịu dàng về cơ bản cũng giống nàng thơ ấy. Chỉ có điều nàng thơ nào khoét sâu khoe hai quả dưa hấu thế kia.

Hai đứa vừa lên xe con bé đã quay sang:

-Ê! Ê! Mày thấy tao hôm nay diện style nàng thơ này ổn không?

-Cẹc! Làm quái gì nàng thơ nào khoét sâu khoe hai trái dưa hấu thế kia?

Ở cạnh con bé này lâu ngày bỗng nhiên tôi cũng chửi thề tần suất ngày một nhiều.

-Thích bỏ mẹ ra còn bày đặt. 

Con Trúc Quỳnh nó bật lại tôi ngay lập tức. Chưa dứt lời nó ưỡn ngực về phía tôi, với chất giọng dụ hoặc:

-Giaaaa, cậu có muốn sờ thử khônggg?

-Định mệnh con yêu nữ này. Mày có biết bố đang tập trung lái xe không hả? Quăng xuống đường bây giờ.

Miệng nói thế chứ mắt vẫn vô thức liếc mấy cái.

-Hahaha!

Con bé Trúc Quỳnh cười lớn, hai trái dưa hấu rung rung theo. Thề! Con bé này nó điên lắm, chẳng theo một khuôn phép nào.

-Tao biết mày đéo dám mà! -Nó nhìn tôi ánh mắt có phần khinh bỉ. -Thế mà đám con gái trong lớp đồn tao với mày quen nhau, có hôm còn chơi nhau trong xe hơi bị người ta bắt gặp cơ đấy. Đụ mẹ mấy con đĩ.

Ngay lập tức tôi quay sang nhìn Trúc Quỳnh, giọng có chút ngạc nhiên:

-Gì má! Có vụ đó luôn hả?

-Sao không? Mày xem lại mấy nàng thơ ngoan hiền mày mập mờ ấy. Tụi nó tung ra chứ chả có ai hết. Mấy con đĩ muốn ngủ với mày bỏ mẹ ra mà bày đặt thanh cao. Thấy tao suốt ngày ôm ấp mày lại chả ghét.

Trúc Quỳnh bĩu môi, khuôn mặt nhăn lại tuôn một tràng làm tôi có phần ái ngại lắc đầu. Dù trình độ chửi thề tăng lên nhưng cảm giác nghe một đứa con gái sở hữu khuôn mặt thiên thần cùng chất giọng ngọt ngào văng tục mãi vẫn chưa quen nổi.

-Mày chửi thề ít thôi. Có xưng tội chả ai chứng nổi mày đâu.

-Haha!- Con nhỏ Trúc Quỳnh cười lớn rồi bỗng dưng hỏi tôi:

-Mày có nghĩ tao là đứa con gái như thế không? 

Giọng nó lúc này có phần nghiêm túc lạ lùng.

-Như thế là như nào? -Vừa tập trung tìm đường tôi vừa đáp lời nó.

-Thì như đám kia đồn ấy, dễ dãi, dâm loạn, quan hệ bậy bạ trong xe ấy.

Trúc Quỳnh nói xong im lặng dường như để chờ đợi câu trả lời.

Tôi ngước mắt sang nhìn con bé một giây với ánh mắt ngạc nhiên, sau đó liền nói:

-Đéo! Theo kinh nghiệm tình trường của tao những đứa con gái bạo như mày khôn bỏ mẹ. Khó húp lắm!

Thật ra trước tôi không ưa nó là thật, cho tới cái ngày con nhỏ chuyển về Bình Dương sống với ngoại, hai đứa cũng từ đấy tiếp xúc nhiều hơn. Hiện tại tôi có cái nhìn khác hơn. Con nhỏ Trúc Quỳnh thuộc dạng con nhà giàu cha mẹ không hạnh phúc nên chơi bời phá cách để tạo chú ý cho những người xung quanh thôi.

Thấy trai đẹp là nó chọc ghẹo làm bộ thèm khát lắm chứ đứa nào tán tỉnh con bé thì đừng hòng. Suốt mấy năm học chung chẳng thấy nó yêu ai, tình yêu của nó vẫn dành cho mấy anh thần tượng hàn xẻng nhóm Big Bang.

Chạy xe vòng vèo một lúc cũng tìm được cánh đồng lau. Hình như nó ở đâu đó giữa quận 2 thì phải. Một khu đất rộng nằm kế bờ sông Sài Gòn. Xe hơi có thể chạy trực tiếp được vào bên trong.

Chúng tôi đi vào ngày thường nên cũng chẳng có quá đông người. Trước hôm đi tôi gõ trên google xem trước thấy một mét vuông chục nàng thơ cơ.

Hai đứa đi sâu vào bên trong cánh đồng lau bắt đầu chụp hình. Sau khi Trúc Quỳnh thay tới bộ thứ ba, con bé chửi chụp ngu khoảng hơn nghìn lần thì nó cũng tạm tha cho tôi. Hai đứa nắm tay nhau đi giữa cánh đồng lau bạt ngàn hướng ra bờ sông.

Ở đây nhìn xuôi dòng thấy xa xa từng toà chung cư thu vào mắt. Bên bờ sông lúc này dòng nước lặng lờ trôi, vài đám bèo hoa dâu bồng bềnh trên làn nước. Ngắm nhìn cảnh vật chợt nhớ dòng sông La quê tôi.

Muốn được về ra phía sau khu vườn, ngồi bên bờ sông thế này. Những lúc đấy yên bình lắm, nhìn sang bên kia đồng ánh chiều dần buông xuống, những rặng núi xa xa mờ trong sương và khói bếp từ những mái nhà tranh. Nơi bến đò xa có tiếng í ới gọi đò.

-Êk! Êk mày! Sao đi với tao mà ngẩn ra nhớ con nào đấy? -Giọng con Trúc Quỳnh kéo tôi về thực tại. - Đừng bảo tao mày nhớ Quỳnh Công Chúa đấy?Ka Ka!

Tên facebook của Đan Quỳnh là Quỳnh Công Chúa. Hai chúng tôi vẫn hay bình luận qua lại nên có lẽ con khùng này đọc được.

-Làm gì có má! -Tôi lập tức phủ nhận.

Trong lúc tôi mơ màng Trúc Quỳnh đã trải xong tấm thảm vào giữa đám lau. Lúc này nó đã vào xe thay chiếc váy đơn giản nhưng có phần khá bạo, cảm tưởng khoe sạch sẽ lợi thế vòng một dưa hấu của nhỏ. Bày biện đủ thứ lên đó rồi tiếp tục bắt tôi chụp hình. Tất nhiên là những tiếng chửi vẫn vang đều trong đám hoa lau:

-Mày chụp xấu quá vậy! Biết thế không rủ mày đi!

Bị chửi nhiều tôi cũng hơi quê. Dù có tới chín hoa tay nhưng đó giờ tôi chẳng khéo món nào. Máy ảnh cũng Trúc Quỳnh mang theo chứ đó giờ tôi chụp choẹt gì đâu.

Ngày hôm nay trời kéo mây đầy nên nắng không quá gắt, có vẻ sắp có mưa không khí quả thật rất dễ chịu. Chụp hình xong xuôi Trúc Quỳnh kéo tôi lại gần. Cả hai nằm cạnh nhau giữa cánh đồng lau ngước mắt lên nhìn ngắm bầu trời.

Trúc Quỳnh lên tiếng phá vỡ không khí im lặng:

-Lâu lâu tao thấy hai đứa mình giống một đôi nhỉ?

-Haha! Tại mày cứ bám dính tao. Đẹp trai khổ thế đấy. -Tôi mỉm cười trêu chọc.

Trúc Quỳnh cong môi trả treo ngay lập tức:

-Xí, mày dám nói mày không thích?

-Haha! -Tôi cười trừ rồi lặng im ngắm nhìn bầu trời.

Trúc Quỳnh không thấy tôi nói gì thêm liền quay sang. Lúc này hai đứa sát nhau lắm luôn... Tôi đành nằm im ngó trời nhìn mây chứ quay qua môi hai đứa chạm nhau luôn.

Con khùng nó nhìn tôi hồi lâu rồi tủm tỉm cười:

-Gia! Mày có biết vì sao thỉnh thoảng hai đứa mình đang quan hệ vui vẻ tốt đẹp tao lại vô cớ chửi lộn vời mày rồi bơ nhau vài tuần không?

Nghe nó nói thế trong lòng tôi có điều suy nghĩ, ngoài miệng vẫn cười:

-Haha! Bất thường vậy mới là mày. Nếu một ngày mày bình thường tao đéo quen.

Một khoảng lặng thật lâu, mỗi đứa lại đuổi theo dòng suy nghĩ miên man. Trong lúc tôi nghĩ rằng cả hai sẽ để câu chuyện này trôi đi như mọi lần, giọng Trúc Quỳnh lúc này vang bên tai:

-Thật ra do tao kiếm chuyện đấy. Mẫu đàn ông như mày tao ghéc lắm. Chẳng hiểu vì sao cả hai cứ hút lấy nhau. Tao cũng chẳng kiểm soát được nổi bản thân. Chỉ tới khi những người xung quanh nhắc tao mới nhận ra hai chúng ta đã quá gần nhau. Thế nên tao đành giận dỗi mày vài tuần để cân bằng lại cảm xúc... nếu không tao sợ yêu mày mất...

Có lẽ trong mấy năm quen biết nhau đây là lần đầu tiên Trúc Quỳnh nói chuyện nghiêm túc với tôi.

-Ừm! -Tôi tiếp tục nhìn trời nhìn mây. Khẽ thở dài:

-Nếu tao nói bản thân tao cũng thế thì mày nghĩ sao? Haha!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!