QUYỂN 3: SÓNG GIÓ SAU TUỔI 18

Chương 50 : TỘI ÁC ẨN SAU CASINO HÀO NHOÁNG

Chương 50 : TỘI ÁC ẨN SAU CASINO HÀO NHOÁNG

Ánh đèn neon nhấp nháy, những tòa nhà cao tầng sáng rực, bảng hiệu nhấp nháy tên các casino như Las Vegas, Macau Royale, Golden Dragon… lấp lánh giữa trời sớm.

Vừa xuống xe chúng tôi lập tức được chào đón bởi một nhóm thanh niên có vóc dáng vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt lạnh tanh chứng tỏ đã nếm qua sinh tử. Thế nhưng cung cách phục vụ của đội này lại rất khúm núm và chuyên nghiệp.

- Chào mừng các vị khách quý tới với Golden Stars!!!

Bằng thứ tiếng Việt bập bẹ mấy gã to con cố nở nụ cười sau đó nhanh chóng mở cửa, mang hành lý, cúi đầu chào từng người.

Hỏi ra mới biết, tất cả đều là người của casino, những cận vệ trung thành được ông chủ khét tiếng đang vận hành đế chế ngầm.

Chúng tôi lẫn vào dòng người chăm chú nhìn xung quanh, người Việt ở trong đây không phải con số ít khắp mọi miền đều tìm cách sang đây thử vận may. Sau khi vượt qua khu vực kiểm tra an ninh, cánh cửa lớn mở ra, phô bày một không gian choáng ngợp.

Sảnh chính của sòng bài rực rỡ ánh đèn. Hàng trăm loại hình cờ bạc bày biện kín cả nghìn mét vuông. Tiếng máy quay, tiếng reo hò và tiếng nhạc nền xen lẫn tạo thành một bản giao hưởng đầy mê hoặc.

Tại đây muốn chơi, phải quy đổi sang những đồng phỉnh đồng chip được mã hóa màu sắc theo từng mệnh giá.

Đan Quỳnh vốn ham vui lúc này em kéo tay tôi cười tít mắt. Có lẽ trước không khí của những Casini hào nhoáng dư âm về trận chiến hôm qua đã bị cô bé bỏ quên tận nơi đâu rồi.

-Chú Đại Dũng! Đi đổi dùm con.

Đan Quỳnh nhẹ giọng.

Lúc này Đại Dũng ung dung lôi từ trong bao bố xác rắn cũ kỹ từng cọc tiền. Hắn bước thẳng đến quầy đổi phỉnh, xếp chồng ra những xấp tiền dày cộp được xếp gọn gàng. Nhân viên sòng bài cúi người kính cẩn đếm từng xấp rồi đưa lại một khay đầy phỉnh các màu.

Tôi nhìn theo, lúc lên xe từ Việt Nam thấy hắn vác bao bố lên vai trông khá lạc quẻ. Hoá ra để đựng tiền, không hổ là thân tín của lão Đan Khanh chơi được thật.

Dũng Khùng đứng bên, khoanh tay quan sát biểu cảm của Đại Dũng. Có lẽ quen nhìn cảnh này thế nên hắn ta không chút ngạc nhiên. Chỉ dùng ánh mắt tán thưởng đặt lên người Đại Dũng. Trong suốt chặng đường dài, dù đi qua những hiểm nguy, đụng độ đám phỉ, hay đặt chân vào đây gã kia vẫn luôn điềm tĩnh.

Sự sắc lạnh và thành thạo của Đại Dũng khiến Dũng Khùng thoáng nheo mắt như thể đang cân nhắc điều gì đó. Có lẽ Dũng Khùng lúc này đang nhen nhóm ý định lôi kéo Đại Dũng gia nhập thế lực của hắn ta.

Quản lý ở đây đều là những tay sành sỏi, chỉ cần liếc qua bì tiền Đại Dũng mang tới quầy đổi phỉnh là lập tức có nhân viên xuất hiện, cung kính mời cả đoàn bước vào khu VIP nơi chỉ dành cho những con bạc máu mặt.

-Bên ngoài kia chỉ là khu cho mấy tay mới vào nghề, chơi mấy trò con nít thôi.

Dũng Khùng ghé sát tai tôi nói nhỏ:

-Khu này mới là nơi ăn chơi thực sự. Mỗi ván cược tối thiểu cũng phải chục ngàn đô.

Tôi hơi chau mày, mắt dõi theo Đan Quỳnh đang thích thú ngắm nghía không gian xa hoa rực rỡ trước mắt.

-Em ấy chơi ở đây liệu có nguy hiểm gì không? -Tôi hỏi, lòng thoáng lo lắng.

-Yên tâm. Chỉ cần không tự ý bước ra khỏi khu vực này, thì còn an toàn hơn cả ở nhà. Ở đây, những tay chủ sòng coi khách như thượng đế thật sự. Họ không để mảy may chuyện gì xảy ra với con bạc mang lại lợi nhuận lớn cả.

Dường như không hề cảm nhận được chút nguy hiểm nào, Đan Quỳnh vui vẻ chạy ùa vào trong như một đứa trẻ lạc vào thế giới đồ chơi. Đại Dũng vẫn âm thầm đi phía sau, mắt không rời khỏi nửa bước.

-Anh! Nhanh lên, lại đây chơi với em nè!

Đan Quỳnh chợt nhận ra vui quá bỏ quên tôi phía sau. Em chạy về phía tôi cười rạng rỡ trên gương mặt.

Tôi bước đến, nhẹ nhàng xoa đầu:

-Em cứ ở lại đây chơi cùng Đại Dũng. Anh có chút việc phải ra ngoài. Nhớ lời anh dặn, có gì cũng phải nghe lời Đại Dũng tuyệt đối không đi lung tung.

Dũng Khùng chỉ tay về phía hành lang tối lờ mờ bên hông sòng bài, giọng nghe như quát:

-Thấy mấy người ngồi chờ kia không? Toàn là con bạc đã ký giấy bán mạng, giờ ngồi đợi người nhà đến chuộc. Tuyệt đối không được lại gần những khu đó.

Tôi lặng lẽ nhìn theo hắn, ánh mắt vô thức lướt qua một góc tối bên ngoài sòng bài nơi những kẻ gác cửa đang canh giữ một đám người với đủ trai gái già trẻ. Khuôn mặt bọn họ đều giống nhau một cách kỳ lạ thẫn thờ, vô hồn, không còn tia hy vọng nào trong mắt.

Đa phần đều là những con bạc đã trượt dài trên con đường nghiện ngập cờ bạc. Ở đây khi con bạc thua sạch phía Casino sẽ rất dễ dàng cho phép vay nợ chỉ với một nét bút ký vào tờ giấy cam kết.

Và tất nhiên chẳng hề bất ngờ khi họ tiếp tục thua.

Khi con bạc mất khả năng thanh toán, sòng bạc lập tức liên hệ với người nhà, yêu cầu chuộc họ về.

Nếu chậm trễ sẽ được đón lần lượt từng bộ phận cơ thể của con bạc được chuyển sang cho tới khi tiền về tay.

Cờ bạc giống như chất gây nghiện nặng đô. Có kẻ đã được người nhà chuộc về không chỉ một, mà rất nhiều lần. Thế nhưng hễ có cơ hội, họ lại tìm cách trốn qua đây, tiếp tục đâm đầu vào canh bạc mới. Nếu bị bắt ở những sòng bài biên giới, còn có hy vọng được giải cứu. Nhưng đã lún sâu đến tận nơi đây thì coi như chấm hết.

Ban đầu những kẻ chờ chuộc còn cố gắng van xin, bám lấy những người chơi mới đến, chỉ mong một miếng ăn để chống đói. Nhưng khi tuyệt vọng thực sự ập đến không có gì là bọn họ không dám làm để có được tiền kể cả giết người.

Hầu hết những con bạc không thể chuộc được cuối cùng đều bị bán đi như một món hàng. Các khu tự trị sẽ mua lại họ, sử dụng như những nô lệ theo nhiều cách khác nhau.

Đàn bà có chút nhan sắc sẽ bị đẩy vào nhà chứa. Đàn ông bị tận dụng vào các hình thức lừa đảo, lao động khổ sai, bị đánh đập, bị chích điện như thời trung cổ nếu không chịu nghe lời.

Nhưng dù là trai hay gái đều kết thúc ở một điểm, khi không còn giá trị nữa sẽ bị bán sang khu tự trị khác, khắc nghiệt hơn, để tiếp tục vòng tuần hoàn cho đến khi sức cùng lực kiệt, bỏ mạng xứ người.

Một số kẻ sau khi nhận ra không còn đường về, sẽ liều mạng bỏ trốn. Nhưng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi hôm sau báo chí đăng tin:

"Phát hiện một thi thể không rõ danh tính, trôi nổi trên sông Svay Rieng, tay chân bị trói chặt…"

- Em biết rồi! -Bỗng dưng bị quát lớn Đan Quỳnh có chút ấm ức bĩu môi. -Em có phải trẻ con đâu.

Đan Quỳnh vẫn hồn nhiên chưa hoàn toàn hiểu hết sự đáng sợ của nơi này. Tôi dịu dàng vuốt tóc cô ấy, dặn dò đủ điều. Phải mất một lúc dỗ dành, em mới chịu để tôi rời đi.

Tôi cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Đan Quỳnh. Rồi cùng Dũng Khùng rời khỏi sòng bài, hướng thẳng về khu chợ đen.

***

Sau khi về lại Việt Nam chúng tôi quả thật đã có một quãng thời gian trôi qua thật bình yên. Những tháng ngày sau đó Tôi và Đan Quỳnh sống trong khoảng thời gian ngọt ngào nhất bên cạnh nhau.

Một người trầm tĩnh, lạnh lùng và một cô gái sôi nổi, cởi mở tưởng chừng đối lập nhưng chúng tôi hòa hợp đến lạ.

Kỳ thi THPT kết thúc, Đan Quỳnh không còn tới trường nhiều. Em ấy giành hết thời gian cùng tôi đi thăm thú những địa điểm nổi tiếng khắp thành phố. Những con đường đều in dấu những kỷ niệm ngọt ngào của chúng tôi.

Chiều hôm ấy, trời trong vắt. Ánh nắng nhẹ như tơ buông mình xuống thảm cỏ xanh mướt ven bờ sông La. Đan Quỳnh nằm yên trên đùi tôi, ánh mắt long lanh ánh nắng, kể tôi nghe những ước mơ của cô tân sinh viên chuẩn bị rời xa nhà, bắt đầu một hành trình mới. Giọng em trong veo như gió, lòng tôi lúc đó chỉ muốn thời gian dừng lại mãi ở khoảnh khắc ấy.

Mùa hè năm đó lại tới, phượng vĩ nở đầy trời. Một lứa học sinh nữa lại rời xa lứa tuổi học trò. 

Ngày Đan Quỳnh ra Hà Nội thi đại học, tôi tới tiễn em. Bất chấp ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của Tuấn Anh bên cạnh, tôi dặn dò em đủ điều, dù sao tôi cũng có kinh nghiệm đưa Như Quỳnh đi thi vào năm trước.

Hè tới đám sinh viên năm nhất cũng từ phương xa trở về. Năm đầu tiên nên đứa nào cũng háo hức họp lớp lắm. Trong mấy nhóm chat hứa hẹn ùm sùm cả lên. Còn tôi háo hức hơn cả là đi đón con bé Hoàng Linh từ thủ đô về. 

Hoàng Linh có lẽ được tổ nghề độ, ra thành phố lớn mới một năm con bé đã đăng ký tham gia hai cuộc thi Hoa Hậu. Cuộc thi đầu tiên còn non kinh nghiệm không tiến sâu. Thế nhưng sang cuộc thi lớn hơn Hoàng Linh lọt vào top 10. Từ đó con bé bước đầu tiếp xúc với giới giải trí, được mời tham gia nhiều dự án, có vài MV khá hot thời điểm bấy giờ.

Đang vẫn vơ suy nghĩ điện thoại reo. 

-Hey baby!

-Tao nghe đây người đẹp.

-Đang xếp hàng làm thủ tục check in nè. 11h30 đón tớ nhé tình yêu.

-Âu cơ!

Hoàng Linh gọi, cúp máy nhìn đồng hồ. Tắm xong lên đồ dắt xe hướng về Thành Vinh. Chạy tới sân bay Vinh cũng gần tới giờ.

Đang mãi mê ngắm dòng người qua. 

Một người đẹp chân dài từ xa vẫn tay về phía tôi. Quần jean ống rộng đôi chân dài miên man hướng về bên đây. Tôi cứ mải mê ngắm đôi kiếm nhật của cô ta mà quên cả nhìn mặt.

-ĐM. Con nhà ai chân đẹp thế!

Tôi nghĩ thầm, dáng đi dường như được tập luyện nhìn đẹp lắm luôn. Nhìn lên chút nữa eo bé tí. Ực! Lên chút nữa.

-Ôi trời to, khủng chẹp chẹp.

Hai trái bóng khủng đặt trên chiếc eo nhỏ đang tiến gần về phía tôi. 

-Tiểu dâm tặc..

Giọng nói này quen thế nhỉ? Ngước lên khuôn mặt đẹp đang sát sạt khuôn mặt tôi. Nhìn rõ cả làn mi cong vút.

-Cậu soi kinh quá à. Tật mê gái mãi không bỏ được. Hihi!

-Haha. Hoàng Linh hả.Tao nhận ra mày từ xa rồi nên mới giả vờ trêu mày đấy. Haha!

Tôi cười chống chế chữa thẹn. Không quên liếc đôi chân nó thêm chút nữa.

-Đấy, cậu nhìn nữa tớ móc mắt đấy.

-Haha. Tao xem thử thời gian qua Hà Nội nuôi mày tốt không mà. Nay ăn gì dáng đẹp mê hồn.

-Hihi. Hiếm lắm mới thấy cậu khen tớ. Chắc lần sau phải đi lâu hơn thôi. Chế độ ăn uống tập luyện kỹ lắm mới được thế này đấy. Xinh không? Hihi!

-Xưa mày đã mlem rồi.

-Nữa. Cứ nói bậy không à? Đáng lẽ có job hai tuần nữa mới về cơ. Mà sợ cậu ở nhà buồn nên thi xong tớ về luôn. Ba mẹ còn chẳng biết cơ.

-Ờ quên ha, người ta giờ thí sinh hoa hậu cuộc thi lớn rồi. Sô chậu liên miên cơ mà. Hạnh ngộ ! Hạnh ngộ.

-Cứ trêu tớ. 

Hoàng Linh véo eo tôi đau điếng. Một năm xa cách thế nhưng tình cảm hai đứa vẫn chẳng thay đổi chút nào. Khoảng cách và thời gian chỉ khiến tình bạn của chúng tôi thêm thân thiết mà thôi.

Hai đứa đi ra nhà gửi xe, đám đông cứ nhìn theo con bé mãi. Đi kế người đẹp tự dưng cũng sang hẳn ra.

-Chào em. Anh là Huy bên công ty truyền thông ABC, thấy em xinh quá không cầm lòng được cho anh thông tin mình tiện trao đổi công việc.

Ra bãi giữ xe một chiếc xe sang bấm còi, trên xe bước xuống một gã trai khá bóng bẩy chắn đường.

Hoàng Linh nhìn sang tôi ánh mắt như cười, chắc con bé muốn xem tôi phản ứng sao. Gã trai mắt mù kia nhìn theo ánh mắt Hoàng Linh lúc này mới ngó sang tôi:

-Ồ. Em trai em hả? Hai chị em trông cứ như mẫu ảnh.

Nghe tới đây tôi đen mặt, trong bụng hỏi thăm mười mấy đời tổ tông nhà hắn. Đang chuẩn bị bộc phát cho gã kia biết thế nào là lễ hội. Mặt tôi từ xưa tới giờ hơi baby chút nhưng nhìn sao ra chị em được. Thằng khốn mắt mù biết tay tao.

-Hihi, chồnggg! Có người xin số em kìa. Cho không chồngggg!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!