QUYỂN 2: DƯỚI MÁI TRƯỜNG TRẦN PHÚ

Chương 07: Trận chiến với các trùm trường ngày khai giảng

Chương 07: Trận chiến với các trùm trường ngày khai giảng

142bb1ff-f29f-47d6-a38d-23cd56cef4df.jpg

Mùa Hạ! Mùa thi! Mùa của chia ly cũng tới. Khi cây phượng vĩ trong sân trường nhuộm vàng cả một góc trời cũng là lúc chúng tôi bước vào kỳ thi đầu vào Trung Học Phổ Thông.

Mùa Hạ năm nay khác hẳn, bởi không phải hết 3 tháng vui chơi khi quay lại lớp tất cả bạn bè vẫn chờ tôi ở đấy như mọi lần. Những buổi tiệc chia tay được các lớp cuối cấp tổ chức thường xuyên. Thường thì những buổi tiệc sẽ bắt đầu trong tiếng cười nói nhưng khi kết thúc lại là những cái ôm và tiếng nấc.

Có lẽ khi trưởng thành nhìn lại đám nhóc chạm ngưỡng cái tuổi mười sáu tôi sẽ thấy chúng bé bỏng hồn nhiên làm sao. Một kỳ thi chọn vào trường cớ sao làm lũ trẻ buồn tới vậy cơ chứ Chẳng phải năm sau lên lớp 10 dù khác trưởng chúng vẫn có thể gặp lại nhau đâu đó hay sao?

Thế giới của người trưởng thành khi đã trải qua sóng to gió lớn trong đời sẽ không thể nào hiểu được tâm hồn những đứa trẻ. Họ sẽ không thể nào hiểu nổi đứa bạn hợp ý bị chuyển sang lớp học bên cạnh đã là một ngày buồn chứ nói gì sang năm sẽ học khác trường. Thậm chí có khi chuyển sang một ngã rẽ khác biệt.

Ở cái mảnh đất miền Trung ngày nắng cháy da gió lào bỏng rát, ngày mưa thối đất thối cát bão lũ quanh năm này. Học hành là con đường duy nhất để thoát khỏi cảnh nghèo. Cũng bởi thế áp lực đè lên vai đám trẻ ngày đó là khủng khiếp. Đám trẻ học ngày đêm quên ăn quên ngủ, chắc có mỗi ngoại lệ là tôi. Dường như không khí học hành căng thẳng còn ở tận đâu chứ chưa lan tới căn nhà này.

Tôi lúc này hãy còn mơ mộng lắm, vẫn ngồi một mình trên ban công tầng hai ánh mắt lơ đãng dõi theo dòng sông ánh bạc mênh mông phía xa. Cảnh vật vẫn bình yên và quen thuộc như mọi ngày. Thế nhưng lòng lại rối bời, cuộn trào những cảm xúc không thể lí giải được. Tất cả những điều này bắt đầu từ buổi tiệc chia tay ngày hôm ấy. Những cái ôm vội vàng cùng nụ cười gượng gạo của hai cô bạn đặc biệt Bích và Linh Đan giờ vẫn còn văng vẳng trong tâm trí.

Bích nữ thần - cô gái đã chiếm trọn tâm hồn suốt những năm cấp hai của tôi đã quyết định theo gia đình vào Nam. Em ấy tiếp tục con đường học tập ở một miền đất khác xa tít tắp. Ngày nghe tin dù cả hai không còn tình tứ như trước nhưng tôi đã lặng người thật lâu.

Còn cả con bé Linh Đan nữa, cô hoa khôi ngoại ngữ sợ Ma từng cứu tôi biết bao lần trong giờ tiếng Nhật cũng chọn cho mình ngã rẽ mới. Đất nước mặt trời mọc là nơi em ấy sẽ ghé tới.

Nơi bên kia trùng dương với kimono và những cánh hoa anh đào rơi trong gió sẽ mở ra cho em những chân trời mới. Những người bạn từng đồng hành cùng tôi trong quãng thời gian ngây dại giờ đây đều sẽ bắt đầu những hành trình riêng biệt.

Tôi ngồi mơ màng về những nơi xa mà hai cô gái sẽ đi qua. Không biết bầu trời ở đó có đẹp như đêm đầy sao ở quê mình hay không? Những người bạn mới mà các cô ấy sẽ quen biết trong chuyến hành trình đó có làm họ quên nhanh đi chúng tôi hay không? Ngồi một mình giữa không gian vắng lặng, những hình ảnh ấy cứ lướt qua trong tâm trí.

Tôi chợt nhớ về những năm tháng ấy. Lần đầu tới nhận lớp bị nhóm Bích nữ thần trêu tới ngượng đỏ mặt. Cả những ngày tháng mà tôi và các cô gái luôn ngồi cạnh bên nhau, đùa giỡn dưới bóng cây. 

Khẽ thở dài khi nghĩ về cái cảm giác bình yên khi ngày cuối tuần lén qua nhà em. Nằm gối đầu lên đôi chân ngọc ngà mà ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Bích nữ thần. Hai đứa thường chẳng nói gì cứ lặng im như thế mặc kệ thế giới ngoài ô cửa sổ có ra sao. Cái diễm phúc mà mọi đứa con trai trong trường mơ mộng đó có lẽ tôi từng có trong tay.

Nhưng giờ đây cuộc sống đã khác đi. Tôi cũng thay đổi và những người bạn ấy cũng phải chọn hướng đi riêng. Mỗi người đều có một con đường khiến cho tôi không thể ngừng tự hỏi:

- Liệu rồi mai đây khi nắng vàng nhảy múa trên cành phượng vĩ, khi tiếng ve gọi bạn trong tiết trời tháng 6 chúng tôi sẽ còn nhớ nhau?

_____

Thoáng chốc cũng có kết quả kỳ thi tuyển, tôi đã đậu vào được ngôi trường THPT chuyên Trần Phú đúng kỳ vọng với điểm số cao. Toán 9.5 Văn 8.5 Lý 9.5 điểm, Hoá là môn tôi ghét cay ghét đắng chỉ đạt 6 điểm. Dù vậy vẫn đủ để trở thành con nhà người ta trong mắt phụ huynh đám bạn. Khiến bữa cơm nhiều gia đình bớt vui đôi chút khi nhắc tới tên.

Những ngày này đám trẻ lại hồi hộp ngồi bên chiếc điện thoại bàn, nhập số báo danh xong và nín thở. Sau đó sẽ là tiếng la hét:

- Mẹ ơi con đậu rồi! Cha ơi ơi con đậu rồi!

Hoặc có khi là tiếng thở dài của cha:

- Thôi con ạ! Chịu khó đi xa hơn học trường V cũng được con à. Trường nào chẳng là trường.

Nhắc lại nhẹ nhàng là vậy nhưng ngày đó kỳ thi lên Trung học phổ thông cũng dập tắt biết bao ước mơ của đám trẻ. Không ít trong số chúng tôi sau khi thi trượt đành bỏ học giữa chừng theo cha mẹ phụ giúp việc đồng áng. Ở cái quê nghèo này dù muốn hay không từ thời điểm thôi học xem như cuộc đời đã phê một nét bút độc ác mà báo hiệu rằng từ nay về sau đám trẻ cũng chỉ quanh quẩn chốn đây mà thôi.

Trung học phổ thông chuyên Trần Phú nằm ở khu trung tâm sầm uất, được vinh dự mang tên vị anh hùng người con ưu tú của mảnh đất miền Trung nắng gió. Học sinh thi vào ngôi trường này cực kỳ đông có lẽ con em gần nửa thành phố dồn về đây. Tôi không rõ với số điểm đó có đủ chen chân vào A1 không nhưng mà cũng chẳng quan tâm tới điều đó lắm. Cứ đậu là được rồi, học lớp chọn một làm chi cho cực, làm một đứa trẻ con nhà người ta sống dưới những kỳ vọng cũng có những nổi khổ tâm chẳng mấy ai hiểu.

Cuối cùng cái ngày chúng tôi bước vào ngưỡng cửa của ngôi trường Trung Học Phổ Thông đã đến. Nhờ danh tiếng của nhóm Hộ Hoa và Ngũ Long Công Chúa từ trường cũ đã lan tới đây, đám chúng tôi đã nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt từ các đàn anh khoá trên.

Sáng sớm trong không khí rộn ràng của ngày tựu trường nhóm chúng tôi bước đến cổng trường. Chưa kịp ngắm kỹ ngôi trường mà cả đám phải học tới quên ăn ngủ mới thi vào được này, từ xa một nhóm học sinh có lẽ khoảng mấy chục người bước tới, đi đầu là một thanh niên cao gầy, ăn mặc sành điệu. Hắn ta nhìn tôi nở một nụ cười có phần đểu cáng:

- À ha! Chú là Gia đúng không?

Hắn ta lập tức tiến đến bắt tay và khoác vai tôi như thể đã quen  biết nhau từ lâu lắm. Trong ánh nhìn ngạc nhiên của đám học sinh khối 10 gã kéo tôi đi về phía sau dãy trường học.

Cả thằng Duy Phong và thằng Gia Huy cũng không thoát khỏi sự chăm sóc chu đáo này. Toàn bộ anh em trong băng Hộ Hoa được đám đông xúm lại lôi ra sân bóng nhân tạo.

Tới góc khuất sân bóng, chưa kịp hiểu điều gì đang diễn ra. Giọng nói của Đạt G- kẻ cầm đầu băng vang lên:

-Nghe nói mấy đại ca trùm trường bên Thượng Đức? Nghe danh đã lâu, hôm nay mới được đón tiếp nhể?

Thường thì mấy câu chào đểu kiểu này cái kết sẽ chẳng mấy êm đẹp. Tôi biết chuyện không đơn giản, liền bắt đầu lùi nửa nước nhìn quanh đánh giá tình hình. Nhìn qua lực lượng hai bên chúng tôi có năm người, còn nhóm của gã trùm trường ít nhất phải tới bốn chục đứa.

Có kinh nghiệm đánh lộn bên trường cũ, tôi thừa biết trong mấy chục kẻ kia có không ít đứa nhát cáy chỉ tới đứng cho có chứ đánh thật lại trốn bên ngoài múa võ mồm để đứa khác lao vào. Thế nhưng tâm lý ngày đầu tiên đến trường mà. Một học sinh ngoan như tôi chỉ muốn yên ổn vượt qua ba năm tại đây liền nhìn gã:

- Dạ, đâu có đâu anh. Bọn em mới lên trường lần đầu, có gì mấy anh giúp đỡ chúng em ạ!

Tôi cố bày ra nụ cười tươi nhất nhe răng nhìn gã cố gắng hòa hoãn. Nhìn thấy nụ cười của tôi gương mặt gã cao gầy càng khó coi.

"Chếch cha! Có lẽ chiêu mỹ nam kế này không có đất dụng võ rồi thằng cha này hắn không có... g.a.y."

Suy nghĩ vừa thoáng qua chưa kịp thành hình đã có vật thể lạ hướng tới.

- Giúp này! Giúp đây này!

Đạt G vừa nói vừa vung chiếc mũ cối về phía tôi đánh không thương hoa tiếc ngọc. Phản xạ tự nhiên, tôi lùi lại tránh được pha đánh ác ý bằng mũ cối không ngừng nện xuống.

-Mẹ mày muốn gì?- Bất ngờ Dũng Khùng hét lớn từ đằng sau lao tới tung ngay một cú đấm vào mặt Đạt G.

Với chiều cao tới một mét tám lăm cùng thân hình đô con, Dũng Khùng trong mắt người ngoài là đứa lầm lì ít nói nhưng độ điên khùng chẳng ai dám phủ nhận. Ba nó sau ngày xuất ngũ trở thành thủ lĩnh cầm đầu một số sòng bài, cho vay nặng lãi và điều hành những công việc mờ ám trong thành phố mạng lưới chân rết lan sang cả nước bạn. Dũng Khùng từ nhỏ đã học được mấy chiêu thức tự vệ từ ông già lại thường xuyên bị ăn đòn mỗi lần dám đứng ra bảo vệ mẹ. Chính vì thế đứa bạn to con này của tôi chịu đòn cực tốt cùng với tính cách có phần điên cuồng, thứ có lẽ đã được thừa hưởng từ ông già hắn.

Đã quen với những pha hỗn chiến kiểu này, tôi biết ngay rằng hôm nay không thể giải quyết êm đẹp. Bắt giặc phải bắt thằng cầm đầu, gần như ngay lập tức tôi lao vào cùng Dũng Khùng ăn ý nắm đầu Đạt G phang tới tấp.

- Đại ca này! Lếu láo này!

Tay đấm, chân đá, miệng múa võ mồm, mặc kệ có bao nhiêu cú mũ cối, bao nhiêu đấm đá từ đám đông xung quanh trút lên đầu chúng tôi vẫn cứ tiếp tục đè Đạt G ra mà ưu ái. Ban đầu Đạt G còn cố giữ hình tượng ôm đầu chờ đám đông bên ngoài giải cứu thế nhưng sau vài cú đấm uy lực gã choáng váng bắt đầu kêu cha gọi mẹ:

- Á! Cứu tao với! Có gì từ từ nói.

Đạt G ôm đầu la hét trong vô vọng.

Dũng Khùng nghe thế càng đánh càng hăng máu. Hè năm đó Dũng Khùng lao vào tập thể hình lúc này thân hình cao lớn với những thớ cơ cuồn cuộn liên tiếp tung những cú đấm vào đầu và mặt Đạt G.

- Độp! độp! bụp bụp!

Tiết tấu đều vang nghe mà sướng tay vô cùng.

- Đừng đánh nữa! Á ớ ớ...ư..ư..ki..m..chi.

Gã trùm trường kêu lên những âm thanh khiến đám con gái đỏ mặt, sau đó ôm đầu máu mà gục xuống.

Sau một hồi hỗn chiến, đám đông tách ra. Tôi được chở đi bệnh viện gần nhất khâu vài mũi trên đầu, còn Dũng Khùng không biết đã ăn bao nhiêu cú đấm trông gã chẳng hề hấn gì. Thằng trâu chó này ghê thực sự. Còn gã trùm trường Đạt G phen này về nhà chắc ba mẹ nó sẽ khó nhận ra thằng con cưng của mình nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!