QUYỂN 3: SÓNG GIÓ SAU TUỔI 18

Chương 51 : LINH TÂY

Chương 51 : LINH TÂY

Hoàng Linh ôm chầm lấy cánh tay tôi, cơ thể con bé dựa sát. Chắc nó biết thừa tính cách tôi nên dập tắt ý định.

Gã trai mồm chứ 0 mắt chữ A, trợn trừng mắt nhìn tôi nghi vấn:

-Hở? Chồng em ạ?

-Mày điếc à?

Tôi trợn trừng mắt nhìn hắn.

-Thôi. Đi mà chồngggg.

Hoàng Linh kéo tay tôi đi qua. 

Ngồi lên sau xe con bé ôm sát vào lưng tôi khúc khích cười:

-Cậu ghen hả? hihi.

-Ghen? Mày điên à?

-Không ghen sao người ta xin số tớ mặt cậu căng thế. Tớ không cản chắc đánh người ta rồi quá.

-Hả? 

Lúc này tôi mới ngớ người, chếch mẹ! Sao thế nhỉ. Nghĩ là thế nhưng miệng lập tức bào chữa. Sau này tôi ngồi suy nghĩ thì đó có lẽ là thường tình của con trai thôi. Một chút ích kỷ nào đó khi thấy một người đẹp bị gã trai nào có được sẽ có chút mất mát trong lòng. 

-Tao thấy thằng đó kiểu mặt người dạ thú, sợ mày thiệt thòi nên cản trước. Chứ ai thèm.

-Hihi! Người ta đẹp trai sáng sủa thế mà qua miệng cậu kìa.

Hoàng Linh lại tủm tỉm cười. Có lẽ sau một năm ra thành phố lớn tiếp xúc với giới giải trí Hoàng Linh không còn là con bé tôi nói gì cũng tin ngày xưa.

-Tuýt!!

Tiếng còi xe, gã trai ban nãy vẫn chưa bỏ ý định. Thò đầu ra cửa sổ nói vọng lại:

-Nào chán thằng buê đuê kia nhớ tìm anh nhé bé yêu!

Gã nói xong tôi chưa kịp phát tác liền phóng xe lao đi. Định mệnh nó có con xe sang tưởng oai sao. Mẹ keep...

Hơn nửa tiếng sau, chúng tôi về tới gần nhà Hoàng Linh. Chạy qua khu sầm uất xe rẽ vào con đường có hàng cây xanh rợp lối đi.

Hoàng Linh cắt cho tôi chìa khoá nhà con bé từ lâu. Chùm chìa khoá xe tôi treo lủng lẳng mấy chiếc nhẫn từ những cuộc tình đáng nhớ.

(Mỹ Linh, LyLy, Đỗ Quyên, Như Quỳnh, Đan Quỳnh mỗi cô tôi đều từng tháo một chiếc nhẫn họ đeo trên tay làm kỷ niệm. Thói quen lạ lùng của tôi.)

Ngoài ra còn treo thêm chìa khoá nhà Hoàng Linh. Còn chùm chìa khoá nhà tôi luôn vứt trong cốp xe.

Tôi mở cửa chạy thẳng vào nhà em. Thường thì nhà em tầm này chẳng có ai ở nhà đâu. Xe chạy vào tới sân nhà. Hoàng Linh đang véo eo tôi, hai đứa ôm nhau sát rạt cười khúc khích. 

-Ôi ! Hoàng Linh về kìa.

Giọng bác gái mẹ Hoàng Linh vang lên khiến tôi giật cả mình. Nhìn vào bên trong phòng khách lúc này, Bác gái đang ngồi cùng với một người phụ nữ trẻ đẹp, bên cạnh hai đứa nhóc một trai một gái nhìn ra.

Những lúc thế này chỉ cần nở một nụ cười tự tin. Tôi nhìn quanh không thấy khuôn mặt lạnh của bác trai đâu liền lẻo mép:

-Dạ con chào mẹ.

-Hai đứa vào nhà đi. Linh nó bảo mẹ nó bận công việc 2 tuần nữa mới về cơ. Cái con bé này.

Tôi tiến vào nhà nhìn người phụ nữ trẻ đẹp ngồi cạnh bác gái:

-Dạ em chào chị..

-Gọi dì nha trai. Gia đúng không? Dì là em gái ruột của mẹ Linh. Chị Hương ( mẹ Linh) nhắc con suốt.

-À. Dạ.

Tôi đứng gãi đầu nhìn người phụ nữ trước mặt. Gen nhà con bé Hoàng Linh này tốt thật.

-Xách đồ vào cho tớ..

Giọng con bé Hoàng Linh gọi tôi. Đang dính nhau gặp người lớn bất ngờ nên tôi phải chạy vào lấy lòng phụ huynh trước suýt quên con bé.

-Có mỗi cái vali. Tự xách đi cho Gia nó ngồi uống nước. Nó đã chạy đi đón con chắc mệt lắm rồi.

Mẹ Hoàng Linh lên tiếng, bà thường hay bênh tôi lắm.

-Ơ kìa mẹ.

-Mẹ con gì? Sao bảo 2 tuần nữa mới về vậy cô.

-Thì ban đầu tính vậy, Mà Gia rủ con về sớm. Hihi. Dì với mẹ đang nói chuyện gì vui vẻ thế?

Tôi đứng trợn mắt, con bé này học được thói nói xạo. Tôi rủ nó về hồi nào cơ chứ...

Hoàng Linh mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của tôi. Tiến tới véo má hai đứa nhỏ.

-Ôi An An và Bình Bình của chị xinh quá. Hôn chị cái cho quà nào.

Hai đứa nhóc tầm 7-8 tuổi ngoan lắm. Cả hai hôn má Hoàng Linh cái chụt. Nhìn thích thế nhỉ? Ước gì làm hai đứa bé Haha.

-Thấy cưng không? Bình Bình, An An sinh đôi đấy. Hai đứa chào anh đi nào.

Hoàng Linh hếch mũi khoe tôi cặp tiên đồng ngọc nữ. Công nhận mẹ nó khéo đẻ thật. Tôi thấy bảo sinh đôi một nam một nữ khi sinh ra phải làm lễ vờ như kết hôn với nhau mới dễ nuôi. Không rõ có đúng không.

Hai đứa nhóc nhìn tôi khoanh tay đồng loạt cúi đầu chào:

-Em chào anh rế ạ!!!

-Ờ ờ. Ngoan quá. Anh chào hai đứa.

Tôi ngơ ngác. Hoàng Linh đỏ mặt:

-Bình Bình, An An chào anh chứ sao chào anh rể?

-Dạ , nãy mẹ với Dì Hương bảo thế ạ.

Trẻ con xem vậy chứ nó lanh lắm luôn. Chỉ được cái nói đúng.

Hoàng Linh mặt lại thêm đỏ nhìn sang mẹ và dì em giọng nũng nịu:

-Kìa Mẹ!!!!! Con với Gia là bạn thân mà.

-Haha. Ờ thì bạn thân.

Cả hai nhìn con bé tủm tỉm cười.

-An An, Bình Bình đợt này nghỉ hè. Sẽ ở tạm nhà mình ít tuần trong thời gian dì đi công tác. Mẹ đang lo không có ai giữ hai đứa thì con về đúng dịp. Haha.

Bác gái giọng trầm ấm dễ gần. Kể ra gia đình Hoàng Linh thuộc tầng lớp cao thế nhưng chẳng hề kiểu cách chút nào. Ngoại trừ ba Linh thì hơi sợ chút...Chắc bác trai sợ tôi hốt mất đứa con gái rượu. 

-Hai đứa ăn gì mẹ gọi người giao đồ ăn chung luôn! 

Nói đoạn Bác Gái quay sang hỏi chúng tôi.

Hoàng Linh lúc này đang đi vào lên phòng liền nói vọng lại:

-Mẹ với dì ăn đi. Con tắm xong lên nhà Gia chút đây.

-Ờ kìa. Con bé này. Không ăn để Gia nó ăn. Trưa lắm rồi Gia đói thì sao? Đợi mát trời đi đâu lại đi.

-Hihi. Con mua ít đồ làm quà cho Ông bà Gia.

Con bé cười khúc khích chạy biến vào hướng nhà tắm.

-Con chào dì, chào mẹ bọn con đi ạ!

-Tối gặp lại mẹ nhá. Bình Bình, An An tối về chị mua quà cho nhé...

Hoàng Linh leo lên xe, chúng tôi chào hai bác rồi chạy ra bên ngoài.

-Con gái lớn không giữ được rồi đấy. Nửa năm về có ngồi với mẹ được chút đã đi rồi.

-Con gái đi chơi với "bạn thân" đi nhé!!!

-Gia chạy xe cẩn thận nha con...

-Dạ!!!!!!!!!!! Tôi nói vọng lại.

Vừa ra khỏi cổng con bé Hoàng Linh lại ôm eo tôi chặt cứng. Tôi cũng chẳng thích lắm đâu nhưng vì chân nó dài nên miễn cưỡng cho nó ôm đấy. Hí Hí.

-Quà tao đâu?

-Quà gì? Mua mỗi quà cho ông bà thôi. Cậu còn chẳng bao giờ mua quà cho tớ. Hừ.

-Haha! Mà mua gì đấy?

-Hỏi chi? Con trai lắm chuyện.

-Ơ????

Một lúc sau cả hai về tới nhà tôi. Hoàng Linh túi lớn túi nhỏ đi sang bên nhà tổ chào hỏi ông bà.

Đó giờ tôi hay dắt người yêu lên nhà chơi lắm. Gần như quen cô nào cũng mang lên nhà học đánh vần, thế nhưng chẳng mấy khi dám mang sang nhà thăm ông bà. 

Ngay cả Đan Quỳnh hiện tại cũng thế. Ngoại lệ duy nhất chính là Mỹ Linh. Em ấy từng sang thăm ông bà cách đây 2 năm, cũng vào bếp nấu ăn với dì Chín chu đáo lắm luôn.

Ông bà tôi cũng không quá khó chuyện yêu sớm chỉ dặn tôi yêu đương cho đàng hoàng đừng làm con người ta tổn thương. Thế nên tôi chẳng dám đưa người yêu sang chơi vì thay người yêu như thay áo. Ông cụ mà biết kiểu gì cũng đánh tôi què chân.

Lần này chẳng hiểu nghĩ gì con bé Hoàng Linh đột nhiên đòi lên thăm ông bà. Ra thành phố lớn có lẽ con bé nay trưởng thành hơn nhiều..

Vào cổng ông nội thấy chúng tôi từ xa liền nhanh chóng mặc quần dài, áo sơ mi vào. Các cụ thế hệ trước lịch sự ý nhị lắm luôn.

Ông nội đã ngồi sẵn trên ghế chờ chúng tôi vào.

-Dạ con chào ông ạ. Con là Hoàng Linh bạn của Gia ạ. 

-Ừ. Con ngồi chơi.

-Dạ. Con thường xuyên nghe Gia kể về ông bà. Hôm nay gặp ông thấy ông trẻ hơn tuổi lắm luôn ạ.

-Khà khà! Ông già rồi. Tuổi này trẻ trung gì nữa. Con nhà ở đâu nhỉ?

-Dạ con ở khu phố 2, chỗ khu đô thị TT chạy vào ạ.

-Vậy à. Ở khúc đó con biết ông An cũng tầm tuổi ông lính chiến về hưu không?

-Dạ. Ông An đại tá về hưu phải không ạ?

-Đúng rồi. Vợ An y tá mà mất năm trước rồi.

-À. Dạ biết ạ. Cách nhà con 3 căn nhà ạ.

-An là lính cũ của ông. Xưa hai anh em thân nhau lắm. Đợt rồi hai anh em đi thăm lại chiến trường xưa. Tuổi này đồng đội về với Bác Hồ gần hết cả rồi. Còn có mấy anh em.

-Dạ, ông còn khoẻ lắm luôn ạ.Hihi.

Hai ông cháu cứ ngồi trò chuyện như thể thân quen lâu ngày. Tôi ngơ ngác nhìn Hoàng Linh. Lâu lâu nó lại quay quà nhìn tôi cười. Giờ mới biết con bé nói chuyện với người lớn tuổi hợp thế đấy.

Biết vậy xưa đã đem nó lên nhiều...

Một lúc cô Chín mang trà với điểm tâm lên.

Hoàng Linh khéo léo pha trà cho ông. Gì chứ món này là chuyên môn của nó. Sau một năm ra Hà Nội xem ra vẫn chưa lụi nghề.

Dòng nước xanh ngọc từ từ chảy xuống chén nhỏ. Hương thơm hoa sen thoang thoảng. Hoàng Linh khéo léo đưa tới cạnh ông:

-Dạ cháu mời ông. Mời cô dùng trà ạ. 

Rồi nó quay qua nhìn tôi:

-Uống trà nè bạn! Hihi!

Ờ kìa!!! Nhà ông tao mà. Tôi nghĩ thầm.

Ông tôi thưởng trà rồi nhìn Hoàng Linh gật gù. Xem ra càng nhìn càng thuận mắt. Thế rồi ông nhìn sang tôi ánh mắt hài lòng.

-Ơ kìa! Ôngggggg. Nhầm nhầm rồi.

Tôi có cảm giác bất đặc dĩ mà chẳng dám nói ra. Xem ra phải tìm cơ hội dẫn Đan Quỳnh thăm ông sớm thôi.

Nói chuyện một lúc Hoàng Linh xin phép vào thăm bà nội. Bà tôi đợt này bệnh tình vẫn chẳng thuyên giảm. Căn bệnh trắng não khiến người phụ nữ thép năm nào trông giống như đứa trẻ.

Hoàng Linh đi theo dì Chín đi dọc hành lang vào một gian phòng lớn. Tôi ngoái đầu nhìn theo.

-Đi vào cùng em nó đi. Nhìn ngó gì!

Giọng ông tôi.

Tôi nở một nụ cười méo xệch rồi đi theo. Hoàng Linh ơi mày hại bạn thân mày rồi.Huhu! Cứ thế này Đan Quỳnh tới không biết ông có đánh gãy chân tôi không...

Khẽ thở dài bước vào phòng, con bé đang vừa bóp chân cho bà nội vừa dỗ dành. Dì Chín bên cạnh có vẻ ưng lắm. 

Khung cảnh trong phòng lúc này hài hoà làm sao.

Bất giác tôi chợt đau lòng. Ở cái tuổi này người ta đã có chắt bế gia đình tứ đại đồng đường rồi.

Còn tôi là cháu đích tôn mà mới tý tuổi đầu. Giá mà tôi kết hôn sớm hơn thì trước lúc thần trí bà mơ hồ đã được trông thấy mặt cháu dâu rồi.

Mắt tôi ướn ướt, nhớ lúc bé bà hay trêu tôi:

-Xưa bà chăm bác anh, bố anh. Giờ bà chăm anh. Sau này con anh cứ để bà chăm luôn thể.

(Viết đến đây không cầm được nước mắt. Bệnh của bà năm đó bác sĩ bảo giống chứng bệnh tâm lý nhiều hơn. Năm xưa giả như tôi bớt quậy, hay kết hôn sớm có cháu dâu ngoan ngoãn thế này biết đâu lại không phát thành ra thế này.)

Hoàng Linh ngoan ngoãn chào ông tôi. Ông gật đầu ra chiều ưng lắm. Bộ trà cụ con bé mua ông từ chối mãi nhưng xem ra được nhận quà từ cháu dâu (do ông tự nghĩ) hài lòng lắm.

-Gia nó lông bông lắm. Toàn để ông bà lo lắng thôi. Sau này cháu quản lý nó hộ ông.

-Dạ. Ông cứ yên tâm ạ.Cháu chào ông hai đứa sang bên nhà chơi thêm tý rồi về dưới nhà ạ.

-Hai đứa đi đi. Có dịp nhớ lên thăm ông thường xuyên nhé...

Dưới tán cây trà cổ thụ, tôi lim dim gối đầu lên chân Hoàng Linh tận hưởng làn gió mát lành. Con bé khẽ nghịch lên mái tóc tôi, hai đứa im lặng tận hưởng bầu không khí này.

-Ông cậu dễ mến nhỉ?

Một lúc lâu sau Hoàng Linh đột nhiên hỏi tôi.

-Muốn làm cháu dâu luôn hả Linh? Tao thấy ông chấm mày luôn rồi đó. Khổ tao chưa?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!