QUYỂN 3: SÓNG GIÓ SAU TUỔI 18

Chương 55 : NHÓM BẠN ĐẠI HỌC BẤT ỔN

Chương 55 : NHÓM BẠN ĐẠI HỌC BẤT ỔN

Tôi nhớ cái lần đầu tiên team họp ở một quán nước khá sang kế bên trường. Đại loại gần trường học sẽ có những quán dạng đó. Sinh viên thuê phòng trả tiền theo giờ, bên trong trang hoàng lộng lẫy, giá nước gấp ba lần quán thường. Danh nghĩa là cho sinh viên học nhóm. Còn tôi thấy phù hợp sống ảo thì đúng hơn. Thà rủ mấy em xinh hẹn hò bỏ ra số tiền đấy còn hợp lý. Có lần đám này nó còn học nhóm trong rạp chiếu phim mini nữa cơ.

Hôm đó tôi cũng tới quán như thường lệ, Sau vài ba lối rẽ tôi nhận ra quán bằng cái logo con mèo to đùng. Đánh xe vòng vèo mãi mới tìm được chỗ gửi xe. Phòng học đặt trên lầu hai.  Cả nhóm hẹn nhau 8h sáng, nhìn đồng hồ đã 8h30 tôi có chút ngại ngùng vì đây là lần đầu team họp. 

Đẩy cửa bước vào.

Ú oà, Không có một bóng người nào. Mở zalo ra thì đứa nào cũng bảo đang đi cách đây hai tiếng trước??? Đành gọi nước lên ngồi một mình tới gần một tiếng nữa thì mới có đứa đầu tiên lục đục tiến tới. 

- Ông là Gia đúng không?

Mây và Yến Vi mỉm cười chào tôi.

- Chào hai bạn!

-Trông ông đẹp trai hơn trong ảnh đấy. Hihi!

Hai cô gái che miệng cười.

Mây ngồi xuống nghịch cây đàn Piano gõ một bản nhạc quen. Rồi đám bạn lục đục kéo tới gần 11h trưa mới đến đông đủ. Định mệnh lần ba, từ đây tôi mới biết tới thứ văn hoá gọi là văn hoá dây thun.

Lúc này tôi mới có dịp những khuôn mặt thiên tài mà có thể tôi sẽ còn gặp trong những năm học sau. Lúc đó tôi chú ý tới con Trúc Quỳnh, xinh quá trời xinh ăn mặc cũng bạo. Chỉ có điều nó da nâu còn tôi mê mấy em da trắng. Thấy tôi nhìn sang Trúc Quỳnh cũng mỉm cười, trông nó hiền lành thánh thiện làm sao.

- Chào ông!

Nó bắt chuyện tôi trước.

- Chào cậu.

- Hả? Ông người Bắc Kỳ á hả? Trúc Quỳnh thốt lên,lúc đó tôi khá choáng. Nhưng cũng nghĩ chắc người ta dùng từ vậy thôi chứ chẳng có ý gì. Nào đâu biết con bé này mê trai đẹp nhưng cực ghét người Bắc.

- Ừ đúng rồi. ( Theo địa lý miền ở Miền Trung- Bắc Trung Bộ. Nhưng theo khái niệm của người miền Nam thì chia theo vĩ tuyến 17.)

Nghe thế Trúc Quỳnh nó lơ luôn tôi. Kiểu như tôi là không khí vậy. Tôi cũng thuộc dạng ngông mày lơ bố cũng lơ. Sau mấy tiếng chờ đợi cả nhóm tới đông đủ bàn bạc đâu được gần 10 phút.

-Tao biết một quán đồ ăn Nhật gần đây ngon lắm. 

Vẫn là giọng Trúc Quỳnh.

Đám bạn chỉ chờ có thế là tan học nhóm. VKL???

Tôi thuộc kiểu mê tít ẩm thực Việt. Thế nhưng người dưới mái hiên không thể cúi đầu. Dù sao cũng lần đầu họp nên đành chiều ý tập thể. Cả đám ra lấy xe, Mây và Yến Vi xin đi chung xe tôi. May thật cả đám còn có hai em xinh này có suy nghĩ bình thường.

- Gia ở miền Trung có biết bài Hà Tĩnh mình thường, người đi xây hồ kẻ gỗ hông?

Lên xe câu đầu tiên Mây nói với tôi.

- Biết! Mà sao á?

- Hihi, Mẹ của Mây từ bé hay hát mấy bài dân ca đó cho Mây nghe. Nên lớn lên Mây cũng hay hát dạ.

- Ồ! Mẹ Mây người Nghệ Tĩnh à?

- Hông có!  Mẹ thích thôi hà. Chứ bà người Nam rặc.

Bắt đầu có chút chút ấn tượng với bé Mây. Còn cô búp bê Yến Vi kia khá ít nói. Cứ thấy tròn xoe mắt khen xe đẹp rồi tủm tỉm cười. Nhìn thôi đã muốn bắt về nuôi.

Thật may cho tôi cũng không có tới trường nhiều chứ ngày nào cũng gặp mấy đứa ẩm ương như con dở Trúc Quỳnh có lẽ tôi phát điên từ sớm. Chiều hôm đó tôi cũng thi xong môn cuối cùng. Tất cả đều trắc nghiệm trên máy tính cả nên thi xong bấm hoàn thành là có điểm tức thì.

Cơ bản đề cuối kỳ không khó cứ ghé tiệm photo gần trường. Xong bảo sinh viên lớp A- Giảng viên B là chủ quán tức thì bán cho một bộ tài liệu ôn thi trắc nghiệm không sai phát nào. Không rõ các cao thủ ẩn mình đó là ai? và làm cách nào? Bạn muốn gì họ có nấy..

Tôi có trí nhớ ngắn hạn tốt nên kinh nghiệm học sớm mất công quên sớm. Cứ trước lúc thi vài tiếng lôi đống đề cương trắc nghiệm là bắt đầu đọc và ghi nhớ. Vào thi cứ đáp án nào quen, đáp án nào dài, đáp án nào cả ABC đều đúng là chọn. Cũng bởi thế nên con Trúc Quỳnh nó càng ghét tôi. Lý do bởi trước giờ thi:

- Ông học gì chưa Gia?

Đám còn lại trong nhóm hỏi tôi.

- Chưa. Giờ mới lấy đề cương ra học đây.

Tôi lúc này quần tây, áo sơ mi trắng đóng thùng, đeo gọng kính trên mũi đang cúi đầu đọc đề cương ngay trước giờ thi.

Sau giờ thi đám bạn:

- Ông được mấy điểm ?

- 8 điểm!

- Đụ má mày xạo chó sao bảo đéo học.

Giọng chửi con Trúc Quỳnh vang bên tai đi kèm với điệu bĩu môi khinh khỉnh. Bị chửi bất ngờ tôi nóng mặt lạnh lùng nhìn con nhỏ. Tôi ghét nhất đứa nào chửi xúc phạm tới bậc sinh thành.

- Đụ má mày nhìn mẹ gì tao thằng Bắc Kỳ? Bộ tao nói hông có đúng hở?

Ánh mắt con bé có phần sợ hãi, lùi một bước chân nhưng cái miệng nó thì vẫn chưa ai bấm phím mute hộ.

- Thôi mà Gia ơi.

- Trúc Quỳnh bà im đi được không.

Mây và Yến Vi ôm lấy tôi kéo ra. Đám bạn cũng mỗi người đỡ một câu.

- Một lần nữa...

Tôi đưa 1 ngón tay lên nhìn vào mắt Trúc Quỳnh nói ngắn gọn rồi quay đi. Tôi cực kỳ nâng niu phụ nữ. Thế nhưng những trường hợp thế này có lẽ phải học theo tư tưởng Dũng Khùng, chúng sinh bình đẳng.

Sau buổi thi cuối cùng chúng tôi đi club ăn mừng. Trong tiếng nhạc chát chúa, vài ba ly rượu chẳng hiểu sao tôi nhớ Đan Quỳnh điên cuồng. Cũng được gần một năm xa nhau rồi. Một năm qua tôi cứ tỉnh tỉnh mê mê mà trôi qua.Ở cạnh Hoàng Linh, gặp gỡ Thu Hiền...có lúc tưởng chừng gần lắm rồi thế nhưng tôi vẫn không ngỏ lời yêu. Bởi trong tim tôi vẫn còn hình bóng em.

Thật buồn cười, thế nhưng sau ngần ấy năm tôi mới thực sự biết thế nào là yêu một người. Tôi đốt thêm điếu thuốc, cũng lâu lắm rồi mới hút thuốc lại.

- Cho tao xin một điếu..

Tôi ngước lên...con nhỏ Trúc Quỳnh đang nhìn tôi. Dưới ánh đèn led mờ ảo quả thực khuôn mặt con nhỏ này xinh không góc chết... Nó nói gì đó lí nhí trong miệng bị tiếng nhạc lớn át đi. Nhìn làn môi cong mấp máy kiêu kì, chẳng hiểu sao tôi không kìm lòng được.

Tôi liền cúi xuống hôn lên môi nó! Vâng không nhầm đâu tôi đã cưỡng hôn con nhỏ tôi ghét cay ghét đắng. Lý do thì tôi chịu, vì rượu? Dù khá say nhưng tôi hoàn toàn tỉnh táo. Vì bờ môi nó quá quyến rũ? Tôi chả biết nữa gái xinh tôi gặp trong đời chắc ít.

- Đụ mẹ, tao tới xin lỗi mày sao mày dám hôn tao. Ưm...ưm.. bỏ...ưm..ra...ưm...

Một lúc sau nó cũng đẩy tôi ra. Nét ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt đẹp có nét hơi Tây của Trúc Quỳnh. Mặt nó đỏ bừng lên không rõ vì rượu hay vì ngại ngùng. Tôi cũng chả khác gì nó. Đêm này có lẽ nó không xài son lỳ thành ra son nó còn nằm trên môi tôi.

Lúc cả hai vào bàn ngồi Mây hết nhìn tôi lại ngó sang Trúc Quỳnh. Ánh mắt con bé có phần thất lạc. Con nhỏ Trúc Quỳnh vào bàn bắt đầu nốc rượu như điên. Nó vừa nốc vừa dùng ánh mắt ăn tươi nuốt sống nhìn tôi khiến đám bạn cũng sợ. Hậu quả là tới lúc về con nhỏ nó không còn biết trời đất trăng sao gì cả. Đáng lẽ tôi chở Yến Vi với Mây về thì đành phải chở con Trúc Quỳnh.

- Tao có biết nhà bả ở đâu mà chở? Tao về Thủ Đức chạy theo quốc lộ 13 mà nhà bả nghe đâu ở khu Thảo Điền cơ mà. 

Tôi liền chối lẹ. Thực ra vòng tý cũng không quá xa do tôi không thích thôi.

- Ơ! Gia không biết à? Trúc Quỳnh nay về Bình Dương ở với ngoại rồi. Ba mẹ ly thân nên nó không chịu ở với cả hai.

Con bé Mây lên tiếng. Nó là đứa quan hệ tốt với tất cả mọi người xung quanh, cả con Trúc Quỳnh cũng thân thiết như chị em không ngoại lệ. Tôi mới vào lại từ hồi tháng 4 có biết gì đâu. Với cả chuyện của Trúc Quỳnh cũng không muốn biết nhiều.

- Để xe Trúc Quỳnh mình chạy về cho. Gia tiện đường nhất chở bả về đi. Muộn quá rồi chở về tận Bình Dương quay lại Mây sợ lắm.

Tôi trầm ngâm. Biết sao được mỗi tôi về khu Thủ Đức tiếp giáp Bình Dương nhất.

- Mà tớ không biết nhà bà ngoại nó.

Tôi đành chống chế níu giữ hy vọng cuối cùng. Mây liền cho tôi số điện thoại của Bà Ngoại Trúc Quỳnh, gắn map chỉ sơ qua đường. Con bé cẩn thận dặn tôi đủ thứ.

Mây cùng Yến Vi dìu Trúc Quỳnh lên hàng ghế sau xe. Con bé lúc này trông như sợi bún nằm bẹp sau hàng ghế. Tôi khoá chốt cửa sợ đang đi con ngẩn nó lao xuống đường thì coi như bỏ. Khởi động xe lao vòng dòng người chen chúc nhau nơi vòng xoay Điện Biên Phủ.

"Cơn mưa ngang qua...Cơn mưa ngang qua...Ladykillah MTP...ehhhhhhhhhhh

Bỏ lại sau lưng tất cả, bỏ lại sau lưng tất cả...để rời xa anh và bên ai là ai...

Lục tìm trong cơn mưa này...lục tìm trong cơn mưa này. Nụ cười em nơi đâu đâu đâu đâu..."

Mưa lại bắt đầu rơi. Mở tý nhạc MTP chạy xe trong mưa thấy hợp lạ. Bài hát yêu thích của tôi mấy hôm nay đấy. 

MTP cái tên nghe lạ hoắc này nó có mấy bài trên Zing Mp3 đứng top đấy. Chả biết mặt mũi méo tròn ra sao. Tôi nghĩ là nó xấu trai mà làm nhạc hay nên không dám lộ mặt chỉ ra nhạc thôi. Nhưng trong tổ đội Laddy Killah yêu thích nên nó hẳn có tài năng.

Ngó qua gương chiếu hậu khuôn mặt Trúc Quỳnh lúc ngủ trông nó hiền lành thánh thiện thế nhỉ? Giá mà lúc nào nó cũng giống như đang ngủ thì...

Xe chạy tới ngã tư Bình Phước bình thường tới khúc này tôi quẹo phải chạy thêm tý về nhà ngủ ngon lành rồi đấy. Nay vơ phải của nợ này đành phải chịu thôi. Thật may đã nửa đêm xe cọ vắng đi nhiều. Sớm vài tiếng thì con đường quốc lộ 13 này kẹt xe kinh khủng. Chạy tầm 20 phút qua một cái trạm thu phí tôi quẹo trái vào một khu dân cư trong khá yên bình theo lời chỉ dẫn của bé Mây. Tôi dùng từ yên bình bởi thành phố này đất chất người đông, nhà cửa san sát. Khu dân cư này đường xá trông khá gọn gàng, mỗi căn nhà có không gian khá rộng rãi còn có cả khu vườn và hàng rào trắng bao quanh.

-Alo 

-Dạ alo bà ngoại Trúc Quỳnh phải không ạ.

-Dạ đúng rồi cậu là ai ạ.

-Dạ con là bạn của Trúc Quỳnh ngoại ơi. Nay Trúc Quỳnh đi liên hoan cuối kỳ với lớp. Cô ấy có uống một chút con chở con bé về.

-À. Dạ. Cảm ơn cậu. 

-Con tới chỗ xx nhà ngoại đoạn nào ạ.

5 phút sau, phía trước một phụ nữ lớn tuổi cầm ô đứng trước của nhà. Tôi dừng xe và bế con bé đi vào trong nhà.

-Dạ ngoại, phòng Trúc Quỳnh đâu ạ.

-Con đi theo ngoại.

Vác được con lợn về phòng tôi mệt bở hơi tai. Trong thế mà nặng kinh, ăn bao nhiêu chắc chui hết vào hai trái bưởi luôn rồi. Bà Ngoại con bé dùng nước ấm lau người cho nó rồi nhanh chóng chạy ra cảm ơn tôi.

-Cảm ơn con nhé. Có gì mai mốt ghé ngoại chơi thường xuyên nhé con. Trúc Quỳnh nó cũng ít bạn lắm.

Chắc bà ngoại con bé nghĩ hai đứa tôi quan hệ tốt lắm. Nhưng ngoại dễ gần làm tôi nhớ tới bà tôi ở quê nên cũng lịch sự dặn dò bà vào nhà bên ngoài mưa lạnh. Rồi phóng xe như bay về lại căn nhà có chiếc giường yêu dấu.

-Thằng chó!!!

Đang ngủ ngon lành thì điện thoại reo. Vừa bốc máy lập tức bị chửi như tát nước vào mặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!